31 thg 12, 2011
Chào 2012
14 thg 12, 2011
Sinh nhật bay
Đem cân vài lượng da trời
Bỏ vô dầm rượu đặng mời tri âm
Uống đi uống cạn trời xanh
Say đi say đập tan tành xưa sau
Ta ngồi bốn mắt trông nhau
Màu xanh mắt để nhìn màu mắt xanh
Đêm qua ta mộng trăng rằm
Sáng nay thức giấc mười năm qua rồi
Chuyện người dâu bể xa xôi
Trông theo dưới đáy nguyệt ngời rạng đông
Một đàn bươm bướm qua sông
Giương buồm viễn mộng ngược nguồn thượng thiên
Lênh đênh đành đoạn lênh đênh
Say trời xanh nỡ bỏ quên ngày về
Rót thêm đi rót thêm đi
Chén vừa rồi thật ngọt ngào, điếu xì gà hảo hạng lâng lâng chưa bạn. Ta làm thêm một chén, rít thêm một điếu nữa nha :-D
Sư ở triền non gánh lửa về
Tôi tìm tuyệt cốc đốt u mê
Gặp nhau mây vẫn là mây trắng
Băng tuyết theo nguồn lướt xuống khe
Nước tự nghìn năm vẫn mát trong
Đợi ai? Ai đợi rót thêm lòng
Rót lòng ra, rót ra lòng chén
Không, có, quên ròi mọi có, không
Tự rút xương làm gậy chống đi
Lột da chân mà kết làm giày
Bứt ngàn sợi tóc đan làm mũ
Nấu chín thời gian uống thật say
Sư bay bằng cánh nhẹ hồn nhiên
Tôi mỏi hai tay gỡ trược phiền
Ngày tháng là cành khô nhánh héo
Bỗng đâm chồi nứt mộng Uyên Viên
Xuân Hạ Thu Đông
Đông Tây Nam Bắc
Voi Cọp Rồng Rắn
Lưỡi Tai Mũi Mắt
Chén thêm này hơi nặng đô, uống vào rồi vĩnh viễn không uống được loại rượu khác nữa.... hi hi...Chúc mừng tuổi mới của bạn nhé. Sori vì không nêu đích danh của bạn ra đây :-D
Sori vì đây không phải thơ của mềnh :-D Mềnh phát hien ra độ cồn cao cua "hăn" thoai
Đọc thơ Phạm Phú Hải mà như được uống rượu lâu năm, hút sì gà hảo hạng. Những ý thơ trong và lớn khiến ta như được bay lên, (ngôn ngữ đường phố là được La Thăng á :-D ) .
Chúc bạn tuổi mới cất cánh như diều gặp gió, như rượu gặp thơ, như xì gà gặp lửa, như trái tim gặp trái tim , như tâm hồn chạm tâm hồn :-D
4 thg 12, 2011
Specially for U30
Em à,
Khi gặp em, chị thấy một phần của mình trong ánh mắt ấy.
Một tuổi thơ thiếu thốn tình cảm
Một kẻ tự lập bất đắc dĩ
Một tâm hồn quá tinh tế đến mức dễ tổn thương
Một trái tim dại khờ , khát khao yêu đương nhưng thiếu chia sẻ
Một ý chí thừa tự tin nhưng thiếu sáng suốt
Và một quãng đời thừa gia vị, chỉ thiếu vị êm đềm
Chị ở xa, chưa biết hết tất cả về em, nhưng chị biết em cần nhiều lắm tình cảm, lời khuyên, cũng như nhiều năm về trước chị rất cần những thứ ấy.
Về tình cảm: hãy yêu tất cả, bằng những gì em có. Trong lúc tâm hồn em yêu được mọi người , cả người tốt cũng như người xấu, cũng là lúc nó thanh lọc cho chính em, cho chính những người được em yêu. Cảm giác thanh lọc đó khiến trái tim em hân hoan không phụ thuộc em đang là ai, đã có cái gì trong tay. Trái tim hân hoan thì tâm trí sẽ sáng suốt . Sáng suốt ròi thì em sẽ nhận thấy, con người ai cũng cần được thấu hiểu, được yêu thương bởi khi được thấu hiểu, được yêu thương, con người sẽ mạnh mẽ và thanh sạch vô cùng.
