31 thg 12, 2009

Đối thoại (64)

Tối mai đàn đúm tất niên đê
Hờ, tối mai phải làm ròi.
Thì làm xong ròi tụ ?
Mí hôm nay chỉ thèm ăn ốc.
Thì sẽ được ăn ốc.
Ok. Làm xong sẽ gọi nhé.
Muốn ăn ở đâu?
Ăn ở gần nhà đê. Ăn xong về khò là vừa.
Ừa, đi mấy người?
Mỗi. Còn đó?
Cũng.
Hè....thế mà cũng đòi :-D
Hé....thế thì mới đòi :-P

Đối thoại (63)

Em à. Em có thấy đồng chí N nói gì về thù lao của chị em mình không?
Có, ông ấy đưa cho em 500k. Chắc ông í cũng sẽ đưa chị ngần ấy nữa đó.
Trời! Bên kia nói với chị là họ gửi cho chúng mình 25 triệu. Sao ông í lại đưa em có 500k?
Em vừa cầm đây này.
Chết thật. Đấy là họ nói chị mới biết là có ngần ấy? Thế số còn lại thì đi đâu? Những chương trình khác trước giờ mình không biết thì thế nào?
Ôi ! Nếu thế thì quá đáng thật.
Để chị hỏi cho ra lẽ.
Thôi chị ạ. Lần sau cho chủ nhiệm ra lĩnh tiền, công khai tài chính thì chẳng ai bớt được của ai. Còn người nào tham thì thâm thôi chị ạ. Không tranh giành làm gì mấy cái đồng bạc ấy.
Nhưng ai lại lấy quá nhiều như thế chứ? Chị thì chẳng cần. Nhưng ăn chặn của em, phụ nữ một mình nuôi con thì thật quá tệ.
Chị làm em cảm động quá. Nhưng em nghĩ đời có nhân có quả. Em không sao đâu. Chỉ tiếc cho chính ông N thôi. Làm ăn như thế thì quả báo có ngày.
...
Vài tuần sau:
Này, ông N bị gout ròi đó. Sưng vù hết cả chân, đếch đi lại được nữa ròi.
Ồ...bệnh đó không chữa hẳn được đâu.
Phải ăn kiêng nghiêm ngặt nữa chứ. Đúng là quả báo nhãn tiền nhé! Nhiều tiền mấy cũng chẳng được ăn gì nữa nhé.

28 thg 12, 2009

Đối thoại (62)

2 mẹ con đi chơi tối Noel về muộn, Tí nhìn thấy con chó con đứng một mình co ro trong giá rét bên đường bèn hỏi mẹ:
Sao chó con lại đứng một mình hả mẹ?
(Mẹ chỉ muốn cậu í ko ngủ gật nên tạo ra một câu chiện )
À, chắc là bọn cướp đã cướp mất chó mẹ đi ròi. Đêm tối là hay có cướp lắm đó con.
Sao lại chỉ cướp chó mẹ hả mẹ?
Tại vì chó mẹ chạy chậm, chó con chạy nhanh chân hơn nên thoát.
Ơ, sao chó con không chạy chậm?
Sao lại chạy chậm? Chạy chậm thì bị cướp bắt hết à?
Chó con chạy chậm để cùng bị bắt với chó mẹ. Con mà là chó con, con sẽ chạy chậm lại.
Ha ha...Con không muốn xa mẹ phải không?

Cho bọn cướp cướp cả bà nữa, cả nhà mình nữa.
Ặc ặc....
Để cả nhà mình vẫn được bên nhau.
Hu hu...con trai làm mẹ cảm động quá ! Hi hi...

27 thg 12, 2009

Đối thoại (61)

Chị à. Em cũng muốn làm single mum.
Vì sao?
Chẳng ai thèm lấy em, nhưng em muốn có em bé.
Ừ! Có em bé thích lắm.
Nhưng em còn ngại dư luận.
Em và con sẽ hạnh phúc , hạnh phúc đến nỗi có thể chẳng coi dư luận là cái gì nữa.
Em thấy mình chưa đủ dũng cảm. Trông em thế thôi nhưng yếu đuối lắm.
Bit òi. Đứa nào to mồm nhất bao giờ cũng là đứa yếu ớt nhất.
Ha ha...nhưng đúng thật là em vẫn sợ dù đã thích lắm ròi.
Em đừng mất thời gian vào cái người khác sẽ nghĩ. Hãy làm những gì mình muốn. Có con là mong muốn chính đáng nhất của người phụ nữ.
EM sẽ phải làm những gì?
Phải chuẩn bị. Đầu tiên là tinh thần cho bản thân, em bé ko chỉ đáng iu mà còn nhìu lúc rất đáng bực mình. Sau đến là tinh thần cho ông bà ngoại, phải dành được sự ủng hộ của họ, em mới được sống yên ổn. Sau nữa là tiền, em cần phải có đủ tiền để không phải bực mình vì những thứ vớ vẩn.
Em không bit mình có thể vượt qua không?
Có gì đâu mà phải vượt? Khi đã chuẩn bị ròi, mọi việc cứ diễn ra rất bình thường vì em đã bit, và không còn thấy bất ngờ nữa. Có chăng chỉ là niềm hạnh phúc to lớn không thể đoán trước thôi.
Thật á?
Đúng vậy. Khó mà giải thích với người chưa có con. Nhưng nó như kiểu có tri kỷ bên mình vậy.
Thật á?
Em sẽ được làm đàn bà đích thực. Được nối dài sự sống. Được chứng kiến những gì kỳ diệu nhất của tình thương yêu.
Ôi, nghe thấy toàn ĐƯỢC mà chả mất gì. Mà cả 3 chữ ĐƯỢC đều hấp dẫn.

Có con , cả với đàn ông và đàn bà, đều là sự trưởng thành. Không có chiện mất mát gì ở đây.
Chị đang làm em thêm quyết tâm ròi đấy.
Ừ, hôm nào gặp nhau sẽ nói dài hơn. Chị phải đi đây.
Ok, bi bi chị. Nhớ dành thời gian sớm nhất cho em nhé.

