28 thg 11, 2010

Thi tiễn

Nắng
Đà lạt
đứng bóng
Bận rộn
nhẹ nhàng
nâng em thẳng đến thiền môn
Dù váy ngắn, tung tăng mắt sóng sánh cười rung rinh
Người tài xế vẫn gọi em bằng thí chủ
Hai hàng thông xanh thẫm vẫn nghiêng ngọn cúi chào
Tiếng chuông gió thanh thanh nhắc lại hôn ước hai năm trước khiến mái tóc bồng bềnh bay bay
Thiếu phụ chợt khép đôi vạt áo choàng màu xám che bớt ánh sáng từ chuỗi hạt xanh trên cổ
Sư bác nhẹ nhàng thỉnh chuông mỗi lần em vái lạy Phật tổ
Càng cúi thấp, chuỗi hạt càng lấp lánh
Chín lạy xong, chuỗi cườm biến thành tràng hạt màu hổ phách
Tia sáng màu hổ phách soi vào những bước chân em lùi dần ra cửa chùa
Nghe sóng nước Tuyền Lâm ngầm chuyển em thành kẻ lang bạt
Đỉnh Lang Bian cười mỉm sau mây ngàn
Ai nhớn nhác
ai buồn phiền
ai thở than
ai hân hoan
cũng là đất dưới chân chỉ dính lại chút bụi khi thiếu phụ bay về miền an lạc
Nén nhang cháy mãi tiễn người xưa bằng cả cơ thể nóng hổi của nó
Một lần nữa dã quỳ vàng rực rỡ chỉ để hoài thai một vòng ôm
Đà lạt mơ
Đà lạt thơ
Đà lạt chờ
Đà lạt ngờ
Đà lạt thở
Nhẹ
như
tơ....




21 thg 11, 2010

Độc thoại (3)




Thế là mẹ đã thay đổi. Được 1 tháng chả nhiều nhặn. Gì chứ từ thẳng tắp sang cong là cả một chặng đường những 3 năm cơ. Đấy là chưa nói đến việc mẹ ghét cái từ "cong queo". Lắm khi nghĩ rằng có hâm mới cong lại lần nữa.

Mẹ toàn bị gọi là cô từ khi "cong " thay vì chị, em, cháu...những bạn trẻ gọi cô đã đành, người bằng tuổi ông ngoại cũng gọi mẹ là cô. Hức hức... tịnh không thấy ai mới gặp gọi mẹ là em nữa con ạ. Hu hu...

Phù, thế mà rồi cong vẫn hoàn queo. Các bạn mẹ khoái cho nó cái từ mỹ miều hơn nhiều - XOĂN, LƯỢN SÓNG hoặc BỒNG BỀNH. Nghe rõ là khoe hàng, câu hàng, giựt hàng. ha ha...

Tất cả là do không thẳng nữa, xoăn nó có hại như thế đó con. Nhưng mẹ phát hiện ra một số thứ xoăn mang lại, bù trừ cho việc già đi là;

Nhiều người thích chạm vào mẹ hơn, toàn là sờ tóc thôi nhưng mờ cũng thấy phấn khích :-D

Khi ôm hôn con, tóc mẹ động vào mũi bé hay sao mà bé cứ cười sằng sặc, lấy tay đẩy mẹ ra rồi dùng tay gạt tóc mẹ lên, hì hục tìm chỗ để thơm mẹ rất là công phu nhá :-D

Tuyệt nhất là mỗi khi xem cái gì, mẹ thấy trang sách, quyển vở, những thứ mẹ đang nhìn xuống... đều như được một màn mây che rợp bóng , cái bóng ấy tỏa xum xuê, bồng bềnh rất là mát mắt, kín đáo...Và cái bóng như hình hoa sen trên trang sách, quyển vở, trên những thứ mẹ đang nhìn xuống ấy khiến mẹ, chỉ riêng mẹ cảm thấy như được ôm ấp, che chở , chỉ riêng mẹ cảm thấy bí mật, riêng tư, khó xâm phạm.

Mẹ thấy mình bắt đầu thích xoăn từ đó. Thẳng là sở trường của mẹ rồi, chẳng gì lấy mất sở trường cả. Xoăn lái mẹ đi xa hơn, thấy mình thêm nam tính, thêm độc đoán, thêm đòi hỏi... đòi cái gì ư, đòi được quyền lâng lâng, bồng bềnh ở mọi nơi í (bác nào uống được rượu thì hiểu cảm giác này lắm mà) . Hi hi...