Về sự tổn thương: đừng lưu giữ lời nói của kẻ khác, chỉ chú ý đến lời nói của bản thân và cảm xúc của chính mình. Hãy để kẻ nào định làm đau em phải trả giá , bản thân mình phải có nút delete tự động thật oách. Và đừng bao giờ thù hằn, mọi thứ xấu xa trong cuộc đời đều là thử thách, phải cảm ơn những thử thách đó. Nói chính xác , hãy đẹp, hãy cao thượng ngay cả khi em ở vị trí thấp nhất. Khi em đẹp, em cao thượng, em sẽ không dễ gì cảm thấy đau buồn, càng không bị tổn thương.
Về sự dại khờ: sau mỗi lần thấy mình dại, hãy cười lên và khắc cốt ghi tâm bài học nhận được. Dại khờ không có lỗi, thất bại là tự nhiên, nhưng nếu không lớn hơn sau mỗi dại khờ là điều đáng tiếc nhất. Đường đi của những người thành công luôn ngập ngụa xác chết thất bại. Chết để có cơ hội tái sinh. Thời điểm trung gian của thành công trông rất giống một thảm họa em ạ.
Về nỗi Khát khao: bản năng dục vọng không xấu, nó là điều làm nên chính tất thảy chúng ta . Dục vọng là khởi nguyên của sự sống. Chính ý thức, trí tuệ loài người làm cho sự sống tiếp tục bay rất cao và quay đầu lại nhìn dục vọng với nửa con mắt. Gọi trần trụi việc yêu đương thể xác là dục vọng, chị những muốn em hiểu rằng nó rất mong manh giữa tuyệt đẹp và tuyệt vọng, giữa chính đáng và vô luân… Tất cả phụ thuộc vào lý trí sáng suốt , cái duyên và lòng quả cảm của em thôi.
Về sự tự tin: chúng ta trẻ, đó là một lợi thế mạnh. Nhiệt huyết và tri thức mới khiến ta tự tin, vẻ đẹp mơn mởn khiến ta tự tin, chưa từng vấp ngã cũng khiến ta tự tin, một vài thành công nho nhỏ càng khiến ta háu đá. Nhưng em vẫn không thỏa chí, thậm chí còn chán nản vì thấy mình dường như kém may mắn. Thực ra bí quyết chỉ là, bên cạnh tự tin phải có sự khiêm nhường nữa. Nếu những tri thức, kinh nghiệm đặc biệt là sáng suốt của tuổi già, những kỹ năng mới là của tuổi trẻ thì Khiêm nhường chính là sự sáng suốt không tuổi. Khiêm nhường còn là vũ khí tuyệt vời để chinh phục những cái đầu bảo thủ, độc đoán nhất.
Về sự chia sẻ: chúng ta không thể sống một mình, chúng ta luôn cần một lượng “khán giả” để nghe mình nói, bày tỏ, thể hiện, diễn xuất…có thể em cười khi chị nói đến khán giả, nhưng chúng ta chính là nghệ sĩ trong cuộc sống của mình, em có bit không? Hơn nữa, về Đông y mà nói, khi bày tỏ, nói, diễn xuất vai diễn của mình … thì năng lượng sử dụng xả ra chính là năng lượng xấu. Xả được năng lượng xấu ra em sẽ không bị nó dày vò đầu độc bản thân. Nếu sống khép kín, cô độc, không nói năng, chia sẻ …em sẽ bị những năng lượng đó “oánh” tùy theo cách nó muốn. Phần lớn những cá nhân ít chia sẻ mà chị biết đều phải trả giá cao, nói lắp, không có khả năng giao tiếp trôi chảy, không duyên dáng, xấu xí, cục cằn… dù có thể họ vẫn thu nhận được một số thành công nho nhỏ trong đời nhưng vẫn cảm thấy bất hạnh, bất an ....
