31 thg 12, 2011

Chào 2012

Năm nay đúng là biến động sâu sắc. Mẹ Tí có những thay đổi phải nói là không thể ngờ .
Thí dụ hem thể ngờ chân mình tiếp tục dài nhé... hé hé...

hem ngờ mình có thể mặc sooc ngắn đi làm nhé,

hem ngờ có thể cãi nhau nảy lửa với sếp xong ròi được nghe người khác nói lại rằng ổng khen em lắm ... ke ke...

hem thể ngờ mình làm việc hai mang mà vẫn được 2 sếp hồ hởi đồng ý...

hem thể ngờ mình phải lo lắng chiện tiền bạc nhức đầu , kém ăn đến như vậy...


Viết tới đây chợt nhớ ra câu này đọc được trong cuốn ĐỐi thoại với Lý Quang Diệu, chia sẻ với cả nhà : " Khi có mọi thứ, bạn sẽ thấy mọi thứ là chưa đủ" . Vì vậy, hãy hạnh phúc ở mọi tình trạng, chứ đừng tìm kiếm hạnh phúc ở đâu đâu :-D . Tuy ăn uống của mình dạo này kém, nhưng mình vẫn cười toe toe đó :-D
Chúc cả nhà năm mới may mắn và bình an . Muah muah !

14 thg 12, 2011

Sinh nhật bay

Sắp sinh nhựt một bạn trên blog này, mềnh muốn cạn với bạn í vài chén. Say, lượn bay cho đời thắm tươi càng tươi thắm nhé.


CHO LÊNH ĐÊNH THEO THỜI GIAN


Đem cân vài lượng da trời
Bỏ vô dầm rượu đặng mời tri âm
Uống đi uống cạn trời xanh
Say đi say đập tan tành xưa sau
Ta ngồi bốn mắt trông nhau
Màu xanh mắt để nhìn màu mắt xanh
Đêm qua ta mộng trăng rằm
Sáng nay thức giấc mười năm qua rồi
Chuyện người dâu bể xa xôi
Trông theo dưới đáy nguyệt ngời rạng đông
Một đàn bươm bướm qua sông
Giương buồm viễn mộng ngược nguồn thượng thiên
Lênh đênh đành đoạn lênh đênh
Say trời xanh nỡ bỏ quên ngày về
Rót thêm đi rót thêm đi

Chén vừa rồi thật ngọt ngào, điếu xì gà hảo hạng lâng lâng chưa bạn. Ta làm thêm một chén, rít thêm một điếu nữa nha :-D

UYÊN VIÊN

Sư ở triền non gánh lửa về
Tôi tìm tuyệt cốc đốt u mê
Gặp nhau mây vẫn là mây trắng
Băng tuyết theo nguồn lướt xuống khe

Nước tự nghìn năm vẫn mát trong
Đợi ai? Ai đợi rót thêm lòng
Rót lòng ra, rót ra lòng chén
Không, có, quên ròi mọi có, không

Tự rút xương làm gậy chống đi
Lột da chân mà kết làm giày
Bứt ngàn sợi tóc đan làm mũ
Nấu chín thời gian uống thật say

Sư bay bằng cánh nhẹ hồn nhiên
Tôi mỏi hai tay gỡ trược phiền
Ngày tháng là cành khô nhánh héo
Bỗng đâm chồi nứt mộng Uyên Viên

Xuân Hạ Thu Đông
Đông Tây Nam Bắc
Voi Cọp Rồng Rắn
Lưỡi Tai Mũi Mắt


Chén thêm này hơi nặng đô, uống vào rồi vĩnh viễn không uống được loại rượu khác nữa.... hi hi...Chúc mừng tuổi mới của bạn nhé. Sori vì không nêu đích danh của bạn ra đây :-D
Sori vì đây không phải thơ của mềnh :-D Mềnh phát hien ra độ cồn cao cua "hăn" thoai
Đọc thơ Phạm Phú Hải mà như được uống rượu lâu năm, hút sì gà hảo hạng. Những ý thơ trong và lớn khiến ta như được bay lên, (ngôn ngữ đường phố là được La Thăng á :-D ) .

Chúc bạn tuổi mới cất cánh như diều gặp gió, như rượu gặp thơ, như xì gà gặp lửa, như trái tim gặp trái tim , như tâm hồn chạm tâm hồn :-D

4 thg 12, 2011

Specially for U30

Em à,

Khi gặp em, chị thấy một phần của mình trong ánh mắt ấy.

Một tuổi thơ thiếu thốn tình cảm

Một kẻ tự lập bất đắc dĩ

Một tâm hồn quá tinh tế đến mức dễ tổn thương

Một trái tim dại khờ , khát khao yêu đương nhưng thiếu chia sẻ

Một ý chí thừa tự tin nhưng thiếu sáng suốt

Và một quãng đời thừa gia vị, chỉ thiếu vị êm đềm

Chị ở xa, chưa biết hết tất cả về em, nhưng chị biết em cần nhiều lắm tình cảm, lời khuyên, cũng như nhiều năm về trước chị rất cần những thứ ấy.

Về tình cảm: hãy yêu tất cả, bằng những gì em có. Trong lúc tâm hồn em yêu được mọi người , cả người tốt cũng như người xấu, cũng là lúc nó thanh lọc cho chính em, cho chính những người được em yêu. Cảm giác thanh lọc đó khiến trái tim em hân hoan không phụ thuộc em đang là ai, đã có cái gì trong tay. Trái tim hân hoan thì tâm trí sẽ sáng suốt . Sáng suốt ròi thì em sẽ nhận thấy, con người ai cũng cần được thấu hiểu, được yêu thương bởi khi được thấu hiểu, được yêu thương, con người sẽ mạnh mẽ và thanh sạch vô cùng.

Về sự tổn thương: đừng lưu giữ lời nói của kẻ khác, chỉ chú ý đến lời nói của bản thân và cảm xúc của chính mình. Hãy để kẻ nào định làm đau em phải trả giá , bản thân mình phải có nút delete tự động thật oách. Và đừng bao giờ thù hằn, mọi thứ xấu xa trong cuộc đời đều là thử thách, phải cảm ơn những thử thách đó. Nói chính xác , hãy đẹp, hãy cao thượng ngay cả khi em ở vị trí thấp nhất. Khi em đẹp, em cao thượng, em sẽ không dễ gì cảm thấy đau buồn, càng không bị tổn thương.

Về sự dại khờ: sau mỗi lần thấy mình dại, hãy cười lên và khắc cốt ghi tâm bài học nhận được. Dại khờ không có lỗi, thất bại là tự nhiên, nhưng nếu không lớn hơn sau mỗi dại khờ là điều đáng tiếc nhất. Đường đi của những người thành công luôn ngập ngụa xác chết thất bại. Chết để có cơ hội tái sinh. Thời điểm trung gian của thành công trông rất giống một thảm họa em ạ.

Về nỗi Khát khao: bản năng dục vọng không xấu, nó là điều làm nên chính tất thảy chúng ta . Dục vọng là khởi nguyên của sự sống. Chính ý thức, trí tuệ loài người làm cho sự sống tiếp tục bay rất cao và quay đầu lại nhìn dục vọng với nửa con mắt. Gọi trần trụi việc yêu đương thể xác là dục vọng, chị những muốn em hiểu rằng nó rất mong manh giữa tuyệt đẹp và tuyệt vọng, giữa chính đáng và vô luân… Tất cả phụ thuộc vào lý trí sáng suốt , cái duyên và lòng quả cảm của em thôi.

Về sự tự tin: chúng ta trẻ, đó là một lợi thế mạnh. Nhiệt huyết và tri thức mới khiến ta tự tin, vẻ đẹp mơn mởn khiến ta tự tin, chưa từng vấp ngã cũng khiến ta tự tin, một vài thành công nho nhỏ càng khiến ta háu đá. Nhưng em vẫn không thỏa chí, thậm chí còn chán nản vì thấy mình dường như kém may mắn. Thực ra bí quyết chỉ là, bên cạnh tự tin phải có sự khiêm nhường nữa. Nếu những tri thức, kinh nghiệm đặc biệt là sáng suốt của tuổi già, những kỹ năng mới là của tuổi trẻ thì Khiêm nhường chính là sự sáng suốt không tuổi. Khiêm nhường còn là vũ khí tuyệt vời để chinh phục những cái đầu bảo thủ, độc đoán nhất.

Về sự chia sẻ: chúng ta không thể sống một mình, chúng ta luôn cần một lượng “khán giả” để nghe mình nói, bày tỏ, thể hiện, diễn xuất…có thể em cười khi chị nói đến khán giả, nhưng chúng ta chính là nghệ sĩ trong cuộc sống của mình, em có bit không? Hơn nữa, về Đông y mà nói, khi bày tỏ, nói, diễn xuất vai diễn của mình … thì năng lượng sử dụng xả ra chính là năng lượng xấu. Xả được năng lượng xấu ra em sẽ không bị nó dày vò đầu độc bản thân. Nếu sống khép kín, cô độc, không nói năng, chia sẻ …em sẽ bị những năng lượng đó “oánh” tùy theo cách nó muốn. Phần lớn những cá nhân ít chia sẻ mà chị biết đều phải trả giá cao, nói lắp, không có khả năng giao tiếp trôi chảy, không duyên dáng, xấu xí, cục cằn… dù có thể họ vẫn thu nhận được một số thành công nho nhỏ trong đời nhưng vẫn cảm thấy bất hạnh, bất an ....

Về vị êm đềm: không ai có thể chọn nơi, thời điểm, gia cảnh khi sinh ra. Cuộc đời mỗi người phụ thuộc vào quá nhiều yếu tố, nhưng dù em tay trắng, em vẫn có thể xác định cho mình một không gian, một góc, một sở thích, một người bạn, một người thầy… bất cứ thứ gì mà em thấy an toàn nhất để ở bên, để dành thời gian cho nó. Sự êm đềm, cảm giác an toàn dù nhỏ lúc đầu, sẽ là tiền đề để em mở rộng vùng an toàn, vị trí an toàn và sự lắng đọng tinh lực của em cũng vì thế mà được củng cố. Ở đây chị lưu ý em ngay , bên cạnh sẻ chia chúng ta cũng cần có góc riêng tuyệt đối bất khả xâm phạm. Góc đó phải đủ êm đềm để gánh chịu tất cả những thay đổi dữ dội nhất mà cuộc đời mang đến với em.

1 thg 12, 2011

Bí ẩn ghê???

Được báo trước rằng hum nay sẽ lạnh lắm, mẹ Tí khoác thêm một chiếc áo nhung bên ngoài và quàng thêm chiếc khăn mỏng ngang cổ. Bởi vậy, khi trời vừa lạnh vừa mưa, mẹ Tí khoái chí rung đùi vừa măm sáng vừa ngắm những giọt nước ào ào ngoài trời.

Có lẽ đây là lần cuối mẹ Tí được ngồi đây, chỗ ngồi quen thuộc từ hàng nghìn buổi sáng. Sắp giải tỏa khu vực này và quán cà phê quen thuộc của dân tàng hình sẽ đi vào kỷ niệm. Tất nhiên, sẽ có một quán khác thay thế, nhưng dễ gì mẹ Tí có một chỗ để vừa măm, vừa cà phê, vừa đọc sách tuyệt hảo như thế... mình sẽ nhớ nơi đây lắm. Bởi lẽ:

EM chủ quán thuộc từng ý thích nhỏ của mình, 1 cốc nước ấm thả lát chanh, một bát phở bắp nóng đủ hành ớt tỏi tươi, không mì chính mang từ quán phở bên cạnh sang, một nâu nóng hay đá tùy mùa, một đĩa hướng dương đen nhánh ròn thơm... măm xong, mẹ Tí thường chăm chú đọc sách trong lúc cà phê chờ đến giờ làm, đôi lúc ngẩng lên thì ... bill đã có người khác trả.

Nhiều năm nay, mẹ Tí dọa dẫm nếu chủ quán không "tìm ra" chủ nhân của những hóa đơn trên, mẹ Tí sẽ không măm và cà phê sáng ở đây nữa. Nhưng chủ quán luôn khẳng định rằng, có nhiều người khác nhau chứ không phải 1, và họ đều bảo trả cho bàn kia (có lúc mẹ Tí ngồi với vài đồng nghiệp khá đông) nhưng không cần nói tên, vì nói ra, mẹ Tí cũng không biết là ai.

Không thể để tình trạng 'tù mù" này kéo dài vô định. Khi biết quán sẽ bị giải tỏa, mẹ Tí rắp tâm rình bằng được xem ai mà tốt bụng thế, tại sao trả tiền cho những bữa sáng rất lê thê của mình mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, tại sao chỉ "thỉnh thoảng" gà lăng mà không phải "thường xuyên" nữa chứ ...hi hi...

Thế là, mẹ Tí đeo kính đen trong lúc đọc sách, người ngoài nhìn sẽ rất kỳ vì đọc sách phải đeo kính trắng chứ, nhưng kệ, làm thế để không ai nhìn thấy mắt mình thỉnh thoảng liếc xéo về quầy thu ngân. Thú thật, mình liếc đến đau cả mắt mấy ngày liền mà chả thấy ai trả nữa. Hix... hay là mẹ Tí bị lộ ròi? Hix... Hay là vì dạo này mẹ Tí có nhiều nếp nhăn và dáng người không bắt mắt nữa ròi :-P

Có lúc, mẹ Tí định trả tiền trước để khỏi phiền ai đó. Nhưng lại nghĩ, như vậy thì mình càng không có cơ hội biết đồng chí kia là ai. Hix... còn mấy ngày nữa thôi, mẹ Tí nóng lòng quá, hừm, hừm...Thật sự mìnhcần biết lí do của việc trả tiền (liệu có đòi bóc bánh không nhỉ???)... hoặc chí ít là để cảm ơn thôi í.

Cô bác có cao kiến gì không?



