Cơn bão vừa rồi báo động đã hết mùa thu, mùa mơ mộng. Ấy vậy mà bi giờ em mới có time để mộng mơ. 2 tháng rồi em vừa bận vừa không có $ để shopping. 4 ngày trước em lôi tấm vải đũi được tặng từ lâu, vì màu khó mặc quá nên cứ để yên mấy năm rồi. Đem đến hàng thuê thêu vẽ vẽ cho thợ, cầm đến hàng cắt may vẽ vẽ tiếp cho thợ... thế là ra cái đầm hồng chóe ơi là chóe mà chỉ mất có 210k, chưa đến 10$ hihi...lại còn được khen rối rít là độc đáo và sexy nữa chứ hihi... so với đồ đũi thêu đắt kinh hoàng ở Hàng Gai chiếc đầm của em vừa hiện đại hơn, vừa độc đáo hơn hẳn . Mai em sẽ tiếp tục lấy một tấm vải tơ tằm màu huyết dụ ( trông màu khá già nên bị bỏ xó cũng hơn 1 năm rồi) , đi mua ren cùng màu về xắp xếp vẽ kiểu rồi đưa ra thợ xem thế nào :) Thời buổi khó khăn nhưng em vẫn diện và có đầm mới là lí do dư xế ...hê hê...
Có mấy người tin là em rất yêu phụ nữ, hầu hết những người phụ nữ quanh em đều có một nỗi khổ nào đó, thậm chí là 2, 3, 4 , 5 nỗi khổ. Bit thế nên trong bất cứ trường hợp nào em đều bênh vực họ, nếu cần em đều tìm cách giúp họ hết sức có thể. Người ấy rất khổ tâm chuyện chồng con, luôn tìm lời khuyên từ em, rồi nhờ vả này nọ triền miên. Em lại là đứa không sợ bị lợi dụng, ( hehe... chắc anh sẽ ngạc nhiên tại sao em không sợ. Bởi tình yêu tự thân nó là KHÔNG SỢ HÃI. Nếu có tình yêu thực sự với con người, với cuộc đời, con người sẽ không -bao- giờ -sợ - hãi nữa. ) Em lờ mờ bit mình bị lợi dụng bởi con người ấy từ khá lâu, vâng, người ấy là gái chứ nếu là giai thì em không cho phép đâu, nhưng em không mảy may trách móc, coi đó là một phần của cá tính ấy. Sự việc quả là đúng như dự đoán, thời kỳ này em có ít time cho người ấy cũng đông thời là lúc cô ấy thăng quan tiến chức, là do em giới thiệu để lên đấy, những tưởng cô ấy sẽ vui vẻ vì đạt mục đích nhưng người ấy quay ra đối xử với em khác hẳn. Chưa dừng ở đó, bấy lâu 2 chúng em gắn bó như chân với tay như hình với bóng vậy mà chỉ vì một lời xúc xiểm của người ngoài, người ta lôi em ra đấu tố ...ha ha... hóa ra cô ấy muốn lên cao nữa mà em lại là nhân tố cản trở khá lớn ạ ( có bit đâu, nhà 3 đời làm quan nên em rất bit thế nào là chốn quan trường, chán lắm, tránh xa tránh xa :P )
Tiên Sinh Bùi Giáng có câu thơ diễn tả gần đúng tình huống này
Vẽ màu trái chín trên cây
Mà sao giá lạnh ngón tay trong hồn
Nói "gần đúng" là vì em quên nhanh lắm. Chỉ sau một đêm ngon giấc, sáng ra diện đầm hồng tự thiết kế là em lại rạng rỡ , ấm áp trở lại thôi, anh. Đời có quá nhiều thứ để nồng nhiệt, giá lạnh làm chi cho phí của ke ke ke...
30 thg 10, 2012
25 thg 10, 2012
Bốn mùa, anh và em (56)
Em cố đọc cho xong Phương Đông lướt ngoài cửa sổ nhưng thực sự không thích. Đây là cuốn dành cho người phương Tây với những cảm nhận khá chập chững về dị biệt của các nền văn hóa. Mọi quan sát đúng là lướt phướt, chả có gì kỹ càng và sâu sắc. Thỉnh thoảng lắm mới được thấy chi tiết thú vị như phong tục đánh răng bằng cây tươi, những tảng đá màu ngọc bích trong rừng Việt nam,... những gì tác giả quan sát được về các nước châu Á khác hầu như rất bình thường và không đặc sắc với độc giả gốc Á. Cuốn này sẽ dẫn đầu danh sách mang đi tặng ...ke ke...