25 thg 12, 2009

Đối thoại (60)

Đi ăn sáng, gặp cô hiệu trưởng trường Tí:
Ồ, mẹ Tí đấy à? Sao hôm nọ chị không đi dự Noel của trường?
Chào cô giáo. Bố Tí thiết tha muốn đi nên chị nhường cho 2 bố con đi với nhau.
Ông con đệp giai, tài năng chói sáng át hết các bạn khác nhé.
Hi hi...
Đểu lắm. Ông con rất yêu ông bố. Ông ý kể chiện líu lo nhưng chỉ nhìn ông bố. Ông bố đứng mé cánh gà, thế là mắt ông con cứ liếc về phía đó. EM phải bảo ông bố đứng ở giữa không thì mắt con lác hết.
He he...thế à? Thấy bố về kể lể rất tự hào. Còn con cứ hỏi: tại sao các cô cứ hôn con liên tục và bảo con đệp giai, đệp giai mãi hả mẹ :-D
Gớm. Không chỉ các cô, các phụ huynh khác cũng hỏi nhau, con ai? con ai thế?
Ối giời. THế mà mẹ cháu không được chứng kiến nhỉ :-)
Ông con lúc nào chẳng thế, đứng giữa các bạn lúc nào cũng nổi bật cả về chiều cao và độ quậy phá. Nhưng được cái cũng lịch sự và galăng lắm. Không bit gien này của bố hay của mẹ?
Của bố hết. Mẹ chả có gì đâu.
THật không?
Thật. Các bác bên nhà nội cũng bảo nó giống hệt bố hồi bé mà.
Nhưng em thấy lúc Tí cười rất giống chị.
He he... Thanks!

23 thg 12, 2009

Đối thoại (59)

Hình như anh đang ốm nặng?
Ừ, đi Hà Tây về bị một cái nhọt ngay giữa bụng. Nhiễm trùng, sốt cao.
Sao người sạch sẽ như anh mà lại nhiễm trùng được nhỉ?
Tại anh khoét cái nhọt ra, định nặn mủ ròi cho thuốc vào cho nó khỏi nhanh. Ai ngờ...
Oái, ghê quá!
Mừ tưởng đã khều hết mủ ròi thế mà nó vẫn còn và tác oai tác quái kinh hoàng.
Anh có bit, không nên động vào mủ, tự nó sẽ hết không?

Chẹp. Nhiều cái không động vào cũng tự nó sẽ hết nhỉ.

Hi hi...Ý anh là gì?
Em nghĩ mà xem, thích mấy mà không động vào nhau chả hết yêu à?
Hè hè...bit thế sao anh còn động vào cái nhọt?
Cảm giác đau đớn hay lắm.
Em thấy anh vẫn cái tật thích chịu đau đớn.
Em thì ngược lại, chưa đau đa la toáng lên òi.
Ai chịu được? Mà sao lại phải chịu?

Ừ, nhừ cả người.
Sốt sình sịch như thế ...từ giờ, liệu anh đã chịu chừa ý thích đó chưa?

Phải chừa thôi. Phải bit sống khôn hơn mới được. Mình to đầu mà dại :-(

(Ối, bất ngờ quá ! Một người luôn khăng khăng chỉ ở vị trí số 1, một người luôn coi thường sự đau đớn của thể xác... giờ đã chịu thừa nhận mình dại cơ đấy :-P)

22 thg 12, 2009

Đối thoại (58)

Anh ơi.
Ơi!
Anh đang làm gì ? Sao không nhắn nhe gì thế?
Anh đang ngủ.
Ơ, ngủ giờ này á?
Ừ, nằm một mình thì cứ thích lúc nào là ngủ lúc đó thôi.
Oài, sướng nhỉ! Chả bù cho em vắt chân lên cổ, vắt váy lên vai ...hic...
Em xuống đây với anh đi. Ngày mai có xe đó.
Em không đi được. Anh về HN thì có.
Sếp chưa cho về em ạ.
Hình như chẳng nhớ gì nhau thì phải ?
Em cũng thế còn gì.
He he... em có nhớ nhưng là nhớ người khác, không phải anh.
Nhớ ai thế? Cho anh bit đc không?
Anh biết để nghĩa lộ hết à?
Không, anh thề là sẽ không ghen.
Hơ, ai từng nói ghen là biểu hiện của tự ti nhỉ.
Đấy, thế nên cứ nói em đang nhớ ai đi?
Hí hí...người này tuyệt lắm, đáng ngưỡng mộ lắm.
Có đẹp trai không?
Có chứ. Rất đẹp.
Có giàu không?
Same same như anh thôi.
THế nghĩa là giàu như anh nhưng đẹp hơn anh?
Vầng. Thế là anh thua 0- 1 ròi.
Có thông minh không?
Gần bằng anh.
Khá khá....vậy là đều 1-1 ròi. Ai mà hay vậy?
Bác Hồ. Em nhớ Bác Hồ.
kha kha kha cho anh gửi lời thăm Bác Hồ. Gần Tết ròi, anh cũng nhớ ông ấy lắm đây.

21 thg 12, 2009

Đối thoại (57) - Hòa thượng thích đủ thứ

Đi công tác về, mẹ hỏi ngay Tí về đêm Noel sớm của trường sẽ tổ chức vào ngày mai 23/4 :
Mai con sẽ biểu diễn mấy tiết mục nhỉ ?
Con kể chuyện thôi mẹ ạ.
Sao hôm trước cô nói con sẽ tham gia 4 tiết mục cơ mà? Con thích nhảy Hiphop cơ mà?
Con bị loại ròi.
Thế còn hát đồng ca?
Con cũng bị loại.
Thế còn nhảy Valse?
Dạ, loại nốt ròi, mẹ.
Vì sao con bị loại nhỉ?
Vì con nghịch quá!
À, thế con có buồn không?
Không mẹ ạ? Con đi trang trí cây thông Noel .
Nếu bị loại thì mẹ buồn lắm. Vì mẹ rất thích nhảy mà không được nhảy, mẹ thích múa mà không được múa, mẹ sẽ buồn lắm.
Buồn á? Con thích nhiều thứ chứ đâu có mỗi nhảy múa, mẹ?