24 thg 11, 2011

Muộn Đông níu Sầu Thu

Năm nay Hà nội rét muộn. Mùa đông se sẽ lẩn trong màn đêm sau khi mọi gia đình đã yên vị trong chăn ấm. Còn mùa thu cứ nhởn nhơ đủng đỉnh dưới ánh nắng ban ngày. Hai mùa cứ như hai chị em nghịch ngợm, đùa giỡn vờn nhau trong 24h, gây nên cảnh lộn xộn về trang phục, về giờ giấc rất vui mắt.

Cả mùa thu này mình chưa măm cốm, đồ ăn vặt ưa thích nhất , can cái tội đọc báo và biết về phẩm nhuộm . Mình không sợ độc, nhưng mình không muốn cơ thể phải gánh chịu những gì nó không đáng phải chịu. Nhưng mình nhớ hương cốm quay quắt, nhớ vị ngọt mềm môi của những hạt gạo nếp non, khi nhai thì dẻo thơm không gì sánh được. Đọc thêm bài về làng cốm Vòng thất nghiệp lại càng nghẹn ngào nhớ gói cốm xinh với sợi rơm vàng buộc ngoài nên thơ.

Cốm ơi cốm hỡi cốm ời

Xanh thì đẹp đấy mời thi xin thôi....

Tối nào mình cũng sắp quần áo cho chàng, mùa này mix đồ cho cu cậu diện một tẹo. Thường là màu sắc sành điệu củ kiệu, nhân tiện giảng về thời trang cho chàng yêu cái đẹp một cách tự nhiên nhất. Sẽ mặc gi lê bên ngoài sơ mi cho ấm ngực. Buổi trưa chàng có thể bỏ gi lê cho mát. Và buổi chiều thì phải đếm xem trên người chàng còn đủ đồ không hay vứt mỗi thứ một nơi ròi :-P

Khoảnh khắc được rứt công việc bề bộn về đón con là sung sướng nhất, thích vô cùng tiếng reo của Tí, "mẹ tớ đến rồi, con chào cô ạ, tớ chào các bạn ạ"rồi cúi gập người của cu cậu. Mẹ biết con đã có ý thức về sự khiêm nhường nhã nhặn, sự khiêm nhường tự nhiên không chút tính toán ấy y như vạn vật tự động thu hết nhựa sống vào khi đông đến. Để tích tụ năng lượng chuẩn bị cho mùa xuân, mọi tinh hoa được ém lại, chuẩn bị đến khi nào mạnh nhất thì sẵn sàng bung ra lá non, lộc biếc phơi phới tinh tươm, đáng ngưỡng mộ vô cùng.

Năm nay mình đi nhiều, gặp nhiều, nói nhiều, tiêu nhiều, nói chung con người phải căng ra làm việc bằng 3 năm khác. Phải quyết định nhiều việc lớn trong chốc lát, phải ăn to nói nhớn khác hẳn bản chất nữ nhi hiền lành. Hóc môn nam tính vì thế cũng tăng lên bộn phần, làm mếch lòng nhiều người nhưng cũng đành vậy thôi :-P

Cà phê sáng mùa đông năm nay muốn có nhiều người ngồi cạnh. Chỉ lúc đó thôi, để cùng nghe tiếng gió chuyển mùa lùa vào những nếp áo sâu nhất, làm căng lồng ngực , nghe cả thấy tiếng mạch máu chạy nhanh hơn, náo nức hơn, giữ ấm cho đôi môi mọng đỏ. Đến 9h thì chải nắng cho mái tóc óng ả, đón bước chân rảo về văn phòng với một ngày làm việc tràn ngập niềm vui.

20 thg 11, 2011

Công dân tốt - Minh chứng nghề giáo

Trong đời học hành của mẹ Tí, hầu như năm nào cũng học sinh giỏi, xuất sắc trừ năm đầu tiên cấp 3.

Vâng, đó là năm chuyển từ lớp 8 lên lớp 10 không có lớp 9. Sau 8 năm đều học sinh giỏi, dẫn đầu lớp, mẹ Tí vào lớp 10 với hành trang cực kỳ tự tin và vô tư. Từ bé không bao giờ phải học thêm gì ở ngoài trường, trừ môn piano, nên tuy các bạn lớp 10 đăng ký học thêm ầm ầm, mẹ Tí vẫn ung dung nói thẳng với cô giáo là em không học thêm ạ.

Thế ròi, mẹ Tí không hiểu tại sao mình bị gọi lên bảng liên tục, bị hỏi những câu rất khó ngoài bài giảng hôm trước, bài kiểm tra bị trừ điểm những lỗi rất vô lí ... ròi khi mẹ Tí bị ốm, phải nghỉ đột xuất thì bị cô cho ăn trứng vì tội ...nghỉ không có giấy phép.

Học kỳ đó mẹ Tí bị tụt hẳn xuống hạng trung bình. Lo sợ, cày cuốc bài vở như trâu nhưng không bao giờ mẹ Tí được điểm 8, chỉ điểm 7 là cao nhất. Tất nhiên, hiện tượng đó chỉ xảy ra ở 2 môn mẹ Tí không đi học thêm , là môn Nga và môn Hóa. Các môn còn lại mẹ Tí vẫn đạt điểm giỏi. Nhưng 2 môn trung bình ấy đã khiến năm lớp 10 mẹ Tí chỉ đạt học sinh tiên tiến vớt :-P

Lạ là thời gian đó cũng là lần đầu tiên trong đời, mẹ Tí bị cô giáo gọi là "chị". Trời, lên bảng bị gọi là 'chị' nghe cứ như lên đoạn đầu đài á. Con bé con vừa run vừa rẩy thì trả lời sao ngon lành được đây.

Rút kinh nghiệm, năm lớp 11 mẹ Tí đi học thêm 2 môn Nga và Hóa đó. Thứ nhất mẹ Tí không muốn căng thẳng với cô giáo. Thứ 2, mẹ Tí cũng muốn bit ở đó các cô dạy cái gì mà mình không thể trả lời được khi bị lên bảng.

Hóa ra, ở các lớp học thêm, học sinh được học các bài khó ngoài chương trình, bảo là nâng cao cũng đúng, bảo là mở rộng cũng chẳng sai... tất nhiên học thêm thì có lợi vì thêm kiến thức, nhưng nó cho thấy đáng lẽ ở lớp , thầy trò cũng có thể trao đổi kiến thức này vì không hề tốn thời gian , nhưng các cô đã không dạy. Các cô để lại dành cho các buổi học thêm.

Mẹ Tí chỉ học ở trường đó hết năm lớp 11, nhưng mẹ Tí quyết lấy lại danh hiệu học sinh giỏi và đã lấy lại một cách ngoạn mục. Tất cả các môn đều trên 8.0 nhưng thật sự mẹ Tí không vui. Bởi:

Mẹ Tí đã phải đi học thêm bằng áp lực chứ không phải bằng lòng ham học trước đó.
Mẹ Tí bị tự ti, bị xì chét một thời gian dài vì nghĩ mình kém cỏi.
Mẹ Tí đã bị mất thời giờ cho những kiến thức chẳng có ích cho bản thân .
Mẹ Tí đã kỳ thị nghề giáo, bị nỗi ám ảnh nghề giáo là không công bằng một thời gian dài.
Mẹ Tí ghét chính cái danh hiệu học sinh giỏi đạt được, vì nó không thể hiện bản chất suy nghĩ của mình.
Và cuối cùng - Mình đáng lẽ đã trở thành cô giáo nếu như không bị trù dập oan ức như vậy. Hix...

Ngày nhà giáo mà phải nói những chuyện này thật không hay, nhưng mẹ Tí vẫn viết lại, mong muốn những người làm nghề giáo
-ý thức hơn về việc tiếp xúc và ứng xử với những tâm hồn trong trắng. Làm sao đôn đốc ý thức học tập nhưng cũng phải gìn giữ niềm kiêu hãnh, nuôi dưỡng sự tự tin cho các em. Điều này không chỉ nói xuông mà cần có kiến thức sư phạm, tâm lí học từng lứa tuổi.
-Điểm số chỉ đánh giá kết quả học tập ở một mức độ nhất định, không thể vì điểm số thấp mà hạ bệ toàn bộ phẩm giá một con người . Ví dụ , tránh xưng hô miệt thị khi học trò bị điểm kém, tránh so sánh những học trò kém và giỏi...

-Mỗi học sinh là một cá tính, các giáo viên cần giúp các em hòa đồng và tôn trọng cá tính của nhau. Có những học sinh không thích học nhiều, không nên bắt ép mà phải tìm hiểu lí do, từ đó tháo gỡ giúp em đó... học sinh vô kỷ luật cũng có lí do nào đó, cần tìm hiểu để học sinh lấy lại ý thức kỷ luật...

Nhân đây , mẹ Tí cũng rất muốn nói thêm rằng.

-Nghề giáo nên có tiêu chí rõ ràng , là nghề truyền dạy kiến thức, thông tin cho học trò. Truyền dạy nhiệt tình, không phân biệt , không giấu kiến thức vì bất kỳ mục đích gì. Trò không nắm được kiến thức là lỗi của các thày, không phải lỗi của các em.

- Nghề giáo nên có tôn chỉ hành động, ví dụ đào tạo nên những công dân tốt, thân thiện, những trí thức tiến bộ, văn minh... chứ không phải làm thầy để nghiễm nhiên được kính trọng. Kính trọng hay không phải từ chính sinh viên, học trò , những "sản phẩm có ích cho xã hội" của người làm nghề giáo chứng minh bằng cả công việc và cuộc sống của anh ta sau này. Xã hội phát triển tốt, với những công dân tốt thì người thày nói riêng và nền giáo dục nói chung mới được coi là thành công.

Và nhân ngày nhà giáo Việt nam 20/11, mẹ Tí trân trọng chúc những người đã , đang và sẽ làm nghè giáo , nghề vô cùng khó khăn ở nước ta hiện nay sức khỏe và sự kiên trì, bền bỉ với sự lựa chọn của mình. Chúc các thầy cô ngày càng yêu mến , trân trọng học trò, những minh chứng nghề nghiệp của các thày cô nhiều nhiều hơn nữa.

13 thg 11, 2011

Tân trang


Tí là khách hàng thường xuyên của Megastar. Cậu í thường xuyên cập nhật phim mới và đòi xem những phim nào cậu cho là hay. Từ khi Tí có sở thích này, mẹ cũng được lây xem phim mới (trước kia mẹ chỉ xem phim hài hoặc phim nổi tiếng)

Danh sách phim tháng rồi đã được 2 mẹ con xử lí là Sự nổi dậy của loài khỉ, Transformers 3, Vua sư tử, Real Steel, Tangle, Johny English, Tintin. Trong 7 phim ấy có đến 5 phim được làm mới từ những phim cũ. Công nghệ làm mới thật siêu đẳng, những câu chuyện cũ được thổi luồng gió mới , tinh thần mới khiến người xem thán phục , tiếp tục say mê, phấn khích, tiếp tục bỏ tiền mua vé xem đông kín rạp ....

Nói dài dòng về vụ phim cũ sau khi làm mới thành công như nào để nói về chiện khác.

Trước kia mẹ Tí dở hơi lắm, chả bao giờ dùng mỹ phẩm, đến một hôm buộc phải lên hình làm EM XI, mọi người mới bảo em trang điểm lên trông khác hẳn, tại sao không trang điểm thường xuyên? Blah blah... nhưng mẹ Tí bảo thủ không chịu động đậy gì vì bố Tí không thích . Lúc nào bố Tí cũng muốn mẹ giản dị như hồi xinh ziên thôi.

Từ khi thoát khỏi cái không thích của bố Tí, mẹ Tí được làm những gì mình thích . Mỹ phẩm, váy bướm là thứ mẹ rinh về đầu tiên, chúng càng ngày càng làm cho mẹ Tí mới dần, mới dần... hi hi... Mới đến nỗi mẹ Tí từng bị cho là đi làm mới mũi, hum nọ lại còn bị một gái hỏi làm mũi ở đâu? Lâu hay mau?... Hum nay lại bị cho là gọt cằm mí lại nâng bưởi. Hu hu... sự thật là mẹ Tí sợ dao kéo lắm. Đi lấy cao răng hằng năm thôi mà đã co rúm người ròi. Lấy đâu can đảm tân trang dư thế kia.

Nay, mẹ Tí viết mấy dòng này chính thức thông báo. Mũi, cằm , bưởi của mẹ Tí vẫn nhàng nhàng y như vậy, mọi người thấy nó hấp dẫn hơn là vì được khoác đầm đẹp, tóc đẹp, vòng vèo long lanh thôi. Nghĩa là công nghệ làm mới ở mỹ phẩm và trang phục, rẻ , an toàn hơn nhiều so với đi dao kéo nhé. À, cũng nhờ đi bơi thường xuyên và chạy theo siêu quậy nữa nên 6, 7 năm ròi mềnh vẫn giữ các số đo ngày càng chuận. hị hị...

Ảnh trên chụp hồi đầu năm của mẹ Tí, đặt bên cạnh ảnh dưới cách đây gần 5 năm. Rõ ràng không có gì khác ngoài trang phục , mỹ phẩm và đầu tóc nhé.