Đọc blog bạn Gỗ thấy nhắc đến Philip Roth bèn giở lại Người Phàm của ông coi chơi, cười khành khạch mỗi lần đọc đến chỗ nhân vật "tâm sự" về tình dục, nghĩ đến những lời răn dậy em vẫn được nghe hàng ngày thật hồ đồ và lèm bèm. 50 năm rồi, miền Bắc Việt nam tuy có tiến bộ hơn trước nhưng đa số vẫn tăm tối và hủ lậu dã man :D Tất cả những gì gọi là cá tính đều bị ém nhẹm, tất cả những gì nổi bật đều bị san bằng không thương tiếc. Không phải không có người nhìn thấy cá tính ấy, sự nổi bật ấy, nhưng họ không care, không khuyến khích bởi đối với họ, sự an toàn là trên hết. Cộng với bản chất phi -tiến- bộ, không muốn người khác hơn mình, nói chi đến khái niệm về sự tinh tế, chi tiết... khá nhiều người ở miền Bắc chỉ biết làm đẹp lòng cấp trên mà mất hẳn lòng bao dung, sự tìm tòi và tình yêu cái đẹp.
Kinh tế suy thoái trầm trọng, việc đến tay em vẫn nhiều, thu nhập khá nhưng cũng có nhiều việc dùng đến tiền quá, mấy chục triệu 1 tháng vẫn không đủ. Mới thấy, suy cho cùng thì bản chất của tiền là sự thiếu thốn. Anh thiếu tiền nhậu, anh thiếu tiền shopping, anh thiếu tiền mua quà biếu, anh thiếu tiền đi nghỉ, anh thiếu tiền học cho con.... xã hội tiêu dùng luôn khiến con người cảm thấy mình thiếu nhiều thứ quá. Người kia có mà sao mình không thể có blah blah....Cộng với sự yếu kém trong hoạt động ngân hàng, tài chính , dân tình trong nước cứ là lo sốt vó, nghi kị lẫn nhau, ém tiền chờ cơ hội tốt hơn chứ không tin tưởng và nhiệt tình đầu tư như trước.
Bên kinh doanh bất động sản làm sao thế nhỉ? Khủng hoảng của họ rất nghiêm trọng vì đọng vốn đọng đất lớn nhất trong các ngành. Đẩy giá ảo lên, chiếm dụng tiền nhãn rỗi mà không tái đầu tư hiệu quả là chiêu thất sủng từ lâu của châu Âu vậy mà nó tái hiện lại đầy hồ hởi bên VN , để rồi thât bại thê thảm. Từ hồi giá đất lên cao kinh hoàng, em đã thắc mắc về sự vô lí này và nhất định không đầu tư những nơi không thực tế. Cảm nhận lúc đó của em chỉ là, xung quanh còn quá nhiều việc, nhiều người cần mình giúp, tại sao lại dốc tiền tỉ vào những chỗ không người này? . Mình có thể giàu ư, giàu để làm gì nếu mình không giúp được người khác? Tiền để một chỗ trong khi bao nhiêu người đói, cần quần áo, cần cơm? Đó là gì nếu không phải tội ác?
Đọc blog bạn Gỗ thấy nhắc đến Philip Roth bèn giở lại Người Phàm của ông coi chơi, cười khành khạch mỗi lần đọc đến chỗ nhân vật "tâm sự" về tình dục, nghĩ đến những lời răn dậy em vẫn được nghe hàng ngày thật hồ đồ và lèm bèm. 50 năm rồi, miền Bắc Việt nam tuy có tiến bộ hơn trước nhưng đa số vẫn tăm tối và hủ lậu dã man :D Tất cả những gì gọi là cá tính đều bị ém nhẹm, tất cả những gì nổi bật đều bị san bằng không thương tiếc. Không phải không có người nhìn thấy cá tính ấy, sự nổi bật ấy, nhưng họ không care, không khuyến khích bởi đối với họ, sự an toàn là trên hết. Cộng với bản chất phi -tiến- bộ, không muốn người khác hơn mình, nói chi đến khái niệm về sự tinh tế, chi tiết... khá nhiều người ở miền Bắc chỉ biết làm đẹp lòng cấp trên mà mất hẳn lòng bao dung, sự tìm tòi và tình yêu cái đẹp.
