Tôi khấn,
anh khấn,
chị khấn,
ông khấn,
bà khấn...
Nam Mô...
Binh bong...
Nam Mô...
Mùi trầm lất phất như mưa
Quì dưới chân ông hoàng tôi khép chặt đùi vì lạnh
Quì dưới chân bà hoàng tôi ngước trán đón ngọn gió từ đâu ùa đến
Sơn son thẫm đặc lời cầu khấn
Thếp vàng lóe hào quang sám hối
Thình thịch trong ngực tôi những nhát chổi nghìn năm tuổi
Quét lá đa, lá bồ đề rơi từ hồi Phật còn đang bối rối
Tha nhân hay Thức tỉnh nhân?
Bước ra khỏi bệ thờ là khoảng trời xanh phân vân
Tôi là hoa hay là quả hay là phân
Mà kiếp sống lúc tươi lúc thối lúc trầm ngâm
Sợi dây nào khiến tôi háo hức sống
Mũi tên nào đâm tôi ngọt ngào sắc phập
Nghe âm u xa xôi mảnh khảnh một vết nứt
Tiếng chuông từ đó vọng -vào- trong
Ai ơi...
Binh bong...
Ai ơi...
Lâu ròi, tàn ròi - một tuần nhang chưa nhỉ
Mà như thấy cả đất trời xoay vèo - một thế kỷ
Vịn vào trái cấm thấy mình đỡ lý trí
Bậc thềm mới tỏa mùi rêu phong
Ai kia...
Binh bong...
Ai kia...
Tiếng nói của thây người chắc chắn mủn rữa
Nhang vẫn cháy
Nụ cười như hoa chào đón tất cả sự thật và không sự thật
Nhang cháy hết
Tịnh lặng là quả ngọt quanh năm
Nam Mô...
Binh bong...
Nam Mô...
Mùi trầm lất phất như sương
(Tặng DA )
30 thg 1, 2010
Đối thoại (81)
Tí à. Mẹ mua cho con sách này. Cho bà 1 cuốn nữa này.
Mẹ cho con xem mấy quyển kia nữa?
À, đây là sách của mẹ.
Mẹ ơi, sao mẹ mua mỗi quyển sách cho con mà lại mua cho mẹ nhiều sách thế?
Hi hi...tại mẹ tìm mãi mới có 1 cuốn hợp với con.
Ư ư ...Con ghen tị ròi.
Ôi, con yêu. Mẹ mua sách cho mẹ đọc nhưng là để mẹ yêu con hơn mà.
Thật không?
Thật! Mấy ngày nữa, mẹ con mình lại đi hiệu sách để tìm thêm sách cho con nhé.
Vâng, con đồng ý.
Mẹ cho con xem mấy quyển kia nữa?
À, đây là sách của mẹ.
Mẹ ơi, sao mẹ mua mỗi quyển sách cho con mà lại mua cho mẹ nhiều sách thế?
Hi hi...tại mẹ tìm mãi mới có 1 cuốn hợp với con.
Ư ư ...Con ghen tị ròi.
Ôi, con yêu. Mẹ mua sách cho mẹ đọc nhưng là để mẹ yêu con hơn mà.
Thật không?
Thật! Mấy ngày nữa, mẹ con mình lại đi hiệu sách để tìm thêm sách cho con nhé.
Vâng, con đồng ý.
28 thg 1, 2010
Đối thoại (80)
Lâu lắm mới cà phê một mình, chợt nhớ hôm nay đúng là ngày sinh nhật một ông bạn bèn nhắn cho hắn một cái tin:
Nếu em nhớ không nhầm, hôm nay là ngày anh tròn 40 tuổi?
Ồ, đúng ròi em. Sao em nhớ hay vậy? Em không nhắc thì anh cũng quên luôn. Em đang ở đâu đó?
Em đang cà phê một mình này. Hi hi...
Thế là chuông reo, ổng la mình ời ời luôn.
Sao lại cà phê một mình giờ này hả em?
Em chờ đối tác mà chẳng thấy đâu anh ạ.
Không thấy thì đi về thôi. Ngồi đó làm chi?
Ơ anh này. Em rảnh thì ngồi ngắm trời đất một tẹo mà.
Em mặc gì?
Hi hi...em mặc đầm đen, tất đen, áo khoác đen. Rất ấm, anh yên tâm đi.
Trời ơi! Thế thì càng nên về. Bàn bên cạnh có ai không?
Có. Em ngồi ngoài sân. Ngay kế là 2 anh. Bên trong nhà cũng 2 anh nữa.
Thấy chưa? Em có biết, chẳng phụ nữ đoan chính nào lại cà phê một mình giờ đó không?
Ui chùi ui. ANh xa Hà nội lâu nên lạc hậu ròi. HN bi giờ không còn ấu trĩ như thế nữa đâu. Hí hí...
Thế à? Nhưng anh vẫn không yên tâm chút nào. Quán đó ở đâu vậy?
Gần nhà em thôi. Em đi bộ ra đây mà. Quán dễ thương phết anh ạ.
Em vẫn gọi nâu phin nhiều sữa à?
Vầng.
Và một đĩa hạt hướng dương đúng không?
Vầng, anh vẫn nhớ thế?
Nhớ chứ, một cuốn sách kè kè bên người nữa. Anh còn nhớ nếu đi với anh thì em chỉ gọi sinh tố. Rồi uống trộm cà phê của anh, chính xác không?
Hi hi...giá mà anh ở đây. Cho em được uống sinh tố trộn cà phê nhỉ.
Ừ, giá mà...thôi, đừng giá mà nữa, anh nghĩ là em nên quay về nhà. Nằm đọc sách ở nhà an toàn hơn, bé ạ.
Thôi được ròi. Anh yên tâm đi. Em kêu tính tiền ngay đây.
Có thế chứ! Chúc mừng sinh nhật anh gì nào?
Ồ, chúc anh cứ hoành tráng như em vẫn thấy...ở bên đó chứ ...đừng về đây.
Ha ha...yêu em tôi quá . Anh rất vui khi nghe giọng em bé ạ.
Bye anh! :-P
(Uầy! May mà ông này không ở HN. Suốt ngày bị kêu về nhà chắc chết mất :-P )
Nếu em nhớ không nhầm, hôm nay là ngày anh tròn 40 tuổi?
Ồ, đúng ròi em. Sao em nhớ hay vậy? Em không nhắc thì anh cũng quên luôn. Em đang ở đâu đó?
Em đang cà phê một mình này. Hi hi...
Thế là chuông reo, ổng la mình ời ời luôn.
Sao lại cà phê một mình giờ này hả em?
Em chờ đối tác mà chẳng thấy đâu anh ạ.
Không thấy thì đi về thôi. Ngồi đó làm chi?
Ơ anh này. Em rảnh thì ngồi ngắm trời đất một tẹo mà.
Em mặc gì?
Hi hi...em mặc đầm đen, tất đen, áo khoác đen. Rất ấm, anh yên tâm đi.
Trời ơi! Thế thì càng nên về. Bàn bên cạnh có ai không?
Có. Em ngồi ngoài sân. Ngay kế là 2 anh. Bên trong nhà cũng 2 anh nữa.
Thấy chưa? Em có biết, chẳng phụ nữ đoan chính nào lại cà phê một mình giờ đó không?