Về vị êm đềm: không ai có thể chọn nơi, thời điểm, gia cảnh khi sinh ra. Cuộc đời mỗi người phụ thuộc vào quá nhiều yếu tố, nhưng dù em tay trắng, em vẫn có thể xác định cho mình một không gian, một góc, một sở thích, một người bạn, một người thầy… bất cứ thứ gì mà em thấy an toàn nhất để ở bên, để dành thời gian cho nó. Sự êm đềm, cảm giác an toàn dù nhỏ lúc đầu, sẽ là tiền đề để em mở rộng vùng an toàn, vị trí an toàn và sự lắng đọng tinh lực của em cũng vì thế mà được củng cố. Ở đây chị lưu ý em ngay , bên cạnh sẻ chia chúng ta cũng cần có góc riêng tuyệt đối bất khả xâm phạm. Góc đó phải đủ êm đềm để gánh chịu tất cả những thay đổi dữ dội nhất mà cuộc đời mang đến với em.
1 thg 12, 2011
Bí ẩn ghê???
24 thg 11, 2011
Muộn Đông níu Sầu Thu
Cả mùa thu này mình chưa măm cốm, đồ ăn vặt ưa thích nhất , can cái tội đọc báo và biết về phẩm nhuộm . Mình không sợ độc, nhưng mình không muốn cơ thể phải gánh chịu những gì nó không đáng phải chịu. Nhưng mình nhớ hương cốm quay quắt, nhớ vị ngọt mềm môi của những hạt gạo nếp non, khi nhai thì dẻo thơm không gì sánh được. Đọc thêm bài về làng cốm Vòng thất nghiệp lại càng nghẹn ngào nhớ gói cốm xinh với sợi rơm vàng buộc ngoài nên thơ.
Cốm ơi cốm hỡi cốm ời
Xanh thì đẹp đấy mời thi xin thôi....
Tối nào mình cũng sắp quần áo cho chàng, mùa này mix đồ cho cu cậu diện một tẹo. Thường là màu sắc sành điệu củ kiệu, nhân tiện giảng về thời trang cho chàng yêu cái đẹp một cách tự nhiên nhất. Sẽ mặc gi lê bên ngoài sơ mi cho ấm ngực. Buổi trưa chàng có thể bỏ gi lê cho mát. Và buổi chiều thì phải đếm xem trên người chàng còn đủ đồ không hay vứt mỗi thứ một nơi ròi :-P
Khoảnh khắc được rứt công việc bề bộn về đón con là sung sướng nhất, thích vô cùng tiếng reo của Tí, "mẹ tớ đến rồi, con chào cô ạ, tớ chào các bạn ạ"rồi cúi gập người của cu cậu. Mẹ biết con đã có ý thức về sự khiêm nhường nhã nhặn, sự khiêm nhường tự nhiên không chút tính toán ấy y như vạn vật tự động thu hết nhựa sống vào khi đông đến. Để tích tụ năng lượng chuẩn bị cho mùa xuân, mọi tinh hoa được ém lại, chuẩn bị đến khi nào mạnh nhất thì sẵn sàng bung ra lá non, lộc biếc phơi phới tinh tươm, đáng ngưỡng mộ vô cùng.
Năm nay mình đi nhiều, gặp nhiều, nói nhiều, tiêu nhiều, nói chung con người phải căng ra làm việc bằng 3 năm khác. Phải quyết định nhiều việc lớn trong chốc lát, phải ăn to nói nhớn khác hẳn bản chất nữ nhi hiền lành. Hóc môn nam tính vì thế cũng tăng lên bộn phần, làm mếch lòng nhiều người nhưng cũng đành vậy thôi :-P
Cà phê sáng mùa đông năm nay muốn có nhiều người ngồi cạnh. Chỉ lúc đó thôi, để cùng nghe tiếng gió chuyển mùa lùa vào những nếp áo sâu nhất, làm căng lồng ngực , nghe cả thấy tiếng mạch máu chạy nhanh hơn, náo nức hơn, giữ ấm cho đôi môi mọng đỏ. Đến 9h thì chải nắng cho mái tóc óng ả, đón bước chân rảo về văn phòng với một ngày làm việc tràn ngập niềm vui.
