27 thg 5, 2010
Đối thoại (119 & 120)
Con nhìn kìa, lá bay nhiều chưa?
Vầng, con nhìn thấy ròi mẹ ạ.
Lá rụng thành thảm dưới đường, đẹp không con?
Đẹp mẹ ạ. Nhưng, sao lá lại rụng nhiều mẹ nhỉ?
Vì lá đã úa vàng.
Vì sao lá xanh không rụng hả mẹ?
Lá xanh còn phải làm đẹp cho cây.
Lá vàng làm đẹp cho đường đi. Lá xanh làm đẹp cho cây cối, đúng không mẹ?
Đúng ròi, con thật giỏi. Lá vàng rơi xuống trước, khi nào lá xanh thích thì vàng đi ròi rơi xuống cùng.
Lá vàng là điểm đến của lá xanh hả mẹ?
Ha ha... Không phải.
Thế vì sao lá vàng lại rụng, nhở mẹ nhở?
Cho con một đặc điểm: Lá vàng yếu ơn lá xanh.
Lá vàng là lá xanh bị đau bụng.
Hà hà... rất có thể...hà hà...
Hì hì...
Hầu như hôm nào, Tí và mẹ cũng vui vẻ bắt đầu một ngày mới như vậy. Mẹ Tí muốn cho cậu ấy niềm hứng khởi để luôn lạc quan và làm tốt mọi việc một cách dễ dàng. Có điều, vì quen được mẹ động viên như thế nên Tí cũng rất dễ xị mặt nếu bị "vùi dập". Mẹ Tí tội nghiệp cậu ấy lắm vì nếu không được vui, cậu ấy trở nên lỳ lợm và không làm gì ra hồn nữa. Quả đối thoại sau là để giải tỏa nhược điểm này.
Mẹ ơi, sao mẹ không bao giờ cáu con?
Vì mẹ lịch sự.
Vì sao chú X lại cáu con?
Vì chú X không giữ được lịch sự.
...
Con có biết vì sao chú X không giữ được lịch sự không?
Không.
Vì chú X bị đau đầu. Con nghịch ngợm, không nghe lời chú thế là chú sẽ đau đầu mà cáu đó.
...
Con thấy ai cáu là phải biết rằng người ấy đang đau đầu, phải thương người ấy. Con phải chấm dứt nghịch ngợm để người ấy không đau nữa, sẽ không cáu nữa, nghe con.
Lúc sau, nghe dưới nhà bà đang quát con mèo, Tí nói vọng xuống với bà:
Bà ơi, con mèo làm bà đau đầu à?
23 thg 5, 2010
Đối thoại (118)
Mẹ ơi. Mẹ sinh em bé đi.
Để làm gì, con yêu?
Để con được chơi với em.
Con thích em bé nhỉ.
Vâng. Mẹ ăn nhiều vào, để em bé trong bụng lớn lên. Rồi mẹ sinh em cho con.
Hi hi...con nghĩ chỉ cần ăn nhiều à?
Vâng.
Thế con ăn nhiều thì có sinh được em bé không?
Không. Hì hì...
Hì hì...đúng ròi. Không phải ăn nhiều là sinh được em bé đâu.
Thế làm thế nào sinh được em bé hả mẹ?
Phải có tình yêu.
Mẹ là tình yêu cơ mà.
Ừ nhỉ. Mẹ yêu con, mẹ yêu bà, mẹ yêu ba... sao mẹ chưa sinh được em bé cho con nhỉ?
Hay là vì em bé chưa muốn ra hả mẹ?
Có thể lắm.
Mà mẹ ơi. Người khác làm mẹ buồn thì mẹ có yêu người ấy nữa không?
Ồ không. Trái lại, mẹ vẫn yêu chứ.
Vì sao?
Vì họ cho mẹ biết nỗi buồn nó hình thù như thế nào. Con có bao giờ buồn không?
Có. Nhưng con thấy nỗi buồn có hình gì đâu hả mẹ?
Hí hí...nỗi buồn thường có hình ...hình cái lá ....lá úa vàng ...bay bay....vèoooooooo.... trong gió
(vừa nói mẹ vừa lấy tay làm lá bay bay, Tí nhìn thích lắm, cười hí hí tít cả mắt)
*****
Nhiều mẹ hỏi mình, sao mình nói chiện với con về những đề tài khó lại dễ dàng đến thế? Thực ra, trẻ con chưa cần hiểu cặn kẽ nhiều vấn đề về khó nhưng chúng lại cần người lớn thừa nhận những thắc mắc chính đáng của chúng, cần người lớn coi như chúng đã hiểu (dù chỉ là theo kiểu của chúng). Riêng mình, có nguyên tắc là không bao giờ làm trẻ buồn. Trải nghiệm về sự buồn bã rất đáng sợ, có thể ám trẻ cả đời luôn. Cho nên tốt nhất là để nỗi buồn tự nó đến, nhiệm vụ của cha mẹ là trang bị cho con trí, lực, phẩm chất (hài hước chẳng hạn) để chống lại nỗi buồn tất nhiên sẽ đến trong cuộc sống sau này.