Ui chùi ui. ANh xa Hà nội lâu nên lạc hậu ròi. HN bi giờ không còn ấu trĩ như thế nữa đâu. Hí hí...
Thế à? Nhưng anh vẫn không yên tâm chút nào. Quán đó ở đâu vậy?
Gần nhà em thôi. Em đi bộ ra đây mà. Quán dễ thương phết anh ạ.
Em vẫn gọi nâu phin nhiều sữa à?
Vầng.
Và một đĩa hạt hướng dương đúng không?
Vầng, anh vẫn nhớ thế?
Nhớ chứ, một cuốn sách kè kè bên người nữa. Anh còn nhớ nếu đi với anh thì em chỉ gọi sinh tố. Rồi uống trộm cà phê của anh, chính xác không?
Hi hi...giá mà anh ở đây. Cho em được uống sinh tố trộn cà phê nhỉ.
Ừ, giá mà...thôi, đừng giá mà nữa, anh nghĩ là em nên quay về nhà. Nằm đọc sách ở nhà an toàn hơn, bé ạ.
Thôi được ròi. Anh yên tâm đi. Em kêu tính tiền ngay đây.
Có thế chứ! Chúc mừng sinh nhật anh gì nào?
Ồ, chúc anh cứ hoành tráng như em vẫn thấy...ở bên đó chứ ...đừng về đây.
Ha ha...yêu em tôi quá . Anh rất vui khi nghe giọng em bé ạ.
Bye anh! :-P
(Uầy! May mà ông này không ở HN. Suốt ngày bị kêu về nhà chắc chết mất :-P )
27 thg 1, 2010
Đối thoại (79)
Tiệc đang xôm, những chân dài thay nhau mang rươu tới chúc ngài tổng giám đốc một năm đã thành công và năm tới rực rỡ hơn nữa. Duy chỉ có một bóng hồng không uống rượu, trước mặt nàng là ly nước suối trong veo có lát chanh tươi thơm phức. Ngài tổng giám đốc uống một lượt hết khoảng chục ly với các chân dài xong, ngồi xuống thì phát hiện ra bóng hồng tươi thắm tỏa mùi thơm của chanh tươi. Nàng ngồi kế ngay cạnh ông Trưởng Ban đối diện với ngài TGĐ, nàng đang nói cười hiền hòa nhưng chẳng để ý gì đến xung quanh. Ông ngạc nhiên, nhìn nàng chằm chằm, ngài Trưởng ban biết ý giới thiệu luôn:
Đây là DH, ái nữ của anh DAN.
À...thảo nào...
Ngài TGĐ ngẩn người một lúc ròi nâng ly rượu đã được ai đó rót ngang nửa.
Nàng cụng ly (ai đó đưa cho nàng) với ông TGĐ , đang định đưa lên miệng nhấp xã giao nhưng thật bất ngờ, ông nói :
Đưa ly của DH đây chú uống cho. Coi như ta uống phần của ông DAN.
Nàng như có luồng điện chạy ngang người:
Dạ, cháu rất ngạc nhiên khi chú vẫn nhớ bố cháu.
Người như ông N ai chẳng nhớ. Ròi ông kể một câu chiện vui vẻ mà cả cơ quan ai cũng truyền miệng nhau mỗi lần nhắc tới cha nàng.
Nàng mạnh bạo hỏi ông:
Ngoài câu chiện kia, chú còn nhớ gì về cha cháu không ạ?
Ồ, có chứ. Ông DAN nổi tiếng là người thanh liêm, nhà cải cách và một tấm lòng nhân ái hết mực. Thế còn cháu? Taị sao giờ này chú mới bit cháu nhỉ?
Cháu cám ơn chú đã nghĩ chính xác về cha cháu. Gặp gỡ đôi khi phải có duyên thôi chú ơi. Bi giờ cháu mới có duyên gặp chú đấy ạ.
Khà khà...khẩu khí đúng con nhà nòi. Hôm nào, cho chú tới nhà thắp hương cho bố nhé.
Vâng, nhất định ạ. Mẹ cháu chắc sẽ mừng lắm .
Từ lúc đó, ngài TGĐ chỉ nói chiện với ông Trưởng ban và nàng. Những câu chiện một thời sôi nổi của làng truyền hình thời mở cửa và phát triển từ 1 kênh thành hàng chục kênh. Ròi kệ cho bao ánh mắt ghen tỵ ngỡ ngàng của muôn dân, nàng xin phép ra về sớm.
Ồ, chú phải bắt tay cháu lần nữa. Chú cứ thấy như được nói chiện với bố cháu, anh DAN ngày nào vậy.
Hi hi...bố cháu cao hứng hơn cháu nhiều chứ chú?
Ừ, ông ấy nói to hơn cháu. Nhưng phong thái thì giống hệt.
Cháu cám ơn chú vì tất cả những kỷ niệm còn vẹn nguyên về cha cháu. Cháu tin rằng, ở dưới suối vàng, ông đang cười tươi lắm chú ạ.
Ồ, chú phải cảm ơn cháu thì đúng hơn. Nhờ cháu, chú như được sống lại một thời đáng nhớ với anh em.
Từ commment của Gấu, bonus một ca khúc của ông cụ khoe với cả nhà :
Đây là DH, ái nữ của anh DAN.
À...thảo nào...
Ngài TGĐ ngẩn người một lúc ròi nâng ly rượu đã được ai đó rót ngang nửa.
Nàng cụng ly (ai đó đưa cho nàng) với ông TGĐ , đang định đưa lên miệng nhấp xã giao nhưng thật bất ngờ, ông nói :
Đưa ly của DH đây chú uống cho. Coi như ta uống phần của ông DAN.
Nàng như có luồng điện chạy ngang người:
Dạ, cháu rất ngạc nhiên khi chú vẫn nhớ bố cháu.
Người như ông N ai chẳng nhớ. Ròi ông kể một câu chiện vui vẻ mà cả cơ quan ai cũng truyền miệng nhau mỗi lần nhắc tới cha nàng.
Nàng mạnh bạo hỏi ông:
Ngoài câu chiện kia, chú còn nhớ gì về cha cháu không ạ?
Ồ, có chứ. Ông DAN nổi tiếng là người thanh liêm, nhà cải cách và một tấm lòng nhân ái hết mực. Thế còn cháu? Taị sao giờ này chú mới bit cháu nhỉ?
Cháu cám ơn chú đã nghĩ chính xác về cha cháu. Gặp gỡ đôi khi phải có duyên thôi chú ơi. Bi giờ cháu mới có duyên gặp chú đấy ạ.
Khà khà...khẩu khí đúng con nhà nòi. Hôm nào, cho chú tới nhà thắp hương cho bố nhé.
Vâng, nhất định ạ. Mẹ cháu chắc sẽ mừng lắm .
Từ lúc đó, ngài TGĐ chỉ nói chiện với ông Trưởng ban và nàng. Những câu chiện một thời sôi nổi của làng truyền hình thời mở cửa và phát triển từ 1 kênh thành hàng chục kênh. Ròi kệ cho bao ánh mắt ghen tỵ ngỡ ngàng của muôn dân, nàng xin phép ra về sớm.
Hi hi...bố cháu cao hứng hơn cháu nhiều chứ chú?
Ừ, ông ấy nói to hơn cháu. Nhưng phong thái thì giống hệt.
Cháu cám ơn chú vì tất cả những kỷ niệm còn vẹn nguyên về cha cháu. Cháu tin rằng, ở dưới suối vàng, ông đang cười tươi lắm chú ạ.
