31 thg 3, 2010

Đối thoại (100)

Một người vợ biết tin chồng mình đang mê một cô ca sĩ trẻ, tài sắc vẹn toàn. Nếu lương của các cô ca sĩ khác khoảng 5 đồng thì chồng bà trả cô ca sĩ mà ông đang chết kia là 5000 đồng. Cả gia đình đang định đi Pháp sinh sống , vé đã mua, mà chỉ vì cô ca sĩ kia muốn ông ở lại, ông chồng đã hủy hết vé, chịu mất khá nhiều tiền vì cô. Bà vợ dù rất yêu chồng nhưng đã đến gặp cô ca sĩ kia. Và đây là đối thoại của họ:

Chào em.
Em chào chị.
Em quả là cô gái xinh đẹp.
Dạ, chị quá khen em rồi.
Nhưng trước đây, khi chưa có 6 đứa con, chị còn đẹp hơn em.

Dạ, em biết.
Chị không tiếc tuổi xanh của mình. Vì tuổi xanh của chị đã thành 6 đứa con đẹp như hoa rồi.
Dạ, các cháu của anh chị đẹp như những thiên thần nhỏ.
Nhưng chị nghĩ, chúng cần một cuộc sống tốt hơn ở đây.
Dạ. Chị cứ nói tiếp ạ.
Nếu em thương ông ấy thật lòng, chị nhường ông ấy cho em.
...

Nhưng em phải thuyết phục ông ấy để chị và các cháu ra đi.
Chị...
Nếu em không làm được điều ấy thì chị mới trách em.
....
Đó, em nghĩ đi nhé. Ông ấy đã ở lại và sẽ ở lại vì em đấy.

( Sau cuộc đối thoại nài, cô ca sĩ không bén mảng đến chỗ ông chồng nữa. Người đàn ông giàu nhất nhì HN đã vì cô mà ở lại, sống thêm hơn 30 năm trong nghèo khó và khổ tâm...vì đã làm vợ con nghèo khó và khổ tâm theo. )

30 thg 3, 2010

Đối thoại (99)

Mẹ ơi, hôm qua con làm gì mà phải xin lỗi mẹ ấy nhỉ?
Hi hi...mẹ hong nhớ nữa, con à.
Mẹ nhớ ra đi. Để con nhớ lại lỗi của mình, con còn rút kinh nghiệm chứ?
Hi hi...khi phạm lỗi mà biết xin lỗi là tốt ròi con yêu.
Nhưng con muốn nhớ ra lỗi của mình.
À, thế này. Hôm qua con ngủ quên nên tè ra quần một ít trong khi ngủ.
Oài, thế hả mẹ. Tại vì con hong đi tè trước khi lên giường phải hong mẹ?
Đúng ròi. Nhưng cũng tại mẹ hong nhắc con nữa.
Thế là tại cả hai hả mẹ?
Đúng ròi. Con đã xin lỗi mẹ ngay. Bi giờ đến lượt mẹ xin lỗi con nha.
Hi hi...
Con quên nói gì ròi.
Mẹ nhắc cho con, nói gì sau khi được xin lỗi ấy nhỉ?
Hãy nói "Không sao đâu mẹ", con nhé.
Không sao đâu, quí mẹ ạ.
:-D

28 thg 3, 2010

Đối thoại (98)

Con ơi. Đến giờ đi ngủ ròi. Mẹ con mình đi đánh răng nhé.
Con chưa muốn ngủ. Con muốn tập viết chữ.
Thế con viết đi.
Mình viết mấy trang, mẹ?
Mình viết 2 trang nhé.
Vâng ạ.

Đang viết thì bé kêu đau mắt.

Thôi, con đừng viết nữa kẻo đau mắt thêm.
Hong, con phải viết xong 2 trang chứ. Mẹ lấy cái khăn bịt bên mắt đau lại cho con.
Hic...mẹ sợ con đau thêm mắt mất.
Không sợ đâu mẹ. Bịt mắt như cướp biển Caribe lại cho con. Con sẽ hết đau ngay mà.
Đây, mẹ bịt mắt đây.
Hết đau ròi mẹ.
Con viết thêm một dòng ròi đi ngủ nhé.
Không , phải viết đủ 2 trang mới đi ngủ được, mẹ ơi. Con đang thích viết, mẹ ra chỗ khác đi. Đừng quấy rầy con nữa được không?

Mẹ rón rén đi ra chỗ khác sau khi thắt lại ngay ngắn cái dây bịt một mắt như cướp biển cho cậu ấy.