PS: bài này không có ý ép ai phải làm giống mình, chỉ là chia sẻ một trong những bí quyết mình làm gì cũng thành công thời gian gần đây :-)

7 thg 11, 2011

Đáng yêu :-D

Cuộc sống là những chuỗi ngẫu nhiên, bất ngờ đến không tin nổi :-D Cuộc sống cũng là những dòng mật ngọt, dù trước đó là chông gai, phũ phàng tê tái :-P. Ví dụ thực tế nhé:

1. Mẹ Tí đến nhà bác Tí, sau ngày làm việc ê ẩm, sau một vòng tắc đường, đến nơi cả nhà đi vắng, hix, mẹ Tí đang thở hắt ra định ôm bụng đói quay về thì bạn Max, 2 tuổi rưỡi, đón mẹ Tí bằng nụ cười nhoẻn trên đôi môi hồng thơm dễ thương chưa từng thấy, lại còn gọi mẹ Tí là công chúa nữa. Hỏi tại sao gọi mẹ Tí là công chúa, bạn Max còn bồi thêm rằng tại cô rất đáng yêu :-D Ôi chao là tan chảy hết mệt mỏi lẫn chán nản :-D

2. Đợt vừa ròi, mẹ Tí toàn phải làm việc với các tác giả U80, U90 vừa khó tính, vừa cổ hủ, vừa kênh kiệu vãi hàng. Cũng may, mọi việc đâu vào đấy, được các bác ấy khen ngợi , được bằng khen của cơ quan cũng như được một bác tỏ xình. he he... Mẹ Tí phải lấy hết kinh nghiệm hơn 30 năm tình trường để đỡ quả này mà không đỡ được. Bác í viết một bài hát lấy cảm hứng từ mẹ Tí, ngày hum qua gửi email nóng hổi nè ( định bốt link nhạc nhưng mừ sợ lộ hàng quá ...hu hu.. :-P .). Bác í nói rằng nhờ được làm việc với mẹ Tí mà bác í vượt qua được bạo bệnh, bi giờ phơi phới và giá như bác í trẻ lại 30 tuổi để ...yêu ... Đáng yêu không! hú hú ... :-D

3. Trong đời phóng viên của mềnh, rất nhiều lần phải làm việc với những người nói ngọng, nhầm lẫn L, N, ăn nói lủng củng chẳng đâu vào đâu, rất chán... Bình thường, mẹ Tí sẽ gạt người ấy đi, không phỏng vấn nữa hoặc cắt những chữ ngọng đi bằng mọi cách. Bi giờ, mẹ Tí thay đổi chiến thuật, vận nội công để không khó chịu, kiên nhẫn nắn giọng bẻ hơi, sửa câu cú cho họ nói chuẩn nhất có thể. Rất mất thời gian và tổn thọ không biết đâu cho hết :-P Làm như vậy vì muốn chương trình của mình phong phú đẹp đẽ, chứ chẳng mong hơn. Thế là, trên VTV đã xuất hiện nhiều nhân vật nói -ngọng- không -bị -cắt rất đáng tự hào. Sau chương trình gần đây nhất, một giọng nói -ngọng -không -bị -cắt đã đem về cho mẹ Tí một hợp đồng trị giá lớn, lớn đến nỗi trong mơ mẹ Tí cũng không thể thấy hi hi... đáng yêu quá!

Kết luận là, Cuộc sống thật đẹp, nhất là khi chúng ta kiên nhẫn và đáng yêu :-)

1 thg 11, 2011

Vịnh Hạ Long hay là ...




Vote cho Hạ Long có nguy cơ làm biến dạng thiên nhiên, ô nhiễm môi trường. Nhưng vote cho thí sinh VN Next Top Mother thì chỉ tạo điều kiện cho tương lai con em chúng ta :-D .

Đề nghị nhiệt liệt vote ;-)

31 thg 10, 2011

Cập nhật của Siêu quậy :-D

Lâu không viết cho con. Tranh thủ nghỉ trưa mẹ ghi vài dòng nhé:

Bơi thành thạo lắm ròi, trừ bơi bướm mẹ chưa muốn dạy, còn lại kiểu bơi nào cậu í cũng làm chủ.

Viết lúc đẹp lúc xấu, nhưng mẹ cũng không ham chữ đẹp, chỉ nhắc con phải ngồi đúng tư thế để giữ gìn cột sống và đôi mắt .

Biết đi xe đạp và rất thích đi vào chỗ ngóc ngách, dòm ngó đầy tò mò những dây rợ, hòm xiểng, cột đèn...

Chuyển chủ đề vẽ vời từ xe cộ sang robot, có thêm đam mê gấp giấy màu .

Bắt đầu thích đọc truyện dài rất tự nhiên. Cứ 9h tối là tự mở cuốn Ngài bá tước bọ chó ra , tìm đúng trang đọc dở hum trước và đọc đến khi mẹ tắt đèn.

Nhớ như in lịch chiếu phim mới để giục mẹ cho đi xem bằng được mỗi thứ 7, chủ nhật.

Chép từ mới là hình thức phạt ưa thích nhất của Tí và mẹ. Cứ phạm lỗi gì là cậu í tự động mở vở ra chép 5- 10 từ mới .

Ngày càng được nhận xét là giống mẹ, nhưng mẹ ngày càng thấy cậu í giống bố :-P

Chưn to gần bằng chưn mẹ ròi, nhưng người vẫn thơm như hồi ba tuổi :-D


Món ngon mới mà cậu í nghiện là xôi đỗ măm với pho mai bò cười, sữa chua trộn mứt dâu, thịt gà măm với đu đủ tôm (món của Huế thì phải) và nước tăng lực :-P

Mỗi buổi chiều mẹ đón vẫn bị các bạn mách tội , quần áo luôn xộc xệch và vứt tất mỗi chiếc một nơi :-(

Rất hay đề nghị bố về ở cùng... để bà ngoại( là bác sĩ) có thể chăm sóc bố và bà nội tốt hơn :-D

25 thg 10, 2011

Mình nói chiện gì khi mình nói chiện xấu

Ai chẳng có tính xấu? Nhưng không phải ai cũng nhận thấy mình xấu xí :-P

Mẹ Tí đã từng có nhiều tính xấu lắm. Người ghét nhiều hơn người iu. Bi giờ, vẫn xấu nhưng xấu vừa thôi á.


1. Lười vận động : cậy mình trẻ, thân hình thon thả, bắt mắt, công việc lại ít xê dịch nên mình không chịu tập bất kỳ một môn thể thao nào. Nhìn các bác đi bộ, oánh cầu lông còn cười chế diễu là dỗi hơi :-P . Sau vài lần đi biển, phát hiện ra mình rất hợp nước, thích trạng thái bồng bềnh trong làn nước mát dịu dàng vây quanh, mẹ Tí đã quyết chí tập bơi, tập 1 mình, không cần thày cô mà vẫn bơi oách. Hàng chục lần mẹ Tí bị hỏi có phải là cựu vận động viên không :-D

2. Nước đến chân mới nhảy: cậy thông minh và được ưu ái, mình không bao giờ lên kế hoạch chu đáo cho công việc. Gần sát đét lai, bị giục , bị kêu... mới chịu nhúc nhích. Phải đến 2 năm làm việc như vậy, công việc vẫn okie nhưng ròi tình cờ đọc được cuốn sách về Hiện sinh, và triết học hiện đại đã tác động đột ngột tới mình. Gần 10 năm sau ngày ấy, công việc tốt hơn rất nhiều và mình bắt đầu nghiện triết :-D

3. Giấu diếm cảm xúc: có lẽ những năm tháng xa mẹ khiến mình không bit thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Vì thế thường bị cho là khó gần, kiêu... mối tình đầu rất quái, anh ta khuyến khích thói quen "ẩn mình" của mẹ Tí chỉ để "không ai nhận ra vẻ đẹp của em ngoài anh" . Sự thể không có gì nếu mẹ Tí không tự chán mối tình ấy, tự chán chính mình bởi có bao điều muốn nói, muốn bày tỏ, muốn lan truyền tới những người xung quanh.

4. Hay sợ hãi vô cớ: được sống trong sự bảo bọc của gia đình, mọi thứ an toàn và yên bình cũng không giúp gì , thậm chí còn làm mình cảm thấy nhỏ bé , yếu ớt trước mọi sự bất thường ngoài xã hội. Khi có Tí mình phải làm mẹ . Đó là công việc đầy khó khăn khi vừa phải là vệ sĩ, cô giáo, đầu bếp, bạn của con, bác sĩ của con... tất cả những việc ấy không cho phép mình sợ hãi nên dần dần mẹ Tí bị biến chất, trở thành kẻ hai mặt. Có khi trong bụng run nhưng ngoài miệng lại bảo đừng sợ con ạ ...ke ke...Cho đến lúc này, hình ảnh của mình đã quay ngoắt 180, nỗi sợ vẫn ở đó nhưng mẹ Tí gạt phắt, không thèm đếm xỉa quá 1 giây :-P

5. Ghét những người khác mình : môi trường nghệ thuật kinh viện , cộng ngành học thiên về soi mói kẻ khác, phát hiện lỗi của kẻ khác cho nên mình nhìn đâu cũng thấy lỗi :-P Mẹ Tí đâm ra thiên vị , định kiến, bất cứ cái gì khác chính kiến của mình là ghét cay ghét đắng. Mà đã ghét thì không thể giấu được , chính vì thế mình đánh mất khá nhiều bạn bè chỉ vì cái sự ghét mù quáng ấy. Cũng may, tự bản thân mình nhận ra bạn bè quan trọng đến nhường nào và những lỗi ấy, những sự khác biệt ấy không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới. Mẹ Tí đã tự động tắt kênh soi mói, chỉ bật kênh yêu và thích lên thoai :-D

6. Mặc trang phục rộng thùng thình: Ngày trước, ngoài những trang phục bà ngoại mang từ nước ngoài về cho mẹ Tí, nếu được chọn mua, thể nào mình cũng vơ những bộ gần giống đàn ông, rộng, xuông, màu tối .... Không phải vì tự ti, chẳng qua là vì thích sự tiện lợi của những bộ trang phục ấy. Giờ mẹ Tí khác ròi, nếu không quá bận, thể nào mẹ Tí cũng đứng trước tủ cân nhắc sao cho hôm ấy, mẹ Tí phải là người nổi bật nhất ... không phải để gây chú ý mà chỉ vì muốn Tí cũng có con mắt quan tâm đến cái đẹp... he he...

7. Đi ngủ muộn: ngày trước thì mải làm, buôn điện thoại hoặc nghĩ ngợi vẩn vơ đâm ra 1, 2 giờ sáng vẫn chưa ngủ. Nay, đêm nào cũng phải đọc sách cho Tí nên 2 mắt cứ díp tịt lại . Có hôm còn để nguyên máy tính qua đêm vì không thể mở mắt mà lê ra bàn máy shut down :-P

Giờ vẫn còn đầy tính xấu nhưng mờ ..... không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới đâu nhé ...ke ke...

21 thg 10, 2011

Chí Công


Bạn đã trải qua những thất bại, những lời từ chối? chúng nhức nhối và có thể làm bạn mãi không quên? Thất bại, bị từ chối chẳng khác nào bị phủ nhận. Đặc biệt, bị từ chối chẳng khác nào bị nói thẳng vào mặt, anh, chị chưa đủ trình độ, không hấp dẫn ...

Mẹ Tí cũng gặp thất bại, bị từ chối mấy lần, trong công việc, tình yêu, bạn bè, hàng xóm nữa... Ngày xưa thì cay mũi lắm, có thể đau khổ vật vã muốn tự tử nữa í. Nhưng bi giờ, tự dưng thấy chả làm sao.

Thực ra trình độ AQ của mình chưa bao giờ cao, mình cũng suy nghĩ trăn trở về lời từ chối phết. Nhưng rồi những việc khác cứ quấn lấy mình, chỉ cho mình vừa nghĩ đến lời từ chối 3 giây là kéo mình đi tuột tận đâu đâu. Hi hi...

Mình cũng không phải người bận rộn. Công việc giải quyết trong nửa ngày là hết. Sau đó là dành cho đọc điếc, sop siếc, chát chiếc, blog bliec, fệt bục fệt biếc ...

Vậy cái gì khiến mẹ Tí luôn cười tươi , lúc nào cũng sáng như trăng rằm vậy nhỉ. Nghĩ đi, nghĩ thật kỹ đi nào :-D
À, đúng ròi, mẹ Tí viết đến đây mới ngớ ra. Phút giây hạnh phúc nhất của mình là lúc đến lớp đón Tí. Mà đến lớp là phải nghe cô giáo kể tình hình hắn, các bạn mách tội hắn, phải đau đầu nghĩ những phương pháp khác nhau để giáo dục hắn ... thế sao vẫn thấy thích đón nhỉ?

Nghĩ nữa đi, nữa đi nào. À, nghĩ ra rồi, những lúc Tí ốm, nôn mửa xanh xao, mình phải thức đêm quầng thâm mắt mũi, con khỏi ốm đến lượt mẹ ốm... Ốm vài chục trận nhừ người ròi nên lúc quay ra nhìn lại nỗi đau thất bại hay bị từ chối, mình thấy chúng cứ bé tí như con chí thôi á ...hi hi...

Đời có biết bao lần phải nhận những quả đắng, những lời từ chối. Thế đấy! Nhưng chúng ta không thể chỉ vì thế mà không hiên ngang như con mang. Thậm chí càng gặp thất bại, càng bị từ chối, chúng ta càng như được tiếp thêm vi rút để hệ miễn dịch càng khỏe. Oh yeah!

Dù ai nói gì thì nói nhưng mẹ Tí vẫn chắc chắn là, muốn sống sót qua mọi thất bại, qua những lời từ chối như mật đắng kia, chúng ta phải có con, siêu quậy càng tốt, chúng ta phải lo lắng đau đầu vì lũ trẻ , vượt qua được những gì lũ trẻ "mang tới", chúng ta sẽ thấy tất cả nỗi đau đều bé tí như con chí, mọi bão dông đều trở thành đẹp như con công ...

Không tin ư, thử có con là bit ngay ...hờ hờ ....

11 thg 10, 2011

Cá tính và ấn tượng

Mỗi cá thể là một thế giới, theo đó, mỗi cá tính là một địa danh đặc sắc có thể tạo nên những ấn tượng không phai mờ trong tâm trí ta.
Mình có rất nhiều người bạn cá tính cực mạnh, cứ gặp họ là có một cảm giác độc đáo, một ấn tượng rất rõ.

Ví như một chị nghề kế toán bên quân đội tính cẩn thận, rất trung thực, thích chăm sóc người khác, bao dung vô bờ và nữ tính cũng vô bờ. Gặp chị là mình có cảm giác tin tưởng, muốn nói chiện, muốn thổ lộ trăm mối tơ vò ...

Một chị đạo diễn khá có tiếng trong giới truyền hình , giỏi nghề, hăng hái, xốc vác, ăn to nói nhớn, chóng quên và cư xử rất rộng rãi. Cứ gặp chị là mình trào dâng cảm giác ham làm việc, muốn làm gì đó to tát ...he he...

