Quán coffee bên hồ gần cơ quan đón hai người với sự tĩnh lặng hiếm có. Nắng xiên nhẹ trên tán lá mimosa trước cửa quán, làm cho những bông hoa màu vàng trở nên lấp lánh rất dễ thương. Những con chim sâu chuyền cành tanh tách, chả thèm để ý hai vị khách đang rón rén bước vào. Thực ra, vì sợ lũ chim bay mất nên nàng ra hiệu cho chàng nhẹ bước, thậm chí, điếu thuốc trong tay cũng bị dụi đi để khỏi ảnh hưởng đến lũ chim nhỏ xíu. Phải có đến mười mấy chú, bé như những cái lá nhỏ màu cốm với những đường gân cánh màu đen. Chính những sinh vật gần như lẫn vào tán cây xanh ngắt ấy đã làm rộn ràng cả cái quán vắng hoe này.
Ồ, chúng mình may thật đấy! Bình thường, quán này rất đông. Mà nếu đông đúc thì làm gì có cảnh dễ thương này. Chích chích chích...chúng mày đang có lễ hội à? Làm gì mà ríu rít thế!
Người phục vụ lại gần, nghe gọi đồ uống xong định đi ngay nhưng tiếng nàng lại dịu dàng vang lên làm anh ta khựng lại.
Em làm ơn tắt nhạc đi được không?
Khi tiếng nhạc tắt hẳn, không gian chỗ hai người chọn ngồi mới thực sự dễ chịu.
Tuyệt thật! Hóa ra, giữa quán xá Hà nội vẫn có những nơi thiên nhiên chẳng hề bị ảnh hưởng nhịp sống xô bồ.
Vâng. Nghe tiếng chúng hót, tiếng đập cánh nhẹ bỗng của chúng, cảm thấy như mình cũng nhẹ và bay lên theo lũ chim vậy.
...
EM có để ý, màu lông của bọn chúng hóa xanh non cùng với cây mùa xuân không? Bình thường, dưới ánh nắng, nhìn lũ chim sâu ngả màu tro cơ.
Ồ, thật thế à? Nghĩa là sao?
Nghĩa là chúng tự vệ bằng cách thay đổi màu lông, sao cho hợp với khung cảnh nơi chúng sống nhất. Như vậy, chúng tránh được nguy hiểm một cách tối đa. Không như con người, lúc nào cũng thích nổi bật nhất.
Ý anh là con người cũng cần phải biết tự vệ kiểu giấu mình đó?
Không hẳn là tự vệ, nhưng con người quyên mất cách tồn tại hòa bình với thiên nhiên, với nhau và với chính bản thân.
Nghe đến đây, nàng hơi lặng người. Bản thân từng loay hoay khổ sở với rất nhiều điều trái khoáy của tính cách, ví như nàng học âm nhạc, tiếp xúc với giới showbiz từ nhỏ nhưng lại rất nhát, hầu như nàng chỉ thoải mái khi quanh quẩn với việc học hành và tập đàn một mình. Mỗi khi đi xem hòa nhạc, trình diễn, mỗi khi phải thể hiện mình trước đông người, nàng cứ co rúm lại khổ sở. Hoặc trong khi điểm số ở trường của nàng rất cao, thậm chí là cao nhất nhưng lúc nào nàng cũng cho rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tài năng, chưa đủ sức thuyết phục và luôn băn khoăn về việc chưa làm gì được cho đời. Rồi ngay cả tính thương người của nàng cũng hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, nên hầu như chỉ những người rất thân mới hiểu nàng có trái tim mẫn cảm và dễ mủi lòng hơn bình thường.
Hình như chàng đang đọc được suy nghĩ của nàng? Tại sao chàng biết nàng hay mâu thuẫn với chính con người nàng? Lén ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của chàng, nàng bỗng thấy những nét khác lạ. Sao trước đây mình không để ý rằng chàng đẹp như vậy nhỉ. Mọi đường nét đều mực thước, cân đối và ngay ngắn. Cái trán hay bị tóc che kia thực ra rất cao và nở rộng. Chiếc mũi kiêu hãnh rất vừa vặn với khuôn mặt tươi cười. Hàng ria mép cong cong, vênh vểnh đẹp tuyệt. Đặc biệt là đôi mắt không giống mắt đàn ông mà như đôi mắt của một thiếu nữ, to, tròn, trong sáng, hơi ngơ ngác.
Em sao vậy? Không đồng ý với anh à?