Kinh tế suy thoái trầm trọng, việc đến tay em vẫn nhiều, thu nhập khá nhưng cũng có nhiều việc dùng đến tiền quá, mấy chục triệu 1 tháng vẫn không đủ. Mới thấy, suy cho cùng thì bản chất của tiền là sự thiếu thốn. Anh thiếu tiền nhậu, anh thiếu tiền shopping, anh thiếu tiền mua quà biếu, anh thiếu tiền đi nghỉ, anh thiếu tiền học cho con.... xã hội tiêu dùng luôn khiến con người cảm thấy mình thiếu nhiều thứ quá. Người kia có mà sao mình không thể có blah blah....Cộng với sự yếu kém trong hoạt động ngân hàng, tài chính , dân tình trong nước cứ là lo sốt vó, nghi kị lẫn nhau, ém tiền chờ cơ hội tốt hơn chứ không tin tưởng và nhiệt tình đầu tư như trước.
Bên kinh doanh bất động sản làm sao thế nhỉ? Khủng hoảng của họ rất nghiêm trọng vì đọng vốn đọng đất lớn nhất trong các ngành. Đẩy giá ảo lên, chiếm dụng tiền nhãn rỗi mà không tái đầu tư hiệu quả là chiêu thất sủng từ lâu của châu Âu vậy mà nó tái hiện lại đầy hồ hởi bên VN , để rồi thât bại thê thảm. Từ hồi giá đất lên cao kinh hoàng, em đã thắc mắc về sự vô lí này và nhất định không đầu tư những nơi không thực tế. Cảm nhận lúc đó của em chỉ là, xung quanh còn quá nhiều việc, nhiều người cần mình giúp, tại sao lại dốc tiền tỉ vào những chỗ không người này? . Mình có thể giàu ư, giàu để làm gì nếu mình không giúp được người khác? Tiền để một chỗ trong khi bao nhiêu người đói, cần quần áo, cần cơm? Đó là gì nếu không phải tội ác?
19 thg 10, 2012
Bốn mùa, anh và em (55)
Mỗi sáng sớm, thật hạnh phúc khi thức dậy với cảm giác sảng khoái, nhìn sang bên thấy 1 giai (ngon lành cành đào) ngủ thật sâu bên cạnh. Hôn chàng vài cái để chàng tỉnh ngủ dần, mẹ thong thả làm gì thì làm, rồi lại vào hò hét cho chàng tỉnh hẳn. Chàng sẽ ườn èo một lúc, càu nhàu một lúc , mẹ sẽ cù hoặc xoa lưng cho chàng dễ chịu mà mỉm cười bắt đầu một ngày mới.
Giờ chàng đã cao mét tư, đi gần vừa giầy của mẹ, thỉnh thoảng chụp lấy áo mẹ tự mặc vào làm trò cho mẹ cười. Bất cứ khi nào, làm việc gì, ngoài kiểu mẫu được cho, chàng cũng hay tự sáng tác thêm kiểu của chàng và kệ bất cứ chê bai hay dèm pha gì từ những người xung quanh.
Dạo này chàng không đòi ngủ bên bố nữa, chàng đang đợi mẹ hoàn thành phòng riêng cho chàng để ngủ riêng, chàng cũng không đòi mua đồ chơi nhiều như trước, hầu hết thời gian chàng để dành tập đàn và nghe nhạc, xếp hình hoặc tán gẫu với mẹ.
Hôm nay giờ tiếng Anh có text mà con không làm mẹ ạ
Sao vậy?
Con thấy thầy toàn ra text để trò làm mà không có gì khác, rất chán.
Con có nói với thầy không?
Có, thầy nói sẽ rút kinh nghiệm. Bà chủ trường cũng cho là con đúng.
Thế mà hôm nay vẫn Text à?
Vầng, vì thế con phản đối, không làm ạ.
Rồi sao?