Ồ, chú phải cảm ơn cháu thì đúng hơn. Nhờ cháu, chú như được sống lại một thời đáng nhớ với anh em.
Từ commment của Gấu, bonus một ca khúc của ông cụ khoe với cả nhà :
25 thg 1, 2010
Bổn cũ soạn lại
Hôm qua, bố Tí đi lấy vợ. Mẹ Tí thành tâm chúc mừng, gửi phong bì nhưng đề tên bà ngoại Tí. Sáng mát trong, mẹ Tí ngồi cà phê một mình chờ đối tác để làm việc nhưng không thấy. Giở lại ví thì nhặt được bài thơ viết cách đây 2 năm. Tuy là họa lại bài thơ của Ngô tiên sinh năm nào nhưng cảm hứng là từ bố Tí.
Giờ đây, anh đã tìm được hạnh phúc mới. Dù sự nghiệp vẫn cực kỳ bi đát nhưng tình yêu thì chưa bao giờ thiếu. Kể cả khi rời xa nhau ròi, em vẫn thấy anh quyến rũ vô cùng. Âu cũng là đen bạc đỏ tình - Cõi tình là chốn anh không có đối thủ, với những người con gái cá tính nhất trên thế gian, anh vẫn là người đàn ông hay bị ghen tị nhất. Hơ hơ…:-P
Bài thơ đó đây, lời của mẹ Tí khi còn chưa sa vào mê trận ĐỐI THOẠI
Anh đi
Sóng trùm lên em một biển thương nhớ
Màu cát cũng không còn trắng nữa
Tiếng thở dài gió xoá hết, xoá hết niềm vui
Anh đi
Nhọc nhằn đậu trên vai vô hình
Không rách nát mà áo quần vô nghĩa
Toang hoác trần trụi thân gầy kệ, kệ phong sương
Anh đi
Con mắt em mất võng mạc đoan chính
Dở dang nỗi đau trái tim không lành được
Máu cứ ứa , cứ ứa mỗi lần nhắc tên anh
Anh đi
Khép thời con gái cha mẹ nâng mớm
Vết đau liền thành dòng sữa thơm mỗi sớm
Thiếu phụ hết buồn mở toang cửa đón, đón mưa xuân
Giờ đây, anh đã tìm được hạnh phúc mới. Dù sự nghiệp vẫn cực kỳ bi đát nhưng tình yêu thì chưa bao giờ thiếu. Kể cả khi rời xa nhau ròi, em vẫn thấy anh quyến rũ vô cùng. Âu cũng là đen bạc đỏ tình - Cõi tình là chốn anh không có đối thủ, với những người con gái cá tính nhất trên thế gian, anh vẫn là người đàn ông hay bị ghen tị nhất. Hơ hơ…:-P
Bài thơ đó đây, lời của mẹ Tí khi còn chưa sa vào mê trận ĐỐI THOẠI
Anh đi
Sóng trùm lên em một biển thương nhớ
Màu cát cũng không còn trắng nữa
Tiếng thở dài gió xoá hết, xoá hết niềm vui
Anh đi
Nhọc nhằn đậu trên vai vô hình
Không rách nát mà áo quần vô nghĩa
Toang hoác trần trụi thân gầy kệ, kệ phong sương
Anh đi
Con mắt em mất võng mạc đoan chính
Dở dang nỗi đau trái tim không lành được
Máu cứ ứa , cứ ứa mỗi lần nhắc tên anh
Anh đi
Khép thời con gái cha mẹ nâng mớm
Vết đau liền thành dòng sữa thơm mỗi sớm
Thiếu phụ hết buồn mở toang cửa đón, đón mưa xuân
23 thg 1, 2010
Đối thoại (78)
Hôm nay, ở lớp con có ngủ trưa không?
Không .
Thế thì tối nay không được nghe nhạc nữa. Con bit ròi chứ?
Vầng... Mẹ ơi, con muốn ăn thịt nướng.
Ừ, mẹ mua cho con 2 xâu nhé.
3 xâu được không mẹ?
Ok.
Ngày hôm sau:
Hôm nay con cũng không ngủ trưa mẹ ạ.
Thế thì lại không được nghe nhạc ròi. Tiếc quá con nhỉ?
Vầng, nhưng con lại muốn ăn thịt nướng nữa mẹ ạ.
Không được.
Vì sao? Hôm qua con không ngủ trưa mẹ vẫn mua thịt nướng cho con cơ mà?
Tại vì hôm nay cô giáo còn nói: con bị mắc lỗi đẩy bạn ngã.
Ứ ừ...
COn đẩy bạn thế là xấu. Không ai chiều chuộng người xấu đâu con ạ.
Mẹ....
Muốn mẹ chiều chuộng, con phải ngoan ngoãn và nghe lời cô giáo.
Con biết lỗi ròi. Con xin lỗi mẹ.
Mẹ cám ơn con đã biết nhận lỗi.
Mẹ mua thịt nướng cho con nhé?
Khồng?
Ồi...trời ơi........!!!
(Bé buồn thiu, mặt bắt đầu nặng xuống. Mẹ im lặng một lúc rồi nói vui vẻ )
Mẹ con mình sẽ làm bánh nhé? Con vẫn thích làm bánh chứ ?
Vầng. Con thích lắm.
Mẹ cũng thích lắm.
Mẹ ơi. Sao mẹ lại không phạt con nữa ạ? Sao mẹ lại cho con làm bánh hả mẹ?
Con vẫn bị phạt mà. Nhưng ta vẫn làm bánh vì mẹ muốn cho con vui vẻ. Con vẫn phải nhớ là không được đẩy bạn nữa nghe con.
Vâng vâng...Hí hí...con yêu mẹ vô cùng.
Không .
Thế thì tối nay không được nghe nhạc nữa. Con bit ròi chứ?
Vầng... Mẹ ơi, con muốn ăn thịt nướng.
Ừ, mẹ mua cho con 2 xâu nhé.
3 xâu được không mẹ?
Ok.
Ngày hôm sau:
Hôm nay con cũng không ngủ trưa mẹ ạ.
Thế thì lại không được nghe nhạc ròi. Tiếc quá con nhỉ?
Vầng, nhưng con lại muốn ăn thịt nướng nữa mẹ ạ.
Không được.
Vì sao? Hôm qua con không ngủ trưa mẹ vẫn mua thịt nướng cho con cơ mà?
Tại vì hôm nay cô giáo còn nói: con bị mắc lỗi đẩy bạn ngã.
Ứ ừ...
COn đẩy bạn thế là xấu. Không ai chiều chuộng người xấu đâu con ạ.
Mẹ....
Muốn mẹ chiều chuộng, con phải ngoan ngoãn và nghe lời cô giáo.
Con biết lỗi ròi. Con xin lỗi mẹ.
Mẹ cám ơn con đã biết nhận lỗi.
Mẹ mua thịt nướng cho con nhé?
Khồng?
Ồi...trời ơi........!!!
(Bé buồn thiu, mặt bắt đầu nặng xuống. Mẹ im lặng một lúc rồi nói vui vẻ )
Mẹ con mình sẽ làm bánh nhé? Con vẫn thích làm bánh chứ ?
Vầng. Con thích lắm.
Mẹ cũng thích lắm.