Chàng quay ra nhìn nàng với đôi mắt to tròn, ngơ ngác, làm nàng càng chăm chú nhìn vào đôi mắt ấy hơn. Làm như chẳng nghe thấy chàng hỏi, nàng nhìn lảng đi và thầm nhủ: Ồ, đôi mắt bồ câu trên một gương mặt nam nhi hoàn mỹ.
Em có biết trông em lúc này thế nào không?
Dạ? Nàng như choàng tỉnh. À, trông em đang mệt mỏi, rũ rượi và thật khó nhìn.
Đúng, trông em thật chán. Anh thắc mắc tại sao em lại như vậy? Trong khi chắc chắn em không muốn mình như thế, đúng không?
Em chẳng muốn gì. Mà có gì làm em ham muốn nữa đâu?
Ồ, em nói dối. Đôi mắt kia làm sao đã hết được sự tò mò, hàng mi kia làm sao có thể khép lại thờ ơ với muôn vàn vẻ đẹp của đời sống?
Nàng chẳng nói gì, chỉ cười tủm tỉm. Không giống như phụ nữ khác, nàng chẳng bao giờ khiêm tốn giả tạo. Đôi mắt và hàng mi là 2 thứ đẹp nhất trên mặt nàng, nhưng khi mệt, ánh mắt có nét lờ đờ mệt mỏi như lúc này mà chàng vẫn thấy mắt nàng đẹp, hai hàng mi vẫn mượt mà không suy chuyển thì ...thật lạ. Nàng dướn đôi mày đẹp lên đầy nghi ngờ.
Anh khen hay chê em thế?
Đừng quan tâm tới lời khen chê. Hãy lắng nghe xem anh nói đúng hay không.
Anh đang nịnh nọt em. Nhưng nghe thích lắm.
Không phải nịnh. Em có rất nhiều , đang sở hữu rất nhiều. Em là người đàn bà giàu có, bên em anh thấy mình quá nghèo nàn.
Hic... em là đứa giàu có thất bại thì đúng hơn. Em được yêu nhưng lần nào cũng chẳng giữ nổi người đàn ông của mình.
Ồ, sao em không hiểu rằng, những người kia không hề xứng đáng với em?
...
Tình yêu như nước, chỉ chảy về phía trũng, phía có khả năng chứa đựng dòng nước ấy, tình yêu ấy. Tình yêu của em là dòng nước lớn, chảy xiết và nóng bỏng, chỉ những chỗ đất rộng lớn, đủ vững chãi, đủ bền bỉ mới chứa được tình yêu ấy.
Thế còn cảm giác bị bỏ rơi của em? Chẳng lẽ em phải cố hiểu sự lạnh lùng của người ấy với em là một cái gì đó yếu kém?
Đúng vậy, ở cạnh một dòng nham thạch nóng bỏng mà còn lạnh được thì đích thị quá yếu, quá sợ hãi, hoặc không chịu được sức nóng đó thôi.
Đến lượt chàng chăm chú theo dõi nàng ngồi đó, in hình bóng mảnh mai trên nền lá cây xanh biếc, chiếc mũi cao nhìn nghiêng trông thật gợi cảm với đôi môi khép hờ lúc nào cũng như hờn dỗi. Kéo ghế lại gần, vén tóc mai của nàng lên, chàng thì thầm vào bên tai trái nàng:
Khi nãy, em nhìn anh chăm chú, đôi mắt em rất lạ... chỉ trong khoảnh khắc ngắn đó nhưng anh cũng nhận ra đôi mắt em có ánh sáng lóa lên....và ... chàng buông nàng ra, ngả người về phía sau, mắt nhìn đi đâu đó, nói tiếp giọng vu vơ... không thể nào chủ sở hữu ánh sáng đó không biết mình muốn gì.
A, anh làm bác sĩ tâm lí từ bao giờ đấy ? Nàng quay ra, chàng cũng nhích người lại, khuôn mặt hai người gần như dính nhau, mũi gần như chạm mũi. Giật mình, nàng ngãng ra nhưng bị chàng kéo lại
Anh không phải bác sĩ tâm lí, nhưng anh nhìn thấy tất cả vẻ đẹp của em. Vẻ đẹp mà những người đàn ông trước đây của em chỉ nhìn thấy trong ...một năm đầu yêu nhau. . .
Sau đó, mắt họ bị quá nhiều rử thành ra không nhìn thấy gì nữa, phải không anh? Ha ha...
Tiếng cười của nàng vừa cất lên thì câm bặt.
Không gian quán chỉ còn tiếng lao xao nhè nhẹ của lá cây và tiếng lách tách mấy chú chim sâu đang chuyền cành.