Mẹ vội quay đi chỗ khác ... trợn mắt...không thốt nên lời :=))

20 thg 12, 2009

Đối thoại (56)

Các biên tập viên đạo diễn Sao Mai sau khi chén no nê hải sản, ngồi phè phỡn bên bờ biển Phú Yên dự đoán láo kết quả chung cuộc.
Cô đoán Hảo, Ký, Như giải nhất.
Cháu đoán Nhật, Hà, Thu.
Anh đoán Hảo, Hà, Như.
Em đoán Nhung, Hà, Thu.
Mình đoán Nhật,Ký, Thu.
...
Đoán trúng thì sao?
Ai đoán trúng phải ...khao cả đoàn tối thứ 2 nhé
Ặc ặc..

Đối thoại (55)

Chị thấy em hát thế nào?
Khá tốt.
Còn chỗ nào chị không thích à?
Ồ, hát live thì không tránh được lỗi. Nếu em không có lỗi, em đã là sao ròi chứ không phải để bọn chị phải chọn lọc nữa.
Em thấy đau đầu, mệt, căng thẳng.
Chắc lại lo lắng hả?
Vâng. Em muốn mẹ em được thấy em thành công.
Chị rất thích giọng của em. Giờ, chỉ cần em hát cho chính em, cho mẹ. Đừng nghĩ đến giải thưởng nữa.
Vâng.
Khi không nghĩ đến giải thưởng, đầu óc em sẽ nhẹ nhõm, tiếng hát sẽ cất lên đôi cánh của tâm hồn chứ không phải của những toan tính. Đó mới là những gì làm nên nghệ thuật đỉnh cao em ạ.
Hi hi...em sẽ cố gắng.
Còn đau đầu không? Chị có viên thuốc thảo dược này giúp được em đấy.
Ôi, em cám ơn chị. Em sẽ uống ngay.
Cám ơn làm gì. Khi nào thành sao, đừng cành cao là được.
Hi hi hi...

18 thg 12, 2009

Đối thoại (54)

Thấy mẹ mang va li ra chuẩn bị đồ ngày mai đi công tác, chàng trai duy nhất của nhà nói:
Mẹ để con giúp mẹ nhé?
Đúng ròi. Con xếp cho mẹ cái này vào va li, cái này nữa, cái này nữa...
Mẹ mang cắt móng tay đi không?
Không, con yêu. Mẹ đã cắt ở nhà ròi.
Nhưng đến đó móng tay lại dài thì sao?
Thôi được. Con để vào vali cho mẹ.
Mẹ mang nước hoa nữa nhé?
Tất nhiên ròi, con yêu.
Thế còn lọ kem?
Mẹ nghĩ trong đó nóng, không cần kem đâu.
Nhưng con nghĩ là mẹ vẫn cần kem dưỡng buổi tối đó.
Ok, con xếp vào đi.
Con sẽ lấy lọ nhỏ, cho mẹ khỏi nặng nhé.
Ok, cám ơn con. Chắc đủ ròi đó.
Nhưng mẹ phải mang túi giấy này nữa chứ?
Để làm gì con?
Để còn xì mũi. Nhỡ mẹ bị xổ mũi giống con thì sao?

(Mẹ vừa cười he he he vừa gật đầu sái cả cổ)

17 thg 12, 2009

Đối thoại (53)

Mẹ ơi. Hôm nay thứ mấy?
Thứ năm con.
Hôm nay mẹ đón con à?
Đúng ròi. Sao đấy con?
Con sẽ ngoan và mẹ sẽ thưởng.
Thế ngày bố đón thì con không được thưởng à?
Không. Bố chẳng bao giờ thưởng.
Chắc tại vì bố bận quá thôi. Con thông cảm cho bố nhé.
Vâng. Con thông cảm mà.
(Mẹ đang băn khoăn về bố thì bé nói tiếp)
Mẹ khen con đi.
Hi hi...Con ngoan của mẹ, biết thông cảm là giỏi lắm đó. Mẹ sẽ nói bố chú ý tới con hơn nhé.
Vâng. Con cũng nghĩ là bố nên chú ý hơn.
Con yêu, bố luôn yêu con, con có bit hong?
Có.
Con yêu ai nhất?
Con yêu bố nhất.
Con yêu ai nhì?
Con yêu bà nhì
Thế ai thì yêu thứ 3?
Cô Đ.
Con yêu ai thứ 4?
Mẹ.
:-D

16 thg 12, 2009

Đối thoại (52)

Mụ này, tôi vừa được giới thiệu mảnh đất hay lắm. Mụ cho tôi mượn tạm ít tiền tôi lấy ngay được không?
Bao nhiu?
Chỉ ... thôi .
Tôi chẳng có ngần ấy đâu. Nhưng có thể nói bà già tôi cho mụ mượn.
Bà già có khó tính không?
Toàn tiền nhàn rỗi í mà. Nhưng tôi mượn còn phải trả lãi đó.
Ok. Tôi bán được mảnh đó sẽ chia lãi lớn cho bà già mụ.
Hi hi...chơi sang thế?
Hi hi...Tôi đang định đi vay ngân hàng mà. Bà già cho mượn là sướng hơn ròi.
Thằng bé thế nào ròi?
Ngoan, ngủ suốt ngày. Mụ có định làm đứa nữa thì nhanh lên chứ?
Hơ...con cái đâu phải tự dưng muốn là được?
Thế phải thế nào? Lớn tuổi ròi còn gì?
Tôi nghĩ, trời phải trao số mệnh gì đó thì nó mới có cớ để ra đời. Chưa thấy ông trời cho phép thì tôi cứ phải chờ thôi.
Ừ, mụ nghĩ cũng đúng. Thôi, cứ có Tí nhí nhố bên cạnh là yên tâm ròi.
Hi hi...yên tâm làm sao được? Lo sốt vó í. Sang năm đi học ròi cơ đấy.
Ừ, chúng nó đi học, mình phải học theo. Hic...dạo này tình yêu thế nào?
Vẫn thế.
Vẫn thế là thế nào?
Vui chứ sao. Tôi mà không vui thì đừng hòng mụ mượn được tiền , dù là tiền của bà già tôi.
Hé hé...cám ơn tình yêu cái nhỉ.
Ừa, mụ cũng cứ vui lên nhé. Mụ vui, thằng lớn thằng nhỏ cũng sẽ ngoan và vui hết.
Tình yêu bất tận , niềm vui vô hạn chứ gì? Vẫn còn nhớ ạ. Con thuộc bài này của mụ từ khi mới bước chân về nhà chồng òi.
Hé hé...con ngoan quá!
Hé hé...Cám ơn mụ lần nữa nhé, cả về xiền và tình yêu bất tận của mụ.