Mẹ ơi. Sao mẹ lại không phạt con nữa ạ? Sao mẹ lại cho con làm bánh hả mẹ?
Con vẫn bị phạt mà. Nhưng ta vẫn làm bánh vì mẹ muốn cho con vui vẻ. Con vẫn phải nhớ là không được đẩy bạn nữa nghe con.
Vâng vâng...Hí hí...con yêu mẹ vô cùng.
22 thg 1, 2010
Đối thoại (76 +77)
Với chị chồng cũ:
Em ốm à? Thích ăn gì chị nấu cho?
Em mệt tí thôi chị ơi.
Ăn Pizza nhé? Chị vừa học cách làm Pizza hay lắm.
Ui, thích thế. Bác làm cho em cái hải sản nhé.
Thích format gì? Sốt gì?
Hì hì...cứ nhiều format và nhiều sốt là ngon bác ợ.
Chiều bảo bố nó đưa sang nhé.
Í chết. Bố nó đang lo cưới vợ. Thôi để em nhờ người sang lấy ạ.
*****
Với chị đạo diễn hot lady của phòng:
Này, em đang ở đâu đấy?
Em ở nhà.
Sao 2 hôm ròi không thấy em đâu?
Trời mưa, em mệt, không dính nước mưa được nên ở nhà thôi.
Có sốt không?
Không, chỉ mệt thường thôi. Thứ 2 em lại đi làm.
Đến cơ quan, chả thấy cô đâu, nhớ thấy mồ. Con trai thì sao?
Nó vẫn đi học ạ.
Thế sao đưa con đi học không tạt vào cơ quan ngồi luôn nhỉ?
Hị hị...em nhờ taxi quen đưa cháu đi mà.
Ồ, thế à? Trời mưa, chị hoãn quay tất cả. Hôm qua chẳng thấy cô đâu, chị về sớm. Hôm nay cũng chẳng thấy cô đâu, chắc chị cũng chuồn chuồn đây. Đồ ăn của cô mua trong tủ lạnh mọi người chén sạch sẽ ròi. Lại còn nói cô chóng khỏe để còn mua đồ cho mọi người nữa chứ.
Hi hi...vâng, em sẽ cố.
Nằm nhà buồn không?
Buồn. Nhưng sướng!
Không phải lo gì chả sướng.
Hí hí...Em cũng nhớ mọi người lắm mà.
Ừa, nghỉ đi. Ráng khỏe. Tuần sau nhiều việc lắm đó.
(Hu hu... )
21 thg 1, 2010
Đối thoại (75)
Mí hôm trước, trời hưng hửng nắng, hai mẹ con đèo nhau đi học như thường nhưng trên đường đi có mí câu này của Tí làm mẹ vui lém. Chia sẻ với cô bác ạ:
Mẹ ơi, sao mặt trời lại đi theo con ?
Ồ, mặt trời thấy con ngoan, bit dậy sớm, đi học đúng giờ í mà.
Mẹ à, con còn thấy mặt trời mỉm cười với con nữa . ( câu này Tí được mẹ cài cắm từ lâu ròi, hình như từ hồi mới biết nói)
Đúng ròi. Mặt trời luôn mỉm cười với những ai biết mỉm cười.
...
Ở lớp, con thấy ai hay cười nào?
Chẳng có ai hay cười mẹ ạ.
Con cứ cười trước đi, ròi các bạn sẽ cười theo con, nhé?
Vâng, con vẫn cười . Nhưng có bạn cứ bảo con là hâm.
Mặt trời luôn cười mỗi sáng, mỗi tháng, mỗi năm... Con có thấy mặt trời hâm không?
Không. Con thấy mặt trời đẹp mẹ ạ.
Ừ, thế thì bạn nào nói con hâm là nói sai. Con đừng giận bạn.
Vâng, con chẳng giận đâu. Con vẫn cười mà.
Đúng ròi. Con cứ cười như mặt trời vẫn cười với con mỗi sáng, con nhé.
Mẹ ơi, sao mặt trời lại đi theo con ?
Ồ, mặt trời thấy con ngoan, bit dậy sớm, đi học đúng giờ í mà.
Mẹ à, con còn thấy mặt trời mỉm cười với con nữa . ( câu này Tí được mẹ cài cắm từ lâu ròi, hình như từ hồi mới biết nói)
Đúng ròi. Mặt trời luôn mỉm cười với những ai biết mỉm cười.
...
Ở lớp, con thấy ai hay cười nào?
Chẳng có ai hay cười mẹ ạ.
Con cứ cười trước đi, ròi các bạn sẽ cười theo con, nhé?
Vâng, con vẫn cười . Nhưng có bạn cứ bảo con là hâm.
Mặt trời luôn cười mỗi sáng, mỗi tháng, mỗi năm... Con có thấy mặt trời hâm không?
Không. Con thấy mặt trời đẹp mẹ ạ.
Ừ, thế thì bạn nào nói con hâm là nói sai. Con đừng giận bạn.
Vâng, con chẳng giận đâu. Con vẫn cười mà.
Đúng ròi. Con cứ cười như mặt trời vẫn cười với con mỗi sáng, con nhé.
18 thg 1, 2010
Đối thoại (74)
Con trai xem sách tranh về Đức Phật bỗng hỏi mẹ:
Mẹ ơi, Đức Phật có cái gì mà không ai phản đối được hả mẹ? Đức Phật làm thế nào để có sức mạnh thế hả mẹ?
Mẹ ngẩn người, mất mấy giây si nghĩ mới trả lời được:
Ồ, đó là vì Phật có lòng nhân ái, lòng tốt.
Lòng tốt là giúp đỡ. Nhân ái là yêu thương mọi người hả mẹ?
Đúng ròi. Yêu thương mà không đòi hỏi đền đáp con ạ.
Mình có lòng tốt và nhân ái là sẽ không bị ai phản đối hả mẹ?
Đúng ròi, con yêu. (Mẹ thấy Tí đang tập trung, bèn tranh thủ cài cắm) Nhưng để cho lòng tốt và lòng nhân ái có sức mạnh vô địch, con cần phải bit sống có kỷ luật và nguyên tắc nữa.
Nguyên tắc gì hả mẹ?
Ví dụ, trước khi đi ngủ phải đánh răng, khi dậy phải gấp chăn màn, phải giúp mẹ gập quần áo hàng ngày, tập thể thao cho người khỏe mạnh, phải biết quí và giữ gìn sách vở...
Ôi, mẹ kể nhiều nguyên tắc thế, làm sao con nhớ được?
Không sao. Con không nhớ thì mẹ sẽ nhắc, con chỉ cần nghe lời mẹ, nhé?
Vâng ạ!
Mẹ ơi, Đức Phật có cái gì mà không ai phản đối được hả mẹ? Đức Phật làm thế nào để có sức mạnh thế hả mẹ?
Mẹ ngẩn người, mất mấy giây si nghĩ mới trả lời được:
Ồ, đó là vì Phật có lòng nhân ái, lòng tốt.
Lòng tốt là giúp đỡ. Nhân ái là yêu thương mọi người hả mẹ?
Đúng ròi. Yêu thương mà không đòi hỏi đền đáp con ạ.
Mình có lòng tốt và nhân ái là sẽ không bị ai phản đối hả mẹ?
Đúng ròi, con yêu. (Mẹ thấy Tí đang tập trung, bèn tranh thủ cài cắm) Nhưng để cho lòng tốt và lòng nhân ái có sức mạnh vô địch, con cần phải bit sống có kỷ luật và nguyên tắc nữa.