20 thg 11, 2011
Công dân tốt - Minh chứng nghề giáo
Vâng, đó là năm chuyển từ lớp 8 lên lớp 10 không có lớp 9. Sau 8 năm đều học sinh giỏi, dẫn đầu lớp, mẹ Tí vào lớp 10 với hành trang cực kỳ tự tin và vô tư. Từ bé không bao giờ phải học thêm gì ở ngoài trường, trừ môn piano, nên tuy các bạn lớp 10 đăng ký học thêm ầm ầm, mẹ Tí vẫn ung dung nói thẳng với cô giáo là em không học thêm ạ.
Thế ròi, mẹ Tí không hiểu tại sao mình bị gọi lên bảng liên tục, bị hỏi những câu rất khó ngoài bài giảng hôm trước, bài kiểm tra bị trừ điểm những lỗi rất vô lí ... ròi khi mẹ Tí bị ốm, phải nghỉ đột xuất thì bị cô cho ăn trứng vì tội ...nghỉ không có giấy phép.
Học kỳ đó mẹ Tí bị tụt hẳn xuống hạng trung bình. Lo sợ, cày cuốc bài vở như trâu nhưng không bao giờ mẹ Tí được điểm 8, chỉ điểm 7 là cao nhất. Tất nhiên, hiện tượng đó chỉ xảy ra ở 2 môn mẹ Tí không đi học thêm , là môn Nga và môn Hóa. Các môn còn lại mẹ Tí vẫn đạt điểm giỏi. Nhưng 2 môn trung bình ấy đã khiến năm lớp 10 mẹ Tí chỉ đạt học sinh tiên tiến vớt :-P
Lạ là thời gian đó cũng là lần đầu tiên trong đời, mẹ Tí bị cô giáo gọi là "chị". Trời, lên bảng bị gọi là 'chị' nghe cứ như lên đoạn đầu đài á. Con bé con vừa run vừa rẩy thì trả lời sao ngon lành được đây.
Rút kinh nghiệm, năm lớp 11 mẹ Tí đi học thêm 2 môn Nga và Hóa đó. Thứ nhất mẹ Tí không muốn căng thẳng với cô giáo. Thứ 2, mẹ Tí cũng muốn bit ở đó các cô dạy cái gì mà mình không thể trả lời được khi bị lên bảng.
Hóa ra, ở các lớp học thêm, học sinh được học các bài khó ngoài chương trình, bảo là nâng cao cũng đúng, bảo là mở rộng cũng chẳng sai... tất nhiên học thêm thì có lợi vì thêm kiến thức, nhưng nó cho thấy đáng lẽ ở lớp , thầy trò cũng có thể trao đổi kiến thức này vì không hề tốn thời gian , nhưng các cô đã không dạy. Các cô để lại dành cho các buổi học thêm.
Mẹ Tí chỉ học ở trường đó hết năm lớp 11, nhưng mẹ Tí quyết lấy lại danh hiệu học sinh giỏi và đã lấy lại một cách ngoạn mục. Tất cả các môn đều trên 8.0 nhưng thật sự mẹ Tí không vui. Bởi:
Mẹ Tí đã phải đi học thêm bằng áp lực chứ không phải bằng lòng ham học trước đó.
Mẹ Tí bị tự ti, bị xì chét một thời gian dài vì nghĩ mình kém cỏi.
Mẹ Tí đã bị mất thời giờ cho những kiến thức chẳng có ích cho bản thân .
Mẹ Tí đã kỳ thị nghề giáo, bị nỗi ám ảnh nghề giáo là không công bằng một thời gian dài.
Mẹ Tí ghét chính cái danh hiệu học sinh giỏi đạt được, vì nó không thể hiện bản chất suy nghĩ của mình.
