Lâu rồi không có cảm giác này, mong ngóng chờ đợi 1 người, nhưng cũng đầy kiêu hãnh để quên anh ay. Lí do?
- người ta yêu mình thật lòng, nên mình rất trân trọng, mình biết cái cảm giác yêu đó quí giá vô cùng. Mình nâng niu nó không phải cho mình, thật đấy! Từ khi biết mình, người đó thay đổi, nhận ra rằng mình không thể làm người ta thất vọng.
- mình có yêu không? Đến giờ này thì mình dám kết luận, hầu như tình yêu con người đồng loại trong mình luôn sẵn sàng mở lòng, nhưng đồng thời cũng khắt khe lựa chọn lắm lắm. Chính vì thế mà rất có cảm tình với người này nhưng mình vẫn phải dứt thôi.
- đôi khi mình lắng nghe người ấy khen ngợi vài điểm của mình cũng thấy hay hay, vì mình thấy nó bình thường, mà với người ta là cả một kỳ tích, kỳ diệu, kỳ quan :))) Tìm hiểu kỹ thì hoá ra xung quanh anh ấy toàn người xấu, quá ích kỷ và gian trá, nó làm cho anh ấy suy nghĩ tiêu cực. Giờ gặp mình như thể cá gặp nguồn nước trong
- rất biết rằng không thể bên nhau, nhưng mình luôn mỉm cười mỗi khi nhớ tới anh ấy. Một gương mặt trẻ thơ như ngọc, công tử điệu đà, đam mê công nghệ và âm nhạc, đam mê rượu chè thuốc lá, đam mê làm những điều kỳ vĩ, khiêm nhường lễ độ, đam mê màu sắc chói chang, đam mê tất tật những thứ xa sỉ cũng như thuần khiết ... Con người của đam mê ấy nói yêu tôi, vậy mà tôi phải quay đi , chạy xa, và thương xót da diết
12 thg 7, 2016
6 thg 7, 2016
Bốn mùa thất bại và em.
Mấy hôm nay hơi buồn, có vài dự án thất bại từ lúc mời thầu, thiệt hại đáng kể, vài lần như thế trước đây rồi nhưng lần này chợt nhận thấy sao mình nhỏ bé, thảm quá. Vẫn bị người xung quanh nhìn nhận như một tính cách độc lập, vững chãi... vậy mà vài ngày qua mình cảm giác như thể một con sâu bé xíu trong tổ kén, sợ hãi đến nỗi không chịu chui ra ngoài.
Thỉnh thoảng đọc vài trang sách về tội ác, lại còn tưởng tượng ra mình cũng bị như vậy. Hix....
Rồi mình dần trấn tĩnh lại, nhìn thấy còn nhiều người yêu thương mình, đánh giá cao mình, vì việc nho nhỏ kia mà mình tự oánh thụt mình xuống ư?
Xuất hiện 2 , 3 con người khác nhau trong mình.
Con thứ nhất thì buồn bã, tự trách móc bản thân, xấu hổ, thất vọng, chán nản chả thiết làm gì nữa
Con thứ 2 cố gắng duy trì lịch sinh hoạt bình thường, không coi vụ thất bại là đinh gỉ
Con thứ 3 tự nắm tóc lôi lên, nhìn thất bại kia như một bài học nhớ đời, kiên quyết không để nó ảnh hưởng đến mọi thứ của mình.
ước gì có ai để mình trao hết trách nhiệm lớn bé, để mình trở nên trống rỗng, chẳng có con nào trong người hết.
Thỉnh thoảng đọc vài trang sách về tội ác, lại còn tưởng tượng ra mình cũng bị như vậy. Hix....
Rồi mình dần trấn tĩnh lại, nhìn thấy còn nhiều người yêu thương mình, đánh giá cao mình, vì việc nho nhỏ kia mà mình tự oánh thụt mình xuống ư?
Xuất hiện 2 , 3 con người khác nhau trong mình.
Con thứ nhất thì buồn bã, tự trách móc bản thân, xấu hổ, thất vọng, chán nản chả thiết làm gì nữa
Con thứ 2 cố gắng duy trì lịch sinh hoạt bình thường, không coi vụ thất bại là đinh gỉ
Con thứ 3 tự nắm tóc lôi lên, nhìn thất bại kia như một bài học nhớ đời, kiên quyết không để nó ảnh hưởng đến mọi thứ của mình.
ước gì có ai để mình trao hết trách nhiệm lớn bé, để mình trở nên trống rỗng, chẳng có con nào trong người hết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
