31 thg 12, 2010

Ghi chép cuối năm


Năm 2010 hai mẹ con đã hết sức cố gắng với những thành công nhỏ nhỏ. Bé Tí đạt được những điều rất thú vị nhé

Cao lên được 5cm, nặng thêm 1 cưn rưỡi :-D
Hình như chỉ chưa đầy 4 tháng học túc tắc, bé đã biết đọc những dòng chữ to, ngắn, và làm toán cộng trừ trong phạm vi 20 .
Biết bơi kiểu bì bõm :-D
Lên Lam đai đệ tam đẳng Võ Cổ truyền Việt nam
Không ngại đối thoại với bất cứ ai và bất cứ đề tài gì :-D
Nói tiếng Anh ở trong mơ :-D

Phần mẹ Tí rất chi là khiêm tốn thôi, nhưng so với năm ngoái là cả một cố gắng lớn.

Lo cho bé học được ở một trường quốc tế với chi phí khóc thét
Cải tạo được nhà với kinh phí tự túc
Mua đàn mới :-)
Lo toàn bộ chi phí cho bà ngoại đi du lịch
Cuối năm chỉ còn một khoản nợ nhỏ mà đầu tuần sau mẹ cháu cũng sẽ trả nợ xong :-)

Nhưng quan trọng nhất là điều sau cùng này cơ: Hai mẹ con luôn là cảm hứng của nhau, truyền tình yêu và khát vọng vươn lên cho nhau.

Chúc mừng mẹ con mình!

Và chúc cả nhà sang năm mới bình an, hạnh phúc :-)

Một điều ước thầm kín cho năm sau nhưng đã thành sự thật vào ngày cuối cùng của năm nay. Cảm ơn cuộc đời luôn tốt đẹp với mẹ Tí :-)


28 thg 12, 2010

Off nhau cuối tuần :-D



Thời tiết đẹp, bãi cỏ xịn, buổi off đồ nướng kéo từ 10h sáng tới tận 16h chiều .
Các bé chuẩn bị quà!


Bánh mỳ nhà giồng được :-D


Chị Lana với món salad tuyệt ngon
Bác Hảo xắn tay quạt lò nướng
Mực xiên ớt nghệ nướng

Bò xiên táo

Tôm xiên ớt chuông


Các món bắt đầu vào lò, trông ngon mắt quớ.
Bác Thắng chuẩn bị gà nướng và soup cua xong trước nên tung tăng chạy ra tiếp sức với mẹ Tí

Sắp xong chưa em, đói quá ròi. Còn món cá hồi ba chỉ nướng nữa là gọn, chị à :-D

Đây, nướng xong tôm ớt chuông nướng chuyển màu thế nài
Gà quay lá chanh
Nhà này phụ trách bàn ghế, 2 cô cậu vừa dọn bàn vừa bốc ăn vụng rất chi là dễ thương

Ăn thôi, ăn thôi, các con đói quá ròi
Nhìn một người nhồm nhoàm ,một người ngon miệng đến dính cả nước sốt trên mép mà hong bit thì đủ hiểu niềm sung sướng của 2 người này :-D
Vừa hay có nàng HPLT gọi điện đến dò la xem ăn gì, ngon hong, cho gửi lời chụt chịt đến mọi người nhá. Nàng ấy thích BBQ lắm thì phải :-D
Màn bốc thăm quà vui nhất. Bà được con thú ngậm ti giả nhá
Bé này được bộ cờ cá ngựa sướng cười tít mắt nhá
Bé này cũng sướng không khép được miệng nhá
này chúm chím xinh y như lời chúc trong hộp kia nháBé này nhận được cả quà cho chàng rể tương lai cơ nhá, bà bói TITI chưa bao giờ bói sai vụ này nhá :-D
Quá trưa tăng 2 là món bánh ngọt và sữa chua trộn hoa quả rất mát, nắng lên ấm áp làm cho chị em ngồi tám tiếp tới tận 4h rưỡi.


Thức ăn gần như sạch sành sanh , ảnh trên là tăng 2 NLVD đang kêu no quá hong xơi được hoa quả sữa chua nữa đâu. Nhưng ròi món ấy cũng bị giải quyết gọn nhẹ ở tăng 3 :-D Không chụp được vụ Tí khóc vì tranh quà đểu quá cơ.

Mẹ Tí thì hí hửng với cả đống quà vừa ăn được vừa mặc được. Hi hi...
Cả nhà hẹn hò Tết tây này hoặc ra Tết ta làm bữa nữa đới :-) Lần tới vẫn chủ đề nướng nhưng mờ em đề xuất nướng bánh mặn có được hong nhỉ :-)


21 thg 12, 2010

Mời đọc gấp :-)

Trân trọng thông báo!

Buổi offline đồ nướng (nhân có địa điểm rất đẹp ở nhà chị PTN) sẽ diễn ra vào hồi 11h ngày 26/12 . Để đạt mục đích thưởng thức hết cỡ không gian rộng và đẹp ở giữa HN với các món do chính bloggers chuẩn bị và trang trí (mọi hôm off khác toàn cơm hàng cháo chợ thôi à) , chúng tôi xin phân công các phần việc như sau:

PTN phụ trách soup, gà, rau củ, bát đĩa cốc chén sạch, bàn ăn ngoài trời , ghế ngồi hoặc thảm cỏ sạch để lăn lê bò toài sau khi no say.

TITI phụ trách tẩm ướp hải sản từ tươi sống cho đến lúc ăn được, salat khai vị , nước chấm và âm nhạc :-P

Mecghi phụ trách hoa quả tráng miệng.

An Thảo phụ trách nước ngọt (có món gì lạ, mới sáng tác thì chị cứ giới thiệu thêm)

Còn bánh mỳ, bánh ngọt và rượu chưa có ai nhận ( hình như em định phân công Lana bánh ngọt, mờ vì ốc ngon quá nên quên mất :-P )

Với tinh thần Giáng sinh bất khuất, mỗi gia đình tham dự chuẩn bị phần quà bằng số người tới off :-D

Kính mời bà con gần xa, ai hong ngại tăng cân và nhận quà thì đăng ký sớm. Để chủ nhà còn biết mà căn số lượng bát đĩa và ....chỗ ngả lưng :-D

Địa chỉ mềnh lại quên òi, để chị PTN hướng dẫn ở phần comment nhé.

Cám ơn tất cả, và sori những người yêu mến đang ở xa :-D

Bonus đối thoại mới của Tí:

Mẹ chỉ hình bác PTN trên máy cho Tí:
Chủ nhật mình sẽ đến thăm nhà bác này.
Mẹ Thoa phải không mẹ?
Không đó là bác Thắng.
Sao bác Thắng lại xinh y như mẹ Thoa thế?
Hè, mẹ thấy ai cũng xinh. Con trai bác Thắng cũng xinh.
Không, mẹ phải nói là đẹp trai. Xinh là từ cho con gái thôi .
Ừ nhỉ.
Mẹ xin lỗi con đi.
Mẹ xin lỗi bé vì dùng sai từ.
He he... không sao, không sao, mẹ ngoan quá!
:-D

19 thg 12, 2010

Đối thoại (129) - tạo điều kiện để bé được ở trong nhiều môi trường khác nhau, tự nhiên diễn đạt cảm xúc trong nhiều hoàn cảnh khác nhau

2 mẹ con Tí đi bơi đều lắm, và mẹ thỏa thuận với bé đến bể bơi thì phải bơi, không bơi mà chỉ vầy nước thì đi về ngay. Thế là cậu ấy giở đủ trò để trông như là bơi. Ví dụ giấu phao ở dưới bụng rồi lững lờ lềnh phềnh tung tăng khắp bể. Nhưng gần đây, cái phao quá bé so với cậu ấy nên thỉnh thoảng trượt ra ngoài. Lần ấy phao trượt ra đúng chỗ nước rất sâu, cậu ấy sợ quá túm bừa một cô ở gần làm cô ấy hét inh ỏi.
Sau khi được mẹ "cứu", cậu ấy hồn nhiên phát biểu bô bô trước toàn thể bể bơi :

Mẹ ơi, sao con chạm vào nách cô ấy thì cô ấy không cười mà khi con chạm vào ti thì cô ấy lại cười khanh khách nhỉ?

Cô kia vừa cười vừa che mặt , cả bể được trận đau ruột.

*******

Tí biết bơi ròi nhưng mẹ chỉ dám cho bơi ở những chỗ nước nông, để có sao thì cậu ý tự động nhún từ đáy bể lên mà thở. Hôm rồi, lần đầu tiên mẹ cho bơi một mạch chiều dài bể từ chỗ nông nhất đến sâu nhất. Cậu í làm tốt quá nên mẹ sướng lắm hí hửng khen con:
Con giỏi ghê!
Phù phù ,( cậu í thở không ra hơi)
Con thấy bơi dễ không!
Dễ nhưng mờ đau tim quá! ( vừa nói vừa xoa xoa tim)

NGhỉ tí ròi bơi quay lại con nhé!

Không! Đau tim lắm mẹ!

Có bà bên cạnh chắc ngãng tai nên trách Tí:
Lười bơi nên viện cớ chứ, sao bơi mà đau chim được hả con?
Mẹ cháu lại được trận cười đau bụng

*******
Mẹ lơ đãng nên làm mất bộ bikini mới nhất cậu Tí mua cho . Tí thấy mẹ mặc lại bộ cũ thì thắc mắc:

Ơ, con thích mẹ mặc áo tắm mới cơ.
Ồ, mẹ xin lỗi, lần bơi trước mẹ để quên bộ ấy nên mất rồi.
Ai sẽ mặc bộ ấy nhỉ?
Chắc là một cô khác thôi.
Cô khác mặc làm sao đẹp bằng mẹ mặc được?
Nếu cô ấy cùng cỡ thì vẫn đẹp mà.
Không, cùng cỡ nhưng mà cô ấy có phải mẹ đâu? Bộ ấy cậu mua cho riêng mẹ cơ mà? Áo tắm ấy là của mẹ cơ mà.
Ừ, mẹ mặc là đẹp nhất con nhỉ!
Vâng, cô nào nhặt được thì nên trả lại mẹ , mẹ nhỉ!
(Mẹ lại toe toét vì cậu í )



13 thg 12, 2010

Đối thoại (128) - đón nhận những thay đổi hợp lí của con, không cứng nhắc với các qui định, hướng con đến yêu thương để quên hiện tượng xấu

Mẹ, mẹ hứa lần này đi công tác về mua quà cho con thì phải là đồ chơi, hong được mua sách nữa nhé.

Hi hi....
Mẹ hứa đi. Và hong được đổi ý nữa nhé.

Hi hi...
Nào, mẹ đừng cười nữa. Mẹ hứa nhé.
Được , mẹ sẽ mua đồ chơi. Con thích đồ chơi gì, nói mẹ nghe nào?
Con thích Bumble Bee, con thích tàu ngầm, con thích súng tự động, con thích người dơi, con thích...
Nhưng con có nhớ là mẹ sẽ không được mang nhiều đồ quá không? Mang nặng quá máy bay sẽ rơi đánh ùm cái đó.
Ôi, ôi... thế mẹ mua Bumble Bee thôi vậy.
Thế nếu ở chợ hong có BB thì sao?
Mẹ phải chịu khó tìm chứ?
Hi hi... đồng ý, mẹ sẽ chịu khó tìm. Còn con chịu khó làm bài tập. Thống nhất thế nha.
Ok!