15 thg 12, 2009

Đối thoại (51)

Con làm sao vậy? Ta không thấy con tươi tắn như mọi khi?
Hôm nay con hơi mệt. Con xin lỗi thầy.
Ồ, mệt là trạng thái con người thường xuyên phải đối diện. Con hãy thư giãn.
Dạ. Con gặp thầy cũng là để thư giãn ạ.
Hôm nay ta tặng con mấy câu này. Con sẽ thấy hưng phấn.
Dạ, con nghe thầy đây ạ.
Hãy trả lời ta. Điều gì bây giờ khiến con hạnh phúc nhất?
Cảm giác tự do .
Điều gì làm nên tự do đó. Con có biết không?
Yêu bản thân mình, sau đó là hài lòng với những gì mình có...
Chưa đủ. Vì khi đó con vẫn bị ràng buộc bởi những gì con có. Nếu chẳng may những gì con có bị một ai đó phủ nhận, con sẽ thấy mất mát.
Trời, thầy quá đúng. Câu này hay quá thầy ạ. Vậy, cái gì làm nên tự do thưa thầy?
Đơn giản lắm. Đơn giản đến độ ai cũng làm được nhưng chẳng ai làm.
Con sẽ làm, con hứa là con sẽ làm để có được tự do.
Con đã làm ròi. Và con làm rất tốt.
Xin thầy chỉ giáo cho con.
Buông bỏ. Bí quyết của tất cả hạnh phúc, thành công cũng như là tự do tuyệt đối chỉ nằm trong 2 chữ : BUÔNG BỎ.
Ha ha...quả vậy. 2 chữ này rất dễ mà rất khó. Ha ha...
Người đời cứ nghĩ buông là mất, bỏ là đầu hàng. Nhưng đó là tâm thế của những kẻ sợ hãi. Nếu không giữ khư khư cái gì đó thì sợ thua thiệt, sợ mất những gì đang có trong tay. Trong khi thực tế cuộc sống giàu có gấp vạn vạn lần những gì họ tưởng tượng.
Nhưng nếu buông bỏ thường xuyên thì ta sẽ đi tới đâu, thưa thầy?
Buông bỏ không phải là một điều dễ dàng, và ta chỉ có thể buông bỏ khi phải chọn lựa. Với những người có tâm thế vững chãi thì buông bỏ là chính là ngẩng cao đầu tiến tới những giá trị cao quí hơn, xứng đáng hơn.
Thế còn cái tôi? Nếu buông bỏ cái tôi của mình thì sao?
Cái tôi chính là kẻ thù của hạnh phúc. Hãy buông bỏ cái tôi, tiến tới cái chúng tôi. Chúng tôi mới là giá trị bền vững.
A di đà Phật! ( trò phủ phục, bái thầy 3 vái)
Hãy giữ vững tâm thế của người sẵn sàng buông bỏ, con sẽ thấy tự do tuyệt đối trong tâm hồn.

14 thg 12, 2009

Đối thoại (50)

Em ơi. Hôm qua em thấy chị nói thế nào?
Tốt chị ạ. Chị và ông K nói tốt nhất. Ông Đ chê thí sinh nhiều quá.
Chị run quá em à? Thực sự là chưa bao giờ chị phải nói như vậy trước đông người.
Ui. Chị phải tin em. Cứ nói những gì mình nghe thấy, với tinh thần xây dựng và cổ vũ thí sinh là ok mà. Ông Đ thì cứ muốn thể hiện kiến thức, dìm hàng thí sinh quá, em thấy không đúng với tư cách người đi trước. Với lị đây có phải chỗ khoe ta là người bit này bit nọ đâu. Thí sinh đã phải chịu áp lực quá nhiều ròi, thể hiện như thế là đã rất cố gắng. Ông ấy thử đi thi xem có hát được như thế không?
Hí hí...chị cũng nghĩ như em. Chị trốn chồng đi làm vụ này đấy. Ông ấy ko thích chị lên TV đâu.
Uầy. Chị việc gì phải trốn. Chị cứ bẩu em mời chị làm xem ông ấy nói thế nào? Có phải mình ông ấy có niềm đam mê đâu.
Ừa, nhưng mừ trong nhà chỉ nên có 1 tên vi vu thôi.
Nhầm, chị vi vu nhưng vẫn sắp xếp việc nào ra việc đó, chị vi vu nhưng chăm con còn hiệu quả hơn nhiều bà chỉ ở nhà lăm lăm cái roi trong tay hoặc suốt ngày đàn áp con bằng bảng điểm ...
Đúng là ở nhà cả ngày chắc chị phát rồ. Con bé con vừa chớ hết thức ăn ra. Chị oải quá phải gọi cho cô đây.
Hi hi...anh nhà có vẻ gia trưởng quá hả chị?
Ừ, ông ấy yêu vợ nhưng cứ hay lo sợ vợ bị thất thố í mà.
Uầy, cỡ như ông ấy thì sao lại phải lo nhỉ. Chẳng nhẽ ông ấy không thấy rằng ngoài những lúc làm Oshin ra thì vợ mình cũng cần được làm những gì cô ấy thích chứ?
Thôi, có ai được như cô. Được nói và được làm những gì mình thích.
Hơ...em mà như chị em sẽ bắt ông ấy thử ở nhà cả ngày chăm con một hôm xem có ngất không? Sẽ phải nghe lời vợ chứ không dám ra lệnh cho vợ nữa đâu.
Ừ, hôm nào cũng thử chiêu này của cô xem sao.