25 thg 3, 2010

MÙA NẮNG TRONG

Đang tuổi lớn nên con trai cao rất nhanh. Mẹ thường xuyên phải cho Tí đi phơi nắng để có vitamin D , thì mới tổng hợp được canxi cho hệ thống xương cốt của con . Đây là những gì mẹ cháu nhìn thấy qua mấy hôm chủ nhật vừa ròi. Mẹ ghi lại (đã thêm thắt cho mùi mẫn) bằng một cây bút và trang cuối của cuốn sách mẹ cầm theo. Đáng lẽ chỉ giữ cho riêng mình, nhưng vì có bạn thắc mắc "sao chị kiên nhẫn cho con đi chơi thế? Em biết là có lợi cho con nhưng vẫn thấy vừa sốt ruột, vừa tiếc thời gian vừa lười lắm". Bạn ơi, hãy đọc đi, để thấy thời gian là của cải, dùng như thế nào cho ích lợi như thế nhé :



Hai mẹ con tôi thường dạo chơi trong công viên mỗi sáng thứ 7 hoặc chủ nhật. Từ bao giờ, tôi rất thích khoảng thời gian này . Con chơi, mẹ đọc sách hoặc đi bộ thơ thẩn ngắm nhìn cảnh vật và ngắm nhìn trời đất, ngắm nhìn những gia đình khác cũng đang thơ thẩn đi bộ và ngắm nhìn cảnh vật, trời đất xung quanh.


Tiết xuân năm nay khang khác. Trời mát , chúng tôi đến công viên vào buổi trưa nhưng nhiệt độ rất dễ chịu. Có những bé con mặc áo dài tay, nhưng cũng bé chỉ mặc áo cộc tay mà chỉ sau một lúc nô đùa là cũng mướt mồ hôi và đứa nào mặt mũi cũng hồng rực và mắt thì sáng ngời long lanh.

Tôi thích ngắm nhìn, mọi thứ có thể khiến tôi ngắm nhìn rất lâu đặc biệt khi có thời gian như lúc này.


Có thể đó là chiếc lá chẳng may rụng vào giữa trang sách đang đọc, với những đường gân nhỏ, mép cong, màu ua úa, có vài lỗ thủng li ti và tỏa mùi hăng hăng làm tôi nhớ rằng có thời, tôi thích tặng bạn trai đầu đời những chiếc lá đậu vào áo tôi thuở trước.


Có thể đó là một cô bé con chạy ngang chiếc ghế tôi ngồi có đôi bím xinh xinh rối bù, tay lấm lem cát, miệng đỏ tươi và đôi mắt biếc xanh như ngọc , vừa chạy vừa nhìn tôi như muốn hỏi cô ơi cô thích cháu lắm phải không.


Có thể là một gia đình trẻ với bà mẹ trắng tinh, tròn vo sau cơn sinh nở phải ở cữ vài tháng trong nhà, nay được sổ lồng, cắp con đi chơi với chồng như đi công tác với cái túi to lặc lè nào sữa, nào khăn, nào quần, nào áo thơm tho bé tí và sặc sỡ như một đóa hoa trên váy áo của thổ dân bộ tộc châu phi.

ĐẶc biệt, tôi thích ngắm trời mây qua những tán lá rung rung, sạch sẽ của công viên. Chỉ qua khoảng không gian giữa hai tán lá ấy thôi, tôi nhìn thấy bao áng mây khác nhau bay qua, cũng có thể là sau đó chính những áng mây ấy bay lại, bay tới, bay lui nữa chăng vì gió hay thay đổi lúc thì lay tán cây từ trái sang phải, lúc lại thấy chúng lay từ phải sang trái.


Chỉ biết rằng, mây là mây mà không phải chỉ là mây.


Lúc thì mây mang dáng vẻ của một trò chơi của hai đứa trẻ cùng tuổi đang đào đất tìm cái gì mà chúng cũng không biết nhưng rất hứng thú, vừa đào vừa bi bô xì xồ, nức nở tấm tắc chỗ đất này trắng, chỗ đất này đen.


Lúc thì mây mang bóng hình một bà mẹ đang nựng con nhỏ còn ba của nó chụp ảnh 2 mẹ con xinh đẹp và sung sướng chạy lăng xăng tìm những góc máy tốt nhất miệng liên tục tự động viên ôi em và con đẹp quá, đẹp quá, ba chụp này, chụp này.
Có lúc tôi nhìn thấy màu nắng vàng nhạt trên đám mây khiến hình khối của nó rõ hơn, trắng hơn , xốp hơn, nhiều vân mây hơn y như vạt nắng làm cho tóc của người bà đang trắng hơn, xốp hơn, nhiều sóng hơn khi phải chạy theo cậu cháu đít tôn hiếu động và nhanh như sóc.