Và cuối cùng - Mình đáng lẽ đã trở thành cô giáo nếu như không bị trù dập oan ức như vậy. Hix...
Ngày nhà giáo mà phải nói những chuyện này thật không hay, nhưng mẹ Tí vẫn viết lại, mong muốn những người làm nghề giáo
-ý thức hơn về việc tiếp xúc và ứng xử với những tâm hồn trong trắng. Làm sao đôn đốc ý thức học tập nhưng cũng phải gìn giữ niềm kiêu hãnh, nuôi dưỡng sự tự tin cho các em. Điều này không chỉ nói xuông mà cần có kiến thức sư phạm, tâm lí học từng lứa tuổi.
-Điểm số chỉ đánh giá kết quả học tập ở một mức độ nhất định, không thể vì điểm số thấp mà hạ bệ toàn bộ phẩm giá một con người . Ví dụ , tránh xưng hô miệt thị khi học trò bị điểm kém, tránh so sánh những học trò kém và giỏi...
-Mỗi học sinh là một cá tính, các giáo viên cần giúp các em hòa đồng và tôn trọng cá tính của nhau. Có những học sinh không thích học nhiều, không nên bắt ép mà phải tìm hiểu lí do, từ đó tháo gỡ giúp em đó... học sinh vô kỷ luật cũng có lí do nào đó, cần tìm hiểu để học sinh lấy lại ý thức kỷ luật...
Nhân đây , mẹ Tí cũng rất muốn nói thêm rằng.
-Nghề giáo nên có tiêu chí rõ ràng , là nghề truyền dạy kiến thức, thông tin cho học trò. Truyền dạy nhiệt tình, không phân biệt , không giấu kiến thức vì bất kỳ mục đích gì. Trò không nắm được kiến thức là lỗi của các thày, không phải lỗi của các em.
- Nghề giáo nên có tôn chỉ hành động, ví dụ đào tạo nên những công dân tốt, thân thiện, những trí thức tiến bộ, văn minh... chứ không phải làm thầy để nghiễm nhiên được kính trọng. Kính trọng hay không phải từ chính sinh viên, học trò , những "sản phẩm có ích cho xã hội" của người làm nghề giáo chứng minh bằng cả công việc và cuộc sống của anh ta sau này. Xã hội phát triển tốt, với những công dân tốt thì người thày nói riêng và nền giáo dục nói chung mới được coi là thành công.
Và nhân ngày nhà giáo Việt nam 20/11, mẹ Tí trân trọng chúc những người đã , đang và sẽ làm nghè giáo , nghề vô cùng khó khăn ở nước ta hiện nay sức khỏe và sự kiên trì, bền bỉ với sự lựa chọn của mình. Chúc các thầy cô ngày càng yêu mến , trân trọng học trò, những minh chứng nghề nghiệp của các thày cô nhiều nhiều hơn nữa.