Nguyên tắc gì hả mẹ?
Ví dụ, trước khi đi ngủ phải đánh răng, khi dậy phải gấp chăn màn, phải giúp mẹ gập quần áo hàng ngày, tập thể thao cho người khỏe mạnh, phải biết quí và giữ gìn sách vở...
Ôi, mẹ kể nhiều nguyên tắc thế, làm sao con nhớ được?
Không sao. Con không nhớ thì mẹ sẽ nhắc, con chỉ cần nghe lời mẹ, nhé?
Vâng ạ!
16 thg 1, 2010
Đối thoại (73)
Con đừng ăn chỗ thịt nướng cháy cháy kia nhé.
Nhưng chỗ đấy mới ngon mẹ ạ.
Ngon nhưng có thể khiến con bị ung thư, giống ông ngoại í.
Ung thư là chết mẹ nhỉ?
Đúng ròi.
À, mẹ ơi. Bố hút thuốc rất nhiều mà mãi chả chết, mẹ ạ.
Hi hi...chưa chết ngay đâu con...
Bố hút lâu ròi mà.
Nhưng khi về già thì sẽ bệnh tật, đau đớn lắm. Con có nhắc bố hút ít không?
Có. Nhưng bố chỉ cười ròi vẫn hút.
Lần sau con nói thế này nhé: Bố ơi. Không nên hút thuốc khi ở gần trẻ con. Bố lịch sự, ga lăng tí đi nào. Con nhớ nghe!
Dạ. Nhưng mẹ ơi. Sao ai cũng phải lịch sự và ga lăng nhỉ?
Vì lịch sự và ga lăng là những đức tính tốt, khiến ta trở nên đáng yêu.
Thế khi mẹ nói con đáng yêu thì nghĩa là con lịch sự và ga lăng à?
Hí hí...đúng ròi, đúng ròi.
Vâng, lớn lên, con sẽ không hút thuốc trước mặt trẻ con đâu.
Nhưng chỗ đấy mới ngon mẹ ạ.
Ngon nhưng có thể khiến con bị ung thư, giống ông ngoại í.
Ung thư là chết mẹ nhỉ?
Đúng ròi.
À, mẹ ơi. Bố hút thuốc rất nhiều mà mãi chả chết, mẹ ạ.
Hi hi...chưa chết ngay đâu con...
Bố hút lâu ròi mà.
Nhưng khi về già thì sẽ bệnh tật, đau đớn lắm. Con có nhắc bố hút ít không?
Có. Nhưng bố chỉ cười ròi vẫn hút.
Lần sau con nói thế này nhé: Bố ơi. Không nên hút thuốc khi ở gần trẻ con. Bố lịch sự, ga lăng tí đi nào. Con nhớ nghe!
Dạ. Nhưng mẹ ơi. Sao ai cũng phải lịch sự và ga lăng nhỉ?
Vì lịch sự và ga lăng là những đức tính tốt, khiến ta trở nên đáng yêu.
Thế khi mẹ nói con đáng yêu thì nghĩa là con lịch sự và ga lăng à?
Hí hí...đúng ròi, đúng ròi.
Vâng, lớn lên, con sẽ không hút thuốc trước mặt trẻ con đâu.
13 thg 1, 2010
Đối thoại (72)
LN:Anh T đi xe gì?
DMT: Xe Carmry. Giống xe của C.
VMC:Cái gì của bác í cũng giống của anh.
DMT: Đúng ròi. Nó có cái gì anh cũng phải có cái đó.
VMC: Nhưng chính xác ra là đời xe của bác í cao hơn xe của anh.
DMT: Nó rủ rê. Blogspot cũng là nó rủ anh.
VMC: Ông ấy nói: mày làm cho anh một cái. Mà phải đẹp như của em nhé.
TT: Hi hi...thực ra, em biết anh T từ hồi 360.
DMT: Ừ, nhưng hồi đó anh vừa vào thì nó sập mất.
VMC: Những entries mà có nhân vật ANH của anh chính là ông này .
TT: thật á? Để em về lục lại.
DMT: Đời anh chỉ có 2 đam mê. Là Ô tô và phụ nữ.
TT: Hi hi...mỗi thế thôi á?
DMT: Đúng vậy.
TT: em thì tùy hoàn cảnh sẽ có những đam mê khác nhau.
DMT: anh là ô tô và phụ nữ. Chỉ anh nói ra chứ hai ông kia cũng thế cả thôi.
TT: Thật hả anh C?
VMC: (giả vờ bận ăn, hong giả nhời)
DMT: Ô tô nó như một chốn riêng của mình. Trong Ô tô là cả một thế giới riêng.
TT: (nghĩ trong bụng: Nhà mình cũng là thế giới riêng. Vậy, Ô tô là thế giới riêng thứ hai phải không anh T?)
LN: Đấy là ô tô. Thế còn với phụ nữ?
ĐMT: (say sưa mơ màng tiếp) - Ô tô nó như một chốn riêng, anh ngồi ghế nệm êm ái, anh mở nhạc du dương, anh quay vô lăng lướt đi...
LN: Vâng, đấy là ô tô, thế còn đam mê thứ 2 thì sao ạ?
DMT: Anh ngắm nội thất.
LN: Còn với phụ nữ? Anh nói em nghe thử?
DMT: He he...cái đó khó nói lắm... Không nói được.
TT: he he ...( Theo em cái này chỉ khó nói chỗ đông người nhưng rất DỄ nói ở chỗ RẤT đông người. Đề nghị anh T không úp mở kiểu ấy)
DMT: Xe Carmry. Giống xe của C.
VMC:Cái gì của bác í cũng giống của anh.
DMT: Đúng ròi. Nó có cái gì anh cũng phải có cái đó.
VMC: Nhưng chính xác ra là đời xe của bác í cao hơn xe của anh.
DMT: Nó rủ rê. Blogspot cũng là nó rủ anh.
VMC: Ông ấy nói: mày làm cho anh một cái. Mà phải đẹp như của em nhé.
TT: Hi hi...thực ra, em biết anh T từ hồi 360.
DMT: Ừ, nhưng hồi đó anh vừa vào thì nó sập mất.
VMC: Những entries mà có nhân vật ANH của anh chính là ông này .
TT: thật á? Để em về lục lại.
DMT: Đời anh chỉ có 2 đam mê. Là Ô tô và phụ nữ.
TT: Hi hi...mỗi thế thôi á?
DMT: Đúng vậy.
TT: em thì tùy hoàn cảnh sẽ có những đam mê khác nhau.
DMT: anh là ô tô và phụ nữ. Chỉ anh nói ra chứ hai ông kia cũng thế cả thôi.
TT: Thật hả anh C?
VMC: (giả vờ bận ăn, hong giả nhời)
DMT: Ô tô nó như một chốn riêng của mình. Trong Ô tô là cả một thế giới riêng.
TT: (nghĩ trong bụng: Nhà mình cũng là thế giới riêng. Vậy, Ô tô là thế giới riêng thứ hai phải không anh T?)
LN: Đấy là ô tô. Thế còn với phụ nữ?
ĐMT: (say sưa mơ màng tiếp) - Ô tô nó như một chốn riêng, anh ngồi ghế nệm êm ái, anh mở nhạc du dương, anh quay vô lăng lướt đi...