Vâng, nắng chính là mục đích của tôi khi đến đây cho nên nắng làm tôi rất phấn khích. Nhưng nắng hôm nay có gì đó khá đặc biệt, không mấy người nhận ra là có nắng, nếu nhận ra thể nào cũng bắt con ngồi vào chỗ có bóng râm.


Có một chị bán trứng vịt lộn vừa đặt quang gánh xuống, miệng tươi như hoa mời các mẹ cho con ăn trứng nóng vừa chín của chị vừa nói may quá trời không nắng thế này thì các con chơi được lâu và trứng của chị sẽ có nhiều khách . Vừa nói xong thì áng mây trên đầu của chị ấy rẽ ra, rải một chùm nắng rất nhẹ xuống chị và cả đôi quang gánh nặng trĩu khiến cả hai bỗng sáng bừng lên như được choàng một lớp áo phản quang lung linh. Nhưng người đàn bà mau miệng ấy đang mải bận bịu với gánh hàng và mấy người khách đầu tiên, chẳng nhận ra lớp nắng trong veo đậu xuống vai áo chị, hong khô giọt mồ hôi rịn rịn trên má, khiến đôi má ửng lên và gợi cảm lạ lùng. Chẳng ai để ý đến vạt nắng trong ấy ngoài luồng khói mỏng bốc lên từ chiếc nồi trứng. Chẳng hiểu sao tôi nghĩ nắng mang mùi vui vẻ, dù mùi đó như thế nào thì tôi cũng không tả nổi.


Ngắm thật lâu vạt nắng cuối xuân ấy, rồi tôi nhìn lên trời cao lúc này bỗng không một gợn mây. Mây trốn đi đâu hết chỉ còn mỗi mặt trời tròn vo có màu trắng y như mặt trăng. Tôi chợt cười thầm, nhớ ra, con trai tôi thỉnh thoảng cũng nói hôm nay con thấy mặt trăng ở giữa đỉnh đầu mà tôi nói con nhầm, đó là mặt trời. Không, mặt trời phải màu đỏ chứ, con trai tôi cãi. Giờ, trực tiếp nhìn thấy mặt trời đúng là có màu trắng lúc này, mới thấy hóa ra con tôi không nói sai và tự nhủ, mình phải nói lại cho con biết, mùa xuân có thể cho ta thấy mặt trời có màu rất khác .


Một vài ông bố, bà mẹ giục con về vì trưa quá ròi. Nhưng lũ trẻ không chịu về ngay. Chúng chạy loăng quăng khắp công viên và cất lên tiếng cười lanh lảnh vì phấn khích. Bỗng nhiên, tôi thấy trong tiếng cười của chúng vạt nắng trong veo từng hong khô giọt mồ hôi của chị bán trứng. Có điều, mùi vui vẻ trong vạt nắng nhẹ ấy giờ đây chẳng có luồng khói nào kiểm chứng.
Chỉ duy nhất sự trong veo của tiết xuân đang nhè nhẹ cựa mình bên dưới lớp vỏ cây. Và bên trong những tế bào xương đang phát triển như bão của lũ trẻ con đang vui đùa kia nữa.

23 thg 3, 2010

Sắc màu cuộc chơi

Tình hình là em vụng quá nên bi giờ mới tìm ra cái giây giắc tải ảnh từ điện thoại ra máy tính. Hic... hình ảnh từ buổi tân niên kiêm chúc mừng 8. 3 do anh Thụy tổ chức cho chị em đơi ạ :-)
Can tội mải tám và ăn uống quá nên chỉ nhớ ra vụ chụp hình lúc chén bát đã sạch sẽ. Hi hi...




Nhà hàng Snow Z yên tĩnh và có view đẹp lắm. Chỗ cả hội ngồi là chỗ đẹp nhất nữa. Cái màn tím trong veo che hết xừ nên trên hình khó thấy view nhưng được cái là tạo cho bối cảnh thêm phần lãng mạn, mộng mơ.


