Tuổi này yêu khác hẳn trước kia, không còn đòi hỏi, nhớ nhung triền miên, lúc nào cũng thấy thiếu người kia nữa.
Yêu bi giờ như kiểu bạn bè lâu năm, hiểu nhau sâu sắc, có thể nói thẳng hầu hết mọi việc, có thể nói sẵng nếu đang cáu, nhưng ai cũng biết là sau câu nói sẵng kia là tình yêu vô bờ, nên không có hờn dỗi ba lăng nhăng nữa .
Yêu bây giờ cũng có thể sến sẩm gọi nhau chàng nàng ngọt như mía lùi giống giống hồi 18, 19, nhưng chàng nàng vừa sến vừa vắt chân lên hoàn thành hàng chục việc một lúc, chứ không ngồi một chỗ mà đợi người kia đến rước đi chơi như trước.
Yêu bây giờ là không âm thầm đi mua quà cho người kia bất ngờ, mà hỏi thẳng thích gì, dẫn đi mua hoặc lùng tìm thật đúng rồi mang về để ở bàn, nhắn tin báo cho người kia chỗ để và chúc vui. Đáng tiếc hầu hết mình toàn thích sách, cho nên đồng chí kia tìm rất dễ :D
Yêu bây giờ lãng mạn chả kém trước kia , có thể đang họp nước sôi lửa bỏng mà người kia gọi cũng xin ra ngoài bằng được chỉ để chạy xuống nhà hun một cái, ôm một cái, hoặc nắm tay một cái, nhìn nhau một cái rồi chạy vào cãi nhau tiếp :P
Yêu bây giờ không phải ra những chỗ vắng nguy hiểm như hồi trước, khi nào đi cùng là cũng phải vào chỗ quen, thân thuộc, có nhạc hoặc cây xanh và có người chăm sóc cho cả hai. Miễn là đừng quá đông hoặc cứ phải chào hỏi mất time .
Yêu bây giờ có thêm đồng minh nhí, người luôn nghe mọi câu chuyện tình yêu của mẹ với ánh mắt trong veo, mà những ý kiến của hắn đưa ra bao giờ cũng khiến mẹ cười ngặt nghẽo vì sung sướng. Ví dụ: khi mẹ chọn quần áo, hắn luôn bảo mẹ đừng có mặc giống bạn con thế ...ha ha...
Trời ơi! yêu bây giờ mới là yêu ... :D
18 thg 4, 2014
1 thg 4, 2014
Bốn mùa, tự dưng em
Cuộc sống là những chuỗi ngẫu nhiên kỳ lạ, lắm lúc toàn chuyện buồn nhưng cũng có nhiều điều may mắn bất ngờ. Nếu không có thần kinh tốt, chắc mình đã gục từ nhiều năm trước, khi mà rất nhiều bất công đổ ập xuống đầu, bị đố kỵ, bị dìm hàng, bị cạnh tranh bẩn, bị cướp công, bị nói xấu... Lạ là mình chỉ buồn rất ngắn, đau rất ngắn, rồi bao việc cuốn mình đi, đưa mình đến với những điều kỳ lạ, mải thưởng thức những điều kỳ lạ ấy mình quên cha nó mất những bất công, bất lý, bất tình kia.
Cuộc đời mình là những tháng ngày thưởng thức, không chìm đắm bận rộn bởi công việc thì chìm đắm bận rộn bởi cảm xúc khác nhau với những tình huống và con người khác nhau. Khi thì rưng rưng với người bạn quá tốt bụng, nhường nhịn mình đủ thứ. Khi thì xúc động bởi được một người giỏi đánh giá cao, lúc thì lại mải mê với những trò láu cá, ngây thơ của ông con , và thường xuyên là cảm giác không đủ thời gian để tận hưởng thiên nhiên, tận hưởng những trang sách đẹp đẽ vô cùng quí báu.
Đấy, bận rộn quá nên đợt vừa rồi mình ít time viết blog. Lý do ứ phải mấy thứ vừa nêu, lý do là :
Tự dưng chức giám đốc rơi cái uỳnh vào đầu, tự dưng phải gánh một công việc mạo hiểm, tự dưng phải lead một nhóm lạ hoắc, tự dưng phải làm quen với hàng loạt khái niệm kỹ thuật mới ù cả tai, tự dưng không hứng thú với các việc cũ nữa, tự dưng có quá nhiều tự dưng :D
Đang cầu nguyện để mình đủ khỏe, đủ minh mẫn, đủ lạnh lùng lead cái nhóm này.
Bây giờ không có time để tận hưởng nhiều như trước, nếu mọi người thấy tự dưng mình khang khác thì hiểu cho mình nha. Cơ bản vẫn là Titi đáng yêu ngây thơ đôi lúc sến sẩm, chỉ là vì công việc mới đòi hỏi mình phải cho thêm mấy cục đá vào cốc sinh tố hành động thoai :))
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