Sếp mình thì lai láng, yêu nhiều và được phụ nữ chiều chuộng vô đối. Ngoài những lúc tranh cãi nảy lửa ra thì cứ gặp sếp là mình lại muốn nghe kể chiện cười về phụ nữ si tình :-D

Một chị đồng nghiệp hơn tuổi nữa cũng khá thành công ở vai trò tổng đạo diễn, chị này nghiêm khắc nửa vời, lúc nóng lúc lạnh, lúc mặc như Tôn Trung Sơn, lúc lại lộng lẫy như ngừi mẫu. Gặp chị này mình cứ mủm mỉm đoán mò chị ấy sắp hô khẩu hiệu hay là kể chiện tiếu lâm đây :-P

Mình có chị bạn xinh lắm, mặt lạnh và giọng kim sắc gọn. Tin tưởng đến mức có thể cho nhau mượn hết xiền trong két nhưng cứ gặp là mình có cảm giác chị ấy chính là xiền , tức là rất cần , rất thiếu nhưng chỉ dùng để làm gì đó chứ không phải để yêu thương .

Trong phòng mình có một nhân vật thường thường, làm gì cũng thường thường, thậm chí kém, nhưng cứ ai góp ý là cãi, xửng cồ, giọng nói chan chán như bổ củi, thỉnh thoảng lại cười khùng khục như đàn ông. Cứ gặp hắn là mình nổi gai ốc, cảm giác như sắp bị đưa lên đoạn đầu đài á :-P

Một anh bạn thân từ xa xưa rất hiểu biết, khéo léo, chu toàn và tốt tính. Nhưng tốt quá đến mức cứ nghe giọng anh là mình biết anh sẽ nói gì, làm gì và y như rằng chẳng sai tẹo nào.

Bạn gái thân của mình từ hồi cấp ba rất ngoan, nói năng nhỏ nhẹ, nấu ăn ngon, giỏi kiếm xiền, hài hước, nhưng cứ gặp hắn là mình nghĩ đến măm măm , lạ là không nghĩ được gì khác khi ở bên cạnh đồng chí này ...hi hi....

Còn bạn? Có bao giờ bạn để í rằng mình sẽ để lại ấn tượng gì cho người gặp không?

Mẹ Tí được Lana miêu tả là quyến rũ, nhưng Gấu XX nói nhiều lúc trông nghiêm dễ sợ . Tức cá tính khá trái khoáy :-D. Vậy, cảm giác, ấn tượng của các bạn về mình là gì? Ném đá thoải con gà mái nhé, mình thích những hòn đá to và sexy :-P


10 thg 10, 2011

Lính thời đại @

Anh ấy là dân thể thao chuyên nghiệp, từng du học ở Hàn Quốc 4 năm về Teikondo, ngoài học võ còn được học tiếng Hàn và môn Hàn học . Về nước, chàng trai 24 tuổi trẻ măng nhảy lên biên giới phía bắc làm huấn luyện viên võ thuật cho các chiến sĩ trực tiếp chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Song song với việc làm huấn luyện viên là một bằng đại học kinh tế chính trị và bằng tiến sĩ quân sự bằng tiếng Nga, học từ xa trong 4 năm và đến ngày, anh lên bảo vệ luận án bằng tiếng Nga tại một học viện quân sự ở Nga.

Không biết trời xui đất khiến thế nào, sau bảo vệ thành công, anh đồng ý tiếp nhận một công ty xây dựng, xuất nhập khẩu đang ngập trong đống nợ hàng trăm tỷ đồng của Bộ Quốc Phòng. Trong khoảng thời gian 3 năm làm giám đốc, bằng cách làm việc khoa học, đón đầu nhu cầu của xã hội, mở rộng quan hệ cho công ty, anh không những đã xóa nợ cho công ty, xóa nợ cá nhân cho nhiều nhân viên, mà còn tăng thu nhập cho tất cả lên gấp 10 lần. Thành tích quá ấn tượng khiến chỉ trong 3 năm anh được thăng cấp trước thời hạn 3 lần . Nghĩa là đường quan lộ và mại lộ cứ phi ầm ầm như thác.

Vừa qua, mình tình cờ phỏng vấn đồng chí này trong một buổi chiều đầu thu mát mẻ, mới khám phá thêm đó không chỉ là một cá nhân giỏi làm kinh tế mà văn chương, thơ phú cũng kha khá lai láng . Mình chép ra đây nhưng không nghĩ đó là thơ mà coi đó là những dòng tự sự rất tình cảm và khí phách.


Anh chợt tỉnh khi gà gáy ban mai
Đêm biên cương nghe thì thầm lời đất
Những tháng ngày oanh liệt thương đau
Cho ta sống giữa thời đại vì nhau
Không quên đầu rơi, không quên nhà nát
Quê mẹ hiền phía biên giới bát ngát
Đêm yên bình nghe cỏ biếc than van
Mỗi nhành hoa đều thấm máu đồng đội
Tiếng chim ca hòa bình, cơ hội
Để ta sống xứng đáng với mai sau.

*******
Em có thấy Hà nội thu đang khơi
Sương giăng lối chào bình minh buổi sớm
Trời bình an xanh thắm lạ thường
Nghe phố thức đón người tới công sở
Nao lòng quá man mác gió thu ơi
Có một người gửi tin nhắn vời vợi
Em ở đâu sao không về thu đợi
Anh nhớ nhiều sáng Hà nội chơi vơi

*******
Trưa biên giới không có hoa sim tím
Để gửi em một nhánh làm quà
Trưa tháng ba Hà nội lạnh quá
Có nóng lòng nhớ nắng không em
Đời quân ngũ chưa trải qua trận đánh
Tóc điểm bạc màu da mật bánh
Xanh trang thơ đời lính thương trường
Mãi xao xuyến về thời hoa lửa
Mỗi gốc cây một mạng người ngã ngửa
Cho hôm nay rừng xanh thẳng cánh
Lính thương trường noi gương các anh
Cống hiến hết mình dù hy sinh vô danh

8 thg 10, 2011

Người tình

Mẹ Tí thích yêu nhiều lắm, trừ những lúc hí hoét toe toét ra thì thường trầm ngâm với những người tình trăm trang (biến tấu từ ca khúc Người tình trăm năm). Sau khi bầu bạn, những người tình này luôn mang đến cho mẹ Tí cảm giác khoan khoái dễ chịu vì những khám phá vẻ đẹp tâm hồn con người, những bí quyết điều khiển cuộc sống , những điều thú vị ngay trong chính bản thân ta...

Mẹ Tí không ghi nhớ chi tiết từng người tình mà thường đúc kết những mối tình của mình thành những câu giản đơn . Tình nhân trăm trang giờ rút lại thành mấy chữ, để trái tim có thể chứa được càng nhiều người tình càng tốt :-D

Nếu thấy chán đời, đó là vì bạn quá chú tâm vào thất bại của mình (Ngón tay chỉ trăng)

Nếu thấy ghét ai đó, là vì bạn quá để ý đến tật xấu của người ta. ( Một chuyến du hành đến ĐÀng ngoài)

Nếu thấy cô đơn, là vì bạn quên mất những thiên thần đang ở rất gần ( Ngọn cờ của cha)

Hậm hực vì bất công, là vì bạn không nhớ ra những định luật bảo toàn cuộc sống (Vật lý và triết học)
Bị phản bội, là vì bạn đã không đủ mạnh để ngăn chặn tính xấu của người kia (Hành trình qua địa ngục)

Mủi lòng trước nỗi đau , là vì trái tim bạn biết thổn thức ( Mẹ Teresa)

Biết tha thứ, là vì trái tim bạn chỉ có chỗ cho yêu thương. (Quo vadis)

Nói ra sự yếu đuối của mình cũng chính là đã chiến thắng sự yếu đuối ấy (Những giấc mơ từ cha tôi)

Nếu luôn phân vân, không dứt khoát, hãy thử làm ngược lại một trăm lần (Hợp lưu các dòng tâm lý học giáo dục)
Sự nghiêm khắc, răn đe chỉ để lập trật tự. Khi cần sáng tạo, nghiêm khắc và răn đe chỉ làm tụt cảm hứng ( Đối thoại với Lý Quang Diệu)
Đừng sợ giao thiệp. Càng ít giao tiếp, bạn càng mù tịt về thế giới xung quanh ( Hậu hắc học)

Càng gắn với kỹ thuật, phát triển công nghệ, bạn sẽ càng yếu ớt vì đánh mất dần bản năng mạnh mẽ của tổ tiên ( Vườn thú người)

Có rất nhiều cách kể chuyện, và có những cách diễn đạt gây hưng phấn tột độ chỉ có ở thiên tài ( Nếu một đêm đông có người lữ khách)

Muốn lòng tràn ngập hạnh phúc, hãy khen ngợi con người và ngợi ca tình yêu (Cà phê mưa)


(Có thể người khác sẽ thấy những người tình trên nhiều ý đẹp khác nữa, mẹ Tí không nói những câu trên là toàn bộ ý nghĩa của người tình trăm trang tương ứng đâu )

5 thg 10, 2011

Khi đàn ông có đuôi

Mí hum nay, mẹ và bé đi tập xe đạp. Tí say sưa lắm, người vặn vẹo, mông uốn éo theo nhịp guồng xe, trông rất đểu. Hình như, ở gia đình khác thì đây là việc của các ông bố. Mọi khi bố vẫn đón bé nhưng vì một phút bốc đồng, mẹ tình nguyện sau giờ làm đón con ròi chạy theo đuôi xe của bé cho đến khi xẩm tối. Trời mưa nhỏ nhỏ mà cả hai mẹ con chả nghỉ tập buổi nào. Bé phấn khích quá, nói càng mưa càng mát mẹ ạ.

Ngay buổi đầu tiên, bé đã đạp thăng bằng được trên xe quãng 50m nhưng mẹ phải lấy đà cho bé khoảng 5m. Buổi thứ hai, vẫn phải mẹ lấy đà hộ nhưng bé đã đi được 100m thẳng chứ không lượn hình chữ chi. Buổi thứ ba Tí đã tự lên xe tự đi nhưng chưa biết vòng và chưa cảm giác được nguy hiểm từ đằng sau.

Nhớ ngày xưa mẹ cũng tập bằng xe của bà ngoại, ngã dập mặt, tím hết cả hai ống đồng vì va phải pedan, chưa kể xích tuột lên tuột xuống , dầu xe bê bết hết cả tay và gấu quần. Cái xe Thống nhất cũ mèm lại quá cao so với tuổi lên 10 nên hầu hết mẹ chỉ đạp trong tư thế nhấp nhổm vì mông không chạm tới yên. Thế mà khi biết đi xe ròi thấy sung sướng lắm, chiều nào cũng kỳ kèo đòi bà cho đi xe đạp chỉ để lượn qua lượn lại mí bãi cát và mí bụi cây , mặc kệ hai chân và hai háng đau ê ẩm vì đạp trong tư thế không thuận lợi. Phanh xe không ăn, không chuông, nên chiên gia đâm vào đâu đó cái rầm và sứt sẹo là chiện thường.

Giờ bé có xe cao đúng độ tuổi, phanh, chuông đàng hoàng, chẳng may có mất thăng bằng cũng thò được hai chân xuống chứ không thể ngã. Bánh xe có răng cưa địa hình nên chẳng lo trượt , yên xe êm như ru , đèn phản quang xinh xắn có thể đi buổi tối . Vừa đạp, bé vừa bấm chuông inh ỏi, đôi môi hồng hồng nhỏ xíu cứ mím lại rất tập trung và háo hức. Thỉnh thoảng xe liệng liệng ròi đổ oạch xuống thì đôi môi hồng hồng ấy lại toe toét cười . Mẹ chạy theo, như cái đuôi mướt mồ hôi, nhưng cứ ngắm cái dáng dẹo dẹo chưa quen xe và đôi môi ấy là hết mệt à.

Buồn cười nhất đêm về, thỉnh thoảng không kìm được thích thú, nằm trên giường mà bé lại la ầm lên giá con được tập xe lúc này mẹ nhỉ. Vừa nói hai chân bé vừa đạp liên hồi, hai tay lượn lượn như đang điều khiển ghi đông xe, miệng kính koong như thật.

Thời tiết không đẹp lắm cho việc tập xe nhưng Mẹ và bé sẽ lượn đi lượn lại trong khu đô thị Yên Hòa khoảng mí ngày nữa. Hy vọng, đến đầu đông là bé thành thạo :-) Mẹ phải chuẩn bị thêm 1 đôi dép thấp để chạy cho kịp tốc độ của cua rơ nhí :-D Các cô bác đi qua đó nếu thấy mẹ nào mặc đầm nhưng xỏ dép lê chạy lạch bạch như vịt bên cạnh một siêu quậy miệng tươi như hoa trên 1 chiếc xe đạp màu đỏ tía, đích thị là Tí và cái đuôi tạm thời của cậu í :-D

29 thg 9, 2011

Khi đàn ông đam mê


Cho đến giờ, mình chưa gặp ai nhiều đam mê như chàng. Không kể các loại kẹo bánh, bim bim, đồ uống có ga đã bị mẹ hạn chế tối đa, lúc nào trong người cậu í cũng thường trực các loại mê mẩn:

Mê ăn kem: chàng í thường ăn kem vị vani, dâu tây, thường để kem que chảy ra bát rồi trộn với sữa chua để xúc , kem ly thì nguấy loạn các vị lên ròi vừa măm vừa bảo đó là bê tông xây Người :-P

Đắm đuối các loại ô tô, nhất là loại điều khiển từ xa có màu đỏ, vàng, xanh...

Si các nhân vật hoạt hình, transformers, mikey mouse, người nhện, siêu nhân, Tom & Jerry...

Ưa nịnh, nhất là nói cậu í giỏi và lập tức cậu í đòi được thưởng ngay...