E hèm, chỉ ngại nhất là mỗi tháng phải tốn thêm một khoản kha khá thôi :-P Có mỗi người bạn ga lăng có thể giảm giá cho vụ này thì lại đi ngoài ra nước ròi. Ước có quí nhân ra tay nghĩa hiệp thì sự nghiệp lâng lâng của mẹ mới gọi là mĩ mãn được :-P




11 thg 11, 2010

Sóng nhỏ bị thương (16)

Quán coffee bên hồ gần cơ quan đón hai người với sự tĩnh lặng hiếm có. Nắng xiên nhẹ trên tán lá mimosa trước cửa quán, làm cho những bông hoa màu vàng trở nên lấp lánh rất dễ thương. Những con chim sâu chuyền cành tanh tách, chả thèm để ý hai vị khách đang rón rén bước vào. Thực ra, vì sợ lũ chim bay mất nên nàng ra hiệu cho chàng nhẹ bước, thậm chí, điếu thuốc trong tay cũng bị dụi đi để khỏi ảnh hưởng đến lũ chim nhỏ xíu. Phải có đến mười mấy chú, bé như những cái lá nhỏ màu cốm với những đường gân cánh màu đen. Chính những sinh vật gần như lẫn vào tán cây xanh ngắt ấy đã làm rộn ràng cả cái quán vắng hoe này.

Ồ, chúng mình may thật đấy! Bình thường, quán này rất đông. Mà nếu đông đúc thì làm gì có cảnh dễ thương này. Chích chích chích...chúng mày đang có lễ hội à? Làm gì mà ríu rít thế!

Người phục vụ lại gần, nghe gọi đồ uống xong định đi ngay nhưng tiếng nàng lại dịu dàng vang lên làm anh ta khựng lại.

Em làm ơn tắt nhạc đi được không?
Khi tiếng nhạc tắt hẳn, không gian chỗ hai người chọn ngồi mới thực sự dễ chịu.

Tuyệt thật! Hóa ra, giữa quán xá Hà nội vẫn có những nơi thiên nhiên chẳng hề bị ảnh hưởng nhịp sống xô bồ.

Vâng. Nghe tiếng chúng hót, tiếng đập cánh nhẹ bỗng của chúng, cảm thấy như mình cũng nhẹ và bay lên theo lũ chim vậy.
...
EM có để ý, màu lông của bọn chúng hóa xanh non cùng với cây mùa xuân không? Bình thường, dưới ánh nắng, nhìn lũ chim sâu ngả màu tro cơ.
Ồ, thật thế à? Nghĩa là sao?

Nghĩa là chúng tự vệ bằng cách thay đổi màu lông, sao cho hợp với khung cảnh nơi chúng sống nhất. Như vậy, chúng tránh được nguy hiểm một cách tối đa. Không như con người, lúc nào cũng thích nổi bật nhất.
Ý anh là con người cũng cần phải biết tự vệ kiểu giấu mình đó?

Không hẳn là tự vệ, nhưng con người quyên mất cách tồn tại hòa bình với thiên nhiên, với nhau và với chính bản thân.
Nghe đến đây, nàng hơi lặng người. Bản thân từng loay hoay khổ sở với rất nhiều điều trái khoáy của tính cách, ví như nàng học âm nhạc, tiếp xúc với giới showbiz từ nhỏ nhưng lại rất nhát, hầu như nàng chỉ thoải mái khi quanh quẩn với việc học hành và tập đàn một mình. Mỗi khi đi xem hòa nhạc, trình diễn, mỗi khi phải thể hiện mình trước đông người, nàng cứ co rúm lại khổ sở. Hoặc trong khi điểm số ở trường của nàng rất cao, thậm chí là cao nhất nhưng lúc nào nàng cũng cho rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tài năng, chưa đủ sức thuyết phục và luôn băn khoăn về việc chưa làm gì được cho đời. Rồi ngay cả tính thương người của nàng cũng hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, nên hầu như chỉ những người rất thân mới hiểu nàng có trái tim mẫn cảm và dễ mủi lòng hơn bình thường.
Hình như chàng đang đọc được suy nghĩ của nàng? Tại sao chàng biết nàng hay mâu thuẫn với chính con người nàng? Lén ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của chàng, nàng bỗng thấy những nét khác lạ. Sao trước đây mình không để ý rằng chàng đẹp như vậy nhỉ. Mọi đường nét đều mực thước, cân đối và ngay ngắn. Cái trán hay bị tóc che kia thực ra rất cao và nở rộng. Chiếc mũi kiêu hãnh rất vừa vặn với khuôn mặt tươi cười. Hàng ria mép cong cong, vênh vểnh đẹp tuyệt. Đặc biệt là đôi mắt không giống mắt đàn ông mà như đôi mắt của một thiếu nữ, to, tròn, trong sáng, hơi ngơ ngác.