Áo Hoa chụp với áo Tím cà nào. Cười gì như bắt được vàng thế áo Hoa ơi :-D

Áo Vàng xinh lém mà máy em chụp mất nét chẳng rõ lắm. Cơ mừ áo Đỏ poọc đô vẫn phong độ hỉ :-D
.Áo Hồng bon chen chụp với áo Hoa bằng được. Đứng hơi bị gần nhau nhá, sít nữa thì thành bông hoa hồng ròi :-D


Anh áo hoa lăng xăng chạy khắp nơi, cấm có cái ảnh nào thiếu anh ấy :-P. Áo đen kia cười xinh nhưng mừ hơi đóng băng khi ở cạnh một lúc 3 thần tượng hay sao ấy :-D

Ồi, áo Hoa chụp với váy Hoa cho đủ một rừng hoa nào :-P

22 thg 3, 2010

Đối thoại ( 97 )

Mẹ tắm cho bé, có lúc hơi mạnh tay:

Mẹ kỳ đau quá.
Mẹ xin lỗi con.
Mẹ gãi đau quá.
Mẹ xin lỗi bé. Con đỡ đau chưa?
Ròi ạ.

Bà mặc áo cho bé, chẳng may chạm vào mặt bé:

Móng tay bà cào mặt cháu ròi.
Ôi, bà xin lỗi cháu.
Bà cắt móng tay đi bà nhé.
Ừa, hôm qua bà cắt móng tay cho cháu, hôm nay bà sẽ cắt cho bà.
Hi hi...bà cắt cả móng chân nữa nhé.
Ừa, bà nhớ ròi. Bà cám ơn cháu đã nhắc bà nhé.

Bố hút thuốc lá, có khi hút nhiều quá một lúc:

Bố hút thuốc nhiều mẹ ạ.
Khi nào thấy bố hút nhiều, con tránh đi chỗ khác nhé.
Bố cứ xán đến con cơ.
Thế thì nhắc bố tắt thuốc ròi hãy xán đến con.
Bố làm thế là sai mẹ nhỉ?
Ừa.
Thế thì bố phải xin lỗi con chứ?
Đúng ròi. Để mẹ nhắc bố nhé.

Mẹ dắt xe vào nhà, bé đóng cổng giúp mẹ:
Mẹ cám ơn con trai.
Không có gì, thưa quí cô !

19 thg 3, 2010

Đối thoại (96)

Mẹ xem tranh của Tí. Bé vẽ một con sư tử nhưng có bộ mặt màu xanh. Mẹ thực sự ngạc nhiên nên hỏi con:

Sao con lại vẽ mặt sư tử màu xanh nước biển nhỉ?
Con thích màu xanh.
À, ra vậy. Thế tại sao con chọn màu xanh nước biển mà không phải màu xanh khác?
Màu xanh nước biển đẹp mẹ ạ.
Mẹ nghĩ mọi màu khác cũng đẹp mà?
Vầng, con hong bit nữa. Mẹ hỏi khó thế?
Hi hi...mẹ nghĩ con chọn màu xanh nước biển vì màu đó trông vui vẻ và khỏe mạnh phải hong.
Đúng ạ. Màu xanh nước biển trông rất vui vẻ. Như là con vui vẻ đi tắm biển ấy mẹ.
Hi hi...tuyệt, con nói đúng lắm. (mẹ thấy con trả lời trôi chảy, tranh thủ nhồi nhét) Thế con thấy màu xanh lá cây thì trông thế nào?
Con thấy....con....thấy...
Trông màu xanh lá cây rất mát mắt đúng hong nào?
Dạ, đúng ròi, màu xanh lá cây thường có ở những nơi nhiều bóng râm mẹ nhỉ.
Hi hi...con mẹ thật giỏi. Đúng là như thế. Mẹ hỏi về các màu khác nữa, con có muốn nghe hong?
Có ạ,
Vậy màu vàng thể hiện điều gì nhỉ?
Theo con là sự ấm áp.
Ví dụ mẹ xem nào? Màu vàng nào ấm áp nhỉ?
Màu tia nắng mặt trời ạ.
Chính xác, con trả lời tốt lắm, con yêu ạ. Thế màu đỏ thể hiện điều gì?
À, màu đỏ ... màu đỏ ...
Con thấy cái gì màu đỏ nhỉ?
Vâng, ví dụ như lửa đỏ í mẹ.
Hi hi...nếu ví thế thì mình nói màu đỏ thể hiện sự nóng bỏng có được không, con yêu ?
Vầng, màu đỏ là màu nóng bỏng, như lửa mẹ nhỉ.
Còn màu đen thì con thấy nói lên điều gì?
Màu của sức mạnh ạ.
Ôi, đúng ròi, con làm mẹ rất vui đấy. ( Thực ra là "choáng" chứ không chỉ vui). Còn màu gì mẹ con mình chưa nói đến nhỉ?
Màu trắng.
Màu trắng theo con thể hiện cái gì?
Tình yêu.
Ối, sao con biết?
Vì màu trắng trong trẻo ạ.
Hí hí...đúng ròi. Màu trắng là trong trẻo, là tình yêu Vậy, sao trái tim người ta hay vẽ màu hồng nhỉ?
Màu hồng cũng thể hiện tình yêu ạ.
Thế tình yêu màu trắng khác tình yêu màu hồng ở chỗ nào hả con trai (mẹ giả vờ ngơ ngác)?
Chẳng khác nhau gì cả. Đã là Tình yêu thì giống nhau mẹ ạ.