********

Bố ơi, bố kiểm tra bài tập của con đi, xem con làm có đúng không?
Ok.
Nhưng bố không được chấm điểm đâu nha. Chỉ có duy nhất cô giáo được chấm thôi.
Thế à?
Vâng, chỉ có điểm của cô giáo là có giá trị thôi.
Á, giá trị gì ấy nhỉ?
Giá trị tức là được tính. Điểm của cô giáo được tính còn điểm của người khác không được tính.
Thế con không tự chấm điểm như trước nữa à?
Không, hồi ấy là vì con ngốc nghếch, con đã đi học bao giờ đâu, bây giờ con hết ngốc nghếch rồi.
Hà hà...đúng là hết ngốc thật ròi :-P

*********

Mẹ đi Sài gòn có vui không?
Vui con ạ. Ở nhà với bà có thích không con?
Có ạ. Nhưng mà bà dữ tợn hơn mẹ.
Ha ha...chắc là vì con hư nên bị bà quát chứ gì?
Con hư nhưng mẹ có quát con như thế đâu.
Nhưng con có thấy bà quát đúng không?
Không, con thích bà dịu dàng như mẹ cơ. Con thích ở với bà, nhưng ước gì bà không dữ tợn như thế, mẹ nhỉ.
Hí hí... bà không dữ tợn đâu. Bà quát to chứng tỏ bà khỏe. Hai mẹ con mình đều mong bà khỏe mà.
Vâng, nhưng mà khỏe quá mẹ ạ.
Ha ha...


10 thg 12, 2010

Những nụ hôn đáng nhớ (2)



Nhớ có lần đã viết về nụ hôn hồi ở 360, đại khái là những nụ hôn đáng nhớ nhất của mềnh là nụ hôn đầu đời, nụ hôn chia tay một người ở sân bay, nụ hôn trộm của một gã cà chớn và nụ hôn gió của người mềnh từng si mê :-P Hồi ấy viết trong tâm trạng khoe khéo rằng già rồi nhưng có khá khá cái để nhớ và tự sướng mỗi khi cô đơn, kiệt sức ấy :-P
GIờ mềnh lại viết về nó, nụ hôn mà mềnh vẫn có sau những ngày mệt nhoài và trong những ngày lụt lội vì trăm thứ bà rằn :-P

Sau mỗi lần chát với người ấy, một nụ hôn kèm vòng tay xiết chặt hong bao giờ thiếu, nụ hôn cách xa 4000km vẫn thật ngọt ngào và ý nghĩa với mềnh. Chồng cũ mềnh để tóc dài, chồng hiện tại cũng có nick là Tóc Dài mới phê chứ :-P

Tháng vừa rồi đi công tác liên miên, được cái ở sân bay nào cũng có người hôn tạm biệt mềnh. Dù là hôn bằng icons trên điện thoại chạy 3G nhưng cũng khiến mềnh ngẩng đầu kiêu hãnh bước những bước như minh tinh tỏa hào quang trên thảm đỏ :-P

Mềnh yêu gái, tin mới nhất đó. Hôm đi ĐÀ lạt phải lòng một gái sâu sắc (hình bên dưới blog đới) . Đi đâu cũng quắp chặt nhau cười ha hả. Yêu đến nỗi tặng cả một cái ví nạm cườm vàng ruột rà bao năm nay cho hắn. Hắn cười tít mắt và ra sức hôn mềnh vào ...tai làm mềnh nhột gần chết .

Hôm off hội 8s ở Sài gòn, một mỹ nhân phải ra về sớm cũng hôn duy nhất mềnh mặc dù hai mỹ nhân kia khao khát chờ đợi được hôn nhưng nàng ấy cứ nguây nguẩy đi thẳng :-P nàng có biết nàng làm mềnh xúc động (đậy) nhường nào hong nàng ơiiiiii :-D

Nụ hôn của Tí khi đón mẹ về nhà cũng là lạ hơn mọi ngày, cu cậu biết là mẹ sẽ hong mua sách nữa mà chắc chắn mua đồ chơi nên mắt long lanh, miệng ướt át hẳn. Tuy thừa hiểu, cậu í hôn mẹ mà tâm hồn còn mải đoán xem đồ chơi gì , nhưng mẹ vẫn sung sướng tận hưởng cái miệng sún thơm lừng của cậu ấy ghê nơi :-D

Chậc chậc, viết đến đây bỗng nhớ ra một nụ hôn thoáng qua, gần như hong thấy gì của một nhân. Mềnh cũng lạ là tại sao nhân ấy to lớn kềnh càng mà có nụ hôn nhẹ hều à. Sức ấy đáng lẽ phải hôn bay tất cả mọi thứ xung quanh chứ nhể :-P



Còn cả nhà, sự nghiệp hôn hít của mọi người ra răng? Khoe với mềnh để mềnh còn học tập và tiến bộ hơn nào ;-) (ai đọc xong rón rén đi ra hong comt là mắc tội ... giấu diếm sự thật nha :-P )




8 thg 12, 2010

Đồng thoại :-D


Vừa được ôm , vừa được cưỡi, còn gì sung sướng hơn :-P

7 thg 12, 2010

Độc thoại (4)


Trầu quấn lấy thân cau , đá vôi chờ nhau :-)

1 thg 12, 2010

Đối thoại (127) - tiếp thu phê bình của bé, tôn trọng những lý sự đầu đời, giúp con quên mệt nhọc đau đớn bằng âm nhạc




Con cất sách vở vào cặp luôn đi chứ. Bày bừa thế ngày mai lại vội vàng, lại quên quyển này quyển nọ mất thôi.
Sao giọng mẹ nghiêm khắc thế?
Ừ, khi nào con mắc lỗi thì mẹ phải nghiêm khắc chứ (mẹ sít phì cười)
Con thích mẹ dịu dàng như mọi khi cơ.
Nếu muốn mẹ dịu dàng thì con phải luôn ghi nhớ những lời mẹ dạy.
Con còn bé, con không nhớ hết được, có quá nhiều điều phải nhớ (mặt mếu mếu)
Ồ, có gì đâu. Con chưa nhớ thì mẹ nhắc, tuy nghiêm khắc nhưng mẹ vẫn yêu con mà.
ƯỚc gì không có nghiêm khắc trên đời. Ước gì con chỉ nghe thấy tiếng mẹ dịu dàng.
Ồ, con ước gì hay thế. Nếu không nghiêm khắc, trẻ con sẽ hư, sau này sẽ thành người lớn hư, rồi thì cả thế giới hư.
Con vẫn thích ước như thế.
THôi được rồi. Khi nào mẹ nói con nghe lời ngay thì mẹ sẽ không nói giọng nghiêm khắc nữa, mẹ hứa !
HI hi...mẹ hứa thế nhé!
(hai mẹ con hôn nhau chùn chụt)

***********
Mẹ ơi, sao hai cái răng cửa mãi nó không mọc thế?
Hi hi... chắc là chúng còn mải chơi trốn tìm con ạ.
Mẹ gọi chúng mọc lên đi.
Sao, con không thích "nhà có nhiều cửa sổ" nữa à?
Không. Con không thích nữa. Đánh răng toàn đánh vào lợi đau đớn lắm.
(Mẹ phì cười vì cách dùng từ của cậu ấy , ôm cậu ấy vào lòng)
Ừ, từ hôm nay, mẹ con mình sẽ cùng đi tìm những chiếc răng cửa nhé. Chúng trốn ở đâu cũng phải tìm ra bằng được.
Theo mẹ chúng hay trốn ở đâu?
Chắc là trong hộp sữa, hoặc ở trong giấc ngủ đúng giờ con ạ.
Hi hi...mẹ lại muốn con uống nhiều sữa và ngủ đúng giờ chứ gì. Con biết thừa !
:-P

*************
Mẹ chơi đàn nữa đi, con thích nghe mẹ chơi lắm.
Ừ, mẹ chơi tiếp nhé. Con tập viết tiếp đi.
(Mẹ chơi vấp, ngập ngừng mấy nốt)
Mẹ chơi bản khác đi. Sao mẹ cứ chơi mỗi bài này thế?
Phải tập chút thì mới chơi nhuyễn được con ạ.
Thôi mẹ đánh bản hôm qua đi. Con thích bản đó.
Được thôi. Mẹ chơi đàn cho con tập viết nhé.
Vâng.
(Mẹ chơi được khoảng nửa tiếng định dừng...)
Mẹ chơi tiếp đi chứ. Con vẫn chưa viết xong.
(Mẹ chơi một lúc nữa, đang tập trung hết sức vào bản nhạc thì bé đến sau lưng, thì thầm vào tai mẹ)
Mẹ chơi hay thế. Con viết xong rồi này.
(Chữ bé xấu nghuệch nhưng mẹ vẫn thơm bé chùn chụt ...)
Con trai giỏi ghê

***********





28 thg 11, 2010

Thi tiễn

Nắng
Đà lạt
đứng bóng
Bận rộn
nhẹ nhàng
nâng em thẳng đến thiền môn
Dù váy ngắn, tung tăng mắt sóng sánh cười rung rinh
Người tài xế vẫn gọi em bằng thí chủ
Hai hàng thông xanh thẫm vẫn nghiêng ngọn cúi chào
Tiếng chuông gió thanh thanh nhắc lại hôn ước hai năm trước khiến mái tóc bồng bềnh bay bay
Thiếu phụ chợt khép đôi vạt áo choàng màu xám che bớt ánh sáng từ chuỗi hạt xanh trên cổ
Sư bác nhẹ nhàng thỉnh chuông mỗi lần em vái lạy Phật tổ
Càng cúi thấp, chuỗi hạt càng lấp lánh
Chín lạy xong, chuỗi cườm biến thành tràng hạt màu hổ phách
Tia sáng màu hổ phách soi vào những bước chân em lùi dần ra cửa chùa
Nghe sóng nước Tuyền Lâm ngầm chuyển em thành kẻ lang bạt
Đỉnh Lang Bian cười mỉm sau mây ngàn
Ai nhớn nhác
ai buồn phiền
ai thở than
ai hân hoan
cũng là đất dưới chân chỉ dính lại chút bụi khi thiếu phụ bay về miền an lạc
Nén nhang cháy mãi tiễn người xưa bằng cả cơ thể nóng hổi của nó
Một lần nữa dã quỳ vàng rực rỡ chỉ để hoài thai một vòng ôm
Đà lạt mơ
Đà lạt thơ
Đà lạt chờ
Đà lạt ngờ
Đà lạt thở
Nhẹ
như
tơ....




21 thg 11, 2010

Độc thoại (3)




Thế là mẹ đã thay đổi. Được 1 tháng chả nhiều nhặn. Gì chứ từ thẳng tắp sang cong là cả một chặng đường những 3 năm cơ. Đấy là chưa nói đến việc mẹ ghét cái từ "cong queo". Lắm khi nghĩ rằng có hâm mới cong lại lần nữa.

Mẹ toàn bị gọi là cô từ khi "cong " thay vì chị, em, cháu...những bạn trẻ gọi cô đã đành, người bằng tuổi ông ngoại cũng gọi mẹ là cô. Hức hức... tịnh không thấy ai mới gặp gọi mẹ là em nữa con ạ. Hu hu...

Phù, thế mà rồi cong vẫn hoàn queo. Các bạn mẹ khoái cho nó cái từ mỹ miều hơn nhiều - XOĂN, LƯỢN SÓNG hoặc BỒNG BỀNH. Nghe rõ là khoe hàng, câu hàng, giựt hàng. ha ha...