LN: Vâng, đấy là ô tô, thế còn đam mê thứ 2 thì sao ạ?
DMT: Anh ngắm nội thất.
LN: Còn với phụ nữ? Anh nói em nghe thử?
DMT: He he...cái đó khó nói lắm... Không nói được.
TT: he he ...( Theo em cái này chỉ khó nói chỗ đông người nhưng rất DỄ nói ở chỗ RẤT đông người. Đề nghị anh T không úp mở kiểu ấy)
10 thg 1, 2010
Đối thoại (71)
Em à. Tin vui này: buổi hòa nhạc đó đã về tay ta. Nhưng anh quá bận không làm được. Em phải cáng đáng hết nhé.
Vâng, cái chính là xin được bao nhiêu xiền ròi anh?
Tài trợ vàng là 30 ngàn $. Mình có thể có thêm ngần ấy nữa ở các nhà tài trợ bạc.
Như vậy là cỡ trên 1 tỷ đồng.
Đúng thế!
Em sẽ làm với điều kiện không được treo bất kỳ logo nào trên sân khấu ngoài biểu tượng chính của chương trình.
Cái đó tùy em mà.
OK. Xong!
Vâng, cái chính là xin được bao nhiêu xiền ròi anh?
Tài trợ vàng là 30 ngàn $. Mình có thể có thêm ngần ấy nữa ở các nhà tài trợ bạc.
Như vậy là cỡ trên 1 tỷ đồng.
Đúng thế!
Em sẽ làm với điều kiện không được treo bất kỳ logo nào trên sân khấu ngoài biểu tượng chính của chương trình.
Cái đó tùy em mà.
OK. Xong!
Đối thoại (70)
Em ngủ chưa?
Em đang đọc sách cho con trước khi ngủ.
Hôm nào em cũng đọc sách cho con à? Thằng bé thật sung sướng.
Vâng. Em muốn con hiểu rằng sách là người bạn vô cùng tuyệt vời của ta. Cũng là vì đó là thói quen của em nữa.
Em mặc áo ngủ màu gì?
Em mặc đồ xanh, đồ ngủ của em toàn màu xanh. Còn anh?
Anh mặc màu trắng đen. Đồ ngủ của anh toàn màu trắng đen.
Nằm ở khách sạn có ồn không anh?
Không. Í nhất là cho đến bây giờ vẫn chưa thấy gì. Nhưng khó ngủ thật.
Anh cố ngủ đi. Em đang đọc sách cho con nên không tiện nhắn tin.
Ừ, anh chỉ muốn hỏi thăm 2 mẹ con em chút thôi. Ngày mai gặp sẽ nói nhiều hơn nhé.
G9!
Cho anh hôn thằng bé nhé. Và hôn em nữa :-)
(đồng chí này toàn nói mồm, khi gặp lại chẳng thấy giề hê hê... cả nhà cho ý kiến miềng có nên chủ động thay đồng chí ấy hay không nhỉ? :-P)
Em đang đọc sách cho con trước khi ngủ.
Hôm nào em cũng đọc sách cho con à? Thằng bé thật sung sướng.
Vâng. Em muốn con hiểu rằng sách là người bạn vô cùng tuyệt vời của ta. Cũng là vì đó là thói quen của em nữa.
Em mặc áo ngủ màu gì?
Em mặc đồ xanh, đồ ngủ của em toàn màu xanh. Còn anh?
Anh mặc màu trắng đen. Đồ ngủ của anh toàn màu trắng đen.
Nằm ở khách sạn có ồn không anh?
Không. Í nhất là cho đến bây giờ vẫn chưa thấy gì. Nhưng khó ngủ thật.
Anh cố ngủ đi. Em đang đọc sách cho con nên không tiện nhắn tin.
Ừ, anh chỉ muốn hỏi thăm 2 mẹ con em chút thôi. Ngày mai gặp sẽ nói nhiều hơn nhé.
G9!
Cho anh hôn thằng bé nhé. Và hôn em nữa :-)
(đồng chí này toàn nói mồm, khi gặp lại chẳng thấy giề hê hê... cả nhà cho ý kiến miềng có nên chủ động thay đồng chí ấy hay không nhỉ? :-P)
9 thg 1, 2010
Đối thoại (69)
Em vẫn như xưa, dù hơi gày hơn chút.
Dạ, anh lại khác nhiều quá. Phong độ hơn nhiều.
Thế là đến gần 10 năm không gặp nhỉ.
Dạ. Công việc của anh có vẻ tốt?
Ừ, rất nhiều thăng trầm nhưng ơn trời, mọi việc đã qua.
Em rất mừng.
Sao không cho thằng nhỏ đi cùng? Anh thích nó lắm.
Nó quậy ghê lắm. Với lại Tí cần ngủ đúng giờ để mai còn đi học.
Em nghiêm với nó thế.
Hi hi...em toàn bị bố nó mắng là chiều con.
Bố nó nhầm ròi. Anh ở xa thế mà còn thấy rõ em nghiêm với con lắm.
Cám ơn anh đã luôn dành thời gian đọc blog em. Mà sao anh biết blog em nhỉ?
Cũng tình cờ anh tìm ra em thôi. Một lần bấm liên thiên gì đó vào địa chỉ email của em thế là hiện lên blog.
Blog chỉ là một phần, cuộc sống của hai mẹ con em còn thi vị hơn nhiều.
Anh biết. Nhìn mắt em là biết.
Ngày xưa, anh không hay nhìn vào mắt em.
Em nói anh khác xưa mà.
Đúng vậy! Làm sao mà luôn như cũ được chứ? Ngần ấy năm, con người phải trưởng thành, phải tích lũy hơn ngày xưa chứ. Em ủng hộ sự thay đổi tích cực. Nhất là sự thay đổi khiến cho ta hạnh phúc hơn, hài hòa hơn.
Anh đoán em hạnh phúc.
Vâng. Em hạnh phúc và cũng không hạnh phúc.
Sao vậy?
Em thích như thế. Không cái gì hoàn toàn như ý. Và những lúc buồn lại thấy cuộc đời thật thi vị.
Trong blog không hề thấy em buồn.
Những lúc buồn em ới bạn bè đi ăn. Hoặc đọc một cuốn sách hay. Thế là hết buồn ngay. Với lại em không thích chia sẻ nỗi buồn.
Bên kia, bọn anh cũng thỉnh thoảng mới gặp được nhau. Nhiều khi nhớ những buổi nhậu và cà phê rềnh rang ngày xưa ghê lắm.
Hi hi... anh có muốn về lại HN sống không?
Anh cũng chưa biết. HN thay đổi nhiều ghê. Nhưng hình như chẳng ăn thua gì so với thế giới.
Có thế thì anh mới có thể cà phê rềnh rang được chứ.
Ừ nhỉ.
EM hỏi đùa thế thôi. Anh nên tiếp tục con đường đã chọn. Chẳng ở đâu là không có bất cập. Nhưng HN chỉ là nơi phù hợp với giới văn nhân, lãng mạn. Kinh doanh như anh khi nào nổi hứng thì đáo qua HN chút cho đỡ nhớ thôi.
Nói thế chứ HN khiến anh nao lòng lắm. Nhất là cứ đọc thấy những dòng em viết.
Em có viết gì về HN đâu nhỉ?