Ham đọc , truyện, quảng cáo dán trên tường, các biển báo giao thông, tên đường phố, cảnh báo trên đồ chơi, cả 2 thứ tiếng Việt và Anh :-D

Say sưa hội họa - chàng nổi tiếng trong trường vẽ đẹp, thậm chí có hôm không muốn học, cậu í còn được cho phép ra ngồi riêng một chỗ để bôi, trát, nguệch ngoạc ;-)

Cuồng dại xếp hình, đủ thứ vật liệu được cậu í xếp thành bất cứ thứ gì nghĩ ra được. Khi nào đi học về , trong cặp cũng phải có một thứ đồ chơi tự chế, khi thì thuyền giấy, cung tên, ô tô, tàu hỏa, hoa hoét , cần câu... Có hôm mang về nhà hẳn một ngôi nhà cao 12 tầng mà cậu í bảo là trường học của con.

Mơ tưởng sản xuất nhiều xiền để cho mẹ mua ... trang sức làm đẹp :-P

Bị thu hút dễ dàng bởi mọi thứ chuyển động uyển chuyển như cá bơi, thú nhún, game, patin, âm nhạc, các cô nàng xinh đẹp hiền hiền :-D


Nhưng đáng buồn là anh í không mê mình. Mẹ tha hồ đi công tác, tha hồ ngủ ở đâu thì ngủ, cậu í cũng không nhớ , miễn là khi về thì mang cái gì mới mới về cho cậu í chơi.


28 thg 9, 2011

Cám ơn !

Cây xanh mái lá nhà xinh
Cầu vồng lấp ló tình ơi là tình :-D

Tác giả câu thơ là một cậu nhóc 19 tuổi từ mấy trang web teen đổ bộ ào ạt vào blog mình mấy ngày qua. Thks a lot!

26 thg 9, 2011

Sự quyến rũ của nữ tính

Bài trước , cáí gì Nam giới tạo ấn tượng với Nữ giới được đọc nhiều gấp đôi các bài khác chỉ trong 2 ngày, chứng tỏ đây là đề tài được nhiều người quan tâm. Sau đây là cách Nữ giới gây ấn tượng với Nam giới:

1. Phụ nữ quan trọng nhất là hơi thở. Người nào có hơi thở nhịp nhàng, nhẹ không tiếng động không những thể hiện tình trạng sức khỏe tốt mà còn là sự tinh tế trong cảm thụ. Phụ nữ tinh tế sẽ đảm nhiệm tốt vai trò nội tướng, tâm giao tuyệt vời cũng như sẽ mang đến cho bạn niềm vui ái ân bất tận .

2. Giọng nói của nữ giới cũng rất quan trọng. Khác với nam giới, giọng nữ giới cần tròn vành, rõ chữ và có âm hưởng ấm áp. Người như thế có khí chất của nhà giáo, rất tốt cho việc giáo dục con cái sau này. Giọng ấm còn thể hiện trái tim nhân hậu, ở cạnh người như thế, bạn sẽ luôn yên tâm và không bao giờ phải đề phòng bất cứ điều gì.

3. Phụ nữ được thiên phú cho dáng người mềm mại, uyển chuyển khác hẳn nam giới. Các cụ nói nhất dáng nhì da là vì với người phụ nữ, dáng người thể hiện toàn bộ sự hấp dẫn giới tính. Dáng người đồng hồ cát là gây ấn tượng nhất. Thường là do di truyền từ mẹ sang con, nhưng nếu chịu khó luyện tập đúng cách, phục sức khéo léo, bạn vẫn tạo được cho mình dáng người cực kỳ xệch xi này. Cũng nên lưu ý, dáng người bao gồm cả tư thế đi, đứng. Lưng thẳng, chân khép, tay đưa nhẹ nhàng khoan thai chính là những tín hiệu, tư chất một quí vợ tương lai.

4. Mùi của cơ thể nữ giới cũng có những dư vị đặc biệt. Chăm sóc cơ thể đúng cách khiến bạn khỏe, sạch đã đẹp. Biết trang điểm điệu đà chút, thơm tho chút lại càng làm cho nữ tính của bạn thêm phần nổi trội, có thể khiến bất cứ đấng mày râu nào phải thảng thốt ngoái nhìn.

5. Nụ cười, vâng, không phải đôi môi mà là cách bạn nở nụ cười rất rất quan trọng. Phụ nữ tượng trưng cho cái đẹp, và nụ cười là "vũ khí" nhanh nhất, thực chất nhất. Mỉm cười , cười tươi, cười vang, cười khúc khích, cười ngạc nhiên... đều là những hành động thể hiện sự thân thiện, thái độ hợp tác, ủng hộ, khuyến khích, động viên... toàn những đức tính đẹp, khiến nam giới có ấn tượng ngay tắp lự, từ xôn xao nhịp thở đến rung chuyển trái tim. Tất nhiên, điều kiện cần và đủ của nụ cơời hoàn hảo chính là một hàm răng trắng, đều và niềm vui chân thành từ đáy sâu con tim.

24 thg 9, 2011

Để gây ấn tượng

Có bạn đọc blog xong email mình : ai lọt vào mắt xanh của em, chắc phải là người hoàn hảo lắm. Thực ra, để gây ấn tượng với mình không khó đâu.

1. Mình thích những người chững chạc, đi đứng đàng hoàng, phong thái ung dung, cử chỉ từ tốn. Người như thế biết kiểm soát cảm xúc, có thể điều khiển không khí xung quanh theo ý muốn.

2. Giọng nói đàn ông cần dứt khoát, khi nói nhìn thẳng mắt đối phương thể hiện sự tự tin từ bên trong . Anh có dát vàng và gắn huy chương quanh người mà mắt nhìn lấm lét đi đâu đâu cũng vứt.

3. Gặp phụ nữ, đàn ông cần biết ga lăng. Chẳng phải mình ưa chiều chuộng nhưng nó chứng tỏ người được giáo dục chu đáo. Đàn ông bit nâng niu phụ nữ cũng là bit nâng niu cái đẹp. Rất kỵ những người nói xấu phụ nữ, bất kỳ là phụ nữ kiểu gì .

4. Trang phục của nam giới không cần cầu kỳ đắt tiền nhưng cần sạch sẽ, có phong cách. Sạch sẽ là người biết tự trọng, phong cách là người hiểu bản thân và có kiến thức về mỹ học.

5. Đặc biệt, đàn ông phải biết nói chuyện. Trên đời này có rất nhiều thứ để đề cập , có thể chưa biết gì về nhau, chưa hiểu đối phương lắm nhưng người hiểu biết thì không bao giờ để thời gian chết . Bit nói chuyện cũng đồng nghĩa với kiến thức và trải nghiệm đầy ắp, nói mãi không hết và người nghe không thấy chán (để phân biệt với những người nói nhiều nhưng it thông tin :P)

Đó là ấn tượng ban đầu cần có. Còn những chi tiết khác như đẹp trai, tế nhị, phóng khoáng, hóm hỉnh, chân thành, sáng tạo... sẽ từ từ khám phá, có người được cái này mất cái khác , không quan trọng lắm :-D

À, mình có mí người bạn nam giới từ blog bước ra. Những người này mình "khám phá" ngược, tức là ngửi văn để đoán chủ nhân có những gì. Khi gặp gỡ ngoài đời, mình thấy khá đúng :-)

21 thg 9, 2011

Đối thoại 140 - đơn giản chỉ là những phút chia sẻ, khơi gợi ấm áp cho con thoải mái bày tỏ chính kiến mạch lạc và gãy gọn.

Bạn Tí rất hay phải chơi một mình, mẹ bận nên đào tạo bạn í phải biết tự nghĩ ra trò mà chơi. Có hôm bạn í bức xúc:

Mẹ chả chơi với con gì cả.
Mẹ không thể chơi với con nhiều, con yêu ạ.
Mẹ đẻ em bé đi, cho con chơi với em.
Hừm...
Con nghĩ mẹ đẻ được em bé đó.
Tại sao?
Vì mẹ chơi thể thao, mẹ khỏe.
Thế à? Nhưng cái gì khiến con nghĩ, mẹ khỏe thì đẻ được ?
Mẹ khỏe thì khi đẻ không bị vỡ tử cung.
Há há... con vẫn nhớ bộ phim về vỡ tử cung à?
Nhớ chứ, sợ lắm. Nhưng con nghĩ mẹ chơi thể thao nên tử cung mẹ khỏe, khi đẻ em bé sẽ không vỡ được đâu mẹ ạ.
Há há... chính xác, con tinh ghê!

********

Mẹ và Tí đi bơi thường xuyên đến nỗi vắng Tí 1 ngày cũng bị các chú bảo vệ hỏi. Hắn khoái lắm:

Mẹ ơi, chú ý hỏi thăm con à?
Ừ, chú hỏi sao con không đi với mẹ.
Mẹ trả lời sao?
Mẹ nói con không thích đi nữa.
Rồi chú í nói gì hả mẹ?
Chú ấy thắc mắc con nghịch như quỷ ở bể bơi, sao lại không thích nữa nhỉ.
Hì hì... con nghịch vừa thôi mà, làm gì mà chú ấy phóng vĩ đại thế?
(mẹ phì cười vì cậu í dùng từ sai) ...
Sao mẹ cười con?

À, phóng đại chứ không phải phóng vĩ đại, con nhé.
Không. Phóng đại là gì? Phải là phóng vĩ đại chứ mẹ.
Đó là từ ghép. "Phóng Vĩ đại" dài quá, người ta nói tắt là "phóng đại" thôi.

Vầng, mai con lại đi bơi nhé.
Okie.
Mẹ hỏi tại sao con đổi í đi?
Tại sao con đổi í vậy?
Con đi bơi cho chú bảo vệ đỡ nhớ con.
Yeah! Con nhớ đủ 6 vòng sải ròi hãy chơi nhé.
Vầng, con nhớ ròi mẹ ạ.

******

Thấy mẹ bị công an tít còi mà không phạt, lại cho xe đi ngay, Tí thắc mắc:

Sao công an không phạt mẹ?
Vì mẹ có thẻ nhà báo.
Nhà báo làm gì mà công an sợ thế mẹ?
Không phải sợ, mà là nể .
Tại sao công an nể nhà báo, mẹ?
Nhà báo làm việc tốt cho xã hội...
Gì nữa, mẹ?
Nhà báo nghe lời mẹ, nghe lời bà, học giỏi và không xem nhiều TV... con làm được không?
Được ạ. Lớn lên con sẽ làm nhà báo mẹ nhé.

*******

Tí thích đi tàu hỏa, thích đi máy bay, ai hỏi lớn lên cháu thích làm gì, Tí thường nói:

Cháu thích làm nhà báo giống mẹ, và làm nghiên cứu giống bố.
Làm cả hai nghề à?
Vầng, vì làm nhà báo thì được đi máy bay nhiều như mẹ, làm nghiên cứu thì được đi tàu hỏa nhiều như bố.
Hai nghề đó khó lắm.
Khó gì đâu. Mẹ suốt ngày viết bằng máy tính, chẳng phải mỏi tay viết bút như cháu. Bố suốt ngày ngủ rồi được thức khuya, chứ có phải đi ngủ sớm như cháu đâu.
Thế á?
Công an lại còn nể nhà báo, tít còi rồi mà không phạt bao giờ nhé...
Hà hà... đúng là 2 nghề ấy sướng thật.

*******
Tí đi mua đồ chơi trung thu bằng tiền riêng. Tiền lẻ nên mỗi lần thanh toán cậu í phải tự đếm rất lâu. Xong ròi cậu í cứ chờ đợi chưa đi ngay, mẹ hỏi:
Đi thôi, con yêu còn chờ gì nữa?
Tại sao cô không trả lại tiền thừa?
Hi hi... vì con đưa đủ, không thừa đồng nào mà.
Tại sao mọi lần mẹ thanh toán thì được trả lại tiền còn con thì không?

Vì mẹ đưa nhiều hơn số cần thiết, nên cô ấy phải trả lại chỗ nhiều hơn ấy.
Tại sao mẹ lại đưa nhiều hơn?
Vì mẹ không có tiền lẻ như con.
Con gần hết tiền ròi, con muốn được trả lại tiền như mẹ cơ.
Hè hè... xương cá! Có cách này nhé, con về lao động tiếp, tiền sẽ lại đầy túi thôi mà.
Ôi trời, lao động lâu đầy tiền lắm mẹ ạ.
Hè hè... lâu thì cũng là cách duy nhất. Ta đi thôi con yêu.





18 thg 9, 2011

Khi đàn ông hỏi nhiều...

Em đang làm gì? Chơi đàn, đọc sách hay đang âu yếm con trai?

Hi hi... sao anh không nghĩ em làm gì khác?

Sao em lại đặt câu hỏi ? Trả lời anh đi chứ?

Oh, anh chỉ nhớ về em với những việc như thế thôi sao?

Như thế chưa đủ ư?

Như thế là đủ ư?

Hừm hừm....Em không nhớ ai ư?

Ở tận đâu ấy, nhớ để làm gì?

Anh ở xa quá phải không? Thiệt thòi cho anh quá phải không?

Anh khỏe chứ? Mọi việc ổn chứ?

Khỏe và ổn có ý nghĩa gì ? khi không thể có em?

Oh la! Nếu không thể có em, tại sao anh vẫn yêu?

Ừ nhỉ! Nhưng nếu không yêu thì thấy sao sao á?

Sao sao là gì?

Là không phải với bản thân, em có nghĩ thế không?

Làm sao em nghĩ hộ anh được?

Đoán xem, anh đang nhớ nhất gì của em?

Hi hi...Có phải bàn tay?

Tại sao là bàn tay?

Em chơi đàn bằng gì? Giở sách bằng gì? Âu yếm con bằng gì?

Ha ha... Sao em đánh trống lảng tài vậy?

Không đúng đáp án của anh à?

Em vẫn thường lảng tránh tình yêu như thế à?

Hi hi...được ròi! Anh thường nhớ gì của em nào?

Hãy nói em nhớ gì về anh đi đã?

Hình như anh đeo kính John Lennon?

Gì nữa?

Anh chơi tennis vào cuối tuần?

Hừm hừm....Gì nữa?