Tất cả là do không thẳng nữa, xoăn nó có hại như thế đó con. Nhưng mẹ phát hiện ra một số thứ xoăn mang lại, bù trừ cho việc già đi là;

Nhiều người thích chạm vào mẹ hơn, toàn là sờ tóc thôi nhưng mờ cũng thấy phấn khích :-D

Khi ôm hôn con, tóc mẹ động vào mũi bé hay sao mà bé cứ cười sằng sặc, lấy tay đẩy mẹ ra rồi dùng tay gạt tóc mẹ lên, hì hục tìm chỗ để thơm mẹ rất là công phu nhá :-D

Tuyệt nhất là mỗi khi xem cái gì, mẹ thấy trang sách, quyển vở, những thứ mẹ đang nhìn xuống... đều như được một màn mây che rợp bóng , cái bóng ấy tỏa xum xuê, bồng bềnh rất là mát mắt, kín đáo...Và cái bóng như hình hoa sen trên trang sách, quyển vở, trên những thứ mẹ đang nhìn xuống ấy khiến mẹ, chỉ riêng mẹ cảm thấy như được ôm ấp, che chở , chỉ riêng mẹ cảm thấy bí mật, riêng tư, khó xâm phạm.

Mẹ thấy mình bắt đầu thích xoăn từ đó. Thẳng là sở trường của mẹ rồi, chẳng gì lấy mất sở trường cả. Xoăn lái mẹ đi xa hơn, thấy mình thêm nam tính, thêm độc đoán, thêm đòi hỏi... đòi cái gì ư, đòi được quyền lâng lâng, bồng bềnh ở mọi nơi í (bác nào uống được rượu thì hiểu cảm giác này lắm mà) . Hi hi...

E hèm, chỉ ngại nhất là mỗi tháng phải tốn thêm một khoản kha khá thôi :-P Có mỗi người bạn ga lăng có thể giảm giá cho vụ này thì lại đi ngoài ra nước ròi. Ước có quí nhân ra tay nghĩa hiệp thì sự nghiệp lâng lâng của mẹ mới gọi là mĩ mãn được :-P




11 thg 11, 2010

Sóng nhỏ bị thương (16)

Quán coffee bên hồ gần cơ quan đón hai người với sự tĩnh lặng hiếm có. Nắng xiên nhẹ trên tán lá mimosa trước cửa quán, làm cho những bông hoa màu vàng trở nên lấp lánh rất dễ thương. Những con chim sâu chuyền cành tanh tách, chả thèm để ý hai vị khách đang rón rén bước vào. Thực ra, vì sợ lũ chim bay mất nên nàng ra hiệu cho chàng nhẹ bước, thậm chí, điếu thuốc trong tay cũng bị dụi đi để khỏi ảnh hưởng đến lũ chim nhỏ xíu. Phải có đến mười mấy chú, bé như những cái lá nhỏ màu cốm với những đường gân cánh màu đen. Chính những sinh vật gần như lẫn vào tán cây xanh ngắt ấy đã làm rộn ràng cả cái quán vắng hoe này.

Ồ, chúng mình may thật đấy! Bình thường, quán này rất đông. Mà nếu đông đúc thì làm gì có cảnh dễ thương này. Chích chích chích...chúng mày đang có lễ hội à? Làm gì mà ríu rít thế!

Người phục vụ lại gần, nghe gọi đồ uống xong định đi ngay nhưng tiếng nàng lại dịu dàng vang lên làm anh ta khựng lại.

Em làm ơn tắt nhạc đi được không?
Khi tiếng nhạc tắt hẳn, không gian chỗ hai người chọn ngồi mới thực sự dễ chịu.

Tuyệt thật! Hóa ra, giữa quán xá Hà nội vẫn có những nơi thiên nhiên chẳng hề bị ảnh hưởng nhịp sống xô bồ.

Vâng. Nghe tiếng chúng hót, tiếng đập cánh nhẹ bỗng của chúng, cảm thấy như mình cũng nhẹ và bay lên theo lũ chim vậy.
...
EM có để ý, màu lông của bọn chúng hóa xanh non cùng với cây mùa xuân không? Bình thường, dưới ánh nắng, nhìn lũ chim sâu ngả màu tro cơ.
Ồ, thật thế à? Nghĩa là sao?

Nghĩa là chúng tự vệ bằng cách thay đổi màu lông, sao cho hợp với khung cảnh nơi chúng sống nhất. Như vậy, chúng tránh được nguy hiểm một cách tối đa. Không như con người, lúc nào cũng thích nổi bật nhất.
Ý anh là con người cũng cần phải biết tự vệ kiểu giấu mình đó?

Không hẳn là tự vệ, nhưng con người quyên mất cách tồn tại hòa bình với thiên nhiên, với nhau và với chính bản thân.
Nghe đến đây, nàng hơi lặng người. Bản thân từng loay hoay khổ sở với rất nhiều điều trái khoáy của tính cách, ví như nàng học âm nhạc, tiếp xúc với giới showbiz từ nhỏ nhưng lại rất nhát, hầu như nàng chỉ thoải mái khi quanh quẩn với việc học hành và tập đàn một mình. Mỗi khi đi xem hòa nhạc, trình diễn, mỗi khi phải thể hiện mình trước đông người, nàng cứ co rúm lại khổ sở. Hoặc trong khi điểm số ở trường của nàng rất cao, thậm chí là cao nhất nhưng lúc nào nàng cũng cho rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tài năng, chưa đủ sức thuyết phục và luôn băn khoăn về việc chưa làm gì được cho đời. Rồi ngay cả tính thương người của nàng cũng hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, nên hầu như chỉ những người rất thân mới hiểu nàng có trái tim mẫn cảm và dễ mủi lòng hơn bình thường.
Hình như chàng đang đọc được suy nghĩ của nàng? Tại sao chàng biết nàng hay mâu thuẫn với chính con người nàng? Lén ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của chàng, nàng bỗng thấy những nét khác lạ. Sao trước đây mình không để ý rằng chàng đẹp như vậy nhỉ. Mọi đường nét đều mực thước, cân đối và ngay ngắn. Cái trán hay bị tóc che kia thực ra rất cao và nở rộng. Chiếc mũi kiêu hãnh rất vừa vặn với khuôn mặt tươi cười. Hàng ria mép cong cong, vênh vểnh đẹp tuyệt. Đặc biệt là đôi mắt không giống mắt đàn ông mà như đôi mắt của một thiếu nữ, to, tròn, trong sáng, hơi ngơ ngác.

Em sao vậy? Không đồng ý với anh à?

Chàng quay ra nhìn nàng với đôi mắt to tròn, ngơ ngác, làm nàng càng chăm chú nhìn vào đôi mắt ấy hơn. Làm như chẳng nghe thấy chàng hỏi, nàng nhìn lảng đi và thầm nhủ: Ồ, đôi mắt bồ câu trên một gương mặt nam nhi hoàn mỹ.

Em có biết trông em lúc này thế nào không?
Dạ? Nàng như choàng tỉnh. À, trông em đang mệt mỏi, rũ rượi và thật khó nhìn.
Đúng, trông em thật chán. Anh thắc mắc tại sao em lại như vậy? Trong khi chắc chắn em không muốn mình như thế, đúng không?

Em chẳng muốn gì. Mà có gì làm em ham muốn nữa đâu?

Ồ, em nói dối. Đôi mắt kia làm sao đã hết được sự tò mò, hàng mi kia làm sao có thể khép lại thờ ơ với muôn vàn vẻ đẹp của đời sống?
Nàng chẳng nói gì, chỉ cười tủm tỉm. Không giống như phụ nữ khác, nàng chẳng bao giờ khiêm tốn giả tạo. Đôi mắt và hàng mi là 2 thứ đẹp nhất trên mặt nàng, nhưng khi mệt, ánh mắt có nét lờ đờ mệt mỏi như lúc này mà chàng vẫn thấy mắt nàng đẹp, hai hàng mi vẫn mượt mà không suy chuyển thì ...thật lạ. Nàng dướn đôi mày đẹp lên đầy nghi ngờ.

Anh khen hay chê em thế?

Đừng quan tâm tới lời khen chê. Hãy lắng nghe xem anh nói đúng hay không.

Anh đang nịnh nọt em. Nhưng nghe thích lắm.

Không phải nịnh. Em có rất nhiều , đang sở hữu rất nhiều. Em là người đàn bà giàu có, bên em anh thấy mình quá nghèo nàn.
Hic... em là đứa giàu có thất bại thì đúng hơn. Em được yêu nhưng lần nào cũng chẳng giữ nổi người đàn ông của mình.
Ồ, sao em không hiểu rằng, những người kia không hề xứng đáng với em?

...

Tình yêu như nước, chỉ chảy về phía trũng, phía có khả năng chứa đựng dòng nước ấy, tình yêu ấy. Tình yêu của em là dòng nước lớn, chảy xiết và nóng bỏng, chỉ những chỗ đất rộng lớn, đủ vững chãi, đủ bền bỉ mới chứa được tình yêu ấy.

Thế còn cảm giác bị bỏ rơi của em? Chẳng lẽ em phải cố hiểu sự lạnh lùng của người ấy với em là một cái gì đó yếu kém?
Đúng vậy, ở cạnh một dòng nham thạch nóng bỏng mà còn lạnh được thì đích thị quá yếu, quá sợ hãi, hoặc không chịu được sức nóng đó thôi.
Đến lượt chàng chăm chú theo dõi nàng ngồi đó, in hình bóng mảnh mai trên nền lá cây xanh biếc, chiếc mũi cao nhìn nghiêng trông thật gợi cảm với đôi môi khép hờ lúc nào cũng như hờn dỗi. Kéo ghế lại gần, vén tóc mai của nàng lên, chàng thì thầm vào bên tai trái nàng:

Khi nãy, em nhìn anh chăm chú, đôi mắt em rất lạ... chỉ trong khoảnh khắc ngắn đó nhưng anh cũng nhận ra đôi mắt em có ánh sáng lóa lên....và ... chàng buông nàng ra, ngả người về phía sau, mắt nhìn đi đâu đó, nói tiếp giọng vu vơ... không thể nào chủ sở hữu ánh sáng đó không biết mình muốn gì.

A, anh làm bác sĩ tâm lí từ bao giờ đấy ? Nàng quay ra, chàng cũng nhích người lại, khuôn mặt hai người gần như dính nhau, mũi gần như chạm mũi. Giật mình, nàng ngãng ra nhưng bị chàng kéo lại

Anh không phải bác sĩ tâm lí, nhưng anh nhìn thấy tất cả vẻ đẹp của em. Vẻ đẹp mà những người đàn ông trước đây của em chỉ nhìn thấy trong ...một năm đầu yêu nhau. . .

Sau đó, mắt họ bị quá nhiều rử thành ra không nhìn thấy gì nữa, phải không anh? Ha ha...

Tiếng cười của nàng vừa cất lên thì câm bặt.

Không gian quán chỉ còn tiếng lao xao nhè nhẹ của lá cây và tiếng lách tách mấy chú chim sâu đang chuyền cành.



5 thg 11, 2010

ĐỘC THOẠI (2)

Hôm qua là một ngày tồi tệ. Hic...Tí biết không, công việc của mẹ mấy hôm nay chất- chồng- chéo đến nhức cả đầu.

Buổi sáng, lo di chuyển sân khấu cho một chương trình lớn, họa sĩ, đạo diễn cứ gọi nheo nhéo trong khi mẹ đang ngồi dựng tiếp phóng sự về bão lũ, mắt mũi ướt nhòe vì sụt sịt, thương bà con...mà cứ phải nhẹ nhàng hòa nhã chỉ việc cho 2 ông giời đánh ấy. Mẹ sợ cô kỹ thuật dựng sốt ruột nên đuổi cô ấy đi, tự mẹ ngồi loay hoay với máy dựng một mình, vừa cắt gọt, vừa vắt óc suy luận những kỹ xảo có thể dùng cho phóng sự, rồi vừa sợ mơ hồ sẽ bấm nhầm nút gì đó phát là đi toi tất cả. Hic...