Em sao vậy? Không đồng ý với anh à?

Chàng quay ra nhìn nàng với đôi mắt to tròn, ngơ ngác, làm nàng càng chăm chú nhìn vào đôi mắt ấy hơn. Làm như chẳng nghe thấy chàng hỏi, nàng nhìn lảng đi và thầm nhủ: Ồ, đôi mắt bồ câu trên một gương mặt nam nhi hoàn mỹ.

Em có biết trông em lúc này thế nào không?
Dạ? Nàng như choàng tỉnh. À, trông em đang mệt mỏi, rũ rượi và thật khó nhìn.
Đúng, trông em thật chán. Anh thắc mắc tại sao em lại như vậy? Trong khi chắc chắn em không muốn mình như thế, đúng không?

Em chẳng muốn gì. Mà có gì làm em ham muốn nữa đâu?

Ồ, em nói dối. Đôi mắt kia làm sao đã hết được sự tò mò, hàng mi kia làm sao có thể khép lại thờ ơ với muôn vàn vẻ đẹp của đời sống?
Nàng chẳng nói gì, chỉ cười tủm tỉm. Không giống như phụ nữ khác, nàng chẳng bao giờ khiêm tốn giả tạo. Đôi mắt và hàng mi là 2 thứ đẹp nhất trên mặt nàng, nhưng khi mệt, ánh mắt có nét lờ đờ mệt mỏi như lúc này mà chàng vẫn thấy mắt nàng đẹp, hai hàng mi vẫn mượt mà không suy chuyển thì ...thật lạ. Nàng dướn đôi mày đẹp lên đầy nghi ngờ.

Anh khen hay chê em thế?

Đừng quan tâm tới lời khen chê. Hãy lắng nghe xem anh nói đúng hay không.

Anh đang nịnh nọt em. Nhưng nghe thích lắm.

Không phải nịnh. Em có rất nhiều , đang sở hữu rất nhiều. Em là người đàn bà giàu có, bên em anh thấy mình quá nghèo nàn.
Hic... em là đứa giàu có thất bại thì đúng hơn. Em được yêu nhưng lần nào cũng chẳng giữ nổi người đàn ông của mình.
Ồ, sao em không hiểu rằng, những người kia không hề xứng đáng với em?

...

Tình yêu như nước, chỉ chảy về phía trũng, phía có khả năng chứa đựng dòng nước ấy, tình yêu ấy. Tình yêu của em là dòng nước lớn, chảy xiết và nóng bỏng, chỉ những chỗ đất rộng lớn, đủ vững chãi, đủ bền bỉ mới chứa được tình yêu ấy.

Thế còn cảm giác bị bỏ rơi của em? Chẳng lẽ em phải cố hiểu sự lạnh lùng của người ấy với em là một cái gì đó yếu kém?
Đúng vậy, ở cạnh một dòng nham thạch nóng bỏng mà còn lạnh được thì đích thị quá yếu, quá sợ hãi, hoặc không chịu được sức nóng đó thôi.
Đến lượt chàng chăm chú theo dõi nàng ngồi đó, in hình bóng mảnh mai trên nền lá cây xanh biếc, chiếc mũi cao nhìn nghiêng trông thật gợi cảm với đôi môi khép hờ lúc nào cũng như hờn dỗi. Kéo ghế lại gần, vén tóc mai của nàng lên, chàng thì thầm vào bên tai trái nàng:

Khi nãy, em nhìn anh chăm chú, đôi mắt em rất lạ... chỉ trong khoảnh khắc ngắn đó nhưng anh cũng nhận ra đôi mắt em có ánh sáng lóa lên....và ... chàng buông nàng ra, ngả người về phía sau, mắt nhìn đi đâu đó, nói tiếp giọng vu vơ... không thể nào chủ sở hữu ánh sáng đó không biết mình muốn gì.