Thầy gọi con ra nói chuyện, thầy nói con không nên như vậy. Thầy sẽ nghĩ ra nhiều hoạt động khác nhưng lần này con nên làm bài text.
Và con đồng ý?
Vâng, con nghĩ mình có thể gắng và nên cho thầy thêm cơ hội.
Mẹ nghĩ con làm thế là đúng, mẹ hoàn toàn ủng hộ con.
Vâng, con được 5/6 đấy mẹ.
Điểm số thế nào cũng được, miễn là con đã làm hết sức, con yêu ạ.
Con cám ơn mẹ.
2 mẹ con chụt chịt nhau say đắm :D
Chàng dạo này cũng bắt đầu măm được nhiều món hơn, không khảnh ăn như trước. Mẹ học làm pizza và hamberger chiều chàng, nhưng món tủ của chàng vẫn là bún chả hoặc phở gà trộn. Chàng cũng thích thịt bò xào săn rắc hạt tiêu , thích bí xanh nấu tái, cuốn dê nướng hoặc cuốn cá chép nướng. Chẹp, soành ăn sớm quá , hy vọng sau này chàng cũng sẽ bit nấu ngon đãi vợ :D
Ngày 20/10 sắp đến, nhiều chị em mong nhận quà nên chúc nhau nhận nhiều quà và hoa. Em thiệt tình không mong gì cả, ai tặng hoa lúc này em thấy vô diên. Hờ hờ.... nhưng ngày mai em sẽ mua hoa, để con trai tặng cô giáo và bạn gái học cùng. Thích hay không cũng phải dạy chàng cách quan tâm tới người khác. Sản phẩm , dự án lớn nhất đời em chính là chàng, vì thế không thể bất cẩn, cảm tính :-)
14 thg 10, 2012
Bốn mùa, anh và em (54)
Nhân còm mèn cảnh báo của bạn Mèo, rằng thì đàn ông bi giờ lừa đảo nhiều lắm, lợi dụng phụ nữ cô đơn nhiều lắm, mình thấy vừa đúng vừa chưa đúng.
Đúng là vì:
Muôn đời nay đàn ông vẫn là những kẻ thích đi săn, thích rình rập con mồi , nhất là mồi ngon và thú vị. Đó là bản năng của họ, y như bản năng thích vun vén, chăm sóc gia đình của phụ nữ. Họ cũng dẫn đầu vì tật cả thèm chóng chán, do tâm sinh lý giống đực không có niềm vui nào bền lâu ngoài thú vui chinh phục :P
Đàn ông thông minh thường thích những gì đòi hỏi tài năng, chinh phục phụ nữ giỏi giang cũng là 1 tài năng. Cái thú được trò chuyện với những người phụ nữ giỏi giang khác hẳn trò khoe mẽ, tán tỉnh các em teen teen. Vì thế, nếu họ gặp đúng người phụ nữ hay ho lại có chút nhan sắc đó, đàn ông thông minh say nắng rất nhanh.
Những người đàn ông sinh trưởng trong gia đình gia giáo, nghiêm khắc thường rất ngoan, không quan hệ trai gái rộng và có xu hướng cưới những người phụ nữ hiền thục, nhu mì, phần lớn là nhạt nhẽo. Khi gặp người phụ nữ có những phẩm chất trái ngược người vợ trên, anh ta như thể bị hút chặt vào người phụ nữ ấy, sức hút không thể cưỡng được, ngoài tầm kiểm soát của anh luôn.
Chưa đúng là vì:
Ban đầu, đàn ông thích phụ nữ do bản năng. Nếu gặp người dễ dãi, đẹp mấy mà không có gì hơn thì bản năng ấy chỉ dừng lại ở tình 1 vài đêm. Nhưng nếu bị thu hút mạnh mẽ bởi những phẩm chất đặc biệt của cô ấy thì đố anh nào chạy thoát. Và anh ta cũng không muốn thoát vì sự hấp dẫn quá ư là hiển nhiên, quá ư là đậm đà ngay trước mắt.