Đang dựng thì sếp gọi lên duyệt băng. Ông ấy và mẹ chuyên khắc nhau về quan điểm nên lại nổ ra một cuộc tranh luận bất phân thắng bại. Cuối cùng, mẹ đau đầu quá nên ...đầu hàng, vác băng đi sửa theo ý của ông ấy, trong lòng hậm hực tại sao không có qui định là muốn làm sếp thì phải nghỉ hưu từ tuổi 50 nhỉ :-P

Đang đi sửa băng thì cô thư kí điều phối lịch làm việc cho tuần sau báo mẹ rằng trường quay như yêu cầu của mẹ không có, mẹ chỉ được dùng cái trường quay bé tí, tối um, nghèo nàn nhất ĐÀi cho chương trình bão lụt thôi. À há, tức chết mất! Mẹ lầm bầm trong miệng đồng ý dùng nhưng nhủ thầm phải tung tin Đài thiên vị các chương trình có tài trợ, dìm hàng chương trình vì đồng bào miền trung này, để cho thiên hạ ném đá mấy vị ăn trên ngồi chóc cho bõ tức, con nhỉ. há há...

Cô ca sĩ mẹ gọi hát thế cho Thanh Lam, mụ Lam này chuyên tắt máy mỗi khi bị gọi diễn miễn phí, nhõng nhẽo rằng cô ấy không thích bản phối của bài Sau bão, thế là mẹ lại phải giải thích rằng cô ấy làm ơn hãy hát đi, chương trình này không phải là nơi cô khoe đẳng cấp mà chỉ là chút chia sớt của giới nghệ sĩ với bà con miền Trung. Tức anh ách mà phải dịu dàng giải thích, động viên, chứ nếu mẹ quạc cô ấy một trận, cô ta cũng phải chịu nhưng hát hò sẽ kém phê, con ạ. Với lị thái dương mẹ bắt đầu giật giật vì quá tải, mẹ phải dành sức chiến đấu cho buổi tối nay truyền hình trực tiếp với 2 tiếng truyền sóng phải gào rã họng trong bộ đàm điều khiển khoảng 20 con người chưa kể gần 100 diễn viên.

1h chiều mẹ mới được đi ăn, vừa ăn vừa tiếp tục gọi điện khắp nơi dàn xếp công việc cho đợt quay hình tại miền nam tháng tới. Cô bán hàng phải tròn mắt vì mẹ vốn nổi tiếng ăn chậm và ăn lặng lẽ thế mà hôm nay lại ăn tưng bừng, ăn nhanh như máy vậy. Hu hu...

2h chiều mẹ phải gặp một nhân vật quan trọng, người đã từng lấy đi của mẹ khá nhiều nước mắt, nhưng giờ lại có nguy cơ trở thành sếp bự của mẹ. Hu hu...vừa phải giữ vẻ bình thản dù rất tức giận, vừa phải suy tính công việc của cả năm sau đâu ra đấy với người ấy, mẹ tưởng như sắp quị xuống.

4h chiều đã phải có mặt ở sân khấu Cung hữu nghị, vừa mệt, vừa đau đầu, mẹ vừa phải nhận thông tin từ bốn phía cho chương trình. Hì hục hoàn tất các thể loại chuẩn bị của khâu biên tập sau hàng chục thay đổi, mẹ cẩn thận hỏi bên tổ chức có thay đổi gì nữa không thì họ nhăn nhở chắc chắn rằng đó là kịch bản cuối cùng ròi, không thay đổi nữa nên gần 7h, trước khi trực tiếp 1 tiếng, mẹ mới được lê cái xác rã rời đi ăn nhưng đầu đau quá có ăn được đâu con.

Mẹ uống tạm cốc sữa và khi trông thấy một tiệm làm tóc khang trang ngay bên cạnh Cung mẹ như bắt được vàng, nhảy vào đó cho họ mát xa đầu một lúc. Ối giời, khi mẹ nhận ra đã nhảy nhầm vào tiệm mát xa ôm trá hình thì cũng không kịp tránh mấy cảnh rất chi là ...nhức mắt. Hic...may thay, cách đó chừng 200m có tiệm làm tóc xịn, là tiệm làm tóc gần nhà mình chuyển ra đây, cô thợ chính nhận ra mẹ còn giảm cho 20% nhé.
Khi ra khỏi tiệm là 7h 50, sát giờ trực tiếp òi mà sếp còn gọi điện vặn vẹo hết cái này đến cái kia làm cái đầu có mái tóc vừa uốn sấy rất đẹp của mẹ đau trở lại tưởng muốn vỡ tung. Ức ức là! Mọi thứ đã set up đâu vào đấy ròi mà ổng hỏi cứ như người giời , làm như công việc mẹ làm từ 4h chiều đến giờ bằng âm ấy. Hic...
Hai ba hôm nay mẹ bị kẻ nào đó quấy nhiễu bằng điện thoại, cứ nhá máy, nhắn tin liên tụcnhưng mẹ chẳng nghe và tìm hiểu nên chả bit là ai , khó chịu lắm con à. Trong khi truyền hình trực tiếp mẹ thường liên lạc bằng bộ đàm, nhưng đôi khi bộ đàm trục trặc, sặc sụa chả nghe thấy gì nên mẹ không được tắt điện thoại. Thế là tối ấy điện thoại cứ rung tít mù chả bit cú nào của sếp cú nào là spam nữa chứ. hic....

Đã thế, khi buổi truyền trực tiếp sắp kết thúc thành công thì đùng phát, bên tổ chức nhét một cái phóng sự giời ơi ở đâu, không có trong kịch bản vào sóng. Cả nhà tá hỏa không thể xử lí kịp nên nếu con theo dõi chương trình kiều bào ủng hộ lũ lụt tối ấy, sẽ thấy có khoảng 15 giây phóng sự cuối buổi hình bị nhòe và mất tiếng...ak ak...

Kiểu này giao ban sáng thứ 2 tới, mấy cốp sẽ bị khiển trách tơi bời đây. Há há... lỗi này không phải của lính mà của sếp... vì không kiểm soát nổi ban tổ chức có ông thứ trưởng bộ ngoại giao béo ị làm trưởng ban nhá :-P Các chương trình khác nếu có thay đổi giờ chót, dù thay đổi nhỏ như mắt con kiến, dù thay đổi chỉ vài giây trước khi lên sóng, bao giờ họ cũng báo lại với bên Đài cơ.

Chưa hết, lúc ra về tưởng đã nhẹ người thì mẹ phát hiện ra chú kỹ thuật chịu trách nhiệm ghi băng đã quên bấm ghi. Thế là toàn bộ chương trình này không được ghi hình lại có chết người không. Nhìn mặt ngắn tũn của chú ấy mẹ chỉ muốn ...tắt thở :-P

Nhưng thôi, tối về nhà, thấy con trai nằm ngủ ngoan, người thơm tho, miệng he hé như cười, bên cạnh là khoảng hai chục bức tranh màu nước vừa vẽ xong còn chưa khô mực của con... là mẹ bớt đau đầu và quên gần hết những chất -chồng -chéo kia ròi.

Lạy Phật! May mà có con, đời còn dễ thương :-)




18 thg 10, 2010

ĐỘC THOẠI :-P

Có lẽ lâu lắm mẹ mới đi bơi một mình. Tại trời trở rét đột ngột, nếu cho con đi thì sợ bé chưa bắt kịp sự thay đổi này, nhỡ cảm không đành. Gửi Tí cho bà ngoại, mẹ lái xe ù đến bể bơi định lượn vài vòng cho đủ chỉ tiêu ròi về với con trai.

Bể bơi khá vắng, hình như chỉ có 3 nữ, còn lại toàn nam khoảng chục anh gì đó đội mũ trắng giống hệt nhau. Mẹ chắc mẩm đó là một đội nam nhân chơi với nhau theo kiểu câu lạc bộ nhậu, chẳng để ý lắm chỉ thấy các bác ấy trò chiện râm ran một góc bể. Mẹ cắm cúi bơi. Một chiều là bơi sải, một chiều là bơi bướm, cứ 2 vòng nghỉ 5 phút. Hì hục bơi một lúc thì bể đông dần lên, khó bơi hơn vì phải nhường người này người kia.

ĐAng nghĩ bụng giá có Tí ở bên như mọi khi thì hai mẹ con sẽ chuyển sang lặn ngụp và trêu đùa nhau cho đến khi chán thì thôi. Không có Tí nên mẹ chợt dở hơi như con dơi, vừa ngán ngẩm nhìn bể đông dần vừa ước ao hão huyền thầm trong bụng là có ai đó cùng mình lặn ngụp trong làn nước tung tăng kia thì thích quá. Ước thế thôi chứ mẹ bit thừa là sắp phải về ròi, và nên chuyển sang bơi ếch cho đỡ va phải người khác.

Bỗng trong lúc mẹ đeo kính lên, sắp nhoài người ra bơi thì có một chú cao phải đến gần mét tám tiến đến làm quen, mẹ gọi tạm là chú Cao kều nhé. Ồ, lâu lâu lắm mẹ mới bắt gặp lại một kiểu làm quen kinh điển ở bể bơi như thế nài. Chắc chú ấy nhìn xa tưởng mẹ là cô nào chưa chồng , độc thân tự do nên đánh bạo chăng. Nhưng không phải. Sau khi biết tên tuổi nhau, hóa ra chú ấy kém mẹ 1 tuổi, bit mẹ đã có em bé, chú ấy vẫn khen mẹ gọn gàng và đòi bơi thi với mẹ. Chậc chậc... mẹ bit thừa là chú ấy kiếm cớ chứ thi thố gì :-P

Chắc chắn như vậy nên mẹ từ chối bơi thi. Liếc thấy có khoảng trống, mẹ bơi sang bờ bên kia để tránh chú ấy. Ai ngờ, sang đầu kia bể đã có 1 chú khác rất tươi cười chờ mẹ vuốt hết nước trên mặt rồi khen rối rít mẹ bơi đẹp, mẹ có thể chỉ cho chú ấy cách bơi bướm không? (gọi tạm là chú Thân thiện nhé). Mẹ nói rằng bơi linh tinh thì được chứ mẹ không bit cách dạy người khác bơi bướm đâu. Bơi bướm phải tập hàng tháng nữa cơ, làm sao dạy ngay được. Chú Thân thiện cứ nhất định rằng, nếu mẹ mà dạy thì chú ấy sẽ biết bơi ngay. Hi hi... mẹ chán chả muốn nói nên lại bơi sang đầu kia.

Cứ thế, ở đầu này bể thì có chú Cao kều đòi bơi thi, đầu kia bể có chú Thân thiện đòi học bơi bướm. Tình hình rất đáng quan ngại con nhỉ :-P. Thi thoảng gặp nhau giữa bể, dưới làn nước thì các chú ấy thường vẫy tay chào mẹ rất chi là sởi lởi. Mẹ bơi được thêm 4 vòng nữa thì đánh bạo hỏi hai chú có biết nhau không? Sao mũ giống nhau thế? Hóa ra đây là kiểu mũ duy nhất bể bơi này bán cho khách hàng nên giống nhau thôi.

Nghe thấy thế, chú Cao kều ngày càng áp sát mẹ, có lúc còn dồn mẹ vào một góc bể và nói thẳng là chú muốn tán tỉnh, dụ dỗ mẹ. Con có thấy mất lịch sự không? Chú ấy bảo, mẹ thật hấp dẫn, và ý nghĩ trong bể bơi cũng có kẻ đang định tán tỉnh mẹ làm chú ấy không bơi được nữa. ha ha...

