Từ mùa thi The Voice trước, mình đã thấy khoái cách ứng xử với học trò của mr Đàm . Đang thi mà ổng đã lên lịch cho học trò đi diễn, cọ sát , va đập với truyền thông tới tấp. Khả năng chuyên ngành thanh nhạc của mr Đàm không nhiều, vì lão ấy hát bằng bản năng và bằng trái tim, đết học kỹ thuật trong trường lớp nhưng lão ấy có thừa các kỹ năng cần thiết của một người làm giải trí. Đó là hình ảnh độc đáo, là sự ngọt ngào với fans, là sự thân thiện với báo chí, là ảnh hưởng cá nhân trên mọi nơi xuất hiện... đấy mới là cái thí sinh giọng hát Việt đang thiếu.
Mọi cuộc thi hát trong nước đều ít nhiều tạo được các ngôi sao, nhưng phần lớn họ khá chật vật sau giải thưởng. Có ngôi sao nhạc thị trường còn thốt lên, quá nhiều bạn hát hay mà không nổi tiếng bằng tôi, đó là do kém may mắn hay do các bạn không chịu nỗ lực? Làm trong ngành giải trí mình biết. Hát hay mấy mà không có công nghệ lăng xê cũng nằm đấy mà mơ. Nhưng công nghệ lăng xê của Tây tiến xa hơn mình nhiều lắm, nhân bản nhiều lắm. Justin Bieber không phải là cậu bé duy nhất biết hát, đó là cậu bé duy nhất biết hát mồ côi lọt vào tầm ngắm của bộ máy chế biến sao của Mỹ. Adele cũng không phải thiếu nữ có giọng hay nhất. Cô là thiếu nữ béo có giọng hay và có 5 năm cày cuốc khắp nước Anh, làm cho truyền hình Anh tăng rating mỗi lần xuất hiện. Với Adele, truyền thông Anh được phong là vua của những người béo. Những cái mũi tinh khôn của truyền thông nhận thấy, đây không chỉ là hiện tượng âm nhạc, đây là hiện tượng những người béo không bị xã hội kỳ thị nữa, đây là hiện tượng những nỗi buồn cá nhân không bị coi là yếu đuối, là phản cảm , là chuyện riêng của một ai đó nữa.
Hà Linh, một giọng hát rất tốt của The Voice VN năm nay, chọn mr. Đàm làm mình vừa vui, vừa buồn. Vui vì thấy em ấy biết mình thiếu gì, buồn vì thấy 3 huấn luyện viên còn lại đều không có khả năng giúp thí sinh va đập với thị trường hiện tại. Điều ấy thể hiện tầm ảnh hưởng của 3 người ấy chỉ đang ở mức có lợi cho cá nhân họ mà chưa mang tới những lợi ích xã hội như mr Đàm. Mong Hà Linh tận dụng cơ hội này thật tốt. Em hát hay hơn cả Hương Tràm đấy, chỉ cần hoàn thiện phong cách, thả lỏng hơn trên sân khấu và hãy chọn gấp 1 stylist chuyên nghiệp ngay :D
22 thg 5, 2013
16 thg 5, 2013
Bốn mùa, sướng âm ỉ trong em :D
Cả tuần nay mẹ chỉ sướng âm ỉ mỗi việc này: Đi họp tổng kết cho con về, nghe thầy giáo môn English, Science và Math nói Việt là 1 cậu bé đặc biệt tài năng. Môn toán của cậu ấy đạt điểm Excelent. Giờ Science chỉ sôi nổi và lý thú khi có mặt Việt. Từ vựng của Việt rất phong phú, chỉ thỉnh thoảng sai ngữ pháp. Nhất định sớm muộn gì đó cũng là một công dân tài năng sau này.
Thực ra, con không học giỏi thì mẹ vữn sướng khi có con. Có lần mẹ nói với cô giáo, Mẹ không cần điểm cao, không cần viết đẹp , mẹ chỉ cần cô giáo làm thế nào để Việt muốn đến trường, có hứng trong các môn học và muốn chia sẻ mọi điều với các bạn.