13 thg 12, 2009

Đối thoại (49)

Cô đang đi qua con đường quen thuộc hàng ngày ... cảm giác như chẳng có gì bình an hơn. Bỗng cô nhìn thấy những cành cây Kim phượng bị chặt đứt, gục tan tác dưới lòng đường. Vừa nghe tim mình nhoi nhói thì bất giác, cô nghe thấy tiếng lao xao:
Anh có sao không?
Tôi bị chặt thật rồi. Cứ tưởng có hoa nhiều nhất thì người ta tha cho chứ?
Ồi, tôi thấy tất cả các cây Kim phượng đều bị chặt không thương tiếc.
Con đường này đẹp nhất là hàng Kim phượng, vậy mà...tôi không hiểu nổi nữa :-(
Người ta sẽ đưa chúng ta đi đâu nhỉ?
Tôi chẳng quan tâm. Nếu không thể đẹp đẽ nữa, tôi thà chết.
Anh kiên cường thật đấy. Tôi nghĩ người ta sẽ cho chúng ta vào đun.
Tôi đã bảo là không quan tâm mà. Tạm biệt anh nhé. Hẹn lần sau gặp mặt, anh sẽ nhiều hoa hơn tôi :-)

Những bác công nhân thì chất cành Kim phượng to lên xe tải chở đi.
NGười quét rác gom tất cả những bông Kim phượng rực rỡ vương trên đường vào thùng rác.

12 thg 12, 2009

Đối thoại (48)

Hôm qua mẹ đi làm về muộn. Tí tự ngủ rất ngoan. Sáng nay, cậu í nhỏm dậy rất sớm thì thầm vào tai mẹ.
Con chào mẹ buổi sáng.
Mẹ chào con.
Mẹ ơi, hôm qua mẹ đi làm có mệt không?
Không con à. Con làm những gì tối qua?
Con và bố ăn uống với bà.
Thế à! Thế con ăn những món gì?
Con và bố ăn hết 4 con ghẹ xanh.
Oh, 2 bố con giỏi ghê!
2 bố con phần 2 con ghẹ to cho mẹ đấy.
Mẹ cảm ơn con.
Mẹ phải cảm ơn bố nữa.
Ừ, mẹ cảm ơn bố nữa. Bố thật là tốt bụng con nhỉ.
Hi hi...vì mẹ là mặt trăng của con. Còn bố là mặt trời của con mà.
Mẹ choáng nhưng vẫn gượng hỏi?

Tại sao mẹ là mặt trăng nhỉ?
Vì mặt trăng êm đềm.
Tại sao bố là mặt trời nhỉ?
Vì bố ... vì bố...hay làm con nóng bức.
Ặc ặc


11 thg 12, 2009

Đối thoại (47)

Tí sinh nhật bạn cùng lớp về chìa cho mẹ tờ 200 nghìn.

Mẹ ơi. Mẹ có cần tiền không? Con tặng mẹ tiền.
Ơ, con lấy đâu ra tờ tiền này thế?
Con được bạn tặng .
Sao bạn lại tặng con tiền?
Vì con đi sinh nhật bạn. Ai đi sinh nhật bạn cũng được tặng tiền mà.
Ối trời ơi. Mai con đem trả bạn nhé.
Vâng ạ.

Tối hôm sau, mẹ thủ thỉ với Tí:
Thế con trả lại bạn tiền chưa?
Dạ ròi, mẹ.
Bạn nói sao?
Không thích thì thôi.
(Mẹ ặc ặc...)

10 thg 12, 2009

Đối thoại (46)

Thưa thầy, em có ý kiến!
Này, tao hơn chúng mày cả mấy chục tuổi. Phải xưng con, không được xưng em. Định đong đưa gì ở đây hả?
Ơ ơ, con xin lỗi thày ạ. (Nhưng thầy xưng mày, tao chẳng hóa thầy ngang hàng với chúng con à?)

9 thg 12, 2009

Đối thoại (45)

Anh này. Em hỏi, anh phải nói thật?
Ừa, cái gì mừ nghiêm trọng thế. Đã bao giờ anh ko thật với cô đâu nhể?
Anh có thấy dạo này em xấu xí không?
Không? Ơ hay...xấu là xấu thế nào?
Tự dưng con bạn bảo em dạo này xấu quá. Em cũng bit mình chưa bao giờ xinh nhưng mừ ... hình như dạo này em tệ lắm. Hic...
Hơi gày hơn, đen hơn ngày xưa thôi. Xấu đâu mà xấu!
Ồ, anh lại bênh, lại làm em yên lòng ròi. Giá thử anh kén vợ, phải chọn giữa 2 cô một xinh xắn, một xấu xí như em. Anh chắc chắn sẽ chọn cô xinh xắn kia.
Ơ hay chửa? Chọn vợ chứ có phải chọn người mẫu đâu mà cần xinh. Các cô là hay nhầm lẫn lắm.
Ai chẳng thích người xinh cơ chứ. Nhìn thấy người xinh em cũng phấn chấn chứ nói gì các anh?
Tất nhiên xinh thì bắt mắt lắm. Ai cũng chú ý . Nhưng mừ bắt mắt xong ròi thì sao? Còn cả một thời gian dài sau cái sự nhìn ngắm đó cô. Lấy cái xinh ra mà vui vẻ, yên ấm được à?
Nhưng lấy vợ xinh thì các anh được ưỡn ngực tự hào, được mát mắt, được khoe vợ ở mọi nơi.
Những cái đó rất phù phiếm.
Anh không thích khoe vợ sao?
Cũng thích chứ. Nhưng là khoe cái khác chứ không phải sắc đẹp. Gia đình có phải sân khấu đâu mà khoe sắc đẹp?

Thế anh thích khoe gì?
Nếu có vợ, tôi thích cô ấy độc lập nhưng vẫn biết hỏi ý kiến, dù không xinh thì vẫn rất kiêu hãnh, dù vụng về nhưng không xấu hổ, e dè...túm lại là tôi thích một sinh linh sống động, không hoàn hảo nhưng phải sống động.
Ơ, thế nào là sống động chứ?

Là luôn mới mẻ, luôn cho những người xung quanh cảm thấy năng lượng của cô ấy.
Sống động không cẩn thận lại rất tự nhiên chủ nghĩa, bừa bãi vô đối đấy anh.
Không sao? Khi tìm được người sống động thực sự. Anh cô sẽ có cách "trị" những nhược điểm còn lại.

