30 thg 4, 2012

Bốn mùa, anh và em (18)


Biết ơn
Tâm lí con người quả là phức tạp anh ạ. Người ta làm việc tốt nhưng bị chèn ép mức lương bất công, sống thiếu thốn không đáng . Em động lòng, nghĩ cách để người ta được tăng lương, nhưng người ta không hề cảm ơn mà còn trách em đã xía vô, làm mất lòng bạn của người ta . Sao không nghĩ rằng lời nói đó đang làm mất lòng em, kẻ đang không tiếc sức giúp hắn.  Nói thật, người như vậy sẽ không thể làm việc gì tốt đẹp lâu dài. Bởi không suy nghĩ thấu đáo khi nói, cũng không nhìn thấy những gì đang tốt đẹp đến với mình, trân quí điều giản dị cũng như cảm động chân thành với điều giản dị đó. Em sống tự lập từ bé, nên em rất biết cảm giác kiêu hãnh của kẻ tự lập, bất cần đấy nhưng lại thiệt cần lắm một sự  quan tâm, theo dõi, ủng hộ kín đáo. Mỗi lần được như vậy, em tìm cách cảm ơn ngơừi giúp em bằng được và chẳng có gì xấu hổ khi em thổ lộ với người kia rằng mình sẽ biết ơn đời đời, kiếp kiếp. Sự biết ơn chân thành những điều giản dị khiến em có cảm nghĩ mình phải làm được những điều hơn thế.

Nỗi khổ

Giỗ bố năm nay tiết trời mát mẻ, vì đang trong thời gian bận bịu trăm bề, em chỉ phụ trách được 2 món, trong đó có 1 món nhà hàng đưa đến.  Ấy vậy mà 2 món của em đắt hàng nhất và sau buổi giỗ, các cậu dì, chú bác xin điện thoại để đặt tiếp món đó cho các cuộc parties riêng.  Hem phải tài nấu nướng, hem phải tài bày biện, em tự hào vì đọc được ý nghĩ và chiều được sở thích thất thường của người khác. Chưa nghĩ ra là tài gì, em đặt tên cho nó là tài xoay. Khả năng ứng biến và xoay xở học được từ công việc chính : tổ chức sản xuất các series  truyền hình. Trong đó, người tổ chức vừa phải nắm vững các kỹ năng truyền hình ( thuần tuý kỹ thuật, máy móc) vừa nắm vững thông tin liên lạc của đối tượng tham gia ( khoảng  400 người cho 1 lần quay) , đồng thời đảm bảo sự kết hợp nhịp nhàng của ban nhạc, ca sĩ, khách mời cộng hàng chục bên liên quan. Chưa kể em còn phụ trách phần biên tập và đạo diễn hậu kỳ, cần them kỹ năng của 15 năm học nhạc viện và 4 năm học trường Sân khấu điện ảnh nữa. Với 10 năm kinh nghiệm có lẻ trong sản xuất truyền hình, em  thống kê mỗi lần tổ chức như vậy, em phải xử lí khoảng trên 200 sự cố tiền kỳ, và khoảng 50 sự cố hậu kỳ từ nhỏ nhặt đến vô cùng nghiêm trọng. 

Nhưng cái khổ của em chưa hết, với khối lượng công việc như vậy, em không có quyền cáu gắt, mất bình tĩnh, không có quyền than thở với bất kỳ ai trong nhóm. Lúc nào em cũng phải tươi , phải khi dịu dàng, khi quả quyết,  làm người khác yên lòng bằng đủ mọi cách thậm chí chịu nhục, chị khinh khi để ổn thoả công việc trước tiên. 