Đâu cứ phải viết về HN. Giọng văn, cái cách ứng xử trong đó. Cách nhìn nhận cuộc sống trong đó thân quen và khiến anh nhớ HN da diết.
Ồ, em hiểu sao anh muốn ôm và hôn em thế ròi. Là anh muốn ôm và hôn HN của anh đó thôi.
Ừ, có lẽ. Mà này, anh chợt thấy, em là HN quá được. Anh có thể bê cả HN sang kia thì hay quá.
:-P
Dạ, anh lại khác nhiều quá. Phong độ hơn nhiều.
Thế là đến gần 10 năm không gặp nhỉ.
Dạ. Công việc của anh có vẻ tốt?
Ừ, rất nhiều thăng trầm nhưng ơn trời, mọi việc đã qua.
Em rất mừng.
Sao không cho thằng nhỏ đi cùng? Anh thích nó lắm.
Nó quậy ghê lắm. Với lại Tí cần ngủ đúng giờ để mai còn đi học.
Em nghiêm với nó thế.
Hi hi...em toàn bị bố nó mắng là chiều con.
Bố nó nhầm ròi. Anh ở xa thế mà còn thấy rõ em nghiêm với con lắm.
Cám ơn anh đã luôn dành thời gian đọc blog em. Mà sao anh biết blog em nhỉ?
Cũng tình cờ anh tìm ra em thôi. Một lần bấm liên thiên gì đó vào địa chỉ email của em thế là hiện lên blog.
Blog chỉ là một phần, cuộc sống của hai mẹ con em còn thi vị hơn nhiều.
Anh biết. Nhìn mắt em là biết.
Ngày xưa, anh không hay nhìn vào mắt em.
Em nói anh khác xưa mà.
Đúng vậy! Làm sao mà luôn như cũ được chứ? Ngần ấy năm, con người phải trưởng thành, phải tích lũy hơn ngày xưa chứ. Em ủng hộ sự thay đổi tích cực. Nhất là sự thay đổi khiến cho ta hạnh phúc hơn, hài hòa hơn.
Anh đoán em hạnh phúc.
Vâng. Em hạnh phúc và cũng không hạnh phúc.
Sao vậy?
Em thích như thế. Không cái gì hoàn toàn như ý. Và những lúc buồn lại thấy cuộc đời thật thi vị.
Trong blog không hề thấy em buồn.
Những lúc buồn em ới bạn bè đi ăn. Hoặc đọc một cuốn sách hay. Thế là hết buồn ngay. Với lại em không thích chia sẻ nỗi buồn.
Bên kia, bọn anh cũng thỉnh thoảng mới gặp được nhau. Nhiều khi nhớ những buổi nhậu và cà phê rềnh rang ngày xưa ghê lắm.
Hi hi... anh có muốn về lại HN sống không?
Anh cũng chưa biết. HN thay đổi nhiều ghê. Nhưng hình như chẳng ăn thua gì so với thế giới.
Có thế thì anh mới có thể cà phê rềnh rang được chứ.
Ừ nhỉ.
EM hỏi đùa thế thôi. Anh nên tiếp tục con đường đã chọn. Chẳng ở đâu là không có bất cập. Nhưng HN chỉ là nơi phù hợp với giới văn nhân, lãng mạn. Kinh doanh như anh khi nào nổi hứng thì đáo qua HN chút cho đỡ nhớ thôi.
Nói thế chứ HN khiến anh nao lòng lắm. Nhất là cứ đọc thấy những dòng em viết.
Em có viết gì về HN đâu nhỉ?
Đâu cứ phải viết về HN. Giọng văn, cái cách ứng xử trong đó. Cách nhìn nhận cuộc sống trong đó thân quen và khiến anh nhớ HN da diết.
Ồ, em hiểu sao anh muốn ôm và hôn em thế ròi. Là anh muốn ôm và hôn HN của anh đó thôi.
Ừ, có lẽ. Mà này, anh chợt thấy, em là HN quá được. Anh có thể bê cả HN sang kia thì hay quá.
:-P
7 thg 1, 2010
Đối thoại (68)
Em ơi. Anh sắp đến HN đó. Dự tính của bọn anh là sẽ ở lại HN 1 tuần.
Wow! Tin hay quớ. Anh em mình chắc chắn cà phê nhé?
Sao lại cà phê? Anh muốn ôm em và hôn em biết bao!
Hi hi...anh có thể làm điều đó ở bất kỳ đâu cơ mà :-D
Wow! Tin hay quớ. Anh em mình chắc chắn cà phê nhé?
Sao lại cà phê? Anh muốn ôm em và hôn em biết bao!
Hi hi...anh có thể làm điều đó ở bất kỳ đâu cơ mà :-D
5 thg 1, 2010
Họa Hổ mừng năm Dần
Được ông anh tốt bụng hướng dẫn bốt video, miềng làm ngay kẻo quên. Năm Hổ vẽ Hổ treo choi cả nhà ơi.
Chúc cả nhà thành công.
Cám ơn ông anh yêu quí của em. Muah muah!
Chúc cả nhà thành công.
Cám ơn ông anh yêu quí của em. Muah muah!
4 thg 1, 2010
Đối thoại (67)
Tình hình tiền thưởng năm nay thế nào nhỉ?
Chưa thấy gì.
Tết Tây hẻo quá. Không bit Tết ta có khá hơn ?
Tết Tây hẻo thì Tết ta cũng thế cả thôi.
Bà bàng quan nhỉ.
Hơ...có bi nhiêu tiêu bí nhiêu mừ.
Không phải biếu xén ai nên rất chi là ung dung.
Có chứ, vẫn phải có chút quà cho bà nội Tí, quà cho cô giáo Tí cám ơn cả năm cô quan tâm dạy dỗ con mình chứ. Lại còn các bác ở quê. Cả năm mới về 1 lần cũng phải có gì bày lên bàn thờ cho hoành tráng chứ. Ròi tiền mừng tuổi các cụ già cũng là một món khớ khớ nữa.
Các sếp thì sao?
Không biếu. Sao phải biếu? Cả năm mình làm lụng hết sức ròi. Thế là cống hiến hết mình ròi còn gì?
Hí hí...tôi vẫn phải đi biếu. Truyền thống bao nhiêu năm nay nó thế mất ròi.
Ừa, thì bà cứ biếu nếu thấy cần.
Cũng mệt mỏi và cảm thấy sao sao ấy nhưng đã thành thói quen nên không bỏ được.
Nếu thấy bất tiện thì thôi đi cho lành. Bà cứ làm ăn tốt, lễ phép và không làm phật ý sếp thì cũng chẳng sao đâu.
Sếp cũng chẳng cần quà của mình đâu nhưng mình không dám làm khác đi.
Thế thì kệ bà. Biết là không thích mà cứ làm thì khỏi ca thán nhá.
Hic hic...cắn răng nốt năm nay. Năm sau sẽ nghĩ cách khác vậy.
Đố bà dám không đi đấy :-P
Chưa thấy gì.
Tết Tây hẻo quá. Không bit Tết ta có khá hơn ?
Tết Tây hẻo thì Tết ta cũng thế cả thôi.
Bà bàng quan nhỉ.
Hơ...có bi nhiêu tiêu bí nhiêu mừ.
Không phải biếu xén ai nên rất chi là ung dung.