Chú thân thiện thấy mẹ bị chú kia dồn vào góc bể, tưởng là người quen của mẹ nên tiến tới nói chuyện với chú kia một cách hồn nhiên, rằng có phải chú Cao kều dạy mẹ bơi bướm không? dạy cho chú Thân thiện với. Hi hi...Chú Cao kều mặt nhăn nhó , khó chịu bẳn gắt: anh đi mà bơi. Ai thừa hơi dạy anh. Ha ha... rồi quay sang ôm eo mẹ như đúng rồi.

Mẹ không nhịn được cười nói vang cả bể: bạn à! Tán tỉnh, dụ dỗ thế nào cũng được nhưng cấm sờ vào hiện vật nhé. Thế là chú Thân thiện hiểu ra , cũng cười vang bể rồi vỗ vai chú Cao kều nói: ấy, người anh em, tôi cũng chỉ thích cô ấy như người anh em thôi mà. Nào, tôi và anh bơi thi nhé. Để cô ấy làm giám khảo chứ ai lại bắt nữ thi với nam. Rồi chú ấy quay ra nháy mắt với mẹ: em không được thiên vị anh vì anh đẹp trai hơn đâu nhé. Hà hà...hơi bị tự tin quá ròi, con nhỉ.

Cả bể như biết ý, giãn ra cho hai chú ấy bơi. Mẹ tự dưng nghĩ đến cảnh đấu súng của Puskin và Dantes trong lịch sử thi ca Nga chỉ vì người đẹp Natalya Goncharova. Buồn cười quá cơ con ạ .

Và trong lúc hai chú ấy mải bơi thi, mẹ ù té lên bờ ... không dấu vết :-P

Lần sau nhất định Tí phải đi cùng nhé. Để còn làm vệ sĩ riêng cho mẹ, con yêu :-D

(Chưa tìm được lí do để khoe cân nặng đã trở về thời con gái thì xảy ra vụ nài. Cả nhà thấy tác dụng kỳ diệu của số đo chưa :-P)

9 thg 10, 2010

Xẩm Huê Tình với ba dị bản ở ba loại hình nghệ thuật truyền thống

Trong đời sinh viên nghiên cứu nhạc dân tộc của mình , việc phát hiện ra sự giao thoa đề tài giữa các thể loại cổ truyền không phải là hiếm nhưng một trường hợp đặc biệt gây ấn tượng nhất chính là việc học tập ngược - thể loại được gọi là âm nhạc bác học lại du nhập và học tập làn điệu của thể loại bình dân, hoang dã.
Như ta đã biết, Ca trù nổi tiếng với hệ thống ca từ rất triết lý, có tên tác giả cụ thể cho mỗi làn điệu, ca từ và phần lớn là của những danh nhân, thi sĩ có tiếng. Nghệ thuật Chèo từ lâu cũng trở nên chuyên nghiệp và rất giàu có về hệ thống làn điệu miêu tả đủ mọi sắc thái , tâm trạng, tình huống, tính cách con người. Vậy mà hai thể loại nghệ thuật lâu đời trên vẫn phải du nhập một làn điệu lẻ của Xẩm, một dòng âm nhạc một thời bị miệt thị gọi là hát rong , nghệ thuật của những người khiếm thị nghèo đói.

Cụ thể phát hiện ấy là bài Xẩm Huê Tình gốc của nghệ thuật Hát Xẩm đã được các nghệ nhân Chèo và Ca trù học tập và chuyển thành các điệu Chèo, Ca trù đặc sắc, dù lời ca không hẳn giống nhau nhưng tên, làn điệu là một.

-Với thể thơ lục bát, Xẩm Huê Tình (trong nghệ thuật Xẩm còn có tên khác - Sáng cả đêm rằm) là tâm sự của cô gái trách móc chàng trai ăn ở hai lòng. Ở bản gốc , Xẩm Huê Tình mang giọng châm biếm, lả lướt. Biên chế dàn nhạc đơn giản chỉ có 3 nhạc cụ: tiếng nhị, trống, phách mang dáng dấp hài hước, đanh đá, thậm chí giọng hát của nghệ nhân Xẩm còn cường điệu như giọng của một kẻ trên đang dạy cho kẻ dưới một bài học về lòng tự trọng. Nghe XẨm Huê Tình qua giọng ca của nghệ nhân Hà Thị Cầu dưới đây:


Nhị tình em ở nhất tâm
Vì ai xui giục cho mình nhị tâm
Nửa đêm về sáng giăng bằng ngọn tre
Yêu ai cho trọn một bề
Để ta thơ thẩn ngồi thề bóng giăng
Sự tình ai thấu cho chăng
Để ta thơ thẩn bóng giăng chịu sầu
Tương tư một nhịp đôi cầu
Bắc nam đôi ngả chịu sầu đôi nơi
Trách phận quá giận về đời
Trách ông giăng bạc nhiều nhời đoán oan
Mặc lòng ai phụ ngãi ham vàng

- Trong dị bản ở thể loại Hát Chèo, dàn nhạc của Xẩm Huê Tình phong phú hơn với 5 nhạc cụ: cũng với cây nhị, trống, phách và thêm đàn nguyệt , trống cơm, Xẩm Huê Tình trong Chèo chất chứa sự chịu đựng, hờn oán, kể lể trong nước mắt. Tiếng nhị không còn chua ngoa, đanh đá mà mềm mại, dàn trải, tinh tế hơn, tiếng nguyệt bổ xung thêm âm tính cho bản nhạc có quá nhiều tiếng kim, dương tính. Tiếng trống cơm tạo sự dặt dìu khiến cho Xẩm Huê Tình có thêm chất tình ca, lai láng. Các ngón đàn thiên về hướng luồn dưới giọng hát chứ không đi ngang, cạnh giọng hát như trong bản Hát Xẩm. Các nghệ nhân Chèo mượn làn điệu Xẩm Huê Tình để dùng cho các vai đào bị phụ tình hoặc gặp thảm cảnh như Thị Kính, Thị Phương...Vì thế , nghe Xẩm Huê Tình trong Hát Chèo thấy buồn não nề chứ không châm biếm , hài hước như trong Hát Xẩm. Nghe bản Xẩm Huê Tình qua giọng ca nghệ sĩ nhân dân Hát Chèo Thanh Hoài:


-Trong Ca Trù, hay còn gọi là Hát Ả ĐÀo, Xẩm Huê TÌnh mang dáng vẻ đài các, mực thước do được trình bày bằng chất giọng nhấn nhá, từ tốn của ca nương, được đệm chậm rãi bằng tiếng đàn Đáy trầm mặc, thanh thản. Xẩm Huê Tình bản Ca trù hầu như chỉ để khoe giọng ca nương, khoe tiếng đàn của kép và khoe sự am hiểu âm nhạc của người cầm chầu. Vì thế, vị trí của Xẩm Huê Tình ở Ca trù chỉ thuần túy để giải trí và khoe khoang , phô diễn tài năng, hoàn toàn mất đi chức năng diễn đạt cảm xúc và phê phán. Có thể nói, chức năng mô tả cảm xúc và tính đấu tranh của làn điệu đã bị mất hẳn. Nghe Xẩm Huê TÌnh bản Ca trù do nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc trình diễn theo link sau:


Vào năm 1998, sau khi phát hiện này được làm thành một luận văn với gần 100 trang phân tích âm nhạc học , nghệ thuật Hát Xẩm đã được giới nhạc Việt nam chính thức nhìn lại với một vị thế mới. Hát Xẩm không bị miệt thị chỉ là dòng nhạc của người khuyết tật dùng để kiếm cơm nữa mà được xếp vào dòng nghệ thuật âm nhạc đường phố với tính phê phán, châm biếm, chiến đấu cao.

( Viết tóm lược chỉ để thông báo, luận văn này vừa được chọn in trong Tuyển tập một thế kỷ Nghiên cứu âm nhạc VN)

7 thg 10, 2010

Mẹ hay nhỉ :-P

Sao con không đánh răng đi? Muộn giờ học rồi!

Ùi. , suốt ngày đáng răng!
Nhanh nhẹn lên con!
Con đang nhanh đây. Mẹ hay nhỉ?

*********

À, con có biêt ngủ trưa rất quan trọng không?
Có.
Thế sao con không ngủ?
Tại vì khó ngủ quá!
Con nằm im, nhắm mắt một lúc sẽ ngủ được.
Con nằm im rồi mà. Vẫn không ngủ được.
Mẹ chắc là con chưa nằm im đâu. Chắc lại ngọ ngoạy quá nên không thể ngủ đc chứ gì?
Ơ kìa! Sao mẹ không tin con. Hay nhỉ?

*********

Con thích đi xem hoạt hình thì phải làm bài tập xong đã.
Ứ ừ, con thích xem cơ.
Con mấy tuổi ròi?
Con sáu tuổi.
Và con đã đi học ròi đúng không?
...
Đi học thì phải học bài, viết bài tập.
Con đã viết ở lớp rồi mà. Mẹ hay nhỉ?
Đó là bài cô giao. Nhưng con viết chưa tốt. Mẹ giao bài để con tập viết thêm.
Ồi. Con viết đẹp mà. Cô giaó chấm điểm 8 mà. Mẹ hay nhỉ?
Con có thể viết tốt hơn, điểm 9 và 10 cũng tốt hơn mà.
Thế con viết xong hết thời gian , phải đi ngủ thì sao? Mẹ hay nhỉ?

*******
Mẹ ơi, con thích đánh đàn.
Tốt quá! Mẹ dạy con chơi đàn nhé?
Vâng, nhưng con không chơi piano đâu.
Ơ, thế con thích chơi đàn gì?
Nhà mình còn đàn gì ấy nhỉ?
ĐÀn guitar.
Đúng ròi! Con thích đàn guitar. Con thích đánh đàn giống TOm và Jerry mẹ ạ.
À, muốn chơi được như vậy thì con phải học. Mẹ mời thày về dạy con guitar nhé?
Không. Con biết đánh ròi. Mẹ hay nhỉ?


(suốt ngày Mẹ hay nhỉ? Mẹ hay nhỉ? ...Không bit bao giờ mới thoát được câu cửa miệng mới của cậu ấy đây :-P )

3 thg 10, 2010

Hà nội nào?

Hôm qua, quãng 3h chiều, hai mẹ con định dạo một vòng Hà nội tranh thủ lúc (cứ tưởng) chưa đông người để xem những gì đang diễn ra tại các điểm đẹp nhất như Hồ Gươm, Nhà Hát Lớn, Hồ Tây, các công viên... nhưng mừ không thể chen vào bất cứ đâu. Người đông như quân Nguyên ùn ùn kéo đến kín đặc mọi lối dẫn vào những nơi thường ngày khá vắng ấy. Cảnh sát đặc nhiệm 113 xanh lè đường. Chưa kể từng đoàn ô tô chở những người biểu diễn, những đoàn đại biểu dài dằng dặc đi trên xe ưu tiên chạy đến hàng chục phút mới hết. Bộ đội cầm dùi cui tuýt còi bà con dạt ra hai bên đường chờ cả nửa tiếng trước khi đoàn xe ưu tiên chạy qua khiến đường tắc càng thêm tắc.

Ngồi trên xe, tròn mắt ngạc nhiên trước mọi thứ khác hẳn ngày thường, Tí cứ hỏi, sao chờ lâu thế mẹ? sao ô tô ở đâu ra mà nhiều thế mẹ? sao cảnh sát nhiều như là đi chiến đấu thế hả mẹ? sao mình không thể đi đến chỗ ấy hả mẹ? sao các chú cảnh sát cứ nhảy lên nhảy xuống ô tô hả mẹ? sao mọi người đeo băng đỏ trên trán để làm gì hả mẹ?