Tốt nhất là cứ chọn cô xinh xắn, đi đâu cũng khoe được có phải là khỏi mất công tìm kiếm không?
Này, sao cô dạo này dở người thế? Hỏi những câu như bọn thiếu I ốt ấy nhỉ?
Là em cứ hỏi. . .
Thôi ngay. Không là tôi gọi cấp cứu cho cô đấy.
:-P

7 thg 12, 2009

Đối thoại (44)

Mẹ đi làm tối. Tí ở nhà với bà nhưng không chịu đi ngủ đúng giờ. Mẹ gọi điện cho cậu í.
Mẹ chào con yêu!
Con chào mẹ!
Con trai ngoan đang làm gì đấy?
Con đang xem Ti vi.
Theo mẹ thì đã hết giờ xem Ti vi từ lâu ròi, con yêu.
Nhưng con muốn xem.
Con đã xem Ti vi rất lâu. Bây giờ đã đến lúc tắt Ti vi ròi con yêu nhé. Bé ngoan nghe lời mẹ nào.
Con chưa muốn .
Mẹ đang phải đi làm, không ở bên con lúc này được. Con không nghe lời là mẹ rất buồn đấy.
Nhưng con chỉ muốn mẹ thôi.
Con ngoan của mẹ sẽ uống sữa, đánh răng và lên giường đúng giờ nhé.
Thế mới là quân tử là hả mẹ?
Đúng ròi.
Bà sẽ đọc truyện cho con chứ mẹ?
Rất chính xác.
Và con sẽ ngủ một mình không cần ai ở bên cạnh nữa.
Quá giỏi!
Con sẽ để đồ chơi dưới gối mẹ nhé?
Được. Nhưng phải nhắm mắt ngủ luôn nghe không, con yêu?
Vâng ạ.

(Bác đồng nghiệp nghe mẹ con nói chiện với nhau xong thì kêu: ối giời, con yêu, con yêu...sao em nói chuyện với con như nói với tình nhân thế:-D)

Đối thoại (43)

2 người bạn bước vào chùa với tấm lòng thanh tịnh, hình dáng ung dung, điệu bộ khoan thai. Lễ Phật xong, họ ra ngoài sân chùa lúc này đang khá ồn ào bởi tốp thợ xây đang làm việc.
Nhà chùa đang dựng lại tam quan mới.


2 người bạn cùng ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bồ đề già, tiếp tục những câu chiện xung quanh cảnh vật ngôi chùa cổ. Bỗng có bóng người lảng vảng quanh họ, nhìn chằm chặp họ rồi ngồi xuống bên cạnh . Đó là một tên lùn xấu xí, dị hợm. Với giọng nói xấc xược, hắn dò xét.
Hai cô chú đi đâu đấy?
A di đà Phật. Hôm nay chúng tôi trước là Lễ Phật, sau là Lễ Vong.
Lễ Vong bên nhà Vong à?
Vâng, ông vụ thân sinh tôi, bà cố ngoại tôi đều được an vĩnh trong bàn tay Phật tại đây.
À à....
Hôm nay trời lạnh, anh mặc thế không rét sao?
Không. Đây là còn có áo khoác chứ mọi hôm chỉ mặc áo cộc thôi.
Tiếng tụng của ai mà hay quá, thưa anh?
Mấy ông thầy cúng đấy mà. Nếu sư tụng còn hay hơn nhiều.
A di đà Phật!
2 cô chú cứ ngắm cảnh đi, nhưng cẩn thận khéo gạch rơi vào đầu.
A di đà Phật! Cám ơn anh rất nhiều.
....
Tại sao anh lại phải nhún nhường trước tên lùn xấu xí, láo toét như thế chứ?
Ồ, có gì đâu. Nó đang muốn đuổi chúng ta đi đấy. Em có muốn phải nghe những lời xúc phạm không?
Không.
Thế thì em hãy mỉm cười trước. Ngay cả ma quỉ cũng sẽ phải trong sáng trước nụ cười của em.

6 thg 12, 2009

Đối thoại (42)

Dạo bước một hồi khá lâu trên con đường ven hồ Tây, 2 người bạn chợt nhận ra mình vừa đi từ bến nước này sang bến nước khác. Ở giữa 2 bến nước tọa lạc ngôi chùa cổ gần 500 năm.

2 bến nước dễ thương này chắc chắc đã chứng kiến nhiều thay đổi của đời người anh nhỉ?
Ừ. Hơn thế, nó được tạo ra để trấn trạch cho ngôi chùa này, nên đã và sẽ còn chứng kiến nhiều sự lạ ở đời lắm.
Nhưng sao một bến nhỏ xíu, còn một bến thì lớn những gấp 4 , 5 lần bến kia vậy?
Đừng nhìn hình thức mà vội kết luận. Bến nhỏ nhưng nước sâu, là nơi thoát hiểm tốt nhất. Bến lớn nhưng nước nông, là nơi yên bình cho chúng sinh tụ hội.
À, thì ra là 2 cửa sinh tử của ngôi chùa.
Phải. Đây không chỉ là nơi tu hành thoát tục. Đây chắc chắn còn là một địa chỉ trợ duyên cho những nghĩa sĩ một thời. Em nhìn cây bồ đề già kia, ngắm xem có phải dưới gốc của nó có nhiều vết chém rất cũ không?
Đúng đó anh!
Hơn 100 ngôi chùa quanh hồ Tây chỉ có ngôi này có thế Song Thủy Môn. Cũng là thế phong thủy đẹp nhất cho các nhà quyền quí. Nếu không phải mục đích cao cả, không bao giờ các vị cao tăng chấp nhận thế địa trần tục này.

Thảo nào em thấy chùa này có thanh khí khác hẳn thiền khí của các chùa khác. Rất khác mà không rõ nguyên nhân. Giờ thì em đã hiểu tại sao.

Em tinh đấy. Chúng ta vào thắp hương bái Phật , em!

5 thg 12, 2009

Đối thoại (41)

2 người bạn đi dạo ven hồ Tây. Mùa đông, gió lạnh nhưng trời ấm:

Cảnh đẹp quá anh à!
Ừ, mặt hồ yên tĩnh. Sương mờ mờ, là là, huyền ảo như mơ.
Ồ, anh có thấy gì không? Hình như mấy con vịt con?
Không em à. Đó là mấy con Le le đấy. Xem nào, 1, 2, 3, 4, 5 con. Đâu mất một nàng ròi? Le le bao giờ cũng đi có đôi cơ mà?
Hi hi...thật hả anh? Mình thử nhìn xa hơn xem nàng Le le của anh đang ngụp lặn ở đâu?