Tất nhiên, công việc xong, em sẽ xử lý tất cả theo đúng ý em. Nghĩ a là sẽ có quyền cho kẻ này ăn cám, kẻ kia lên mây, kẻ nọ úp mặt vào sọt. he he… 

Nỗi khổ vẫn còn, đó là nỗi khổ của kẻ có quá nhiều thứ bên trong 1 cái mẹt. Mọi người thường nghĩ con người em giống cái mẹt em, nghĩa là hơi ngây thơ, hơi nữ nhi tầm thường, hơi toe toét vô thưởng vô phạt, hơi yếu đuối phù phiếm, đôi khi già câng đăm chiêu. Thế nên mọi người yêu em cũng với tình yêu tương tự, hơi mạnh, hơi sâu, hơi thiết tha, hơi chiếm đoạt, hơi da diết…. cái gì cũng nửa vời rất khó nói, cảm giác cần em đấy nhưng không biết cần như thế nào, yêu em đấy nhưng yêu như thế nào, nhớ em đấy nhưng làm thế nào để em nhớ lại cũng hem bit. Hơ hơ… 

Nếu có con gái, em nhất định hem cho bé đi theo nghề này. Không phải vì vất vả, không phải vì nguy hiểm,  mà vì nó khiến cho bạn không còn là một phụ nữ, bạn phải là một cỗ máy , thậm chí là cỗ chiến xa xủng xoảng phụ tùng hạng nặng. Hix hix…



Chính trị.

Bên ngoài cứ kêu nhà báo ở VN không được nói lên sự thật, các nhà báo buộc phải hèn nhát mà im lặng. Các bạn đâu có biết rằng, sự thật muôn đời vẫn ở đó, không nói lúc này thì lúc khác. Wikileaks đã khiến chúng ta ngã ngửa khi ở xứ sở tự do cũng có trăm ngàn sự thật nằm trong bóng  tối gần trăm năm . Hơn nữa, sự that nhìn ở góc này lại khác hẳn khi nhìn ở góc khác. Vả lại nếu các bạn yêu sự thật thì cuộc sống có bao điều tốt đẹp hàng ngày đang diễn ra , đó cũng là sự thật, phải không nào . Cuộc sống không chỉ có việc trưng bày sự thật, nhiều sự thật không nói ra thì tốt hơn hẳn, cuộc sống còn là khả năng bạn tiếp thu và truyền tải những sự thật có ích, những sự thật chỉ gây hiềm khích và chiến tranh nếu không hoá giải được thì tốt nhất nên tìm thời điểm thích hợp hãy nói. Dù có làm đau lòng vài người nào đó mà có ích cho toàn bộ phần còn lại , ta cũng phải chấp nhận.   Vụ Lê Văn Tám là một ví dụ điển hình, mình thích và khâm phục .... Chính trị là thủ đoạn, và cũng là nghệ thuật ở chỗ này. He he…


Chả có chỗ nào, chính trị làm hài lòng những người yếu đuối :-D Nếu có những người yếu đuối hài lòng là vì được chính trị gia khéo léo xoa đầu mà thôi :-P
 

Niềm hạnh phúc


Khoảng thời gian thanh bình nhất của em là lúc nằm đọc bên con khi đêm về. Một tay cầm sách, một tay xoa lưng cho bé. Bé cũng cầm một cuốn yêu thích, 5 phút sau đổi vị trí, một tay bé cầm sách một tay bé xoa lưng cho mẹ.  Dạo này em không phải mua sách cho con nữa. Bạn bè gửi tặng rất nhiều, bé đọc thoả thê. Cám ơn các bạn thân yêu nhé ( Gấu, PTN, HPLT, Gỗ, Mit…) Tình cờ hôm nay, mẹ ôm cuốn Người Lính Thuộc địa Nam Kỳ (1861- 1945) , con ôm cuốn Truyện tranh lịch sử , cùng chủ đề, cùng độ khô khan như nhau. Vậy mà sao vẫn thấy hạnh phúc kỳ lạ.  Ước gì mọi ông bố bà mẹ trên đời này đều có cảm giác tuyệt vời như 2 mẹ con em mỗi buổi tối.

20 thg 4, 2012

Bốn mùa anh và em (17)

Thầy nói mình có chữ Đức ở trán, giật mình, Đức có nghĩa là phải toàn vẹn tâm, tài, tình, tiền. Tự dưng nhìn lại xem bản thân có thực sự được như thế không? Hình như là không, hix...