Mẹ chả nhớ đã trả lời Tí thế nào nhưng câu cuối thì là : tại các cô chú ấy muốn thể hiện tình yêu với Hà nội, thủ đô của nước ta. Tí hỏi luôn, thế con thể hiện tình yêu với mẹ như thế có được không? thôi mẹ xin ...

Vừa trả lời con, mình vừa nghĩ bụng, dù tiếc lắm nhưng phải quay ngay về chứ nếu không chỉ ít phút nữa thôi, hai mẹ con sẽ bẹp dúm trong đám đông đang điên cuồng vì yêu Hà nội mất.

Đến hôm nay thì Tí lăn ra sốt nhè nhẹ. Mẹ muốn cũng chả ra khỏi nhà được nữa. Hai mẹ con hết đọc chuyện , nghe nhạc, chơi đàn, rủ rê các bạn hàng xóm sang chơi, nấu ăn, chăn gà (có con gà nhà ai lạc vào sân nhà mình) , làm bài tập về nhà , vẽ vời, cắt dán, hát hò, xem TV...đến giờ này thì Tí bắt đầu cuồng chân , đòi mẹ cho đi chơi. Thấy Tí hết sốt, mẹ dẫn cậu ấy sang nhà bố và ...quay về gõ blog. Hè hè...

Hà nội ngoài kia có nắng đẹp. Đi chơi cũng thích nhưng mừ phải là Hà nội của 3 ngày trước đây cơ :-D

Thôi, mình xuống nhà chơi đàn đây. Cả nhà thích nghe "Không còn mùa thu" hay "Để dành" :-)

27 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (15)

Hôm sau, nàng đến cơ quan với đôi mắt thâm quầng, quần áo không chuẩn theo style như mọi khi, thậm chí một thứ bất di bất dịch luôn luôn theo nàng là nước hoa cũng chẳng có. Đồng nghiệp thấy lạ khi người hay cười đùa, trêu chọc mọi người hôm nay tự dưng cứ chúi mặt vào latop làm việc , chẳng trả lời ai cũng như chẳng đi ăn trưa dù hết người này đến người kia rủ. Điện thoại để chế độ câm, nàng tránh mọi cuộc tiếp xúc như thể nếu bắt buộc phải nói thì nàng sẽ không nói được mà chắc chắn sẽ là một phản ứng gì đó rất kinh khủng.

Quá trưa, mấy chị đồng nghiệp mua một suất cơm hộp về phòng ép nàng ăn rồi lại để yên cho nàng một mình. Bà chị cả của phòng đi ra, miệng vừa lẩm nhẩm không biết con bé này bị làm sao vừa khép cửa lại thì gặp chàng đi ngoài hành lang , miệng huýt sáo vi vu rất phởn, nhìn thấy chị thì nhoẻn cười với hàng ria mép không cố ý nhưng luôn cong lên trông rất thách thức
Em chào chị!
Ồ, cậu đây ròi. Chị bảo cái này...ròi bà kéo chàng lại gần, thì thào rằng thì không biết tại sao nàng mọi ngày vui vẻ thế, hôm nay bỗng nhiên có thái độ kỳ lạ như vậy... không biết nó có làm sao không? Chị em chẳng chia sẻ được thì chia sẻ với ai đây? Cậu vào trong xem có giúp gì được cho em nó không?

Trái với vẻ lo lắng của bà chị đồng nghiệp, nghe thế nhưng mặt chàng vẫn chẳng thay đổi, miệng vẫn nhoẻn điệu cười chết người toe toe

Vậy hả chị? Để em vào xem nàng thế nào chị nhé!

Nói là làm ngay, chàng mở cửa rất khẽ nhưng hắng giọng rất to cố tình để nàng nhận ra mình

E hèm, VV ơi! Em có bật lửa không? Cho anh xin tí lửa?

Hơi bất ngờ khi thấy chàng đi vào, nàng rời mắt khỏi màn hình nhưng không nhìn chàng, u sầu lục túi, rút ra chiếc bật lửa xinh xắn đặt lên bàn rồi lại quay về màn hình chẳng nói nửa câu.

Rút bao thuốc ra, chàng ồ lên
Thôi rồi, anh hết thuốc rồi em ơi. Haizza!

Nàng lại quay ra lục túi, vẫn âu sầu, rút bao thuốc loại dành cho phụ nữ ra đưa cho chàng, mắt vẫn không nhìn người đối diện một giây.
Cám ơn em! Đêm qua, anh nghiền hết 5 tập Thủy hử đã quá em - rồi chàng đi lại trong phòng, hoa chân múa tay, vừa đi vừa hát những câu nhạc âm hưởng dân gian rất khỏe trong phim Thủy Hử nổi tiếng.
....
Hây ia, hây ia, hây hây hây í ia ! Hát xong câu kết, chàng lại gần nàng lúc này đang quay lưng về phía chàng, dùng hai tay đặt nhẹ lên hai vai nàng, nắm lại để xoay người nàng về phía mình. Ngồi trên ghế xoay nên nàng hoàn toàn thụ động. Khi hai mắt u sầu nhìn chính diện vào hai mắt phấn khích, một luồng điện êm ái không biết từ mắt hay từ đôi tay ấm áp của chàng đã khiến nàng mỉm cười , đuôi mắt dài như con sóng nheo nheo:

Anh hát hay lắm, hay hơn cả phim!
Em biết không? Những vị anh hùng tung hoành ngang dọc trong Lương Sơn Bạc đều chết thảm nhưng cả 108 vị đều không biết khiếp sợ là gì. Xuất thân rất khác nhau nhưng điểm chung của họ là gì, em biết không?
A! Có phải họ sinh ra đã là anh hùng ? Em tưởng anh hùng là phải qua rèn luyện?

Đó là tư chất anh hùng, là biết ngẩng đầu hướng về mặt trời với toàn bộ một mặt trời nữa ở trong tim. Mấu chốt là phải có một mặt trời ở trong tim thì con người mới đủ sức mạnh và có khả năng vươn tới những điều phi thường. Nếu chỉ một khoảnh khắc đánh mất mặt trời của mình, bóng tối sẽ theo em , dìm em xuống không thương tiếc.
Có cần thiết phải phi thường không?
Đừng hỏi ngốc nghếch thế! Em nghĩ phi thường là gì? Nếu ngay lúc này, anh đang thấy em thật phi thường thì sao?
Em phi thường chỗ nào?
Em chỉ cần sống đúng là mình, rất âu sầu vì cái gì đó trước khi anh đến, rồi lại có thể mỉm cười chăm chú, lắng nghe khi anh nói mặc kệ điều phiền muộn kia... Từng khoảnh khắc em đều trung thực với bản thân, với toàn bộ vẻ đẹp của em, của cuộc sống mà không bị đeo đẳng cảm xúc trì trệ, không bị nỗi buồn nhấn chìm, không để nỗi buồn che phủ cuộc sống ... đã là một điều phi thường.
Ôi...- nàng thở dài - em buồn chết mất!
Em buồn trông rất đẹp!
Anh động viên thật khéo.
Nói cho anh biết vì sao em buồn đi?
Nàng kể sơ cho chàng nghe sự việc tối qua, nhưng không tiết lộ chính người yêu mình mà chỉ nói chung chung có một người rất tin cậy đã làm nàng đau đớn.

Nghe xong, chàng điềm nhiên nói

Trên đời, sợ nhất phụ người. Còn bị phụ thì chẳng sao đâu em. Không nên buồn vì việc đó, em ạ.
Nhưng ... mình đã hết lòng hết dạ mà sao...em cứ thấy đắng ngắt trong lòng?

Người thấy đắng phải là anh ta chứ? Em thông minh thì không nên vơ lấy cái buồn vì tội lỗi của người khác vào mình, nhé!
Phải rồi! Anh nói chính xác. Em thật ngớ ngẩn. Đôi mắt mấy phút trước còn u uẩn của nàng chợt sáng lên , đuôi mắt rợp bóng hàng mi dài không còn trĩu xuống nữa.
Nàng đứng lên, vươn người mở cửa sổ, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Gió xuân hất mái tóc làm lộ ra vầng trán thanh thanh của nàng. Đứng yên, mắt dõi xa xa, nàng từ từ tận hưởng khí xuân và ánh mặt trời buổi xế trưa ấm áp. Gương mặt nhìn nghiêng trông diệu vợi, kiêu hãnh của nàng làm chàng ngẩn tò te đến mấy phút. Trong lòng chàng dội lên những câu tự vấn lạ lùng

Mình làm sao thế này? Chưa bao giờ mình yêu một cô gái, chỉ thích thôi, và cũng chỉ thích trong ý nghĩ, chẳng bao giờ bày tỏ ra ngoài. Bao mỹ nhân lượn lờ, bao nữ sĩ tôn phục cũng chẳng làm mình dừng chân. Nàng là ai mà hút mình như vậy? Nàng không đẹp, không lấp lánh như họ nhưng nàng có sức hút của một thỏi nam châm, nàng ở đâu là mình cứ chỉ việc lẽo đẽo đi theo .

Có vẻ gió xuân, nắng xuân đã làm nàng tỉnh hẳn. Cất tiếng khe khẽ hát bản Gửi người em gái của Đoàn Chuẩn, nàng thu xếp đồ dùng trên bàn làm việc , thỉnh thoảng đưa mắt nheo nheo cười với chàng lúc này đang đốt thuốc và nhả khói sảng khoái ở bên cạnh.

Ngày xưa các cụ yêu đương ghê thật. Dù bài này là do đoàn thể đặt viết cho ngày thống nhất đất nước mà cụ Chuẩn không thèm sáng tác theo đường lối, cứ tình yêu tình báo mà phang.
A, anh cũng biết "điển tích" ấy à? Cụ Chuẩn đâu có sợ gì? Với cụ, chỉ tình yêu mới làm nên nghệ thuật đích thực. Và sau này, cụ không sáng tác tình ca nữa là do hết cảm hứng chứ cụ chả sợ cái gì.

Đúng vậy! Làm đẹp cho đời, bản thân tự tin với những gì đã làm thì việc gì phải sợ. Cấm đoán chán chê rồi thì tất cả vẫn phải thừa nhận tài năng của cụ đó thôi.

Vâng! À... anh có rảnh không? Em muốn đi cà phê cho đầu óc tỉnh táo chút.
Anh rảnh mà.
Vậy ta đi thôi!
Nhìn vào gương treo bên cạnh bàn làm việc, nàng bỗng thảng thốt - Anh trông em có quá tệ không? Hay đợi em trang điểm chút nhé.

Trông em rất tuyệt! Không cần trang điểm gì đâu.








24 thg 9, 2010

Đối thoại trung thu :-)

Mẹ ơi, tại sao mọi người thích ngắm trăng?
Vì trăng đẹp. Con thấy không, trăng rất sáng. Nếu không có trăng, trái đất tối om, rất đáng sợ.
Thì mình bật điện.
Nhỡ mất điện thì sao?
Mình dùng lửa.
Nhỡ lửa cũng tắt rồi.
Thì mình dùng đèn pin.
Hết pin thì sao?
Thì...thì...mình đi ngủ mẹ ạ.

******

Đi chơi phố Hàng Mã, mẹ xui Tí mua đầu rồng:
Con có thích múa Lân không?
Có.
Vậy ta mua cái đầu rồng này đi.
Sao cái đầu rồng này lại múa được hả mẹ?
À, con cứ việc đội nó lên đầu, nghe trống đánh thì nhún nhẩy là nó sẽ múa được mà.