Anh không bia rượu, không nhảy nhót, không có thú vui gì ngoài học hành?

Sao em không nghĩ tình yêu là thú vui của anh?

Tình yêu là thú vui được ư?

Tại sao không? Người ta có thể sống mà không yêu được ư?

Vậy phải nói Tình yêu là lẽ sống mới đúng chứ anh?

Chỉ là cách nói, em đang yêu chứ?

Vâng, hình như em yêu mọi thứ quanh em hay sao á?

Tại sao anh không được ở quanh em nhỉ?

Em cũng đang tự hỏi như thế, tại sao?

Anh sẽ tìm ra câu trả lời và cho em biết, em có muốn biết không?

Không, em thích cảm giác lúc nào cũng có người nhớ mình. Khoảng cách giữa chúng ta hóa ra rất hay.

Ôi trời! Sao em ác thế?

Khi cái tốt không đủ mạnh thì cái ác xuất hiện, anh không thấy hợp lý ư?

Hay anh vứt hết đi ... để về bên em?

Anh có chắc em xứng đáng với điều đó không?

Hỏi khó thế?

Anh cóng, không trả lời được à?

Ừ, hình như em rất giỏi làm người khác cóng?

Thế anh có hay bị cóng không?

Chỉ trước em... ngay từ lần đầu gặp em anh đã cóng ròi, em còn nhớ không?

Vâng, trả lời phỏng vấn đến lần thứ 5 mới được. Hôm ấy anh đã biết gì về em đâu mà cóng nhỉ?

Có cái gì đó rất kỳ lạ, chỉ biết chưa bao giờ anh bị như vậy. Hay sóng của em lớn, làm sóng của anh tê dại, chập cheng hết cả nhỉ?

Làm sao em biết được?

Anh muốn nghe giọng em quá, anh phone nhé?

Đừng, em lại làm anh cóng thì sao?

Ha ha... anh ước được cóng suốt đời, em có đồng ý không?

Đồng ý gì cơ? Ước gì kỳ thế?

Ôi, không qua mặt em được cái gì là sao?

Hà hà... sao anh cứ muốn mình em? Bên đó nhiều gái đẹp mà?

Ừ, nhưng chỉ để ngắm , không phải để yêu, em hiểu ý anh chứ?

Tại anh thôi, tình yêu phong phú lắm, tại sao anh không thả lỏng chút?

Thả suốt đấy chứ? :-D

Ừ, buộc khư khư để làm gì đâu?

Thả, nó càng tự do thì nó càng nghĩ về em, em có cảm thấy không?

Có chứ, tự do chính là thứ vũ khí làm cho tình yêu bền chặt vô cùng, phải không anh?

Hình như anh vừa nghe thấy em yêu anh?

Anh mơ đấy à? :-D

Cho anh mơ đi?

Không, mơ mộng là của phụ nữ, nam giới chỉ được phép mơ mộng khi chưa đến tuổi trưởng thành.

Nhưng anh chưa trưởng thành thì sao?

hà hà.... đáng ghét thật!

ANh hiểu ngược lại được không?

(Khò khò... nàng ngủ mất ròi)

14 thg 9, 2011

Bản tin tổng hợp

1/ Tình hình là sếp tổng toàn hỏi bọn mình trước rồi mới bàn bạc với sếp bên dưới sau. Nhiều khi thấy tự hào nhưng nhiều khi thấy thật tội nghiệp mấy sếp nhỏ :-D

2/ Có chương trình về biển đảo hay quá mà sức mình không kham được, đành ngậm ngùi nhường cho người khác.

3/ Đang phải làm Album cho một giọng ca trung bình, sẽ mất nhiều công sức để cải thiện giọng hát cho em í. Vấn đề là mình thích trò phù thủy nên thấy khá phấn khích ;-)

4/ Có tin là chính phủ vừa nới tuổi về hưu cho nữ CBCNV hành chính. Như vậy là bà kế toán trưởng dốt đặc, tham lam vô độ của cơ quan mình sẽ tiếp tục hoành hành thêm vài năm.

5/ Có khoảng 8/10 món quà sinh nhật là Váy, các màu các kiểu cho nên mình phải sắm một loạt phụ kiện đi kèm cho phù hợp. Cám ơn các tình yêu nhé!

6/ Cậu P của Tí sắp về, sẽ có những biến cố lớn xảy ra. Mình hồi hộp nhất là tính cách hắn sau chục năm ở nước ngoài , hứa hẹn một điệu bất ngờ ngọt ngào thì sao :-)

7/ Càng sống, mình càng nhận ra nhiều điều quá sức tưởng tượng. Được cái mình thích nghi nhanh, cho nên không hoảng sợ và lúng túng như nhiều người... ke ke...

8/ Đã từng nói mình chẳng sợ gì ngoài sự nguy hiểm với con. Nhưng cho mình đính chính còn nỗi sợ nữa là sự nhàm chán. Đang có quá nhiều thứ nhàm chán xung quanh mình, phát buồn nôn lên được :-(

9/ Bố Tí sang sửa quạt, 2 mẹ con í ới tắm cho nhau trong khi bà ngoại Tí tiếp bệnh nhân ở phòng khách. Bà bệnh nhân khen chồng cháu đẹp trai lại còn khéo tay thế, làm cho mẹ Tí cười khùng khục còn bố Tí ngượng chín người .

10/ Một lũ bạn gái ăn trưa với nhau kể xấu chồng xong ròi kết luận có lẽ các ông chồng cũng đang ngồi đâu đó kể tội vợ như này. Si ra, hôn nhân là việc thú vị nhưng đều biến chúng ta trở thành người chuyên đi bêu xấu ngời khác, một trong 10 điều cấm kị của nhà Phật á :-P

11/ Tài khoản vẫn thế nhưng không thấy lo lắng nữa. Tâm xự với Tí hắn nói: Có lẽ dây thần kinh lo lắng của mẹ bị đứt ròi.

12/ Tí không phải làm bài tập ở nhà cho nên buổi tối thường nghĩ ra các trò nghịch phá, mẹ đau đầu vì phải control độ nghịch nhưng vẫn phải niềm nở và kiên nhẫn kẻo lại phá hỏng cá tính tự tin và hồn nhiên như cô tiên của hắn.

13/ Có lẽ, mình thay đổi nhiều lắm sau quả tóc mới hay sao mà có người nhất định nói mình đã sửa mũi. Mình đành nhận xằng cho hợp với trào lưu cái :-P

14/ VIết cố cho qua số 13: Ngày mai đi ăn khao 2 em được nhận đặc cách về cơ quan. Khá nở mũi vì mình là người đào tạo 2 em đó từ thuở trứng nước nhưng cầu mong khi nào chúng nó thành sao đừng có mà cành cao với chị.

10 thg 9, 2011

Cái gì quyết định

Không phải quảng cáo, không phải khoe như nhà chị Lana xinh đẹp đâu. Ảnh mang tính chất tự xự, tớ đang phải chọn lựa giữa 2 thứ, rất băn khoăn và lúng túng hi hi... lấy ảnh ra giãi bày chút :-D



Ảnh 1: 2 cây cột i xì nhau, lúc đó nắng chói chang chả nhìn thấy gì và tớ chọn dựa dẫm cây cột bên trái, ròi về nhà xem ảnh thì thấy nó đen hơn, trông cũ kỹ hơn. Bà chụp cho tớ là hướng dẫn viên chiên nghiệp mới cho hay, cây cột bên phải từng bị trùng tu vì bị vỡ. Nghĩa là cái cột tớ tựa vào là cột nguyên vẹn, chưa từng bị tác động gì.

Ảnh 2: hai tòa tưởng niệm vua Tự Đức, tình cờ tớ ngồi vào vị trí thẳng với tòa nhà to hơn , đơn giản vì chỗ đó có bóng râm. Lúc sau, vào thăm quan mới biết đó là tòa nhà ít bị hư hỏng nhất, còn giữ được kiến trúc cũng như vật liệu cũ nhất. Tòa nhỏ đã bị trùng tu vá víu nhiều :-D

Người ta nói, cuộc đời do cá tính quyết định, cá tính do thói quen quyết định. Tớ có thói quen thay đổi theo cảm giác hưởng thụ, cái gì đem lại cảm giác hưởng thụ cao nhất sẽ là lựa chọn hàng đầu. Tớ không sợ lựa chọn sai, nhưng sợ không được hưởng thụ nhiều nhất. Phức tạp lắm cơ :-P

PS: bài hát đang nghe, tâm trạng tớ trùng với của nhân vật bài hát

7 thg 9, 2011

Quảng cáo chiên nghiệp :-D


Nhà vườn Huế hơn trăm năm tuổi, rộng 2500 m2, đủ tiếp khách mỗi người một phòng, cơm chay nấu bếp củi, nhà sử học tiếp chuyện miên man, hậu duệ vua Khải Định chơi nhã nhạc cho mình bạn nghe ...

Bấm vào hình để xem cỡ chuẩn













Còn ảnh nữa, đợi nhà sử học gửi ròi mình upload tiếp :-)

28 thg 8, 2011

Thể nào cũng...

Xôn xao lá hát
Dịu dàng nắng trong
Nhè nhẹ hương cốm
Mây xanh bay vòng

Sáng mẹ thức giấc khoảng 6h, vỗ nhè nhẹ vào mông siêu quậy cho cậu í tỉnh dần. 7h phải lên đường rồi vì trừ hao tắc đường á. Ra ngõ thể nào cũng được các cô bác trong xóm tíu tít chào hỏi "2 mẹ con dạo này dậy sớm ghê!" Hoặc, "con trai lớp mấy ròi" "ơ cứ tưởng con phải lớp 3, 4 rồi chứ nhỉ"...

Xe để xa nhà và chúng ta lại có quãng ngắn ngắn đi bộ , mẹ trước con sau, qua đường xe cộ đông đúc mẹ cũng để con tự xoay sở , dù cằn nhằn sao mẹ đi nhanh nhưng siêu quậy rất thích cái qãng thả bộ này. Các bác ở chỗ gửi xe thể nào cũng hỏi "bố đâu sao cứ chỉ thấy 2 mẹ con hí hoét với nhau?" Tí thể nào cũng nói, "bố cháu chưa dậy đâu, phải 12 h trưa bố mới dậy cơ ạ "

Lên xe, thể nào cậu í cũng bật bản nhạc ưa thích She will be loved của Maroon 5 ròi nghêu ngao hát theo, đặc biệt thích câu hát tự chế "Mẹ mãi yêu em" lặp đi lặp lại trong bài :-D Cả quãng đến trường chỉ nghe độc bài đó.

ĐIệp khúc tiếp theo là "con cần làm những gì trong ngày, điều gì cần lưu ý đặc biệt", trao đổi bằng tiếng Anh và mẹ gà cho cậu í vài câu tiếng Anh mới để đến chém gió trong lớp, kiểu you are all my best friends, you do me proud... thể nào cậu í cũng kêu lên " english is enough, vietnamese please!" " ... mẹ thể nào cũng đáp rằng " okie okie, that's all I want to say with you my gentleman in this beautiful morning sweetheart! Và cậu í thể nào cũng nói " thank you my sweet wicked lady" ke ke...

Chiều mẹ đón , thể nào siêu quậy cũng bị hỏi hôm nay có mấy lỗi, thể nào cậu í cũng cụp mắt lí nhí nếu có lỗi, và thể nào cũng cười tít, mắt sáng ngời nếu được cô khen. Thể nào cũng đòi " mẹ thưởng con cái gì đi chứ?" Mẹ thể nào cũng ôm cậu í vào lòng, vuốt dọc sống lưng hoặc thơm vào cái má đỏ ửng mướt mồ hôi, cho dù đó là lỗi hay được khen :-)

Sau đó, thể nào cũng là những giờ 2 mẹ con bơi tung tăng trong làn nước mát, cả bể bơi thể nào cũng có người trầm trồ nhái con siêu quậy bơi khỏe thế. Thể nào cũng có một bạn nào đó đến làm quen rồi mượn chân nhái hoặc bộ kính lặn đặc biệt nổi bật của siêu quậy. Rồi chúng cùng tùm tũm nhảy ùm ùm từ bục xuất phát ròi bơi thi, lặn thi... Thể nào bạn ấy cũng hẹn hò siêu quậy hôm sau bơi tiếp, nhảy tiếp nhé.

Siêu quậy hầu như không bị giao bài ở nhà, nhưng thể nào mẹ cũng yêu cầu làm cái gì đó như vẽ vời, học từ mới , đọc cho mẹ một mẩu tin tức, thể nào cậu í cũng mè nheo, ỉ ôi "con mệt lắm" lúc đầu nhưng rồi thể nào mẹ cũng dụ được cậu í vào bàn , say sưa làm không muốn rời bàn học nữa á.

Đến giờ lên giường thể nào cậu í cũng tự động dắt màn, xếp gối ngay ngắn, nằm ôm 1 cuốn sách ra chiều chăm chú lắm nhưng thể nào cũng bắt mẹ đọc vài truyện vì "mẹ đọc hay lắm, con thích nghe giọng của mẹ lắm". Thể nào mẹ cũng đọc rã cả họng ra nhưng vẫn chưa đủ với siêu quậy. Nếu không gạ được mẹ đọc thêm vài trang thì cậu í thể nào cũng gạ mẹ hát cho điệu Vọng kim lang hoặc vài làn điệu dân ca ưa thích như Lý quạ kêu, Lý ngựa ô hoặc Lý cá Ông, phải vừa hát vừa gãi cái lưng bé xíu mướt mịn cho cậu í.
Mẹ nhiều khi díp mắt vô cùng mà không thể từ chối, nghĩ bụng thể nào mình cũng khò khò trước cả hắn cho mà coi. Siêu quậy thấy giọng mẹ từ từ chậm lại, hoặc bả mà buông sách thể nào cậu í cũng tự động chui ra khỏi màn, bật đèn pin ròi kiễng chân tắt đèn ngủ, chui lại vào màn và tắt đèn pin...thể nào cũng khò khò theo mẹ chỉ sau vài giây....