*****
(Hu hu...mẹ Tí vừa nghe thấy cách đây đúng 10 phút đoạn đối thoại này, bèn ghi ngay lại hong thì mải xúc động mà quên béng mất )

17 thg 3, 2010

Đối thoại (95)

EM này, con chị dạo này khó bảo quá đi. Cô giáo nó thường phàn nàn: nếu con chị tập trung chút thì nó sẽ học giỏi lắm. Mà chị nói mãi nó vẫn cứ nghịch hí hoáy trong giờ học em ạ.
Bài vở nó thế nào ạ?
Nó vẫn được điểm cao các môn tự nhiên, nhưng mà điểm viết thì tệ.

Có phải chị ít nói chiện với con không?
Ừ, chị chỉ nói được vài câu là nó cãi. Chị chán chả nói nữa. Căn bản là nó học vẫn khá em ạ. Nhưng vẫn bị cô giáo kêu. Và đi đâu có 2 mẹ con thì chị không nói được nó. Nên chị mệt mà ít muốn cho nó đi đâu nữa.

Có phải chị và con ít khi tâm sự với nhau không?
Ừ, nó thường chỉ nói với bố là chính. Với chị, nó cần cái gì mới hỏi xin.

Hi hi...chị ít khi nói chiện với nó thì 2 mẹ con sẽ khó hiểu nhau. Chị sẽ không bit con cần gì, si nghĩ gì sai lệch mà điều chỉnh. Con cũng không thấy cần phải lắng nghe mẹ nói nữa.
Nhưng mà nói nó chẳng nghe, mẹ con cãi nhau mệt lắm em ạ.
Hi hi...phải bit cách nói chiện với trẻ thôi chị.
Nói thế nào em?

Trẻ càng bé càng ưa nịnh. Như em thì em cứ vừa ôm, vừa xoa lưng, vừa thủ thỉ vào tai những lời mật ngọt kèm những lời cần răn dạy. Các cậu í là cứ mềm nhũn ra rồi gật đầu lia lịa hứa làm theo ngay í. Mà chúng làm theo thật, như kiểu để lần sau lại được mẹ ôm, xoa lưng và thủ thỉ nữa í. Hi hi...

Ừ, chị chưa làm thế bao giờ với con em ạ. Mình chỉ muốn được việc ngay nên toàn ra lệnh và quát tháo. Mẹ chẳng bảo được con mà con thì càng ngày càng bướng. Thật là thất sách.
Hi hi...chị cứ thử làm mà xem. Con chị sẽ khác hẳn. Tác dụng trông thấy ngay lập tức đấy.


16 thg 3, 2010

Đối thoại (93 & 94)

Nhà lại có chuyện hả anh?

Ừ, bà T lại gây sự.

Khổ thân mọi người. Anh cho em gửi chị T chút tiền cho chị í ăn Tết.

Em đừng làm thế. Hư thêm bà ấy. Đã lười không chịu làm ăn lại còn hay gây chuyện.

Em nghĩ anh càng yêu vợ, anh càng phải thương chị ấy. Chị ấy thiệt thòi nhất nhà, anh không thương chị gái mình thì ai thương chị ấy đây?

Thôi em đừng tham gia , anh sẽ biết tự giải quyết. Ngày xưa em chả cãi nhau với bà ấy là gì.

Ngày xưa em sai. Ngày xưa em cũng chỉ nhìn thấy cái xấu của chị ấy mà không thấy rằng cái xấu đó có mặt trên đời này là vì chị ấy không được yêu thương, thông cảm và sẻ chia.

Ai mà thông cảm với người lười mãi được.

Anh đã kiên trì thông cảm chưa? Hay chỉ được vài tuần, còn thì lại để mặc chị ấy với cuộc sống đầy khó khăn và tủi thân vì định kiến.

Người ta đều anh em kiến giải nhất phận. Làm sao lo mãi được.