Có chứ, vẫn phải có chút quà cho bà nội Tí, quà cho cô giáo Tí cám ơn cả năm cô quan tâm dạy dỗ con mình chứ. Lại còn các bác ở quê. Cả năm mới về 1 lần cũng phải có gì bày lên bàn thờ cho hoành tráng chứ. Ròi tiền mừng tuổi các cụ già cũng là một món khớ khớ nữa.
Các sếp thì sao?
Không biếu. Sao phải biếu? Cả năm mình làm lụng hết sức ròi. Thế là cống hiến hết mình ròi còn gì?
Hí hí...tôi vẫn phải đi biếu. Truyền thống bao nhiêu năm nay nó thế mất ròi.
Ừa, thì bà cứ biếu nếu thấy cần.
Cũng mệt mỏi và cảm thấy sao sao ấy nhưng đã thành thói quen nên không bỏ được.
Nếu thấy bất tiện thì thôi đi cho lành. Bà cứ làm ăn tốt, lễ phép và không làm phật ý sếp thì cũng chẳng sao đâu.
Sếp cũng chẳng cần quà của mình đâu nhưng mình không dám làm khác đi.
Thế thì kệ bà. Biết là không thích mà cứ làm thì khỏi ca thán nhá.
Hic hic...cắn răng nốt năm nay. Năm sau sẽ nghĩ cách khác vậy.
Đố bà dám không đi đấy :-P
3 thg 1, 2010
Đối thoại (66)
-Có 2 nhân viên phòng mình được đề cử nhận 2 danh hiệu xuất sắc của năm. Là ĐH và ĐT. 1 danh hiệu Bằng khen của tổng giám đốc. 1 danh hiệu chiến sĩ thi đua sơ hở, à quên cơ sở.
(phòng họp cười rần rần. Mặt đồng chí ĐT căng thẳng)
-Đề nghị các bạn cho ý kiến.
-Anh ĐT có thâm niên, sắp về hưu, chúng ta nên kính lão đắc thọ , đề nghị danh hiệu lớn hơn cho anh tức là Chiến sĩ thi đua sơ hở, à quên cơ sở. Bạn ĐH còn thời gian phấn đấu thì nên nhận danh hiệu dưới tức là Bằng khen của tổng giám đốc.
(phòng họp vừa cười rần rần vừa dơ cao tay 100%)
Ra khỏi phòng họp, mặt đồng chí ĐT đang giãn ra sung sướng thì nghe sếp la to.
-Thôi , nhầm chết người ròi. Danh hiệu Bằng khen tổng giám đốc cao hơn chứ!
-Nhưng biên bản họp đã xong, đã nộp lên trên ròi.
(Mặt đồng chí ĐT từ từ dài ra :-P )
(phòng họp cười rần rần. Mặt đồng chí ĐT căng thẳng)
-Đề nghị các bạn cho ý kiến.
-Anh ĐT có thâm niên, sắp về hưu, chúng ta nên kính lão đắc thọ , đề nghị danh hiệu lớn hơn cho anh tức là Chiến sĩ thi đua sơ hở, à quên cơ sở. Bạn ĐH còn thời gian phấn đấu thì nên nhận danh hiệu dưới tức là Bằng khen của tổng giám đốc.
(phòng họp vừa cười rần rần vừa dơ cao tay 100%)
Ra khỏi phòng họp, mặt đồng chí ĐT đang giãn ra sung sướng thì nghe sếp la to.
-Thôi , nhầm chết người ròi. Danh hiệu Bằng khen tổng giám đốc cao hơn chứ!
-Nhưng biên bản họp đã xong, đã nộp lên trên ròi.
(Mặt đồng chí ĐT từ từ dài ra :-P )
1 thg 1, 2010
Đối thoại (65)
Chúc mừng năm mới con iu của mẹ.
Con chúc mừng năm mới mẹ. Hôm nay được nghỉ hả mẹ?
Đúng ròi. Hôm nay, con muốn làm gì?
Con muốn đi chơi.
Ok, 2 mẹ con ăn sáng xong, bố sẽ đón con đi chơi nhé.
Hôm nay là ngày bố chạm ngõ đấy mẹ.
Ừ, con có thích bố cưới vợ không?
Có. Con thích bố có vợ. Có phải một lần mẹ nói muốn có em bé thì phải có vợ không?
Đúng ròi.
Thế thì bố sắp có em bé được ròi.
Đúng đấy con yêu ạ.
Con sẽ yêu em bé, nhường cho em bé đồ chơi của con.
Mẹ rất vui khi con yêu em bé.
Con sẽ được làm anh mẹ nhỉ. ( Đọc véo von bài thơ) Làm anh khó lăm, đâu phải chiện đùa, với em bé ấy, phải người lớn cơ ...
Hi hi...con của mẹ rất giỏi. Mẹ tự hào về con.
Mẹ sẽ tự hào về em bé nữa. Con sẽ dạy em bé hát, kể chuyện và nhảy múa.
Ôi, con thật là đáng yêu. Nhưng nếu em bé khóc thì sao?
EM sẽ không khóc, con sẽ làm em vui thì làm sao phải khóc hả mẹ.
Hi hi...đúng ròi. Nhưng em bé đói là sẽ khóc đấy.
Thế thì mẹ cho em bé bú tí. Con nhường tí mẹ cho em mà. (là cậu í nhớ lại lời mẹ dặn nhiều tháng nay để tránh việc sờ ti mẹ, nhưng chẳng thèm bit em bé mới này thì phải do vợ mới của bố cho bú ti cơ)
Ha ha...con của mẹ thật là ngoan, rất nhớ lời mẹ dặn đấy.
Hi hi...
Con chúc mừng năm mới mẹ. Hôm nay được nghỉ hả mẹ?
Đúng ròi. Hôm nay, con muốn làm gì?
Con muốn đi chơi.
Ok, 2 mẹ con ăn sáng xong, bố sẽ đón con đi chơi nhé.
Hôm nay là ngày bố chạm ngõ đấy mẹ.
Ừ, con có thích bố cưới vợ không?
Có. Con thích bố có vợ. Có phải một lần mẹ nói muốn có em bé thì phải có vợ không?
Đúng ròi.
Thế thì bố sắp có em bé được ròi.
Đúng đấy con yêu ạ.
Con sẽ yêu em bé, nhường cho em bé đồ chơi của con.
Mẹ rất vui khi con yêu em bé.
Con sẽ được làm anh mẹ nhỉ. ( Đọc véo von bài thơ) Làm anh khó lăm, đâu phải chiện đùa, với em bé ấy, phải người lớn cơ ...
Hi hi...con của mẹ rất giỏi. Mẹ tự hào về con.
Mẹ sẽ tự hào về em bé nữa. Con sẽ dạy em bé hát, kể chuyện và nhảy múa.
Ôi, con thật là đáng yêu. Nhưng nếu em bé khóc thì sao?
EM sẽ không khóc, con sẽ làm em vui thì làm sao phải khóc hả mẹ.
Hi hi...đúng ròi. Nhưng em bé đói là sẽ khóc đấy.
Thế thì mẹ cho em bé bú tí. Con nhường tí mẹ cho em mà. (là cậu í nhớ lại lời mẹ dặn nhiều tháng nay để tránh việc sờ ti mẹ, nhưng chẳng thèm bit em bé mới này thì phải do vợ mới của bố cho bú ti cơ)
Ha ha...con của mẹ thật là ngoan, rất nhớ lời mẹ dặn đấy.
Hi hi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