Em có thói quen cực xấu là có thể tin cậy một người hoàn toàn xa lạ, chỉ cần nhìn vào mắt người ấy một lần, chỉ cần cảm thấy 1 tia sáng của ham hành động, ham ước mơ, ham cống hiến, 1 tia thôi, là em tin , em có thể rút ruột, rút gan của mình trao người ấy không chút do dự. Chính vì điều này mà không ít lần em gánh chịu hậu quả khôn lường, trao đảo cả cuộc sống. Nhưng kỳ lạ, hậu quả càng lớn thì ngay sau đó em được bù đắp càng nhiều. Thậm chí, nghĩ lại em có thể mỉm cười ước ao, giá như em có thể trao gửi ruột gan mình nhiều hơn thế. Để em được bù đắp nhiều hơn thế... hẹ hẹ... Và nếu có thể gọi tên chữ trên trán mình, em sẽ cho đó là chữ Tín. Em muốn tin, thuần khiết là tin mà không cần tưởng, không cần giấy tờ, bằng cấp chứng minh, và em muốn vạn vật xung quanh em nhuốm màu của chữ này. Một màu trắng, trong, tinh khiết.
Thầy còn nói, từ từ sẽ có chữ Phú, phải có chữ Hỷ ròi mới có chữ Phú được. Hiểu nôm na, em phải chống lầy thì mới giàu được. Như vậy có 3 khả năng:

1. phải lấy chồng giàu sẵn.
2. phải lấy chồng rồi thì mình mới làm ăn tốt.
3. phải lấy chồng để có con, con hợp tuổi thì cả nhà sẽ hiển vinh.

Trong khi đó, em là điển hình của việc tự tin, em nghĩ cái gì cũng do mình mà ra. Vinh hiển, sạt nghiệp, hạnh phúc, khổ đau, đều do tự mình làm nên, chủ thể của mọi sự là bản thân . Chưa bao giờ em nghĩ những gì đến với mình là do ... khách quan mang tới. Mỗi điều tốt đẹp đều là lẽ dĩ nhiên khi em bao quát và làm chủ được tình hình. Mỗi điều không ổn xung quanh em đều có lí do rõ ràng, sửa chữa phải sửa từ lí do đó.

Em làm việc 18h mỗi ngày, đến cơ quan sớm nhất, phụ trách nhiều đầu mục nhất, làm hộ việc của nhiều người nhất, ít kêu ca nhất, ít nghỉ ốm nhất... nhưng trong khi đó, em vẫn là người đọc nhiều nhất, mặc đẹp nhất, cười nhiều nhất. Đó là nguyên nhân mọi thứ tốt đẹp cứ vây xung quanh em, như hoa thơm quả ngọt...

Nhưng thỉnh thoảng có con sâu thấy quả ngon quá thì rúc vào đục khoét rất là vui. kè kè...

Ví như hôm qua, từ bể bơi đi lên, em tá hỏa khi cái đầm mận chín sát nách tuyệt đẹp của em, cái đầm mà mặc vào chân em dài hơn, vai em nuột hơn, vòng 1 em lấp ló gợi cảm hơn, đã bị cuỗm. Em sẽ mặc gì để ra xe? để về nhà với bé Tí và bà ngoại thân yêu đây? huhu....Kẻ cắp cùng phái, trong phòng thay đồ dành cho nữ mà,  đã không dừng được lòng tham với cái đầm tuyệt đẹp không phải của hắn, cũng không thể kìm được hành động "tội ác" của hắn, hành động sẽ khiến một đồng loại có nguy cơ Nude toàn phần ngoài trời, trước hàng trăm con mắt soi mói :-P

Nhưng em cũng không trách kẻ trộm, em trách bản thân thôi. Lí do của "quả tạ" trên :  em đãng trí, trước khi lên bể bơi đã bỏ quên đồ đẹp nhất, quan trọng nhất :-((

( Bạn Trinh hay ghê, gợi ý bài viết này nên có Nude, thì được Nude ngay nhé :-D )