A, anh làm bác sĩ tâm lí từ bao giờ đấy ? Nàng quay ra, chàng cũng nhích người lại, khuôn mặt hai người gần như dính nhau, mũi gần như chạm mũi. Giật mình, nàng ngãng ra nhưng bị chàng kéo lại

Anh không phải bác sĩ tâm lí, nhưng anh nhìn thấy tất cả vẻ đẹp của em. Vẻ đẹp mà những người đàn ông trước đây của em chỉ nhìn thấy trong ...một năm đầu yêu nhau. . .

Sau đó, mắt họ bị quá nhiều rử thành ra không nhìn thấy gì nữa, phải không anh? Ha ha...

Tiếng cười của nàng vừa cất lên thì câm bặt.

Không gian quán chỉ còn tiếng lao xao nhè nhẹ của lá cây và tiếng lách tách mấy chú chim sâu đang chuyền cành.



5 thg 11, 2010

ĐỘC THOẠI (2)

Hôm qua là một ngày tồi tệ. Hic...Tí biết không, công việc của mẹ mấy hôm nay chất- chồng- chéo đến nhức cả đầu.

Buổi sáng, lo di chuyển sân khấu cho một chương trình lớn, họa sĩ, đạo diễn cứ gọi nheo nhéo trong khi mẹ đang ngồi dựng tiếp phóng sự về bão lũ, mắt mũi ướt nhòe vì sụt sịt, thương bà con...mà cứ phải nhẹ nhàng hòa nhã chỉ việc cho 2 ông giời đánh ấy. Mẹ sợ cô kỹ thuật dựng sốt ruột nên đuổi cô ấy đi, tự mẹ ngồi loay hoay với máy dựng một mình, vừa cắt gọt, vừa vắt óc suy luận những kỹ xảo có thể dùng cho phóng sự, rồi vừa sợ mơ hồ sẽ bấm nhầm nút gì đó phát là đi toi tất cả. Hic...

Đang dựng thì sếp gọi lên duyệt băng. Ông ấy và mẹ chuyên khắc nhau về quan điểm nên lại nổ ra một cuộc tranh luận bất phân thắng bại. Cuối cùng, mẹ đau đầu quá nên ...đầu hàng, vác băng đi sửa theo ý của ông ấy, trong lòng hậm hực tại sao không có qui định là muốn làm sếp thì phải nghỉ hưu từ tuổi 50 nhỉ :-P

Đang đi sửa băng thì cô thư kí điều phối lịch làm việc cho tuần sau báo mẹ rằng trường quay như yêu cầu của mẹ không có, mẹ chỉ được dùng cái trường quay bé tí, tối um, nghèo nàn nhất ĐÀi cho chương trình bão lụt thôi. À há, tức chết mất! Mẹ lầm bầm trong miệng đồng ý dùng nhưng nhủ thầm phải tung tin Đài thiên vị các chương trình có tài trợ, dìm hàng chương trình vì đồng bào miền trung này, để cho thiên hạ ném đá mấy vị ăn trên ngồi chóc cho bõ tức, con nhỉ. há há...

Cô ca sĩ mẹ gọi hát thế cho Thanh Lam, mụ Lam này chuyên tắt máy mỗi khi bị gọi diễn miễn phí, nhõng nhẽo rằng cô ấy không thích bản phối của bài Sau bão, thế là mẹ lại phải giải thích rằng cô ấy làm ơn hãy hát đi, chương trình này không phải là nơi cô khoe đẳng cấp mà chỉ là chút chia sớt của giới nghệ sĩ với bà con miền Trung. Tức anh ách mà phải dịu dàng giải thích, động viên, chứ nếu mẹ quạc cô ấy một trận, cô ta cũng phải chịu nhưng hát hò sẽ kém phê, con ạ. Với lị thái dương mẹ bắt đầu giật giật vì quá tải, mẹ phải dành sức chiến đấu cho buổi tối nay truyền hình trực tiếp với 2 tiếng truyền sóng phải gào rã họng trong bộ đàm điều khiển khoảng 20 con người chưa kể gần 100 diễn viên.

1h chiều mẹ mới được đi ăn, vừa ăn vừa tiếp tục gọi điện khắp nơi dàn xếp công việc cho đợt quay hình tại miền nam tháng tới. Cô bán hàng phải tròn mắt vì mẹ vốn nổi tiếng ăn chậm và ăn lặng lẽ thế mà hôm nay lại ăn tưng bừng, ăn nhanh như máy vậy. Hu hu...