Trở lại với những người sinh trưởng trong những gia đình gia giáo hoặc thiếu thốn tình cảm (không hiểu sao mình gặp khá nhiều) . Chính bản thân anh ta chưa từng biết đến những giá trị hay ho từ 1 người phụ nữ, như vừa chín chắn vừa ngây thơ, vừa đoan trang nhưng cũng vừa lẳng tính, vừa khờ khạo vừa sắc sảo, vừa vụng về nhưng cũng rất khéo léo, vừa chân thành nhưng cũng độc đoán hơn cả chính anh ta.... Ngay khi nhận ra những điều ấy, anh choáng váng, anh cảm tưởng như lạc vào một thế giới khác thú vị gấp ngàn lần cuộc sống ngoan ngoãn buồn tẻ của anh. Thậm chí lúc đầu anh cũng không hoàn toàn đồng ý với sự vừa này vừa nọ mới mẻ ấy nhưng không thể không nghĩ đến, không thể không ước ao, thậm chí còn rồ dại lên vì người ta. Đòi bỏ vợ , bỏ gia sản , bỏ tất tần tật vì những chữ vừa... vừa... ấy.
:-D
:-D
Rất nhiều người thoạt nhìn cách phục sức của em thì nghĩ em có gì đó hấp dẫn, khêu gợi, bí ẩn... thấy em hay cười thì nghĩ em dễ dãi, thấy em dĩ hòa vi quí thì nghĩ em khờ khờ... thấy em hay đùa thì nghĩ em không nghiêm túc... trời ơi, tất cả những thứ đó chỉ là một góc nhỏ xíu , vui vẻ, thân thiện mà em thích dành cho những người xung quanh mình. Những đau đầu, những toan tính, những sắp xếp trên dưới dày đặc của công việc, những lung linh thi vị của đời sống hàng ngày tùy từng lúc mới có thể bày ra.
Từ nhỏ, con người xung quanh em hầu hết rất hiền hòa và tử tế, cả hai họ nội ngoại đều là những người có vị trí xã hội , nề nếp gia phong cũng như quan tâm chân thành đến nhau hết sức có thể. Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề của gia đình vì mọi người đều tự kiếm được , thậm chí là khá khẩm trở lên. Cho nên, tiền bạc chỉ làm vui cho gia đình, chưa bao giờ là nỗi hiềm khích của những con người quanh em. Có thể vì thế mà em cũng có cách riêng để nhìn người thông qua cách họ ứng xử với đồng tiền. Những con người mang sóng lương thiện, tự chủ có cách ứng xử với đồng tiền khác hẳn những người không có sóng ấy.
Ở trường đại học, có thể do may mắn chăng, em toàn được học tập và làm việc với những người giỏi nhất về chuyên môn của em. Nhưng cũng từ đây, em hiểu thế nào là sự khác biệt giữa giỏi trên sách vở và giỏi thực sự, cũng như chỉ giỏi chuyên môn khác biệt với vừa xuất sắc về chuyên môn vừa có tâm là như thế nào. Bài học về cách phân biệt những người giỏi với nhau thực sự thú vị , nó hoàn toàn dựa vào trực quan cũng như sự hợp nhất sóng điện từ toả ra giữa các cá thể, đó chính là bước khởi đầu để em say mê môn tâm lý học sau này.
Một trong những câu trả lời khi được phỏng vấn tuyển vào cơ quan hiện tại của em là: đã có đề tài tốt, mọi điều kiện thuận lợi, bạn làm thế nào để có 1 phóng sự tốt ? Thường thì câu trả lời là phải đào sâu nghiên cứu vấn đề, tìm gặp những chuyên gia đầu ngành xin ý kiến... riêng em, câu trả lời khác biệt nhất, được bác Tổng hồi ấy chấm luôn " tôi phải mời bằng được người giỏi nhất, có tâm nhất về vấn đề ấy ở VN trả lời phỏng vấn trong phóng sự của tôi" Bác Tổng đã nói sau đó trong cuộc ra mắt những biên tập viên, phóng viên mới: phóng viên không chỉ cần nhanh nhẹn, thông minh biết khai thác đề tài nóng hổi mà còn phải là người có con mắt xanh tinh tường , có thể mời được những người tốt nhất về cộng tác với mình.