Trẻ chỉ muốn đến trường khi ở đó thực sự là nơi tạo niềm vui cho con , bằng sự sạch sẽ, thân thiện, an toàn.
Trẻ chỉ có hứng với các môn học khi thày cô thực sự có kiến thức rộng , kỹ năng truyền đạt tốt, trẻ được tôn trọng trong mọi trình độ tiếp thu . Không bị áp lực, không bị so sánh, không bị khinh bỉ, dè bỉu khi học chưa tốt.
Trẻ chỉ muốn chia sẻ với các bạn khi chính các bạn cũng tôn trọng và thân thiện với nhau.
Muốn đến trường, có hứng trong các môn học và muốn chia sẻ mọi điều với các bạn.- 3 điều ấy tưởng chừng dễ dãi nhưng đó là quan sát của mẹ để vừa đánh giá mức độ tiếp thu của con, lẫn trình độ, môi trường giáo dục của nhà trường.
Mẹ tin , bé nào có được 3 điều trên cũng sẽ trở thành người học trò tuyệt vời :D
Thực ra, con không học giỏi thì mẹ vữn sướng khi có con. Có lần mẹ nói với cô giáo, Mẹ không cần điểm cao, không cần viết đẹp , mẹ chỉ cần cô giáo làm thế nào để Việt muốn đến trường, có hứng trong các môn học và muốn chia sẻ mọi điều với các bạn.
Trẻ chỉ muốn đến trường khi ở đó thực sự là nơi tạo niềm vui cho con , bằng sự sạch sẽ, thân thiện, an toàn.
Trẻ chỉ có hứng với các môn học khi thày cô thực sự có kiến thức rộng , kỹ năng truyền đạt tốt, trẻ được tôn trọng trong mọi trình độ tiếp thu . Không bị áp lực, không bị so sánh, không bị khinh bỉ, dè bỉu khi học chưa tốt.
Trẻ chỉ muốn chia sẻ với các bạn khi chính các bạn cũng tôn trọng và thân thiện với nhau.
Muốn đến trường, có hứng trong các môn học và muốn chia sẻ mọi điều với các bạn.- 3 điều ấy tưởng chừng dễ dãi nhưng đó là quan sát của mẹ để vừa đánh giá mức độ tiếp thu của con, lẫn trình độ, môi trường giáo dục của nhà trường.
Mẹ tin , bé nào có được 3 điều trên cũng sẽ trở thành người học trò tuyệt vời :D
4 thg 5, 2013
Bốn mùa, cà phê và em.
Sáng nay ngồi cà phê với anh, không hẹn trước mà chúng tôi cùng mở miệng nói về những cây liễu ven hồ, trước mặt lúc ấy. Anh vốn bị tôi chê là khô khan, trông gian như chấy và có khi chả bao giờ buồn. Ấy vậy mà hôm nay anh nói về cây liễu hay quá. Cả 2 cùng cười xòa khi trùng ý tưởng lãng mạn .
Cây liễu của tôi: mảnh mai, yểu điệu, thướt tha, vô cùng duyên dáng.
Cây liêu của anh: dễ đung đưa, dễ lay động, gió chiều nào bay theo chiều ấy.
Cây liễu của tôi: xanh mùa mưa, xơ xác mùa khô.
Cây liễu của anh: mùa nào có vẻ đẹp mùa đấy.
Cây liễu của tôi: chỉ hợp với khung cảnh có nước , hồ, ao, sông suối.
Cây liễu của anh: biết chọn nơi thơ mộng để phát huy sự duyên dáng của nó.
Tôi: muốn hòa vào đám lá mềm và mượt ấy, để những sợi liễu ôm ấp mình.
Anh: thích ngắm những dây liễu dài đẹp, và một cô gái đứng dưới gốc liễu bị lá cành che hết mặt, chỉ chừa ra body và nhứt là cặp chưn dài miên man.
