22 thg 3, 2013

Bốn mùa, hạnh phúc và em





Tết vừa rồi đáng lẽ cũng như mọi Tết khác nếu như không có đám cưới trên biển lãng mạn của đôi Vân Lam, Bò Cạp . Mình hồi hộp từ khi biết về event  này trước đó nửa năm. Một chuyện tình kỳ diệu như tiểu thuyết giữa đời thực : chàng nàng đều vượt qua bao đau khổ, bao định kiến, khó khăn, chông gai, ngăn cản, nghi kỵ , thậm chí cả những ghen ghét đố kị để giữ cho nhau tình yêu lúc nào cũng như thuở mới gặp. Giờ đây, giữa biển trời quê hương đẹp vô ngần, thần linh , gia đình, bạn bè, và cả thiên thần nhỏ của họ đã được sẻ chia niềm hạnh phúc vỡ òa.



Ngoài các thành viên gia đình, đám cưới sang trọng và ấm cúng Vân Lam  - Bò Cạp nổi tiếng giang hồ được tập trung cao độ bởi những gương mặt bạn bè đáng nhớ nhất của cô dâu chú rể.  Mình vinh dự được là 1 trong những khách mời rất hạn chế của cặp đôi khái tính này. 


Biển trời Hạ Long bỗng dưng ấm áp, lặng gió để cánh buồm tình yêu dịu dàng ngọt ngào chào những yêu thương.


Những quan tâm, ân cần, những chu đáo lịch thiệp, những cảm thông, chia sẻ, những nhẫn nhịn chịu đựng ... đều xuất phát từ trái tim tràn ngập cảm xúc và chân thành.



 Để rồi một cuộc sống tự do, tự tại bên nhau chắp cánh cho ước bay lên mãi mãi. Chúc Vân Lam - Bò Cạp hạnh phúc đầu bạc răng long nhé. Làm hình mẫu để chị can đảm tiến đến hôn nhân lần nữa nhỉ :)





PS: Vì rất háo hức nên mình mua thêm 3 bộ đầm để diện riêng cho event này....nhưng cuối cùng lại chọn lại đầm cũ để mặc hi hi...

Sắm cho Tí một bộ tuxedo thật oách để làm phù rể.. nhưng lại quên không mang giày đen đi, làm cậu í phải đi 1 đôi rất không liên quan.


Nghĩ quà cho cô dâu chú rể từ rất sớm, nghĩ mãi mới ra và rất tâm đắc với món quà ấy... nhưng quên mất là ngày Tết thì không có hàng gói quà, thành ra quà của mình có hình dáng rất đặc biệt.



Vì xúc động quá , tập trung vào đám cưới quá mà mình bị như vầy đó. May mà khi về không bỏ quên con trai ở trên tàu :D

18 thg 3, 2013

Bốn mùa, mạng và tôi.

Yahoo Messenger chính thức bị mình khai tử . Phần lớn bạn bè ở xa liên lạc qua FB , nhưng lí do chủ yếu vì trên YM có nhiều thành phần bất hảo và quấy phá quá. Mình biết những người ấy bị bệnh nên cũng chả buồn phiền làm gì, chỉ là thấy YM thật sự hết tác dụng và không muốn máy tính phải chứa phần cài đặt vô tác dụng làm gì. Mình delete YM ra khỏi máy rồi. Bạn nào muốn quấy phá cũng đếch được nữa vì FB của mình đặt chế độ private và không nhận thư của người lạ.

Nhớ lại thời YM còn hưng thịnh, không ngày nào mình không chat với 1 ai đó, mình phát hiện ra kỹ năng nói chuyện không thấy mặt giúp con người trở nên thú vị hơn rất nhiều. Thứ nhất, ta có time cân nhắc câu nói. Thứ hai,  ta không bị ánh mắt của người đối diện làm rối trí. Thứ 3, không lo họ nhìn vào mắt mình mà bắt nọn cảm xúc. Thứ 4, có time tra google những gì không chắc chắn ...ke ke... Buồn cười nhất là hồi ấy mình quí hóa các mối quan hệ đến nỗi lưu giữ tất cả các đoạn chat trên máy, nếu chẳng may bị delete thì buồn bã mất mấy ngày.