Le le là loài chim khó bắt nhất . Giỏi lặn nên chúng thường ở chỗ nước sâu để mò tôm cá. Chỉ dùng súng mới bắn được , mà có bắn trúng thì nó cũng tự chết chìm xuống nước ngay nên con người cũng khó mà vớt kịp được.

Trông chúng ngộ nghĩnh làm sao! Em vẫn chưa nhìn thấy nàng Le le thứ 6?
Lạ thật! Nhất định phải có nàng thứ 6, Le le đi đâu cũng có đôi mà. Gió Bắc hơi lớn ròi. Em có lạnh không?
Không anh à.

Mùa đông, anh rất thích gió Bắc.
Tại sao? Gió Bắc hay còn gọi là gió Bấc phải không anh?
Ừ, gió Nam gợi dục. Gió Tây cào xé. Gió Đông u uẩn. Chỉ có gió Bắc là vạm vỡ. Tuy lạnh nhưng gió Bấc lại mang toàn bộ vẻ mạnh mẽ, đầy năng lượng tiềm ẩn của mùa đông.

Hay quá! Em chưa nghe ai nói về mùa đông hay như anh.
Em cứ thử nghĩ xem có đúng không .

Cũng khá sát đấy. Gió Nam mát mẻ, khiến ta dễ chịu, chẳng khác nào được yêu. Gió Tây cực nóng và cực oi, chẳng khác nào những móng vuốt cào vào da thịt ta khi trời đang nóng bức. Gió Đông ẩm ướt kéo theo cả những vi trùng mốc, bệnh tật ,dĩ nhiên là chẳng ai đón đợi. Chỉ có gió Bắc là khô ráo, lạnh nhưng mạnh mẽ, đàng hoàng nhất.

Những cơn gió mang đầy đủ tính cách của thiên nhiên.

THú vị thật! Kìa anh! Con Le le thứ 6 kìa.
Ồ, có thế chứ. Nàng Le le này hư quá, mải đuổi theo con tôm to, lạc cả bầy.

Hi hi...Trông kìa anh ơi! Nàng Le le hư hỏng ấy cũng đang bơi dần về phía đàn ròi :-D



3 thg 12, 2009

Đối thoại (40)

Tí và mẹ xem sách Sức khỏe và cơ thể người, đến bộ phận Thính giác, Tí chỉ chỏ rất thành thạo:

Mẹ ơi. Đây là cái vành tai nhé. Đây là cái lỗ tai nhé. Đây là ốc tai nhé.
Đúng rồi con thật là giỏi.
Đây là màng nhĩ nhé. Nếu mình không cẩn thận để thủng màng nhĩ là sẽ bị điếc đấy mẹ.
Ừ, điếc thì không nghe thấy gì đúng không con.

Vầng. Nhưng mẹ ơi, sao lại chỉ có mỗi 2 cái tai để nghe thôi hả mẹ? Sao mình không thể có 3 , 4 cái tai? Hỏng cái tai này mình nghe bằng tai khác?
Hi hi... trời chỉ cho mình 2 cái tai thôi con. Nhưng mình có thể nghe bằng bộ phận khác nữa đấy.

Nghe bằng bộ phận khác nữa á?
Thí dụ con có thể nghe bằng mắt, bằng phán đoán qua suy nghĩ của bộ não.
Nghe bằng mắt á?

Thí dụ, con có thể chỉ cần nhìn miệng mẹ nói mà đoán được mẹ đang nói gì. Đó là nghe bằng mắt.
Con có thể chỉ cần nhìn thấy mẹ ngáp là có thể phán đoán mẹ thiếu ngủ. Đó là nghe bằng bộ não.

A, con hiểu rồi. Thí dụ, hôm nay khi ngủ dậy bạn M tè dầm , con đoán ngay là bạn không chịu đi tè trước khi ngủ.
ĐÚng ròi . Con của mẹ rất giỏi phán đoán.
Còn có thể nghe bằng gì nữa mẹ?
COn còn nhớ trái tim nằm ở đâu không?
Có, ở đây mẹ này (đưa tay đặt vào ngực trái, mặt rất nghiêm trang).
Con có thể nghe bằng trái tim nữa con yêu ạ.
Là sao?
Có những việc rất phức tạp, lắng nghe bằng tai, bằng mắt, bằng phán đoán suy nghĩ không đủ. Con phải dùng trái tim để lắng nghe đấy.
Mẹ, con chưa hiểu? Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể cơ mà?
Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể nhưng cũng tượng trưng cho tình yêu thương. Lắng nghe bằng trái tim tức là dùng tình yêu chứ không phải là dùng lý lẽ và nguyên tắc để nhìn sự việc.
Khó quá, mẹ?
Ừ, khi nào con lớn hơn, con sẽ hiểu hơn.

Làm thế nào để lắng nghe bằng trái tim hả mẹ?
COn chỉ cần quên những cái xấu trong đầu đi. Hãy ghi nhớ những điều tốt đẹp, con sẽ có khả năng lắng nghe bằng trái tim.
Mẹ có quên những cái xấu không?
(mẹ cảnh giác) Khi nào cần quên thì mẹ sẽ quên.
Con thưa mẹ, hôm nay con lại mắc 3 lỗi ở trường.
(Mẹ ....bó tay với ông con :-P...)