13 thg 11, 2011
Tân trang


7 thg 11, 2011
Đáng yêu :-D
1. Mẹ Tí đến nhà bác Tí, sau ngày làm việc ê ẩm, sau một vòng tắc đường, đến nơi cả nhà đi vắng, hix, mẹ Tí đang thở hắt ra định ôm bụng đói quay về thì bạn Max, 2 tuổi rưỡi, đón mẹ Tí bằng nụ cười nhoẻn trên đôi môi hồng thơm dễ thương chưa từng thấy, lại còn gọi mẹ Tí là công chúa nữa. Hỏi tại sao gọi mẹ Tí là công chúa, bạn Max còn bồi thêm rằng tại cô rất đáng yêu :-D Ôi chao là tan chảy hết mệt mỏi lẫn chán nản :-D
2. Đợt vừa ròi, mẹ Tí toàn phải làm việc với các tác giả U80, U90 vừa khó tính, vừa cổ hủ, vừa kênh kiệu vãi hàng. Cũng may, mọi việc đâu vào đấy, được các bác ấy khen ngợi , được bằng khen của cơ quan cũng như được một bác tỏ xình. he he... Mẹ Tí phải lấy hết kinh nghiệm hơn 30 năm tình trường để đỡ quả này mà không đỡ được. Bác í viết một bài hát lấy cảm hứng từ mẹ Tí, ngày hum qua gửi email nóng hổi nè ( định bốt link nhạc nhưng mừ sợ lộ hàng quá ...hu hu.. :-P .). Bác í nói rằng nhờ được làm việc với mẹ Tí mà bác í vượt qua được bạo bệnh, bi giờ phơi phới và giá như bác í trẻ lại 30 tuổi để ...yêu ... Đáng yêu không! hú hú ... :-D
3. Trong đời phóng viên của mềnh, rất nhiều lần phải làm việc với những người nói ngọng, nhầm lẫn L, N, ăn nói lủng củng chẳng đâu vào đâu, rất chán... Bình thường, mẹ Tí sẽ gạt người ấy đi, không phỏng vấn nữa hoặc cắt những chữ ngọng đi bằng mọi cách. Bi giờ, mẹ Tí thay đổi chiến thuật, vận nội công để không khó chịu, kiên nhẫn nắn giọng bẻ hơi, sửa câu cú cho họ nói chuẩn nhất có thể. Rất mất thời gian và tổn thọ không biết đâu cho hết :-P Làm như vậy vì muốn chương trình của mình phong phú đẹp đẽ, chứ chẳng mong hơn. Thế là, trên VTV đã xuất hiện nhiều nhân vật nói -ngọng- không -bị -cắt rất đáng tự hào. Sau chương trình gần đây nhất, một giọng nói -ngọng -không -bị -cắt đã đem về cho mẹ Tí một hợp đồng trị giá lớn, lớn đến nỗi trong mơ mẹ Tí cũng không thể thấy hi hi... đáng yêu quá!
Kết luận là, Cuộc sống thật đẹp, nhất là khi chúng ta kiên nhẫn và đáng yêu :-)
1 thg 11, 2011
Vịnh Hạ Long hay là ...
31 thg 10, 2011
Cập nhật của Siêu quậy :-D
Lâu không viết cho con. Tranh thủ nghỉ trưa mẹ ghi vài dòng nhé:Bơi thành thạo lắm ròi, trừ bơi bướm mẹ chưa muốn dạy, còn lại kiểu bơi nào cậu í cũng làm chủ.
Viết lúc đẹp lúc xấu, nhưng mẹ cũng không ham chữ đẹp, chỉ nhắc con phải ngồi đúng tư thế để giữ gìn cột sống và đôi mắt .
Biết đi xe đạp và rất thích đi vào chỗ ngóc ngách, dòm ngó đầy tò mò những dây rợ, hòm xiểng, cột đèn...
Chuyển chủ đề vẽ vời từ xe cộ sang robot, có thêm đam mê gấp giấy màu .
Bắt đầu thích đọc truyện dài rất tự nhiên. Cứ 9h tối là tự mở cuốn Ngài bá tước bọ chó ra , tìm đúng trang đọc dở hum trước và đọc đến khi mẹ tắt đèn.
Nhớ như in lịch chiếu phim mới để giục mẹ cho đi xem bằng được mỗi thứ 7, chủ nhật.
Chép từ mới là hình thức phạt ưa thích nhất của Tí và mẹ. Cứ phạm lỗi gì là cậu í tự động mở vở ra chép 5- 10 từ mới .