Sau này làm việc nhiều em còn có một nhận định riêng bổ xung vào đó, ấy là ta phải rất yêu thích việc mình đang làm, ta mới thành công. Quay và phỏng vấn ai, mình phải rất quan tâm và yêu thích nhân vật đó, ít nhất là yêu thích nội dung mà con người ấy đang có và đang chia sẻ với em, người phỏng vấn, ta mới làm cho họ trả lời hay nhất và thú vị nhất có thể. Chính vì thế, tình yêu của em đã rải khắp mảnh đất này, với rất nhiều nhân vật từ già đến trẻ, từ nam tới nữ, từ chính ngôn đến trái ý... và hầu hết đều thực sự hài lòng với bài phỏng vấn hoặc với cách làm việc tràn đầy cảm hứng ấy. Không tin , các bác cứ cho em phỏng vấn 1 lần đi :-D
Phục sức quyến rũ, sexy không phải là lựa chọn ngay từ đầu của em. Nhưng cuộc đời phóng viên tiếp xúc với toàn những tinh anh, trí thức bậc nhất VN nhưng doanh nghiệp hàng đầu hàng cỏ hàng xoong cũng nhiều, em nhận thấy chỉ cần thông qua cách nói, cách diễn giải, cử chỉ của họ khi đứng gần phụ nữ cực kỳ quyến rũ là ta biết ngay nhân cách người ấy. Người giỏi thì nhiều, nhưng người giỏi mà có tâm, có nhân cách thực sự ít. Tại sao em không dùng cách thức đơn giản từ trang phục để hiểu nhanh nhất người đối diện :-D
Em không cho rằng cách để hiểu người khác của em là duy nhất, nhưng nó hợp với em, một người thích nghệ thuât, yêu cái đẹp và yêu thích cảm xúc đẹp. Em không phủ nhận là em thích reo rắc cảm xúc đẹp cho người khác. Và cũng thích đọc thấu tim gan người khác chỉ qua 1 ánh mắt....
Người đàng hoàng thì luôn nhìn thẳng mắt, ánh nhìn chậm, không liên láo.
Người dã tâm, háo sắc thì nhìn láo liên, đôi lúc chằm chằm như nuốt chửng em.
Người đàng hoàng thì khi thích mấy đi chăng nữa cũng không bao giờ đưa ra lời ỡm ờ, không bao giờ tìm cách đụng chạm vớ vẩn.
Người háo sắc thì tìm mọi cớ để chạm vào em,
Người đàng hoàng sẽ hỏi han , lắng nghe.
Người háo sắc sẽ dùng tiền hoặc dùng của cải để gây sự chú ý.
Vì thế, bạn Mèo có thể yên tâm rằng mẹ Tí có thể tiếp tục khờ khờ nhưng nếu ai đinh lợi dụng thì cũng biết tỏng đấy.
Bạn càng học, càng biết rõ mọi sự, bạn càng thấy mình chẳng là gì giữa thế gian. Giữa những người rất giỏi và đàng hoàng, bạn chỉ là người khờ.
Bạn càng yêu, càng hiểu, càng chia sẻ, bạn càng thấy mình vững chãi, không thể bị đánh bại. Giữa những người đang cùng chia sẻ với mình, bạn luôn được bảo vệ, che chắn.
Vì thế, trong mọi trường hợp em sẽ luôn là người-khờ -được-che-chắn-bảo-vệ- bằng-tình- yêu
Đúng là vì:
Muôn đời nay đàn ông vẫn là những kẻ thích đi săn, thích rình rập con mồi , nhất là mồi ngon và thú vị. Đó là bản năng của họ, y như bản năng thích vun vén, chăm sóc gia đình của phụ nữ. Họ cũng dẫn đầu vì tật cả thèm chóng chán, do tâm sinh lý giống đực không có niềm vui nào bền lâu ngoài thú vui chinh phục :P
Đàn ông thông minh thường thích những gì đòi hỏi tài năng, chinh phục phụ nữ giỏi giang cũng là 1 tài năng. Cái thú được trò chuyện với những người phụ nữ giỏi giang khác hẳn trò khoe mẽ, tán tỉnh các em teen teen. Vì thế, nếu họ gặp đúng người phụ nữ hay ho lại có chút nhan sắc đó, đàn ông thông minh say nắng rất nhanh.