2 thg 12, 2009

Đối thoại (39)

-Em rảnh không? Đi với chị một lát. Chị bùn quá em à.
-Sao vậy? Chị đang hạnh phúc nhất phòng mình cơ mà?
-Ừ thì mọi thứ có vẻ rất ổn với chị. Nhà cửa, chồng con, sự nghiệp, tài khoản đều khá khẩm. ..
-Thế sao chị bùn?
-Chị thấy quan điểm của 2 vợ chồng dần dần xa cách quá. Chị thì giao thiệp rộng, coi trọng bạn bè, thích hưởng thụ và luôn vui vẻ. Chồng chị thì ngày càng ngược lại.
-Ngược lại thế nào chứ?
-Anh ấy chẳng thích gì ngoài công việc và gia đình.
-Thế cũng tốt chứ sao?
-Nhưng vì ít giao tiếp nên anh ấy nhìn cái gì cũng tiêu cực. Động một tí là anh ấy cáu bẳn. Anh ấy nhìn ai cũng thấy người ta xấu xí.
-Chắc anh ấy gặp phải nhiều người xấu ròi.
-Đúng đúng, anh ấy toàn gặp phải những người xấu thật. Học trò, bạn bè...toàn được anh ấy cưu mang một thời gian, khi trưởng thành thì quay lại phản anh ấy.
-Lạ nhỉ. Anh ấy làm thế nào mà toàn bị người ta phản vậy?
-Anh ấy hay chọn người chưa bit gì, đào tạo từ đầu. Hoặc giúp đỡ, lấy người họ hàng vào công ty làm việc. Sau một thời gian, kiểu gì chúng nó cũng quay lại thọc dao vào người từng cưu mang chúng. Thế nên anh ấy rất thất vọng. Lúc nào cũng nghĩ người ta hại mình. Và không chịu kết bạn cũng như chẳng tin ai ngoài chị. Ròi còn chửi bới tùm lum cuộc đời và xã hội nữa. Chị thấy trước tình hình xấu này sẽ đi đến đâu nên chị bùn kinh khủng.
-Oài. Đúng là kiểu tâm lí của anh nhà rất không hay. Thấy cái xấu thì nghĩ tất cả đều xấu như vậy. Trong khi cái xấu chỉ là một phần nhỏ trong tổng thể cuộc sống.
-Chị nói mãi, giải thích mãi ròi. Ngày xưa anh áy không như thế đâu. Nhưng bi giờ tự dưng lại như một kẻ khùng, suốt ngày chửi xã hội. Mệt mỏi lắm.
-Uầy, giải thích không ăn thua đâu. Khi không chịu giao thiệp, anh ấy đã tự đóng các kênh cảm xúc của mình với mọi người. Lại nắm vị trí lãnh đạo nên cái gì cũng nghĩ mình đúng, mình giỏi nhất. Giờ chị nói anh ấy không thể hiểu được đâu.
-Nói thật. Giờ nếu anh ấy đi ngoại tình, hay làm gì cũng được, mà thay đổi suy nghĩ tiêu cực thường trực trong đầu, dù là vợ chị cũng cam. Chị thấy anh ấy sống như thế rất tội nghiệp.
-Chị yêu anh ấy thật đấy. Nhưng cái quan trọng là chị đã để anh ấy suy nghĩ như thế quá lâu. Giờ muốn thay đổi cũng không thể nhanh được.
-Chị sợ là không thay đổi được ấy.
-Được, nhưng không phải bằng những lời giáo huấn đâu chị. Chị giúp anh ấy giao lưu với những người tốt , tự anh ấy trực tiếp nhìn thấy những việc tốt khác thì anh ấy mới tự chuyển biến. Ngoài công việc, anh ấy phải được tiếp xúc với các đời sống đẹp đẽ tràn ngập cảm xúc tích cực khác như nghệ thuật, tôn giáo, thiên nhiên, cộng đồng xã hội, các nghệ sĩ... từ đó anh ấy mới thấy cái xấu tuy đầy rẫy nhưng cái đẹp mới là cái đáng lưu giữ trong đầu ta...
-Anh ấy bận lắm em ạ. Lấy đâu thời gian làm những việc đó?
-Chị phải tìm ra thời gian cho anh ấy. Người ít giao tiếp như anh ấy như một đứa trẻ thương tật trong suy nghĩ, cần một người bác sĩ chữa bệnh hết sức nhẫn nại và hiểu biết. Người bác sĩ ấy chính là chị . Với toàn bộ yêu thương và sự tin tưởng của anh ấy, chị phải làm thế nào để chuyển niềm tin của anh ấy với chị sang người khác ngoài chị nữa. Em nói nghiêm túc đấy.
-Chị bit, chị rất muốn nhưng chị bất lực. Chị ước giá như anh ấy lăng nhăng một chút mà tâm hồn rộng mở còn hơn là sống chung thủy mà tâm hồn tối om om như thế này. Mà sao anh ấy yêu chị như vậy, giỏi nghề như vậy mà chẳng chịu tiếp thu ý kiến của chị chứ?
- Hi hi...Chị rất đúng. Sex quan trọng nhưng chỉ là một góc của cuộc sống. Tri thức rất quan trọng nhưng sẽ tích lũy được qua thời gian. Quan điểm sống mới bao trùm tất cả. Chị chỉ cần nhẫn nại hơn và dành thời gian cho anh ấy hơn nữa. Kéo anh ấy ra khỏi cuộc sống cô độc, tàn tật về nhận thức kia đi. Yêu chồng đến như chị là cùng nên em tin là chị sẽ làm được.
-Ừ, hy vọng là em đúng. Chị sẽ cố gắng vậy.
-Chị là người phụ nữ giỏi giang và khéo léo. Chị sẽ làm được đấy. Có gì cứ ới em nhé.

1 thg 12, 2009

Đối thoại (38)

Em pha trà khéo phết nhỉ! Cứ như là con gái Hà nội xưa vậy.
Hi hi...cám ơn anh.
Nhưng nếu động tác pha trà chậm lại chút thì đẹp hơn rất nhiều. Cách pha trà của em mang nhịp điệu của thế kỷ 21 mất ròi.
Hi hi... thì đúng là như thế mà anh.
Nhưng dù sao anh cũng rất ấn tượng.
Em học được cách pha trà này từ ai anh biết không?
Từ mẹ em?
Không phải.
Từ bà em?
Không phải.
Thế từ bố, từ ông?
Không, không phải từ một người trong gia đình em đâu.
Từ ai thì anh chắc không đoán được nữa nhưng nhất định là một người Hà nội.
Cũng không phải nốt. Hè hè...
Thôi, em nói đi. Rút cục là em học pha trà từ ai vậy?
Từ một người đàn bà sinh ra và lớn lên tại Nghệ An.
Lạ nhỉ?
Bà ấy mới là người học pha trà từ một bà cụ người Hà nội.
À, có thế chứ :-)