Ngày càng được nhận xét là giống mẹ, nhưng mẹ ngày càng thấy cậu í giống bố :-P
Chưn to gần bằng chưn mẹ ròi, nhưng người vẫn thơm như hồi ba tuổi :-D
Món ngon mới mà cậu í nghiện là xôi đỗ măm với pho mai bò cười, sữa chua trộn mứt dâu, thịt gà măm với đu đủ tôm (món của Huế thì phải) và nước tăng lực :-P
Mỗi buổi chiều mẹ đón vẫn bị các bạn mách tội , quần áo luôn xộc xệch và vứt tất mỗi chiếc một nơi :-(
Rất hay đề nghị bố về ở cùng... để bà ngoại( là bác sĩ) có thể chăm sóc bố và bà nội tốt hơn :-D
25 thg 10, 2011
Mình nói chiện gì khi mình nói chiện xấu
21 thg 10, 2011
Chí Công
11 thg 10, 2011
Cá tính và ấn tượng
10 thg 10, 2011
Lính thời đại @
Anh chợt tỉnh khi gà gáy ban mai
Đêm biên cương nghe thì thầm lời đất
Những tháng ngày oanh liệt thương đau
Cho ta sống giữa thời đại vì nhau
Không quên đầu rơi, không quên nhà nát
Quê mẹ hiền phía biên giới bát ngát
Đêm yên bình nghe cỏ biếc than van
Mỗi nhành hoa đều thấm máu đồng đội
Tiếng chim ca hòa bình, cơ hội
Để ta sống xứng đáng với mai sau.
*******
Em có thấy Hà nội thu đang khơi
Sương giăng lối chào bình minh buổi sớm
Trời bình an xanh thắm lạ thường
Nghe phố thức đón người tới công sở
Nao lòng quá man mác gió thu ơi
Có một người gửi tin nhắn vời vợi
Em ở đâu sao không về thu đợi
Anh nhớ nhiều sáng Hà nội chơi vơi
*******
Trưa biên giới không có hoa sim tím
Để gửi em một nhánh làm quà
Trưa tháng ba Hà nội lạnh quá
Có nóng lòng nhớ nắng không em
Đời quân ngũ chưa trải qua trận đánh
Tóc điểm bạc màu da mật bánh
Xanh trang thơ đời lính thương trường
Mãi xao xuyến về thời hoa lửa
Mỗi gốc cây một mạng người ngã ngửa
Cho hôm nay rừng xanh thẳng cánh
Lính thương trường noi gương các anh
Cống hiến hết mình dù hy sinh vô danh
8 thg 10, 2011
Người tình
5 thg 10, 2011
Khi đàn ông có đuôi
29 thg 9, 2011
Khi đàn ông đam mê
28 thg 9, 2011
Cám ơn !
26 thg 9, 2011
Sự quyến rũ của nữ tính
24 thg 9, 2011
Để gây ấn tượng
21 thg 9, 2011
Đối thoại 140 - đơn giản chỉ là những phút chia sẻ, khơi gợi ấm áp cho con thoải mái bày tỏ chính kiến mạch lạc và gãy gọn.
18 thg 9, 2011
Khi đàn ông hỏi nhiều...
Hi hi... sao anh không nghĩ em làm gì khác?
Sao em lại đặt câu hỏi ? Trả lời anh đi chứ?
Oh, anh chỉ nhớ về em với những việc như thế thôi sao?
Như thế chưa đủ ư?
Như thế là đủ ư?
Hừm hừm....Em không nhớ ai ư?
Ở tận đâu ấy, nhớ để làm gì?
Anh ở xa quá phải không? Thiệt thòi cho anh quá phải không?
Anh khỏe chứ? Mọi việc ổn chứ?
Khỏe và ổn có ý nghĩa gì ? khi không thể có em?
Oh la! Nếu không thể có em, tại sao anh vẫn yêu?
Ừ nhỉ! Nhưng nếu không yêu thì thấy sao sao á?
Sao sao là gì?
Là không phải với bản thân, em có nghĩ thế không?
Làm sao em nghĩ hộ anh được?
Đoán xem, anh đang nhớ nhất gì của em?
Hi hi...Có phải bàn tay?
Tại sao là bàn tay?
Em chơi đàn bằng gì? Giở sách bằng gì? Âu yếm con bằng gì?
Ha ha... Sao em đánh trống lảng tài vậy?
Không đúng đáp án của anh à?
Em vẫn thường lảng tránh tình yêu như thế à?
Hi hi...được ròi! Anh thường nhớ gì của em nào?
Hãy nói em nhớ gì về anh đi đã?