*******

Tí thích ăn bánh nướng lắm, mẹ cũng vậy . Và vì thế mà ít khi mẹ mua bánh dẻo. Năm nay, Tí lần đầu ăn bánh dẻo ở trường. Cậu xơi liền 2 cái hình con cá, chẹp chẹp miệng rồi đút 6 cái bánh còn lại trong đĩa vào túi. Cô giáo hỏi
Tí mang bánh về cho mẹ phải không?
Không.
Thế con lấy bánh cho ai mà nhiều thế?
Cho con. Con tối hôm nay, và con tối ngày mai ạ.

********

Con không thích lên cung trăng đâu mẹ.
Trên đó nghe nói đẹp lắm. Có chị Hằng và chú Cuội đấy con.
Vâng, nhưng con không thích lên.
Vì sao?
Vì con sợ ngã.
Con đi máy bay, đi tàu vũ trụ thì sợ gì ngã?
Con sợ xa mẹ.
Đi chơi vui mà. Rồi lại về mà con.
Con phải suy nghĩ thêm đã.
Ok, con nghĩ đi.
Con sẽ đi, nhưng mẹ phải cho bạn Mỹ Lam đi cùng nhé (là 1 bạn gái ngôi sao của lớp ạ)


16 thg 9, 2010

Đối thoại (127)

Man: I thought, I saw a woman brought to life, she was warm, she came around and she was dignified. She showed me what it was to cry, well, you couldn't be that woman I adored, you don't seem to know, seem to care what your heart is for but I don't know her anymore.

There's nothing where she used to lie, the conversation has run dry, that's what's going on, nothing's fine, I'm torn.

I'm all out of faith, this is how I feel, I'm cold and shamed, lying naked on the floor. Illusion never changed into something real, I'm wide awake and I can see, the perfect sky doom.

You're a little late, I'm already up to my last breath. So I guess the fortune teller's right. should have seen just what was there and not some holy light.
It crawled beneath my veins and now I don't care, I had no luck, I don't miss it all that much. There's just so many things, that I can touch, I'm totally LOST.

Woman: Sometimes, we think about bad things. But life's always nicer than our thoughts :-D

10 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (14)

Ông P hỏi name card của nàng một cách lịch sự như nhiều người đã từng hỏi nàng. Nhưng một cảm giác xa lạ chợt dâng lên trong người, như thể nàng bị một ai đó làm phiền không đúng lúc. Vì thế, nàng từ chối :

Em không dùng name card anh ạ - nói xong nàng chợt nghĩ có lẽ đây là lần nói dối dễ chịu nhất của mình từ trước tới nay. Tiếng nói thật nhất trong lòng nàng bây giờ chính là : mình muốn về nhà quá ròi, tại sao giờ này mình còn ở đây? Bé con đã ngủ chưa nhỉ?

Ông P vẫn kiên nhẫn,
Vậy có thể đọc số phone của em cho anh được không? Chúng ta có thể phải trao đổi nhiều trong hợp đồng sắp tới.

Thấy nàng lưỡng lự, có lẽ nàng không nghe thấy, hoặc nàng làm như không nghe thấy câu hỏi, anh giám đốc trẻ bèn nói át đi

Rồi, công việc thì lúc nào đó sẽ bàn sau anh ạ. Bây giờ, ta cứ uống cho vui đã.

Nghe người yêu nói vậy, nàng tưởng như được anh cứu nguy nên yên tâm hẳn. Ít ra, việc nàng bỏ con ở nhà ngồi đây cũng có một lí do xứng đáng, giúp cho công việc xứng đáng của một người xứng đáng. Đó là anh, người nàng tin yêu và mong muốn gắn bó. Bấy lâu nay, sự nghiệp của anh không mấy suôn sẻ, nàng chung vai đấu cật cùng anh, không nề hà bất cứ việc gì , cũng không nhận một đồng nào anh đưa sau mỗi hợp đồng thành công. Ân cần, vui vẻ, lúc nào anh cũng hướng về nàng với sự trẻ trung và cuồng nhiệt nhất. Đôi lúc, nhìn vào đôi mắt tự tin, nồng nàn của anh, nhìn vào những ánh mắt ngưỡng mộ của những cô gái khác dành cho anh, nàng vẫn thắc mắc tại sao mình may mắn đến thế.

Hồi tưởng những gì đẹp đẽ khiến nàng vui hơn chút, nghĩ bụng, kệ cha mấy tên mắc dịch, ục ịch và nhày nhụa này muốn nghĩ gì thì nghĩ, miễn là anh, người yêu của nàng tử tế với nàng. Trông bộ dạng những người như ông P kia mà được ngồi nghe nàng đàn ư, thật nực cười, lại còn đòi làm quen, gần gũi. Chà, có phải trí tưởng tượng của mấy tên ấy bỗng dưng được âm nhạc chấp cánh không nhỉ? Chưa bao giờ nàng phải hối hận vì đã dùng âm nhạc vào việc gì, trừ lúc này, chẳng lẽ những bản nhạc đẹp như vậy lại gợi lên trong lòng ai đó ý nghĩ xấu xa.

Mà thôi, nàng đã đọc ở đâu đó câu : có những chỗ, ánh sáng càng chiếu càng sáng, nhưng cũng có nhiều nơi, bóng tối thẫm đặc, ánh sáng rạng rỡ đến mấy cũng bị chúng nuốt chửng. Vì thế, không việc gì phải bực những thứ tối tăm , mông muội làm gì? Hãy cứ ngẩng cao đầu mà rạng rỡ, tình yêu đẹp của nàng, con người thuần khiết, trong sáng của nàng không thể bị những thứ tối tăm kia làm cho khác đi được.

Thế nhưng niềm vui của nàng không kéo dài được quá mươi phút, người yêu, người nàng vẫn đặt niềm tin và yêu thương hết lòng ghé vào tai nàng thủ thỉ những lời mà bề ngoài trông như anh đang quan tâm và ân cần với nàng lắm. Vậy mà anh nói tới đâu, lòng nàng vỡ vụn ra từng mảnh tới đó.

Em làm sao vậy? Sao không ngồi bên ông P?
Em không thích.
Em cứ chiều ông ta một lúc có mất gì đâu?
ANh sao vậy? Anh muốn người yêu đi làm tay vịn cho người khác ư?
Có gì phải căng thẳng thế? Em nên giúp anh chứ?
Em chưa giúp anh gì ư? Em không giúp anh gì ư?
Nào, giúp anh đi! Em đến bên ông P ngồi đi!

Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt nàng thường yêu thương đặt nụ hôn dịu ngọt nhất sau mỗi lần ân ái, đôi mắt từng khiến nàng ngưỡng mộ, có thể ngồi ngắm hàng giờ, lúc này bỗng trở nên xa lạ, ráo hoảnh và khô khốc. Dường như không tin vào những gì mình đang nghe, đang nhìn nữa, nàng quay đi chỗ khác, giấu giọt nước mắt chực ập xuống, giấu bàn tay mềm mại bắt đầu run lên , nàng cảm thấy môi mình lạnh ngắt sau lớp son mỏng. Ý nghĩ thoáng ngay trong tích tắc, mình đang bị bán đứng, mặt nàng đanh lại, giọng nàng trầm hẳn xuống.

Không!

Em à. Vẫn nghe thấy một giọng nói thủ thỉ bên tai, nhưng nàng chợt như thấy lùng nhùng, nàng không muốn nghe mà nó cứ tọng vào làm màng nhĩ nàng đau nhói - Có nghe anh nói không? Đến ngồi cạnh ông P một lúc nữa thôi, em !

Anh đi mà ngồi cạnh ông ấy. Em rất tiếc, nhưng em phải về rồi.

Nàng nhấc ví, định đứng dậy nhưng anh cầm chặt tay nàng dưới gầm bàn, níu lại không cho nàng đứng lên - Mặt anh cúi xuống, lộ rõ vẻ luống cuống đến tội nghiệp, giọng nói lí nhí khác hẳn vẻ hào sảng hàng ngày .

Thôi được rồi, cho anh xin lỗi, em ở lại đi. Tiệc cũng sắp kết thúc rồi .

Anh nói như van lơn, điều mà nàng không bao giờ nghĩ một người đàn ông sáng láng như anh có thể phải làm . Bỗng dưng trong nàng trào lên niềm thương cảm, nén tự ái xuống, nàng ngồi ngay ngắn và bình thản cho đến hết buổi tiệc.

Trên đường đưa nàng về, anh vui lắm, huyên thuyên rất nhiều về những gì sẽ làm trong hợp đồng mới. Anh sẽ lấy lại được một phần những gì đã mất và hứa hẹn sẽ mua cái này cái kia cho nàng. Cặp kính trắng của anh cũng có vẻ sáng hơn mọi ngày khi được sự hưng phấn, say sưa trong chiến thắng đánh bóng. Anh không để ý rằng, những lời đó chẳng tác động gì đến người phụ nữ ngồi cạnh cho đến khi nàng nói

Anh có nhớ hai bản đàn em chơi hôm nay là bản gì không?

...
Em đã từng chơi cho anh nhiều lần ròi mà?

Anh xin lỗi, chắc tại lúc đó anh nghe điện thoại.

Ồ, tiếc nhỉ! Ngừng vài giây sau tiếng thở dài, nàng tiếp tục nói nhưng với giọng rất khác - Bà ngoại gọi em, bé con vẫn chưa ngủ vì nhớ mẹ.
Anh rất hiểu em đã phải vất vả thế nào. Có lẽ, anh sẽ phải ơn em suốt đời .
Khẽ mỉm cười, nàng lắc đầu nhè nhẹ,
Đừng nói ơn huệ, anh. Mỗi việc trong đời chúng ta đều đã được định sẵn trong số phận. Em nghĩ thế. Số phận của em là được gắn bó với anh, dù ngắn dù dài cũng là niềm hạnh phúc của chúng ta. Những gì anh làm cho em cũng vô giá cơ mà.

Anh nghĩ...

Xin anh đừng nói gì nữa. Em muốn yên tĩnh một lúc.

Từ lúc đó, họ im lặng trên suốt quãng đường về. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, và tiếng tin nhắn đến máy điện thoại của nàng phá tan không khí băng giá ấy. Nàng đọc tin mà không thể không sững sờ, toàn tin nhắn ỡm ờ, mời gọi xa gần của ông P. Không ai có thể cho ông P số điện thoại của nàng, ngoài anh. Nàng bỗng thấy ngột ngạt như trong một lò thiêu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Tại sao anh cho ông P số của em vậy?
Anh không cho.
Không anh cho thì ai nữa đây? ANh có biết ông ta nhắn cho em những gì không?
Kệ hắn đi em.
Kệ sao được? Anh để cho người khác xúc phạm người yêu của mình rồi kệ ư?
Chỉ là tin nhắn. Nếu em không nhắn lại thì có sao?
Ồ, em không thể tin vào tai mình nữa rồi. Tại sao anh không nghĩ rằng em sẽ không thích? Anh đã biết thái độ của em với ông P rồi cơ mà?

THật ra, ông ấy có số của em trước rồi. Nhưng cứ hỏi cho lịch sự thôi. Ông ấy thích em, đó là quyền của ông ấy.
Ồ, vậy thì càng không được. Như vậy, anh đã biết ông P thích người yêu của mình mà còn bắt em phải ngồi gần ông ta là có ý gì? Rồi không kìm được nữa, nàng lấy hết sức mình hét lên, như muốn trút hết giận dữ bị kìm nén suốt từ mấy tiếng trước .