Chúng tôi cùng nhìn dòng xe cộ đan như mắc cửi rồi bàn về giao thông theo kiểu đàn kiến của Việt nam, về sự thú vị khi quan sát tính trật tự phi logic của nó và cùng rùng mình khi mỗi "con kiến" đâm xầm vào nhau, nhưng giao thông vẫn liên tục trôi chảy như chả có việc gì xảy ra . Sự phi logic ấy hiện thân cho rất nhiều điều của cuộc sống ở VN hiện nay, bỏ qua phân tích và chúng tôi đi thẳng đến kết luận luôn. Rằng các con kiến sẽ rất ổn nếu chúng bé như nhau, cần mẫn và giống y như nhau. Các con kiến cũng sẽ rất ổn nếu hiểu sự va chạm là dĩ nhiên nếu muốn liên lạc, trao đỏi thông tin , va chạm không phải là sự cố hay biến cố bất ổn. Được như vậy thì cả đàn kiến sẽ hài hòa và mạnh mẽ lắm. Đàn kiến là đàn kiến, không cần phải tiến lên thành đàn chuồn chuồn biết bay hoặc đàn ngựa biết phi tốc độ cao .
Trong suốt cuộc nói chuyện quanh ly cà phê, anh thỉnh thoảng cầm tay tôi đưa lên hôn thật lâu. Thực sự tôi rất thích cử chỉ ấy của anh, và tưởng tượng mình chính là 1 quý bà đang được một quý ông thời phong kiến bên châu Âu nâng niu, trân trọng. Anh muốn tôi ngồi sát lại, nhưng tôi chỉ muốn ở cách anh một sải, khoảng cách vừa đủ để anh nhìn tôi và cầm lấy tay tôi âu yếm.
Cây liễu của tôi: mảnh mai, yểu điệu, thướt tha, vô cùng duyên dáng.
Cây liêu của anh: dễ đung đưa, dễ lay động, gió chiều nào bay theo chiều ấy.
Cây liễu của tôi: xanh mùa mưa, xơ xác mùa khô.
Cây liễu của anh: mùa nào có vẻ đẹp mùa đấy.
Cây liễu của tôi: chỉ hợp với khung cảnh có nước , hồ, ao, sông suối.
Cây liễu của anh: biết chọn nơi thơ mộng để phát huy sự duyên dáng của nó.
Tôi: muốn hòa vào đám lá mềm và mượt ấy, để những sợi liễu ôm ấp mình.
Anh: thích ngắm những dây liễu dài đẹp, và một cô gái đứng dưới gốc liễu bị lá cành che hết mặt, chỉ chừa ra body và nhứt là cặp chưn dài miên man.
Chúng tôi cùng nhìn dòng xe cộ đan như mắc cửi rồi bàn về giao thông theo kiểu đàn kiến của Việt nam, về sự thú vị khi quan sát tính trật tự phi logic của nó và cùng rùng mình khi mỗi "con kiến" đâm xầm vào nhau, nhưng giao thông vẫn liên tục trôi chảy như chả có việc gì xảy ra . Sự phi logic ấy hiện thân cho rất nhiều điều của cuộc sống ở VN hiện nay, bỏ qua phân tích và chúng tôi đi thẳng đến kết luận luôn. Rằng các con kiến sẽ rất ổn nếu chúng bé như nhau, cần mẫn và giống y như nhau. Các con kiến cũng sẽ rất ổn nếu hiểu sự va chạm là dĩ nhiên nếu muốn liên lạc, trao đỏi thông tin , va chạm không phải là sự cố hay biến cố bất ổn. Được như vậy thì cả đàn kiến sẽ hài hòa và mạnh mẽ lắm. Đàn kiến là đàn kiến, không cần phải tiến lên thành đàn chuồn chuồn biết bay hoặc đàn ngựa biết phi tốc độ cao .
Trong suốt cuộc nói chuyện quanh ly cà phê, anh thỉnh thoảng cầm tay tôi đưa lên hôn thật lâu. Thực sự tôi rất thích cử chỉ ấy của anh, và tưởng tượng mình chính là 1 quý bà đang được một quý ông thời phong kiến bên châu Âu nâng niu, trân trọng. Anh muốn tôi ngồi sát lại, nhưng tôi chỉ muốn ở cách anh một sải, khoảng cách vừa đủ để anh nhìn tôi và cầm lấy tay tôi âu yếm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