Cầu vồng ở phía trời mưa
Hạnh phúc ở phía cánh cửa lòng ta

27 thg 8, 2011

Đối thoại 139 - gián tiếp gây ảnh hưởng đối phương , con mình có lợi ( và tất cả cùng có lợi)

Em à, con đang làm gì? Anh cho con đi chơi chút được không?
Nửa tiếng nữa anh hãy đến nhé.
Sao vậy?
Con đang chơi Ipad. Để hắn chơi đã đã anh hãy đến đón con.
Em chiều con thế?
Tất nhiên, con mình không chiều thì chiều ai hả anh?

Hừm...
Cả tuần con mới được chơi 1 lần mà.
Ừ, nửa tiếng nữa anh đến.
Tí ghé tai mẹ: bố bắt đầu chiều con rồi đấy mẹ nhỉ :-D

*******
Chào cháu! Cô nhờ cháu một việc nhé.
Dạ....
Em Tí rất quậy đúng không?
Vâng.
Cháu bị ảnh hưởng nên không thích em quậy đúng không?
Vâng.
Vậy mỗi lần thấy em nghịch quá, cháu giúp cô nói với em rằng như vậy là không tốt nhé. Em rất yêu quí cháu, ở nhà hay nhắc tới cháu đấy.
Nhưng em có nghe lời cháu đâu.
Cháu phải nói nhẹ nhàng cơ. Em không ưa quát nạt đâu.
Thế ạ?
Ừ, cháu nói nhẹ nhàng và chịu khó nhắc lại 2, 3 lần với em í. Em í sẽ nghe lời cháu đó.
Dạ, cháu sẽ cố gắng vậy.
Cô cám ơn cháu nhé. Cháu rất đáng yêu đó.

*********

Chị, em có việc nhờ chị nhé.
Gì vậy, em cứ nói.
Chuyện mục của tên A đang be bét quá, chị giúp nó một tay đi, vực chuyên mục đó lên không thì tội nhỏ A quá.
Em ơi, chị bận lắm, chị chỉ làm được phần việc của mình thôi em ạ.

Thực ra, sếp đã bỏ mặc A ròi, nó loay hoay mãi mà không ra làm sao, ảnh hưởng đến rất nhiều người chị ạ. Mà quan trọng nhất là A nó đang bấn loạn mà chị em mình đứng im nhìn sao?

Nhưng chị làm thế nào được khi nó không nhờ chị?
Nó là đứa bảo thủ, tự kiêu, chính vì thế mà không lường được sức mình, nhận việc quá sức, hỏng việc nhưng vì tự ái nên vẫn không tìm cách hỗ trợ từ đồng nghiệp.

Chính xác!
Chị hãy bắt nó đưa kịch bản, đưa băng rồi chị xem qua, chắc chắn chị sẽ tìm được hướng tháo gỡ cho hắn.
....
Chị làm đi, em bằng tuổi nó, nó sẽ khó chịu khi em góp ý. Chị lớn hơn thì nó sẽ không khó chịu đâu.

Giời đày! Bệnh sao khổ thế đấy. Chị sẽ cố vậy!
Thế nhé, em nghĩ mọi việc rất đơn giản mà.
Em thấy đơn giản nhưng chị thấy chưa chắc đâu.
Ôi, chị cứ vô tư đi, em tin là nó đang cần chị giúp đấy.

********

Cháu ơi, chương trình hay quá!
Dạ cháu cám ơn bác đã khen.
Đại tướng xem ròi, thích lắm và khen ngợi đó.
Dạ, đại tướng ổn chứ bác?
Không khỏe lắm nhưng rất minh mẫn.
Thế bác có thích không ạ?
Còn một vài sạn nhưng tổng thể tốt. Bác biết đề tài này không dễ đưa .

Dạ, cũng nhờ có các cộng tác viên nhiệt tình như bác đó.
Tháng trước có chương trình như vậy nhưng chán lắm, người khác làm phải không cháu?

Vâng. Một chị bên cháu nhận làm nhưng không hiểu sao sếp không ưng.

Chương trình của cháu khác hẳn, âm nhạc tốt, phóng sự rất tốt.
Hi hi... chị kia cũng là con của một nhạc sĩ nổi tiếng đó bác.

Vậy à? Sao nó làm chương trình nhạt hoét vậy?
Chắc vì chị ấy không gặp được bác đó.

Hà hà...Bác đang có ý này, bác cháu ta gặp và bàn bạc nhé.
Vâng, cháu sẽ cùng chị ấy đến gặp bác nhé.
Có cần thiết không?
Cần chứ bác. Chị ấy rất yêu nghề và nhiệt tình lắm ạ.
Ừ, vậy thì tốt rồi.


22 thg 8, 2011

Thứ Hai là ngày ....














Ngày mà ...sáng sớm 2 mẹ con thức dậy tự nhiên, không cần bà gọi ời ời như mọi khi. Ròi được chàng ôm ấp và hứa sẽ có quà vào buổi chiều.

Ngày mà ....đủng đỉnh ăn sáng bún riêu ngon nhứt Hà nội, vừa măm vừa ngắm hàng hoa Ban rợp lá xanh biếc như tấm ô khổng lồ che trên đầu mát rượi, vừa măm vừa được người ta tả cho nghe món quà rất độc đáo, đã mua nhưng chưa bit khi nào nhận được :-P

Ngày mà ....không phải đi tìm , không phải năn nỉ ỉ ôi, đối tác tự đến chỗ ăn sáng của mình nộp mạng , rồi mình đủng đỉnh về cơ quan , mở meo đọc lời chúc của mọi người :-D

Ngày mà ... sếp đi vắng nên một mình một văn phòng tha hồ chat chit chém gió trên FB .

Ngày mà... nhận được một lời mời đẹp đẽ, rất muốn nhận lời nhưng chắc sẽ phải từ chối ... vào ngày mai.

Ngày mà ....được mời ăn trưa ở một nơi bất ngờ với người sinh cùng ngày, vừa ấm cúng, vừa ngọt ngào và những câu chuyện thú vị không dứt.

Ngày mà ... bể bơi không hấp dẫn mình nữa, mải tám điện thoại với người ta quên béng giờ bơi :-D

Ngày mà... mình không lo lắng gì, không đặt kế hoạch gì, thả lỏng và ngủ ngon lành từ lúc 5h chiều đến 8h tối, mở mắt ra là bức tranh chàng vẽ tặng với lời thì thào HPB 2U!

Ngày mà... mình sẽ thức đến sáng để ... tận hưởng hết ngày ấy :-D

Ước gì ngày nào cũng là ngày thứ Hai :-D

(ảnh bữa trưa với người sinh cùng ngày, bit nhau như thế đã gần 20 năm)


17 thg 8, 2011

Khi đàn ông nhảy đẹp


Thôi không gọi là cá nữa :-D Vì người ấy như tia chớp sẹt qua tôi, làm cháy xém một phần linh hồi tôi :-)

Anh bằng tuổi, học cùng trường lớp 11B, còn tôi học lớp 11C . Hồi ấy, mẹ tôi học nước ngoài nên hay gửi đồ về cho cả nhà dùng. Tôi là đứa duy nhất của cả trường mặc đầm đi học. Sắp 18 tuổi, ngoại hình ra dáng thiếu nữ , cộng với những cái đầm quá được nên trông tôi lai láng lắm. Được cái lũ học trò hồi ấy trong sáng nên chúng rất quan tâm tới tôi chứ không có tên nào cưa cẩm hay sàm sỡ . Làm quản ca của lớp, chuyên bắt nhịp cho các bạn giờ giải lao hoặc có bài nào mới thì dạy cả lớp hát, giọng tôi không đẹp , the thé là khác nhưng được cái hát chuẩn và mạnh dạn, chả ngượng ngùng gì nên mọi việc đâu vào đấy. Vì mặc đẹp, vì biết đàn hát, tôi còn nhiệm vụ chuyên đi tổ chức sinh nhật cho các bạn theo kiểu thanh niên học đòi, tức là có hát hò , nhảy đầm á.

Bữa đó sinh nhật nhỏ bạn gái cũng tên H , lớp tui thường xuyên có đến 5, 6 H với đủ biệt danh đệm vào sau tên. Hắn mắt to nên bị gọi là H Ôc nhồi. Chúng tôi mời cả lớp bên cạnh là 11A và 11 B nên khách chắc chắn đông. Tui dặn nhỏ bạn mua hoa quả, nước ngọt, bánh xốp, ô mai, kẹo... rùi tui mang bia tới. Phân công một nhỏ khác mang cassette rùi tôi mang băng nhạc nhảy đến. Sau đó tôi bắt các bạn trang điểm, buộc tóc, đi guốc cao rùi tôi mang đầm tới... đại khái một bữa tiệc người lớn được lên khuôn ẩn sau một buổi sinh nhật rất bài bản.

Bắt đầu nhập tiệc là màn đón tiếp chào hỏi, tặng quà, nhấm nháp hoa quả, ô mai, hỏi han bài vở... cho các vị phụ huynh yên tâm hỉ hả. Sau khi các vị ấy rút lui, chúng tôi mới dẹp bàn ghế, tắt bớt đèn, vặn nhạc to dần, thay quần áo khác và ... nhảy. Thường các bạn trai nhảy trước ròi mời các bạn nữ ra sàn nhún chân ( hồi ấy tuổi tôi chỉ thấy phần lớn con trai nhảy chứ con gái chỉ lắc lư và nhún chân thôi) chuyện không có gì nếu tôi không hưng phấn sau một chai bia nên thấy nóng trong người he he.... Còn nhớ cả phòng nhảy tối om, con trai vừa nhảy vừa hú hét, mình tôi là nữ ra "sàn" mà nhảy dữ lắm, lắc bên này, lư bên kia, tóc xõa che hết cả mặt.

Nhạc hay, tôi cứ nhảy trong tiếng hú hét của đám con trai và tiếng khúc khích của bọn con gái. Có đứa lớp khác không nhìn thấy mặt tôi hỏi ai đấy, có đứa vỗ tay hô tên Titi nhảy đẹp quá... làm tôi càng phấn khích càng lắc lư càng phê nhạc không thể dứt.

Hôm ấy tôi mặc mini jupe kẻ ca rô màu hồng, áo 3 phông màu nâu có dòng chữ cũng màu hồng, đi giày da nâu bóng lộn với tất trắng ngang bụng chân y hệt trang phục nữ sinh một trường bên Châu Âu. Tôi vừa nhảy vừa ra hiệu cho đám bạn gái cùng lên "sàn" nhưng chả ma nào ra, chúng cứ đứng túm tụm một chỗ cười cười . Mãi mới thấy con bạn thân nhất ra nhún nhún cạnh tôi, nó bảo vì tôi nhảy đẹp quá nên chúng nó không muốn bị chê nhảy xấu. Tôi nói cứ bắt chước tao như này như này, một lúc rồi cũng thấy nó vặn vẹo ra trò . Đám bạn gái còn lại chỉ đứng ở rìa "sàn" nhún nhún chứ nhất định không chịu nhảy tử tế he he...

Chắc trông lúc ấy tôi đặc biệt lắm, kiểu một dân chơi hoặc một thiếu nữ đua đòi nên thu hút nhiều ánh mắt của bọn con trai. Nhảy như thế ở trường nhạc lâu rồi nên tôi tự nhiên thành thục, biết là có nhiều người để ý kiểu hiếu kỳ nhưng tôi mặc kệ, nghĩ rằng chúng chưa quen rồi sẽ quen, thậm chí sẽ nghiện vì đây là một kiểu thể thao giải phóng cơ thể tuyệt vời.

Được khoảng 15 phút nhảy đã đời , bắt đầu ra mồ hôi, khát nướ, đang ngó quanh định thần chỗ có nước ở đâu thì tôi thấy anh xáp vô nhảy gần. Trong ánh sáng chập choạng, tôi nhận ra đó là người con trai lớp 11B với mái quăn tự nhiên bồng bềnh và dáng người cao lớn, cực chuẩn không thể lẫn với ai khác. Tự dưng tôi hết khát he he...

Anh vẫn thường xuất hiện ở sân trường cùng nhóm bạn nhà giàu nổi bật của mình. Họ giống nhau là luôn chải chuốt, áo trắng tinh cùng xe đạp bóng loáng. Tình cờ thông tin về gia đình anh lọt vào tai tôi (đám con gái chắc là quan tâm tới anh nên bit rõ), rằng đó là một tiệm buôn bán vàng có tiếng ở chợ Mơ với một cửa hàng to đùng mặt phố. Nhưng điều tôi quan tâm tới anh lại là thứ khác, trong nhóm bạn nhà giàu ấy của anh có một cô bạn gái rất xinh , nếu đi gần nhau là tôi phải ngắm nghía cô bạn kia cho đến khi đi khuất mới thôi.

Vì phòng chật nên anh nhảy rất gần tôi, càng ngày càng áp sát, bọn bạn biết ý nên dãn ra cho 2 đứa tự do chuyển động. Cuối cùng, từ khi nào chúng tôi làm thành một cặp rất ensemble. Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu nhưng luôn cúi xuống vừa nhảy vừa áp mặt vào tai tôi, có lúc 2 cái mũi chạm nhau, còn tay chân thì quấn quít tứ phía. Đang phê nhạc mà được một bạn nhảy nhiệt tình, quyến rũ như vậy đời tôi chưa có bao giờ, kể cả khi nhảy trong Nhạc Viện. Bọn con trai trong Nhạc Viện hầu hết là nhỏ con, nếu có nhảy với chúng chắc cũng không có được cảm giác bị bao vây, tấn công mãnh liệt như thế.

Nhảy được chút xíu thì tự dưng nhạc tắt, chắc băng bị làm sao đó nên thấy bọn bạn nháo nhác thay băng. Còn nhớ rõ rằng tôi đã ngẩn tò te như nào khi anh rời đi. Cũng may trong mấy phút nhạc tạm dừng ấy, tôi mới được uống nước và lau mồ hôi, ngồi xuống một chiếc ghế vừa thở vừa nhớ lại cảm giác chạm mũi với anh he he....