22 thg 5, 2010
Đối thoại (117)
Bà ơi, cháu đau chân quá!
Chắc là tại cháu chạy nhảy nhiều quá ròi.
Sáng ra, chưa chạy gì đã đau bà ạ.
Ơ, thế thì vì sao nhỉ?
Vì chân cháu dài nhanh quá, xương không dài kịp bà ạ.
Hi hi...Ai nói cho cháu như thế?
Chẳng ai cả. Tự cháu nghĩ ra.
(Mẹ ngồi nghe chỉ biết cười thầm, hôm qua vừa nhắc cậu ấy uống sữa để xương dài kịp thì mới không đau chân. Trẻ con thích tự chứng minh mình tài, cha mẹ không nhất thiết phải chỉnh đốn vụ Lý Thông kiểu này, mất cảm hứng chia sẻ của bé . Bài học về sự trung thực sẽ nói ở một dịp thích hợp khác)
21 thg 5, 2010
Đối thoại (116)
9
Hí hí, mẹ nhổ được răng ròi.
A ! Cho con xem.
Nếu mẹ không nhổ cho con, răng cũ sẽ cản trở không cho răng mới mọc đúng chỗ đấy.
Thế hả mẹ?
Con có đau không?
Không ạ.
Mẹ xem chỗ răng cũ nào... Oài, cái răng mới đang đùn lên này.
Thế hả mẹ? Ai đùn răng mới lên ạ?
Hi hi...mẹ nghĩ là không có ai đùn răng lên đâu.
Thế ai đẩy nó lên?
Chẳng có ai cả.
Lạ nhỉ. Nó tự đùn lên hả mẹ?
Mẹ nghĩ là những cốc sữa đã đùn nó lên, và những bài tập thể dục nữa.
Thế hả mẹ?
Con nên uống sữa đều và tập thể dục nhé!
Vâng ạ !
17 thg 5, 2010
Đối thoại (115)
Mẹ ơi. Con lo lắng một việc.
Việc gì hả con trai?
Con lo mẹ sẽ chết.
Hi hi...mẹ chết thì sao?
Thì con sẽ phải xa mẹ. Con hong muốn xa mẹ.
Oài...mẹ không chết thì khi đi học, con cũng phải xa mẹ cơ mà. Con thích đi học lớp 1 phải hong?
Vâng, con thích đi học lắm. Nhưng con không muốn mẹ chết.
Mẹ chưa chết đâu con yêu ạ.
Mẹ nhớ đừng chết nhé.
Ừ. Mẹ sẽ không chết đâu. Con yên tâm nhé.
Bé ôm mẹ thật chặt và cười sung sướng :-)
Bất cứ việc gì gây lo lắng cho con, các mẹ nên khéo léo xua tan cho bé. Tuổi tiểu học chỉ nên tích lũy những gì đẹp đẽ , mạnh mẽ, chính xác, lãng mạn, thậm chí lạ lẫm nhưng phải vui vẻ và gây hứng thú hiểu biết. Những gì ngoài tiêu chí trên, bé sẽ học được dần dần ở những năm tiếp theo.
16 thg 5, 2010
Đối thoại (114)
Con ngồi vào đây với mẹ.
Mẹ ơi. Sao cô kia không biết kiềm chế? Sao cô ấy lại như thế với con?
(Mẹ phải kiềm chế không cười vì thấy bé dùng từ già dặn quá)
Thế con có biết kiềm chế không?
Có ạ.
Thế thì ngồi yên đây với mẹ nhé.
Vâng.
Về nhà, Tí lại nhắc lại sự việc.
Cô gì ở quán đánh con.
Ừ, cô ấy sai ròi. Nhưng con cũng sai, con có bit con sai ở đâu không?
...
Con nghịch đồ đạc của người khác khi chưa được phép.
...
Lần sau, nếu thích cái gì con phải hỏi, nếu được phép thì con mới sờ vào, nghe chưa?
Vâng ạ.
Dặn thế thôi chứ còn nhiều cái lần sau y chang thế lắm ạ. Nhưng các mẹ đừng ngại nhắc lại nhiều lần những câu dặn dò như thế. Nếu quát tháo, mắng mỏ có thể trẻ sợ không dám nghịch như thế nữa, mẹ sẽ không phải mệt khi trông con nữa nhưng sẽ làm thui chột sự trong sáng của chúng, khiến chúng mất cảm hứng khám phá, tò mò thế giới, dần dần sẽ mất khả năng ham học hỏi, nói chi đến khả năng sáng tạo.
12 thg 5, 2010
Đối thoại (113)
Mẹ lên lớp con đi.
Để làm gì, con yêu?
Mẹ lên xem lớp con.
Mẹ xem bằng web cam từ nãy tới giờ ròi mà.
Mẹ thích hong?
Thích lắm, con yêu.
Mẹ lên lớp con nhé.