Anh thật quá đáng! Anh đâu có yêu em. Anh chỉ muốn em làm việc cho anh thôi.

Òa khóc nức nở, không thèm để ý xe vẫn đang chạy rất nhanh, người phụ nữ trước đó bình thản bao nhiêu thì nay run rẩy bấy nhiêu, vẫn cố gắng mở cửa xe, vừa lay cửa, vừa rú lên
Tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài, tôi không muốn ở với anh thêm giây nào nữa.

1 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (13)

Trước khi đi dự tiệc chiêu đãi khách hàng, nàng cẩn thận gọi cho chồng cũ

Anh à. Tối nay em có việc bận. Anh sang chơi với con được không?
Được em à.
Anh đọc truyện cho con trước khi ngủ nhé. Con thường uống sữa lúc 8h và lên giường lúc 9h.
Anh nhớ ròi.
Có mấy đồ chơi của con bị hỏng, anh sửa cho con. Hai bố con cố gắng đừng xem TV.
Ok. Em sẽ về muộn hả?
Em cũng không định về quá muộn. Nhưng khi về em còn phải chuẩn bị cho công việc ngày mai, em không muốn con bị ảnh hưởng mà ngủ muộn. Bà ngoại trông nó cả tuần em đi công tác ròi. Anh sang trông con để bà nghỉ ngơi chút nhé.
Ok!
Cám ơn anh!

Vẫn còn tiết xuân nên nhà hàng, nơi chiêu đãi khách hàng của công ty, chật cứng khách ăn tân niên. Do đã đặt chỗ trước nên cả nhóm vẫn có chỗ ngồi thật đẹp trông ra một khu vườn xanh ngắt. Mình nàng là phụ nữ, còn lại là năm người đàn ông, trong đó có một người khá nhiều tuổi nàng chưa gặp bao giờ. Sau khi yên vị, người yêu của nàng, lúc này với cương vị giám đốc công ty, nâng ly nói nguyên nhân buổi gặp mặt và lời cám ơn với những vị khách. Rồi anh giới thiệu tên và chức danh của từng người. Lúc này, nàng mới biết người đàn ông kia là một doanh nhân rất nổi tiếng vừa mới tới Hà nội. Không thấy anh nhắc đến lí do kỷ niệm tình yêu, nàng hơi mếch lòng nhưng lại nghĩ chắc anh không thích lôi chuyện riêng vào công việc nên cũng cho qua.

Với phép lịch sự thường thấy, tất cả nâng ly, nhấp 1 ngụm rượu khai vị trước khi trò chuyện và dùng món. Còn nhớ, hôm ấy có món đùi ếch chiên mayonaise, bò lá lốt, gỏi tôm và gà nướng rượu nếp cẩm rất lạ miệng. Ai cũng nức nở khen tài đi chợ của nàng và ồ lên khi biết nàng từng mài đũng quần gần năm 10 trời ở Nhạc Viện. Tất cả đồng loạt đề nghị nàng chơi đàn vì trong nhà hàng có bày một chiếc grand piano rất đẹp. Tất nhiên, chẳng có lí do gì khiến nàng từ chối. Vả lại, với tâm thế kỷ niệm tình yêu, nàng cũng muốn âm nhạc giúp mình nói lên cảm xúc và ý nghĩ sâu thẳm. TIến đến chiếc đàn , trong lòng nàng bình thản, chỉ hiện lên sáng rõ hình ảnh một tác giả tài hoa với những bản nhạc thể hiện tình yêu cuộc sống phong phú, khi hiền lành, khi dữ dội nhưng số phận ông bất hạnh vì không có tình yêu nào của người đời xứng với ông.

Bản For Eliser vang lên mượt mà, trong trẻo, bản Sonate 14 trầm buồn cũng tiếp ngay sau đó, cả không gian nhà hàng đang ồn ào náo nhiệt bỗng im phắc, lặng như tờ. Ở tất cả các bàn tiệc , không ai nhắc, khách khứa bỗng nhiên kéo ghế đi đứng lên đi về phía chiếc piano. Hai bản nhạc vang lên trong vòng 7 phút, cũng là 7 phút gần như không có tiếng động nào khác xen vào không gian âm nhạc . Mùi thức ăn đủ loại dường như biến mất, những âm thanh hỗn tạp của giao tiếp, nhai uống biến mất, những xột xoạt của váy áo, đụng chạm cũng không thấy đâu nữa. Chỉ còn lại một không gian tràn ngập những giọt thánh thót lạ kỳ và hình dáng những ngón tay dài, mảnh, trắng ngần lướt nhanh, nhẹ nhàng nâng những âm thanh ấy bay lên, tinh khiết .
Trong chốc lát, thời gian như ngưng đọng, ít nhất là với nàng. Không còn ý thức điều gì ngoài những ma xát dễ chịu nơi đầu ngón tay, thậm chí, nàng dường như cảm thấy hôm nay, những ma xát ấy thật kỳ quặc khi tác động lên toàn bộ thân thể nàng, dịu dàng len vào từng tế bào, dịu dàng kích thích những nơi khuất nhất. Những vị khách tò mò với tiếng đàn đứng ngay sát nàng cũng không thể hiểu tại sao má nàng bỗng dưng ửng đỏ, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Chỉ có nàng tự nhận ra tiếng thở của mình gấp gáp dần, ngón tay của mình miết lên phím đàn càng ngày càng mạnh dần, chân nhấn pedal cũng bất thường khiến cho chiếc đàn to lớn cứ rung lên bần bật.

May thay, chiếc piano hình như cũng hiểu tâm trạng của nàng, ngoan ngoãn ngân vang mà không đỏng đảnh với những sự cố thường gặp ở những chiếc đàn ít được sử dụng. Bản nhạc kết thúc ngoạn mục trong tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng khá ầm ĩ. Nàng mỉm cười , nhẹ nhàng đáp lại những lời chúc tụng nhưng trong con người nàng là cả một biển cảm xúc vừa được những nốt cuối cùng của bản nhạc dâng lên cực điểm. Vì thế, chỉ mình nàng biết những run rẩy của cơ thể mình, chỉ mình nàng khoái cảm hạ nắp đàn xuống, ve vuốt lần cuối mặt đàn đen bóng để có vài giây trấn tĩnh trước khi rời chiếc đàn .

Sau những bản nhạc , dường như không gian của nhà hàng thay đổi hẳn, tiếng trò chuyện , ăn uống trở nên nhẹ nhõm, đâu đây vẫn còn những ánh mắt thỉnh thoảng lướt về phía chiếc bàn có năm người đàn ông và một người phụ nữ mặc đồ đen. Từ lúc ấy, trong mắt những khách hàng , nàng không còn là cô trợ lí bình thường nữa mà hiện lên như một kỳ quan. Với giọng nói thánh thót như chuông, ánh mắt hiền từ và dáng vóc tự nhiên, cách trò chuyện tự tin về nhưng vẻ đẹp tinh tế của nghệ thuật, về giới showbiz , ngược lại, tràn ngập điều hài hước càng khiến những người chỉ quen con số lỗ lãi bỗng dưng trở nên vui vẻ, hứng khởi, huyên thuyên hơn ngày thường rất nhiều. Thấy khách hàng rôm rả, chàng giám đốc hài lòng trông thấy, hết sức giới thiệu thêm nhiều điều về cô trợ lí đặc biệt và rót rượu liên tục cho mọi người.

Thấy anh ngà ngà , nàng hơi lo bèn ra dấu hiệu anh đừng quá chén. Ít nhất, về muộn thế này, anh phải lái xe đưa mọi người về, quá chén sẽ không được cầm lái. Nhưng anh gạt đi bảo em cứ vui , không lo gì hết vì hôm nay có quá nhiều điều để vui. Bỗng, người đàn ông đứng tuổi cất giọng.

Ồ, giám đốc nói sai rồi. Người đẹp bao giờ cũng đúng. Anh phải nghe nàng chứ. Thôi, rượu để chúng tôi uống, còn anh thì làm chân rót rượu thôi.
Anh hơi chững lại nhưng cũng đùa tiếp ngay - Ồ, anh P nói chí lí. Người đẹp thì có sai bao giờ nhỉ. Em thấy không, chỉ có người như anh P lúc nào cũng trân trọng phụ nữ cho nên anh ấy thành công lắm.
Vâng, em cám ơn anh P đã hiểu em - nàng đáp lại rất thành thật.

Đến lúc ấy, nàng mới nhận ra, người đàn ông lớn tuổi kia nói chuyện, ăn uống nhưng luôn hướng về nàng, nhìn nàng chăm chăm làm người phụ nữ duy nhất của bữa tiệc tự dưng không thấy tự nhiên nữa. Ông P nâng ly nói muốn uống với nàng, người phụ nữ đầu tiên trong giới nghệ thuật ông biết từ trước tới nay, ròi rút máy ảnh ra kêu phục vụ bấm chung mấy kiểu, và ngỏ ý muốn chụp riêng với nàng. Nàng không thích thái độ của ông P nên khéo léo chối rằng đã uống hơi nhiều nên mặt đỏ, sợ lên ảnh rất xấu. Không ngờ, chính người yêu nàng lại giục nàng đến bên ông P để chụp ảnh. Do dự vài giây nhưng nàng cũng làm theo và định về chỗ ngay sau khi đèn flash sáng nhưng ông P, với gương mặt đỏ au và bóng nhẫy, nhăn nhở, bất chợt kéo ghế mời người đẹp ngồi cạnh "cho ông được hầu chuyện một lúc".

Đưa mắt cầu cứu người yêu, nàng những muốn anh nói gì đó để nàng không phải ngồi cạnh ông P nhưng anh chỉ nâng ly rượu lên tiếp tục hô mọi người uống . Rất bối rối vì chưa gặp tình huống này bao giờ nhưng nàng đành nhượng bộ nán lại, nói dăm ba câu rồi cáo lỗi ra toilet . Xả nước thật to, nhớ lại gương mặt phì nộn và cái nhìn hau háu của ông P, nàng thấy rùng mình, phân vân không biết có nên bỏ về hay không. Ông P thực ra, chẳng phải khách hàng trực tiếp của công ty nhưng qua những câu chuyện từ nãy tới giờ, nàng hiểu đó là nhân vật rất có ảnh hưởng tới quyết định của các vị khách hàng quan trọng kia. Nếu làm ông ta phật ý, chưa biết hậu quả sẽ thế nào.

Nhìn vào gương, nàng tự nhủ bữa tiệc sắp kết thúc, mình chỉ cần cứng rắn và lì lợm một lúc nữa thôi để mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, đừng tự ái trẻ con, đừng yếu đuối nhút nhát mà hỏng việc lớn. Đôi mắt ánh lên cương nghị, thót bụng, gập lưng, vò mớ tóc cho rối lên, nàng dứ dứ nắm đấm theo thế Long Hổ QUyền, hai khuỷu tay vuông góc với vai, hai chân xuống tấn như sắp tung ra hai quả đấm về phía địch thủ vô hình. Hình ảnh dương cầm thủ dịu dàng, yếu đuối, phớt ăng lê lúc trước chẳng còn. Thay vào đó là một chiến binh bất đắc dĩ đang phải đấu tranh giữa lòng tự trọng cá nhân và lợi ích đại cục.

Cẩn thận, cấm tiến thêm! VV cô nương ta chỉ nhân nhượng thế thôi đấy.

Sau màn võ cổ truyền tự biên động viên chính mình, nàng về chỗ ngồi cạnh người yêu, lại cười tươi tỉnh, lại trò chuyện như không có gì xảy ra .


(oài dài quá mà vẫn chưa đến trải nghiệm kinh hoàng, sori cả nhà nhé :-D )