Những người đàn ông sinh trưởng trong gia đình gia giáo, nghiêm khắc thường rất ngoan, không quan hệ trai gái rộng và có xu hướng cưới những người phụ nữ hiền thục, nhu mì, phần lớn là nhạt nhẽo. Khi gặp người phụ nữ có những phẩm chất trái ngược người vợ trên, anh ta như thể bị hút chặt vào người phụ nữ ấy, sức hút không thể cưỡng được, ngoài tầm kiểm soát của anh luôn.
Chưa đúng là vì:
Ban đầu, đàn ông thích phụ nữ do bản năng. Nếu gặp người dễ dãi, đẹp mấy mà không có gì hơn thì bản năng ấy chỉ dừng lại ở tình 1 vài đêm. Nhưng nếu bị thu hút mạnh mẽ bởi những phẩm chất đặc biệt của cô ấy thì đố anh nào chạy thoát. Và anh ta cũng không muốn thoát vì sự hấp dẫn quá ư là hiển nhiên, quá ư là đậm đà ngay trước mắt.
Trở lại với những người sinh trưởng trong những gia đình gia giáo hoặc thiếu thốn tình cảm (không hiểu sao mình gặp khá nhiều) . Chính bản thân anh ta chưa từng biết đến những giá trị hay ho từ 1 người phụ nữ, như vừa chín chắn vừa ngây thơ, vừa đoan trang nhưng cũng vừa lẳng tính, vừa khờ khạo vừa sắc sảo, vừa vụng về nhưng cũng rất khéo léo, vừa chân thành nhưng cũng độc đoán hơn cả chính anh ta.... Ngay khi nhận ra những điều ấy, anh choáng váng, anh cảm tưởng như lạc vào một thế giới khác thú vị gấp ngàn lần cuộc sống ngoan ngoãn buồn tẻ của anh. Thậm chí lúc đầu anh cũng không hoàn toàn đồng ý với sự vừa này vừa nọ mới mẻ ấy nhưng không thể không nghĩ đến, không thể không ước ao, thậm chí còn rồ dại lên vì người ta. Đòi bỏ vợ , bỏ gia sản , bỏ tất tần tật vì những chữ vừa... vừa... ấy.
:-D
:-D
Rất nhiều người thoạt nhìn cách phục sức của em thì nghĩ em có gì đó hấp dẫn, khêu gợi, bí ẩn... thấy em hay cười thì nghĩ em dễ dãi, thấy em dĩ hòa vi quí thì nghĩ em khờ khờ... thấy em hay đùa thì nghĩ em không nghiêm túc... trời ơi, tất cả những thứ đó chỉ là một góc nhỏ xíu , vui vẻ, thân thiện mà em thích dành cho những người xung quanh mình. Những đau đầu, những toan tính, những sắp xếp trên dưới dày đặc của công việc, những lung linh thi vị của đời sống hàng ngày tùy từng lúc mới có thể bày ra.
Từ nhỏ, con người xung quanh em hầu hết rất hiền hòa và tử tế, cả hai họ nội ngoại đều là những người có vị trí xã hội , nề nếp gia phong cũng như quan tâm chân thành đến nhau hết sức có thể. Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề của gia đình vì mọi người đều tự kiếm được , thậm chí là khá khẩm trở lên. Cho nên, tiền bạc chỉ làm vui cho gia đình, chưa bao giờ là nỗi hiềm khích của những con người quanh em. Có thể vì thế mà em cũng có cách riêng để nhìn người thông qua cách họ ứng xử với đồng tiền. Những con người mang sóng lương thiện, tự chủ có cách ứng xử với đồng tiền khác hẳn những người không có sóng ấy.
Ở trường đại học, có thể do may mắn chăng, em toàn được học tập và làm việc với những người giỏi nhất về chuyên môn của em. Nhưng cũng từ đây, em hiểu thế nào là sự khác biệt giữa giỏi trên sách vở và giỏi thực sự, cũng như chỉ giỏi chuyên môn khác biệt với vừa xuất sắc về chuyên môn vừa có tâm là như thế nào. Bài học về cách phân biệt những người giỏi với nhau thực sự thú vị , nó hoàn toàn dựa vào trực quan cũng như sự hợp nhất sóng điện từ toả ra giữa các cá thể, đó chính là bước khởi đầu để em say mê môn tâm lý học sau này.