2h chiều mẹ phải gặp một nhân vật quan trọng, người đã từng lấy đi của mẹ khá nhiều nước mắt, nhưng giờ lại có nguy cơ trở thành sếp bự của mẹ. Hu hu...vừa phải giữ vẻ bình thản dù rất tức giận, vừa phải suy tính công việc của cả năm sau đâu ra đấy với người ấy, mẹ tưởng như sắp quị xuống.

4h chiều đã phải có mặt ở sân khấu Cung hữu nghị, vừa mệt, vừa đau đầu, mẹ vừa phải nhận thông tin từ bốn phía cho chương trình. Hì hục hoàn tất các thể loại chuẩn bị của khâu biên tập sau hàng chục thay đổi, mẹ cẩn thận hỏi bên tổ chức có thay đổi gì nữa không thì họ nhăn nhở chắc chắn rằng đó là kịch bản cuối cùng ròi, không thay đổi nữa nên gần 7h, trước khi trực tiếp 1 tiếng, mẹ mới được lê cái xác rã rời đi ăn nhưng đầu đau quá có ăn được đâu con.

Mẹ uống tạm cốc sữa và khi trông thấy một tiệm làm tóc khang trang ngay bên cạnh Cung mẹ như bắt được vàng, nhảy vào đó cho họ mát xa đầu một lúc. Ối giời, khi mẹ nhận ra đã nhảy nhầm vào tiệm mát xa ôm trá hình thì cũng không kịp tránh mấy cảnh rất chi là ...nhức mắt. Hic...may thay, cách đó chừng 200m có tiệm làm tóc xịn, là tiệm làm tóc gần nhà mình chuyển ra đây, cô thợ chính nhận ra mẹ còn giảm cho 20% nhé.
Khi ra khỏi tiệm là 7h 50, sát giờ trực tiếp òi mà sếp còn gọi điện vặn vẹo hết cái này đến cái kia làm cái đầu có mái tóc vừa uốn sấy rất đẹp của mẹ đau trở lại tưởng muốn vỡ tung. Ức ức là! Mọi thứ đã set up đâu vào đấy ròi mà ổng hỏi cứ như người giời , làm như công việc mẹ làm từ 4h chiều đến giờ bằng âm ấy. Hic...
Hai ba hôm nay mẹ bị kẻ nào đó quấy nhiễu bằng điện thoại, cứ nhá máy, nhắn tin liên tụcnhưng mẹ chẳng nghe và tìm hiểu nên chả bit là ai , khó chịu lắm con à. Trong khi truyền hình trực tiếp mẹ thường liên lạc bằng bộ đàm, nhưng đôi khi bộ đàm trục trặc, sặc sụa chả nghe thấy gì nên mẹ không được tắt điện thoại. Thế là tối ấy điện thoại cứ rung tít mù chả bit cú nào của sếp cú nào là spam nữa chứ. hic....

Đã thế, khi buổi truyền trực tiếp sắp kết thúc thành công thì đùng phát, bên tổ chức nhét một cái phóng sự giời ơi ở đâu, không có trong kịch bản vào sóng. Cả nhà tá hỏa không thể xử lí kịp nên nếu con theo dõi chương trình kiều bào ủng hộ lũ lụt tối ấy, sẽ thấy có khoảng 15 giây phóng sự cuối buổi hình bị nhòe và mất tiếng...ak ak...

Kiểu này giao ban sáng thứ 2 tới, mấy cốp sẽ bị khiển trách tơi bời đây. Há há... lỗi này không phải của lính mà của sếp... vì không kiểm soát nổi ban tổ chức có ông thứ trưởng bộ ngoại giao béo ị làm trưởng ban nhá :-P Các chương trình khác nếu có thay đổi giờ chót, dù thay đổi nhỏ như mắt con kiến, dù thay đổi chỉ vài giây trước khi lên sóng, bao giờ họ cũng báo lại với bên Đài cơ.

Chưa hết, lúc ra về tưởng đã nhẹ người thì mẹ phát hiện ra chú kỹ thuật chịu trách nhiệm ghi băng đã quên bấm ghi. Thế là toàn bộ chương trình này không được ghi hình lại có chết người không. Nhìn mặt ngắn tũn của chú ấy mẹ chỉ muốn ...tắt thở :-P

Nhưng thôi, tối về nhà, thấy con trai nằm ngủ ngoan, người thơm tho, miệng he hé như cười, bên cạnh là khoảng hai chục bức tranh màu nước vừa vẽ xong còn chưa khô mực của con... là mẹ bớt đau đầu và quên gần hết những chất -chồng -chéo kia ròi.

Lạy Phật! May mà có con, đời còn dễ thương :-)