16 thg 4, 2012

Bốn mùa, anh và em (16)

“Cá” mùa hè
Trời nóng, Tí được đi bơi trở lại. Giờ cu cậu toàn bơi ngửa, mà hem chịu bơi cả 50m mà cứ chốc chốc lượn lờ dưới đáy bể và xoay người như con quay trong làn nước mát. Mẹ đi bơi với cậu í được them cái thú thỉnh thoảng ôm con cá trắm da trắng đầu trọc cười toe toét , cá mẹ và cá trắm con ngắm nhau trong làn nước xanh xanh nữa. Tí thích chí và hứng khởi thôi rồi… hihi… Mẹ phát hiện thêm là, Ở bể bơi, mọi người thân thiện hơn ở trên bờ. Chắc tại vì khi con người không bị áo quần chi phối, trông ai cũng đẹp hơn, nhân văn hơn thì phải …hihi…

Hoa
Tiếp tục mạch hoa Loa kèn rộn rã cả Hà nội. Có sáng bà ngoại mua 2 chục hoa nhưng đặt ở bàn thờ nên mẹ hem bit, chiều mẹ lại mua them 40 bông nữa. Cả nhà cứ thơm dịu dàng dịu dàng, se sẽ, se sẽ, lẩn quất khi thì trên kệ tủ, trong phòng khách, trên bàn ăn, chiếu nghỉ cầu thang, những em hoa rất xinh xoè 5 cánh trông như những chiếc váy nhỏ hoặc cái chuông nhỏ màu trắng. Lúc mua hoa, mẹ Tí chủ định phải có bong  đã nở, để về nhà là được thơm ngay. Ít có mùa nào nhà nhiều hoa và thơm như thế, các loại lọ đẹp được trưng ra nhiều như thế . Những năm trước thể nào mẹ cũng chụp choạch ghi lại khoảnh khắc cả nhà trắng tinh nhưng năm nay chỉ ngắm và tận hưởng . Cái thú chụp ảnh đã qua thật rồi… hihi… nhưng thú chơi loa kèn năm nào cũng bộc phát bất ngờ, không cần hẹn hò, trù tính  :-D

Truyền thông
Những lùm xùm về các chương trình truyền hình thực tế đã trúng đích của nhà sản xuất. Người chơi truyền hình thích nổi tiếng nhanh nên nhớ, chẳng có cái gì tự dưng đến với mình dễ dàng. Bạn có thực tài thì đã phải khổ luyện, còn khi phải nhờ đến truyền thong thì không thể đoán trước điều gì đang đợi bạn đâu. Các chương trình truyền hình thực tế được sản sinh từ các nước phát triển, nơi con người được trang bị các kỹ năng truyền thong khá bài bản , còn ở ta, hầu như là con số không. Vì vậy, các trường hợp thí sinh, MC lố lăng, phản cảm trên sóng nhiều khi là do yếu kém, không được rèn giũa trong phản ứng tức thì, nó không phản ánh phẩm giá, phong thái thực sự của người tham gia. Nhưng kết tội truyền thong của ta hiện nay cũng không được. Bởi mọi thứ phải có quy trình, kể cả một nền truyền thong nhân văn cũng phải có lộ trình mới có thể hình thành ổn thoả. Trừ khi có bạn tiến sĩ truyền thong ở bển về tư vấn cho mí nhà sản xuất trong nước :-D

ĐỔi chỗ

Đang đọc đến đoạn 2 ông thầy , 1 Mỹ và 1 Anh tráo vị trí cho nhau, đang cùng trải qua cảm xúc khác lạ trong câu lạc bộ thoát y  ở môi trường cũ người này, mới người kia. Thế mới thấy, cùng một đề tài, một hoàn cảnh nhưng 2 tâm hồn , 2 đơn nguyên văn hoá xử lí hoàn toàn khác biệt nhưng đều đáng yêu đến phát khóc :-D

7 thg 4, 2012

Bốn mùa, anh và em (15)

Tháng tư .