Em nghĩ anh có thể yêu người khác máu được thì tại sao không thể thương chị gái mình nhỉ? Cứ cho là chị í bị bệnh lười đi, đó là bệnh vô phương cứu chữa như ung thư đi. Anh sẽ thấy chị ấy phải chịu đau đớn vì bị cười chê suốt ngày chứ không phải anh, người chăm chỉ và tài hoa ngời ngời.

Ôi, em biết gì mà bàn. Em có yêu được mãi một người đâu mà dạy anh phải yêu mãi bà ấy.

Ha ha...đúng, em không yêu mãi được một người nhưng em mãi thương người ấy. Tình yêu đẹp và quí nhưng không thể so với tình thương đâu anh ơi.

*********

Này, cái con bé ấy có vấn đề về nhiều thứ quá.
Ừ, chẳng hiểu nó nghĩ gì mà hành động như thế.
Nó tệ thế mà cậu vẫn đối xử với nó tốt như vậy.
Ồ, nó tệ nhưng không có nghĩa tớ phải tệ theo nó.
Nhưng tớ không tài nào làm như cậu được. Cứ nhìn thấy mẹt nó là tớ muốn đi ra khỏi phòng.
Uầy. Thế là nó ảnh hưởng xấu lên cậu ròi.
Đúng thế. LÀm thế nào giờ? Chẳng nhẽ phải cười nói với nó trong khi ghét thậm ghét tệ?
Uầy. Ghét làm gì cho mệt.
Nó đáng ghét mà. Không phải mình tớ nói thế.
Ừa. Nhưng cậu nên nhớ , ghét nó thì cậu thiệt trước. Lúc nào cũng phải bực bội vì một đứa không xứng đáng.
Thế làm thế nào bi giờ?
Như tớ thì tớ coi nó là một đứa bị bệnh.
Bệnh gì?
Bệnh tham.
Đúng thật... cái gì nó cũng muốn mà chẳng phấn đấu bằng thực chất của mình. Toàn giả lả này nọ phát mệt. Lại còn đưa chuyện chọc gậy bánh xe...


Có ai tham lam mà còn đủ tỉnh táo để làm việc nữa đâu?
Nhưng nếu nó bị bệnh tham thì càng thấy ghét.


Uầy, đã gọi là bệnh thì khổ lắm cậu à. Bệnh thể xác thì đau thể xác, bệnh tinh thần thì đau tinh thần. Nó trôgn thế mà chẳng sướng gì đâu. Nên đừng ghét nó nữa đi cậu.
Ok, tớ sẽ cố. Nhưng mà có lẽ khó nhằn đây .

12 thg 3, 2010

Đối thoại (92)

Trong công viên, mẹ ngồi trên ghế đá đọc sách, con nghịch cát. Lũ trẻ chạy nhảy, trêu chọc nhau ầm ĩ nhưng mẹ không can thiệp. Một lúc sau, có vẻ chán nghịch cát ròi, bé mon men lại gần mẹ với đôi má hồng rực vì nô đùa:

Con trai mẹ xinh quá.
Mẹ cũng xinh.
Con thích gì ở mẹ nhất?
Con thích mắt mẹ nhất.
Gì nữa, con yêu?
Con thích má mẹ nhất.
Vì sao nhỉ?
Má mẹ thơm lắm.
Mẹ thấy má con hồng và phúng phính, mẹ thích ghê.

Con còn thích cả người mẹ. Con muốn ôm mẹ (ôm lấy ôm để với bàn tay đầy cát). Không biết, mẹ có gì mà con thích mẹ thế nhỉ?

Là vì mẹ luôn dịu dàng với con đúng không?
Vầng. Con thích mẹ dịu dàng. Con không thích bố hay quát con.
Khi nào bố quát to thì con chỉ việc suỵt suỵt rằng, bố ơi, con nghe rõ rôi, bố đừng quát to mà đau họng nhé.

Hí hí...dạ. Bố cũng yêu con mẹ nhỉ?
Ừ, bố yêu tất cả chúng ta. Bố chỉ hơi nóng tính thôi. Con đừng nóng tính giống như vậy nhé.
Vâng, con không nóng tính đâu mẹ ạ.
Mẹ thấy vừa rồi con cũng la hét hoành tráng lắm. Những lúc như thế con có biết là rất xấu không?
Con có biết. Nhưng mà tại các bạn cứ trêu con, làm cho con nổi nóng.

Thì con trêu lại, hoặc con lờ đi coi như không nghe thấy.
Lờ đi là gì ?
Là coi như điếc, không nghe thấy những lời nói xấu í.