Vẫn muốn mẹ lên hả con?
Vầng, con muốn mẹ biết mặt các bạn mới.
OK, mẹ lên cùng con.
Yeah!
...
Các bạn ơi. Đây là mẹ tớ.
Chào các con.
Con chào cô! Con chào cô!
Mẹ tớ đấy. Mẹ tớ đến thăm lớp mình đấy.
Con có nhiều bạn mới nhỉ.
Vầng, nhưng con sắp chia tay các bạn ấy ròi. Con sắp lên lớp 1 mà.
Ừ, tất cả các con đều sẽ vào lớp 1. Con có vui không?
Có ạ. Con thích đi học. Con sẽ có bạn nữa phải hong mẹ?
Đúng ròi. Sẽ có nhiều bạn nữa con ạ.
(Chẳng có gì đặc biệt ngoài ý nghĩ trong đầu mẹ: giá người lớn cũng có thể vô tư lự và không để sự nhớ nhung níu kéo như con :-D )
11 thg 5, 2010
Đối thoại (112)
Tí: Bà ơi. Bao giờ lớn, cháu cũng sẽ kéo ô tô bằng răng bà nhé.
Bà: Ừ, nhưng khó đấy.
Tí: cháu sẽ đá vỡ những viên gạch liên hoàn nhé.
BÀ: Hừm...
Tí: Cháu cũng sẽ bẻ 3 thanh sắt một lúc bằng cổ họng bà nhé.
Bà: Cái đấy rất nguy hiểm đấy.
Mẹ : Bà yên tâm, cháu bẻ từng thanh một đã.
Tí: mẹ nói "Nhở con nhở " đi.
Mẹ: Nhở con nhở?
Tí: Vầng. Nhưng bẻ từng thanh không ấn tượng mẹ ạ.
Bà: bà sợ cháu bị thương khi làm những trò này lắm.
Mẹ: Không sao đâu bà. Cháu Tí sẽ cẩn thận mà.
Tí: he he...Mẹ nói "Nhở con nhở" đi.
Mẹ: Hé hé...nhở con nhở :-D
Tí: vầng ạ.
Mẹ: hé hé...
Bà: há há ...
7 thg 5, 2010
Đối thoại (111)
Lâu lắm, hai thầy trò mới gặp nhau. Trưa nắng gắt. Trong bóng râm của cây bồ đề bên hông chùa Tảo sách, thời gian như ngừng lại. Chỉ có chuyển động của những ngọn gió rất khẽ lay lay mái tóc của hai thầy trò:
Thầy ơi. Trời nắng bốc cả hơi. Mùa hè thật rồi.
Nhiều người sợ cái nắng đầu mùa này thì phải.
Nhưng ngồi trong bóng râm lại mát mà thầy .
Có ánh nắng gay gắt, con mới thấy bóng râm là rất mát, phải không?
Vâng. Quả là thế! Có nắng gắt khó chịu nhưng cũng có bóng mát đầy thích thú song hành. Nghĩ đến bóng mát thì sẽ thấy nắng gắt rất có lý.
Đúng thế!
Nhưng, thưa thầy. Sao con người cứ hay sợ cái này, sợ cái kia khi làm một việc gì đó. Thí dụ đi đâu đó vui chơi, lại sợ nắng nóng? Yêu người này, lại sợ người ấy không yêu mình?
Còn con?
Thú thật là hình như con chẳng còn cảm giác sợ nữa. Hay, con có vấn đề về cảm giác ròi hả thầy?
Không phải có vấn đề.
Dạ. Nhưng con sẽ không bao giờ "được" sợ hãi nữa ư?
Ta tặng con mấy câu này. Con tự hiểu ngay thôi:
Người đàn ông sinh ra từ lửa. Cứ nguội dần đến độ biết yêu thương.
Người đàn bà sinh ra từ nước. Cứ ấm dần cho đến khi hết run sợ.
2 thg 5, 2010
Đối hình, không phải đối thoại :-D
THế nên món ăn vừa dọn ra đẹp đẽ và gợi cảm thế nài
Nên ta phải vừa thưởng thức vừa bình luận cho xứng đồng tiền bát gạo
Phải ăn thật duyên dáng, cùng với hàng mi khép hờ ...mặc ai soi mói thì soi
Nhưng có người vẫn khó chịu vì bị soi trong lúc ăn thì phải. Khó chịu phát, mặt kém hẳn vẻ hot hot thường ngày
Uầy, mềnh ngồi cạnh đại gia, đương nhiên mềnh là chân dài (có chân dài khác nóng gáy cho mà xem :-D) .
Đồng chí chân- hong -hề -dài kia chém gió gì với đại gia của mềnh nhỉ?
Đây là fan hâm mộ mới nhất của anh VMC. Cái máy ảnh 14 chấm của anh C kém quá! Chả thấy được nét xinh tươi của em ấy gì cả :-D

Nhưng tại sao ngồi gần mềnh thì nghiêm trang vậy? Hu hu...