Chắc anh chạy đi đâu đó nên tôi nhìn quanh quất không thấy. Bọn con gái xúi nhảy tiếp nhưng tôi ngần ngừ, phần muốn chờ anh, phần muốn đợi bản nhạc hay hơn. Áo tôi ướt đẫm, bó chặt lấy người, mái tóc dài cũng bết cả lại vì mồ hôi ra như tắm, tôi hỏi nhỏ H. Ốc nhồi, chủ nhân bữa tiệc, cho tôi mượn chiếc áo khác để thay thì anh quay lại, nói cười hồn nhiên với đám bạn trai gần đó rồi tiến tới mời tôi nhảy tiếp.

Chẳng thể từ chối, tôi để anh cầm tay dắt ra giữa "sàn" trong tiếng hú hét của đám bạn . Tự tôi cảm nhận rất rõ một luồng không khí nóng bao quanh người. Tiếng trống, sự mờ ảo của ánh đèn, cái nắm tay trìu mến, ánh mắt long lanh của anh, má áp má, những chuyển động nhịp nhàng của đôi chân, những va chạm lướt nhanh của da thịt... anh đúng như một cánh rừng ào ào gió, ào ào lá rơi, ào ào quả ngọt bao vây tôi, làm con bé (chưa bao giờ ở cạnh một người đàn ông gần như vậy) phấn khích, say sưa nhảy quên trời quên đất.

Sau này, bọn con gái nói cảnh chúng tôi nhảy với nhau tự nhiên, cuồng nhiệt và đẹp, người con trai luôn quấn lấy người con gái trong tư thế cái cây cao lớn phủ xuống một đóa hoa mềm mại đang vươn lên, giống hệt trong một bộ phim nước ngoài nào đó. Tiếc là hôm ấy không có máy ảnh để lưu lại khoảnh khắc thú vị này. Còn nhớ, khi chia tay, chúng tôi trao đổi địa chỉ, anh muốn đưa tôi về nhưng vì nhà tôi ngay gần đó, lại khá khuya, ( thực ra là sợ bố mẹ bắt gặp đi với giai) nên tôi từ chối, chỉ kịp hẹn sẽ gặp lại anh ở trường .

Hai hôm sau, tôi phải đến lớp sớm trực nhật gặp anh cũng đang quét lớp bên cạnh. Tôi hay có thói quen mặc bộ xâu xấu đi trực nhật, ròi sau đó thay bộ chính thức cho đỡ bẩn, mồ hôi. Có vẻ anh không nhận ra tôi nên thờ ơ lắm. Đến khi tôi thay bộ đầm, thắt bím tóc, buộc nơ trắng đứng lẫn trong đám bạn thì anh lại nhận ra, ngạc nhiên, vui mừng và giơ tay vẫy vẫy. Trong đầu óc non nớt của tôi hồi ấy tự nhiên trào dâng cảm giác tự ái, rằng tôi phải mặc đẹp mới có người nhận ra sao , mặc xấu thì bị ngoảnh đi sao (dốt thế không biết). Nhìn thấy anh đi cùng cô bạn xinh như mộng, tôi càng tự ái. Không hồi đáp cái vẫy tay của anh, tôi quay mặt đi như thể anh là người xấu nhất quả đất .

Mấy tuần trôi đi, không thấy bóng dáng dễ nhận ra của anh, dò hỏi tôi được biết anh đã chuyển vào nam sống cùng gia đình, cô bạn xinh xắn vẫn thường thấy đi cùng là em gái anh. Một cảm giác mất mát dâng lên, mấy ngày sau tôi vẫn hay sờ lên má, chỗ anh đã áp vào lúc nhảy, để nhớ lại cảm xúc tuyệt vời với người con trai đầu tiên ở gần tôi đến vậy. Dù chỉ biết nhau trong khoảnh khắc nhưng anh đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi về độ nam tính, quyến rũ đầy mê hoặc.

14 thg 8, 2011

Khi đàn ông thơm ngát

Con cá thứ nhất chỉ nhớn hơn tui 2 tuổi, học cùng lớp tiếng Anh với tui suốt 2 năm.

Dạo đó, phong trào học tiếng Anh buổi tối nở rộ. Tui tự động đăng ký đi học từ năm lớp 10 dù ở trường đang cày tiếng Nga. Vì bỡ ngỡ, vì chẳng có mấy time nên suốt năm đầu tui học đì đẹt lắm . Nhưng đến năm thứ 2 tui được một anh kèm cho thì tình hình khác hẳn. Trong lớp, anh không giao du nhiều, đi về đều ngồi đúng một chỗ ấy, không trò chuyện với ai nhưng học luôn dẫn đầu lớp. Tình cờ tui ngồi cạnh anh một buổi, thấy anh giỏi quá, tui sáp vô hỏi han, thế là cá cắn câu luôn he he...

Anh đậm người, rất chải chuốt, thời ấy mà đã sịt gôm tóc, sài nước hoa và đồ mặc toàn hàng ngoại (sau này tui mới để ý thế chứ lúc ấy chỉ thấy anh rất thơm he he...) Có người trò chuyện, tiếng Anh của tui khá hơn hẳn, học một lèo, cả hai cùng thi chứng chỉ C ngon lành. Anh thường đưa tui về nhà sau mỗi buổi học , tui tự nhiên coi đó là việc bình thường , hong nói yêu đương gì nhưng cứ gặp là dính lấy nhau. Lớp học tổ chức đi đâu là anh cũng đi và luôn ở cạnh tui, xách túi, đeo ba lô, trông đồ, thậm chí kiêm luôn cái ghế mỗi lần tui mỏi chân là tót vào lòng anh ngồi. he he....

Không chỉ lớp tiếng Anh, lớp 12 của tui đi đâu ổng cũng tham gia như một thành viên của lớp. Không nề hà viec gì, anh lăn xả và xông xáo, tự nhiên như người nhà làm cho bọn con trai của lớp nhiều phen ê mặt vì anh làm cái gì cũng giỏi, cũng chuẩn mà không bao giờ kêu ca như chúng nó. Anh trở thành hiện tượng của lớp tui vì cái gì cũng nổi bật, bọn con gái bạn tui cũng nghịch lắm, chúng cứ nhân tiện sai vặt anh suốt, vừa trêu anh, vừa để tách anh ra khỏi tui (thì chúng mới có thể nói chiện với bạn gái của chúng nữa chứ he he...).

Nhưng chỉ cần hở giây nào là anh trở về bên tui giây ấy. ANh khá kiệm lời, nhưng tui còn nhớ khi ở bên nhau, ánh mắt của anh luôn nhìn thẳng mắt tui rất lâu, nhớ nhất là động tác đứng sau lưng tui mỗi lần chụp ảnh, anh thường vòng tay qua phía trước ôm vào eo như thể hiện sự sở hữu , như muốn gắn chặt vào tui mãi mãi không rời. Chính vì thế tui mới bit cơ thể anh luôn luôn rất thơm, dù vừa làm việc gì nặng nhọc đi chăng nữa, dù mồ hôi túa ra như mưa thì anh vẫn thơm vô cùng.

Thời đó, TV đang chiếu Tây du ký, chắc mọi người còn nhớ công chúa Hàm Hương trong phim, một nhân vật luôn tỏa hương thơm độc nhất vô nhị . Anh bị tôi gọi là hoàng tử Hàm Hương bởi mùi thơm không dứt kể cả khi anh hút thuốc, khi ốm hoặc chân lấm tay bùn. Tôi giữ riêng cho mình bí mật đó , không chia sẻ cho ai, chỉ khi có 2 đứa là tui đem ra trêu chọc anh, gọi anh là Hàm Hương công chúa cho đến khi anh giận đỏ mặt thì tui chuyển qua gọi là hoàng tử Hàm Hương có nghĩa là Hoàng tử có tui (tên tui là H. nên anh hong giận mà còn thích nữa he he.... ).

Thú thật là hồi đó tui rất hiếu thắng, coi việc anh quan tâm tới tui hơn mức bình thường là dĩ nhiên. Ở trường tui nổi tiếng vì mặc đẹp và học giỏi, không xinh nhưng cả trường chỉ mình tui biết chơi đàn nên vẫn được ngưỡng mộ. Tui quen với việc được chăm sóc, quá quen với việc được để ý và vì thế mọi cư xử của tui trở nên tự nhiên và bạo dạn với những cử chỉ quan tâm của người khác. Điều đó thu hút anh ghê gớm, chỉ có điều anh thấy tui hấp dẫn như một người khác giới còn tui thì thấy anh hấp dẫn như một... fan trung thành... he he...

Tuổi mộng mơ nên tui làm gì cũng mơ mơ màng màng. Ở trường hoặc ở lớp tiếng Anh tui hay ngồi gần cửa sổ để giờ giải lao thì phóng tầm mắt ra đó ngắm nghía bên ngoài, có khi đi thơ thẩn ở sân trường nhặt hoa phượng rơi về ép vào sách vở, mặc bọn bạn chơi đủ trò nghịch ngợm của tuổi học trò. Đi chơi xa tui hay tìm chỗ đẹp nhất ròi ngồi yên lặng ngắm cảnh hàng giờ trong khi chúng bạn hì hụi nhóm bếp nấu nướng tưng bừng. Nhưng dĩ nhiên là cũng chẳng ở một mình lâu được vì bạn bè luôn muốn kéo tui đến với chúng. Tôi may mắn gì có bạn vừa biết tôn trọng khi tui muốn ở một mình với thế giới nghệ thuật xa vời (là chúng nói thế) vừa muốn giằng tui về với mọi hoạt động của lớp, của thế giới bình thường và buồn tẻ của chúng (vì buồn nên mới luôn quậy phá và nghịch ngợm he he...)

Anh chỉ biết tất cả những điều ấy khi tham gia picnic cùng lớp học phổ thông với tui, chính vì càng hiểu tui hơn anh lại càng si mê. Trong lớp hồi ấy có khoảng 4 đứa bạn chơi rất thân với tui, đi đâu cũng cặp kè với nhau như hình với bóng, chúng tôi cũng là nhóm cầm đầu những hoạt động không giống ai. Ví như tự ý góp sách vở, bánh trưng, tiền bạc... đi thăm gia đình 1 đứa nghèo nhất trong lớp khi Tết đến. Hoặc đến nhà tui lấy quần áo đẹp mặc vào, trang điểm ròi xúng xính đi xem hòa nhạc như người lớn . Hay chiến đấu tay đôi với một nhóm học sinh chuyên bắt nạt các bạn lớp dưới (vì vụ này mà cả 5 đứa mất hạnh kiểm tốt 1 học kỳ he he...)

Đại khái là đám bạn lớp 10 rất tự hào về một đứa bạn gái nghệ sĩ vừa học giỏi vừa duyên dáng vừa bụi bặm (những lúc cần) của chúng nó. Biệt hiệu Titi của tui hình thành từ thời gian này vì trông tui giống hệt nhân vật Titi trong phim Bạch Tuộc đang phát trên TV hồi ấy. Anh muốn tui vui nên cũng cắt tóc và ăn vận gần giống Catanni, người yêu của Titi trên phim, tốn bao tiền mua quần áo, và các ấn phẩm phim ảnh từ nước ngoài có hình 2 nhân vật ấy cho tui treo đầy nhà.... tui thích treo ảnh nhưng không thích anh ăn mặc giống Catanni. Bản thân tui cũng không tìm cách ăn mặc giống Titi nên tui càng không thích anh chú ý đến hình thức quá như vậy. Tui nghĩ con gái thì có quyền chải chuốt nhưng con trai bóng bẩy quá thì mất hay. Đó là điểm duy nhất tui khó đồng cảm với anh.

Sống mơ mộng và bất cần nên tui khá vô trách nhiệm với người khác. Trong khi anh chăm tui như thế nhưng tui lại hoàn toàn không nhận đó là tình yêu trai gái. Những lúc được anh ôm, được ngồi trong lòng anh, tui cảm tưởng như ngồi trong lòng anh trai , một người anh trai mà tui luôn muốn có trong đời (tại tui chỉ có em và phải xa mẹ từ nhỏ). Nhất là vì anh có mùi thơm nên tui chỉ muốn ở gần vì mùi thơm ấy chứ không phải vì anh. Nghĩa là, tui chỉ nhận tình cảm , nhận sự chăm sóc, tận hưởng mùi thơm của anh như một thứ đặc quyền mà không bao giờ tui chăm anh hoặc thể hiện rằng tui quan tâm đặc biệt tới anh.

Cho đến khi anh rời xa tui, tui mới thấy tiếc, như thể đánh mất một điều gì quí giá vô ngần.
Chúng tui chia tay bất ngờ và lặng lẽ, chỉ mấy dòng chữ của anh " Em như tia nắng làm rạng rỡ những ngày qua của anh, nhưng tia nắng đó chỉ hướng lên trên mà anh không tài nào với tới. Anh hạnh phúc vì những ngày đã qua. Tạm biệt tia nắng đẹp đẽ. Chúc em luôn rạng rỡ và mang đến hạnh phúc cho mọi người" mà làm tui thổn thức mấy đêm. Tui nhận ra mình lớn xác nhưng chưa hề trưởng thành, tui đã làm tổn thương anh mất rồi.

Cuộc sống nghệ thuật phong phú khiến tui chỉ buồn được đúng 1 tuần. Hồi ấy nếu tui xin lỗi hoặc níu kéo thì anh sẽ đến bên tui ngay. Nhưng tính tui không bao giờ hối hận bởi những gì đã qua vả lại, tự tui nhận thấy mình chỉ thích mà không hề yêu.

Hiện giờ, anh đang là một luật sư có tiếng của thành phố Hà nội, gia đình yên ấm đầy đủ. Thỉnh thoảng tui vẫn gặp anh trong những cuộc họp báo long trọng và 2 đứa vẫn tươi cười chào nhau :-) Anh đặt tên con gái đầu lòng là H và ở nhà cũng đặt nick name cho bé là Titi. Trong tim tôi, anh cũng luôn là một người đặc biệt với sự tận tâm hiếm có và mùi hương lúc nào cũng tỏa ngát :-D