Nhưng thời đó cũng qua mau do mình quá bận rộn, dần dà không còn để chế độ available suốt được nữa mà chỉ chat khi thật cần thiết. Kỹ năng nói chuyện không thấy mặt mất dần hấp dẫn đối với mình, đặc biệt với những người kha khá thân rồi thì mình nhận thấy nó có những nhược điểm lớn như không diễn tả được những điều phức tạp, không chia sẻ sự ấm áp bằng nói trực tiếp, mất time vì phải dính chặt vào máy tính để gõ gõ, nói chuyện trực tiếp còn cho mình được chửi bậy rất sướng mồm nữa... ka ka.... ( tất nhiên, người duyên dáng thì chửi cũng duyên lắm, hem giống bình thường đâu nha :P )

Thời gian là vàng bạc, với rất nhiều tính năng cập nhật liên tục, FB giúp mình tiết kiệm time dò tìm đối tác cũng như cập nhật tình hình bạn bè. Mình có thể cùng lúc nói chuyện với 3, 4 nhóm bạn và nhóm làm việc trên FB. Sếp mình cũng ra lệnh trên FB điên đảo hi hi... đặc biệt, sếp phản ứng khá tốt với những status của mình dù đó chỉ là những chia sẻ rất đỗi lưa thưa và nhát gừng mỗi khi mình hưng phấn :D






Ảnh hồi Tí 6 tuổi, rất khó chịu khi bị chụp ảnh. Giờ khác rồi. Tí không được khuyến khích dùng mạng, nhưng cũng đã biết FB và thỉnh thoảng đồng ý chụp ảnh với điều kiện "mẹ đưa lên FB" nhé :D

5 thg 3, 2013

Bốn mùa, bạn và tôi

Facebook tiện thật. Một đám bạn từ thời cấp II tìm thấy mình, rồi bạn cấp III nữa. Cứ như chúng vừa từ dưới đất chui lên cả loạt. Đòi gặp, đòi chat, đòi chém với nhau inh ỏi . Phần lớn đám bạn mình không thay đổi về hình dáng và tính cách. Nhưng có một số đứa mình chả nhớ tên vì chúng quá chìm khuất trong lớp. Vui nhất là phát biểu của cô giáo nhân buổi gặp mặt, cô thú nhận đã sai lầm trong một số việc như phân trách nhiệm lớp trưởng sai người, quá nghiêm khắc với các em, đánh giá sai khả năng của nhiều em, chưa chú trọng đến phát triển tính cách , sở trường của học sinh ... nhìn cô phát biểu chân thành từ đáy lòng, mình mới thấy các cô thầy ngày nay kém khi không chịu trau dồi ý thức nâng cao nghiệp vụ giáo dục. Nghề giáo và nhà trường không chỉ để mang kiến thức đến với học sinh, mà còn là nghề đòi hỏi trình độ giao tiếp tinh tế, trình độ lắng nghe và trình độ cập nhật thông tin, để nhà giáo và nhà trường luôn là nơi các em học sinh muốn đến để nâng cao tri thức, nhân thức và cách chia sẻ cuộc sống với xung quanh.

Câu chuyện lớp cũ hàn huyên phần lớn là kỷ niệm trước kia, mắng chửi nhau thả cửa , trêu nhau thả phanh, kiên quyết không dắt vợ chồng đi chung khi họp lớp hoặc họp riêng. Mình thấy các bạn thật đáng yêu, dễ thương, chắc là vì gặp nhau được sống lại cái thời tong tắng. Nên ai nấy cũng hứng khởi và vô cùng cởi mở ... Cả lớp cũ lôi ảnh cũ ra làm vài Slide ảnh cũ xem cười tĩ tã với nhau. Nào là hàng của mày ngày xưa trông hẻo thế, nào là bikini của mày ngày xưa đẹp thế mà tao lại không biết thưởng thức, nào là chân cẳng ngày xưa đen quá, dáng đứng hiên ngang như thế mà cũng đi thi duyên dáng, thanh lịch....Đứa nào cũng tán nhau như đúng rồi.
Sau 20 năm trôi dạt, dòng đời quăng quật, vậy mà cảm tưởng ai cũng có thể trở thành người tình lý tưởng của nhau vậy .. há há... :))