Làm thế nào được mẹ. Con có bị điếc đâu?
Hí hí...ừ, con mẹ không điếc. Vậy khi nào các bạn trêu con thì con nói đừng trêu tớ nữa, tớ yêu các bạn mà.

Nói như thế thì sẽ không phải nổi nóng nữa hả mẹ?
Có ai lại nổi nóng với bạn khi đang yêu thương bạn đâu, đúng không con?
Dạ. Con yêu thương bạn, con lại ra chơi với bạn đây. Mẹ nói yêu con đi.
Mẹ yêu con.

10 thg 3, 2010

Đối thoại (90 & 91)

Cô phóng viên phải đi tìm nhà một nhạc sĩ để làm kịch bản cho chương trình sắp tới. Đứng trước cái ngõ bé tí, toàn biển hiệu y tế, không có thông tin gì về số nhà của người cần gặp nên cô dựng xe và hỏi bà già bán nước đầu ngõ:

Cháu chào bà. Bà ơi, trong ngõ này có ai là nhạc sĩ X.O không ạ?
Có. Nhưng ông ấy vừa đi bệnh viện ròi.
Ôi, bác ấy bị sao hả bà?
Không bit. Bị cấp cứu.
Ôi, thật hả bà? Bà có thể chỉ cho cháu nhà ông ấy ở đâu, còn ai ở nhà không bà?
Đi vắng hết ròi.
Ôi, cháu rất cần gặp bác X.O.
Tối mai, cô quay lại thì chắc có người đấy.
Tối mai cháu bận mất ròi. Cháu nhờ bà một việc được không ạ?
Việc gì?
Cháu để lại số điện thoại và tên cháu. Nhờ bà chuyển cho người nhà nhạc sĩ X.O và lời nhắn có việc rất quan trọng, cháu chờ họ gọi liên lạc để làm chương trình cho bác X.O bà ạ.
Không, tôi không chuyển đâu.
Ơ....
Cô vào bên trong kia, nhà của em gái ông X.O đó mà hỏi.
Vâng, cháu cám ơn bà. Hic...

...
Cô phóng viên bấm chuông. Có tiếng đàn ông vọng ra:
Ai đó?
Cháu ạ. Cháu là H ở VTV ạ.
Hỏi ai?
Cháu muốn hỏi thăm nhạc sĩ X.O ạ.
Đang ở bệnh viện.
Dạ, bác có thể mở cửa cho cháu gửi cái này cho bác X.O không?
Không. Vào bệnh viện mà gửi.
Cháu sợ là không thể tìm ra chỗ bác í nằm mất.
Phòng số 10 khoa cấp cứu bệnh viện ...
Dạ. Thế bác có số điện thoại của người nhà bác X.O không? cho cháu xin với ạ?
Không.

...


Cô chán nản ra gặp lại bà bán nước:
Bà ơi. Bà giúp cháu chuyển cái card visit này cho người nhà bác X.O nhé. Cháu có chút này gọi là mừng tuổi bà.
(Bà bán nước nhìn xiền, không nói gì sất)

Không thấy ai gọi cho cô cả ngày hôm sau. Tối nay, cô có nên qua nhà nhạc sĩ X.O không? Nếu qua, ông ấy mất ròi thì sao? Nếu ông ấy rất yếu, không thể nói chiện với cô nữa thì sao? Cô có nên mang máy quay lại những gì có thể là cuối cùng của người nhạc sĩ lão thành này không? Làm như thế có gọi là xúc phạm người đang bệnh tật , đau đớn không?

7 thg 3, 2010

Đối thoại chào mừng 8/3

Như đã hứa, anh còn nợ LN xiền mừng tuổi nhỉ. Anh sẽ mừng tuổi tất cả các chị em phụ nữ ở đây.

Ồ, thế là mình được ăn theo chị LN.

Còn đây là quà của mình cho chị em. Mọi người hãy chọn nhé. Có 2 màu xanh, đỏ đấy.

Hí hí...em cứ hô bừa chị em chuẩn bị nhận quà. Hóa ra cũng đúng nhỉ :-D

Em ơi. Nhưng vẫn thiếu hoa.

Tối nay, hoặc còn 3 ngày nữa để chị nhận hoa cơ mà.

Hí hí...

Anh chỉ có quà thoai. Hoa để dành cho tên khác còn có việc nữa chứ.


Này em, nếu bọn anh mà đặt hoa lên bàn lúc này là có chiện to ròi đó.


(Cả nhà cười rần rần)

*********



Chị à.

Ờ, chào em.

Chị đang làm gì đấy?