Loa kèn thơm tinh khôi, sáng trưng một góc phòng. Loa kèn thơm dịu, màu trắng, rất dễ cắm. Nhưng cơ bản,  thú chơi hoa phải kèm theo thú chăm nhặt lá úa và thay nước mỗi ngày vài bận, nếu không , mùi lá mục trong lọ sẽ át cả mùi thơm của hoa :-P Thời tiết nóng lạnh thất thường, sếp bà ở cơ quan mình ốm lăn ra sau 10 năm không bao giờ ốm. Còn mẹ hồi hộp sau mỗi cái hắt hơi của Tí nhưng may quá, chưa thấy gì nghiêm trọng hơn.

Sơn
Tác giả "Nỗi buồn hoa phượng" đã ra đi. Cùng thời với Trịnh Công Sơn nhưng nhạc sĩ Thanh Sơn đi theo mạch dân ca . Khác với TCS, Thanh Sơn bứt ra khỏi những nỗi buồn tuổi thanh niên nhanh hơn. Ông là nhạc sĩ  vô cùng hiền, tài, sạch mà cả hai phía, hải ngoại và trong nước đều muốn níu kéo về mình. Đã làm đến 3 phóng sự nhỏ về các tác phẩm của THanh Sơn nhưng mình chưa từng gặp mặt tác giả. Cầu trời phù hộ cho hương hồn nhạc sĩ . Nhân đây xin ông đại xá cho kiểu làm việc bất đắc dĩ trên .
Chết

Mình đến bể bơi có mục đích rõ ràng, cho nên chỉ đúng 45, 50 phút bì bõm là hết hơi, chỉ muốn ù về nhà làm việc khác. Không phủ nhận trong lúc bơi, mình cũng có ngắm người khác, những đồng chí có cơ thể đẹp như tượng và bơi giỏi. Mình cũng thích trò chuyện một chút giữa những vòng bơi liên tục để lấy lại hơi. Nhưng chỉ thế thôi, mình tập trung thời gian để bơi rất nghiêm túc. Cho nên ngoài lúc nói chuyện, mặt mình lạnh như tiền, nhiều thứ khác trên người cũng lạnh như băng , đầu óc trống rỗng chả thiết tha bất cứ cái gì. Nhưng tội nghiệp mình lắm, lạnh như thế mà vẫn không yên thân. Các loại dê vì thế mà  càng thấy hấp dẫn hay sao á, cứ lao vào tiếp cận còn hơn cả thiêu thân. Nào là mắt em đẹp quá, em có săm không đấy? Không săm sao lại đẹp được như vậy? Nào là em chắc chỉ sinh năm 82, 83 là cùng, nào là cứ bơi đến gần em là anh nhắm mắt, không nhìn gì đâu đấy? Nào là bơi thế này thì chồng em chết sớm mất, nhưng mà anh cũng muốn chết như thế… blah blah… mình cảnh báo các bạn, trông mình thế mà không phải thế đâu đấy. Chết thì cũng phải biết rõ tại sao chết nha :-P


Internet

Trước đây, người ta thường ví những gì trên mạng là ảo, tình bạn, tình yêu, tri thức, cái đẹp… cứ dính đến mạng là bị coi là ảo.  Hiện tại, định kiến đó đã bớt đi, người ta nhận ra giá trị lớn của internet băng thong rộng,  hầu như mọi lĩnh vực đều phải dính đến cổng điện tử mới xong.  Bây giờ,  ai mà nói tôi không cần internet có nghĩa đó là người của thế kỷ trước. Thậm chí Internet mang đến cho thế giới thực bao điều kỳ diệu, sự sôi động của thông tin và san phẳng khoảng cách địa lý. Nói thế là để khoe cũng bằng internet , mình đã tìm được người chuyên cung cấp thư pháp nè :-D . Bài " Xuân hiểu"  của Mạnh Hạo Nhiên độc bản. Trong mơ cũng không thể tưởng tượng được điều này, nếu không có internet.

Còn bạn, internet có mang đến điều kỳ diệu nào không?