Hình như anh đeo kính John Lennon?
Gì nữa?
Anh chơi tennis vào cuối tuần?
Hừm hừm....Gì nữa?
Anh không bia rượu, không nhảy nhót, không có thú vui gì ngoài học hành?
Sao em không nghĩ tình yêu là thú vui của anh?
Tình yêu là thú vui được ư?
Tại sao không? Người ta có thể sống mà không yêu được ư?
Vậy phải nói Tình yêu là lẽ sống mới đúng chứ anh?
Chỉ là cách nói, em đang yêu chứ?
Vâng, hình như em yêu mọi thứ quanh em hay sao á?
Tại sao anh không được ở quanh em nhỉ?
Em cũng đang tự hỏi như thế, tại sao?
Anh sẽ tìm ra câu trả lời và cho em biết, em có muốn biết không?
Không, em thích cảm giác lúc nào cũng có người nhớ mình. Khoảng cách giữa chúng ta hóa ra rất hay.
Ôi trời! Sao em ác thế?
Khi cái tốt không đủ mạnh thì cái ác xuất hiện, anh không thấy hợp lý ư?
Hay anh vứt hết đi ... để về bên em?
Anh có chắc em xứng đáng với điều đó không?
Hỏi khó thế?
Anh cóng, không trả lời được à?
Ừ, hình như em rất giỏi làm người khác cóng?
Thế anh có hay bị cóng không?
Chỉ trước em... ngay từ lần đầu gặp em anh đã cóng ròi, em còn nhớ không?
Vâng, trả lời phỏng vấn đến lần thứ 5 mới được. Hôm ấy anh đã biết gì về em đâu mà cóng nhỉ?
Có cái gì đó rất kỳ lạ, chỉ biết chưa bao giờ anh bị như vậy. Hay sóng của em lớn, làm sóng của anh tê dại, chập cheng hết cả nhỉ?
Làm sao em biết được?
Anh muốn nghe giọng em quá, anh phone nhé?
Đừng, em lại làm anh cóng thì sao?
Ha ha... anh ước được cóng suốt đời, em có đồng ý không?
Đồng ý gì cơ? Ước gì kỳ thế?
Ôi, không qua mặt em được cái gì là sao?
Hà hà... sao anh cứ muốn mình em? Bên đó nhiều gái đẹp mà?
Ừ, nhưng chỉ để ngắm , không phải để yêu, em hiểu ý anh chứ?
Tại anh thôi, tình yêu phong phú lắm, tại sao anh không thả lỏng chút?
Thả suốt đấy chứ? :-D
Ừ, buộc khư khư để làm gì đâu?
Thả, nó càng tự do thì nó càng nghĩ về em, em có cảm thấy không?
Có chứ, tự do chính là thứ vũ khí làm cho tình yêu bền chặt vô cùng, phải không anh?
Hình như anh vừa nghe thấy em yêu anh?
Anh mơ đấy à? :-D
Cho anh mơ đi?
Không, mơ mộng là của phụ nữ, nam giới chỉ được phép mơ mộng khi chưa đến tuổi trưởng thành.
Nhưng anh chưa trưởng thành thì sao?
hà hà.... đáng ghét thật!
ANh hiểu ngược lại được không?
(Khò khò... nàng ngủ mất ròi)
14 thg 9, 2011
Bản tin tổng hợp
10 thg 9, 2011
Cái gì quyết định

7 thg 9, 2011
Quảng cáo chiên nghiệp :-D
28 thg 8, 2011
Thể nào cũng...
27 thg 8, 2011
Đối thoại 139 - gián tiếp gây ảnh hưởng đối phương , con mình có lợi ( và tất cả cùng có lợi)
22 thg 8, 2011
Thứ Hai là ngày ....
Ngày mà ...sáng sớm 2 mẹ con thức dậy tự nhiên, không cần bà gọi ời ời như mọi khi. Ròi được chàng ôm ấp và hứa sẽ có quà vào buổi chiều.