Em nào í nhỉ?

Em là em Này đây này.

A há. Thật hả?

Sao mọi người cứ hỏi ai là em Này mà hong hỏi em nhỉ?

Hi hi...ừ nhỉ. Sao em bảo là em làm trong VTV?

Đâu, em có nói em làm ở VTV bao giờ đâu?

Chị nhớ có đọc đâu đó em nói thế cơ mừ.

Em chưa có comment nào nói em làm ở VTV đâu, thật đấy.

Ừ, thế cơ đấy. Em làm cả nhà tò mò ghê cơ.

Hi hi...

*******

Mẹ ơi, mai mẹ chuẩn bị cho con một chai la vie không, mẹ nhé.

Ok, nhưng để làm gì hả con yêu?

Con sẽ chuẩn bị quà cho ngày các bạn trai phải có quà cho các bà, các mẹ, các bạn gái , mẹ ạ.

Là ngày gì nhỉ?

Ngày của phụ nữ í mẹ.

Nhưng mẹ muốn biết chính xác là ngày gì cơ?

Là ngày mùng 8.3

Chị em phụ nữ đi ra đi vào

Nhận hoa rồi cứ xì xào

Ồ chẳng thấy có anh nào đưa chân

Chị em cứ đứng lần khân

....

Chẳng hiểu sao Tí quên câu cuối nhưng cũng đủ cho mẹ và bà được trận cười tóe lệ :-)

Bonus ca khúc diễn tả vẻ đẹp thiếu nữ xuất sắc của một tác giả mình hâm mộ, nhất là về độ si mê phụ nữ một cách lịch lãm và không cần che đậy của ông .


3 thg 3, 2010

Đối thoại (89)

Tí đến nhà người quen chơi không có mẹ đi cùng. Cậu chàng nghịch cái gì đó và bị cô ấy nhắc nhở vài lần, nhưng có lẽ do thích thứ đó quá nên cậu í cứ lặp lại trò nghịch đó, làm cho cô phải lớn tiếng hơn bình thường:

Tí ơi, cô cảnh báo con lần thứ 3 nhé. Không làm như thế nữa nhé.
Cô à. Cháu là khách đấy. Cô đừng lớn tiếng thế cô nhé.

Cô cười tá lả vì cậu chàng cảnh báo cô mà mặt cứ tỉnh bơ. Khi kể lại cho mẹ cô ấy vẫn cười như nắc nẻ :-D

*********

Chủ đề Thiên đàng địa ngục rất hay được Tí nhớ ra và tra vấn mẹ những lúc cu cậu ranh rảnh:

Mẹ ơi, làm thế nào để liên thiên đàng?
Phải ngoan và chăm chỉ thôi con.
THế lên thiên đàng ròi mình được làm những gì?
Mình được chơi.
Thế thì việc gì phải chăm chỉ hả mẹ? Hay là mình phải chăm chơi hả mẹ?
Ha ha...đúng ròi, chăm chỉ chơi con ạ.
Thế lên thiên đàng có được thưởng hong mẹ?
Nếu con hư thì cũng không được thưởng.
Giời ơi! Thế thì có gì hay ở thiên đàng chứ?

**************

Hôm nọ mẹ đi vắng. Tí ngủ ở nhà bố. Mẹ hỏi thăm giấc ngủ đầu tiên ở nhà bố đầu năm nay của cu cậu:

Con yêu của mẹ có ngủ ngon hong?
Có ạ.
Con ngủ với ai?
Con ngủ với bố và cô Đ.
3 người ngủ trên 1 giường thì chật quá.
Nhưng con thích ngủ với bố.
Ừ, nhưng lần sau con bảo bố sang phòng của mẹ ngày xưa ròi 2 bố con ngủ ở đó nhé.
Vâng, nhưng mẹ ơi. Sao phòng của mẹ bây giờ lại là phòng của cô Đ?
Tại vì mẹ không dùng nữa, mẹ chuyển cho cô Đ dùng.
Con chẳng thích thế. Con thích ngủ với mẹ ở phòng ấy.
Thế nếu mẹ ngủ ở đó, thì con cho cô Đ ngủ ở đâu.
Mẹ và con nằm đầu giường. Cho cô Đ nằm cuối giường.
Thế còn bố?
Cho bố nằm một mình ở bên kia.
Thế con không sợ bố buồn à?
Bố ngủ ròi, làm sao buồn được.
Hà hà...
Sao mẹ cười?
Mẹ yêu con quá. Mẹ cười vì mẹ yêu con thôi.
Hí hí...con yêu mẹ!