Một trong những câu trả lời khi được phỏng vấn tuyển vào cơ quan hiện tại của em là: đã có đề tài tốt, mọi điều kiện thuận lợi, bạn làm thế nào để có 1 phóng sự tốt ? Thường thì câu trả lời là phải đào sâu nghiên cứu vấn đề, tìm gặp những chuyên gia đầu ngành xin ý kiến... riêng em, câu trả lời khác biệt nhất, được bác Tổng hồi ấy chấm luôn " tôi phải mời bằng được người giỏi nhất, có tâm nhất về vấn đề ấy ở VN trả lời phỏng vấn trong phóng sự của tôi" Bác Tổng đã nói sau đó trong cuộc ra mắt những biên tập viên, phóng viên mới: phóng viên không chỉ cần nhanh nhẹn, thông minh biết khai thác đề tài nóng hổi mà còn phải là người có con mắt xanh tinh tường , có thể mời được những người tốt nhất về cộng tác với mình.
Sau này làm việc nhiều em còn có một nhận định riêng bổ xung vào đó, ấy là ta phải rất yêu thích việc mình đang làm, ta mới thành công. Quay và phỏng vấn ai, mình phải rất quan tâm và yêu thích nhân vật đó, ít nhất là yêu thích nội dung mà con người ấy đang có và đang chia sẻ với em, người phỏng vấn, ta mới làm cho họ trả lời hay nhất và thú vị nhất có thể. Chính vì thế, tình yêu của em đã rải khắp mảnh đất này, với rất nhiều nhân vật từ già đến trẻ, từ nam tới nữ, từ chính ngôn đến trái ý... và hầu hết đều thực sự hài lòng với bài phỏng vấn hoặc với cách làm việc tràn đầy cảm hứng ấy. Không tin , các bác cứ cho em phỏng vấn 1 lần đi :-D
Phục sức quyến rũ, sexy không phải là lựa chọn ngay từ đầu của em. Nhưng cuộc đời phóng viên tiếp xúc với toàn những tinh anh, trí thức bậc nhất VN nhưng doanh nghiệp hàng đầu hàng cỏ hàng xoong cũng nhiều, em nhận thấy chỉ cần thông qua cách nói, cách diễn giải, cử chỉ của họ khi đứng gần phụ nữ cực kỳ quyến rũ là ta biết ngay nhân cách người ấy. Người giỏi thì nhiều, nhưng người giỏi mà có tâm, có nhân cách thực sự ít. Tại sao em không dùng cách thức đơn giản từ trang phục để hiểu nhanh nhất người đối diện :-D
Em không cho rằng cách để hiểu người khác của em là duy nhất, nhưng nó hợp với em, một người thích nghệ thuât, yêu cái đẹp và yêu thích cảm xúc đẹp. Em không phủ nhận là em thích reo rắc cảm xúc đẹp cho người khác. Và cũng thích đọc thấu tim gan người khác chỉ qua 1 ánh mắt....
Người đàng hoàng thì luôn nhìn thẳng mắt, ánh nhìn chậm, không liên láo.
Người dã tâm, háo sắc thì nhìn láo liên, đôi lúc chằm chằm như nuốt chửng em.
Người đàng hoàng thì khi thích mấy đi chăng nữa cũng không bao giờ đưa ra lời ỡm ờ, không bao giờ tìm cách đụng chạm vớ vẩn.
Người háo sắc thì tìm mọi cớ để chạm vào em,
Người đàng hoàng sẽ hỏi han , lắng nghe.
Người háo sắc sẽ dùng tiền hoặc dùng của cải để gây sự chú ý.
Vì thế, bạn Mèo có thể yên tâm rằng mẹ Tí có thể tiếp tục khờ khờ nhưng nếu ai đinh lợi dụng thì cũng biết tỏng đấy.
Bạn càng học, càng biết rõ mọi sự, bạn càng thấy mình chẳng là gì giữa thế gian. Giữa những người rất giỏi và đàng hoàng, bạn chỉ là người khờ.
Bạn càng yêu, càng hiểu, càng chia sẻ, bạn càng thấy mình vững chãi, không thể bị đánh bại. Giữa những người đang cùng chia sẻ với mình, bạn luôn được bảo vệ, che chắn.
Vì thế, trong mọi trường hợp em sẽ luôn là người-khờ -được-che-chắn-bảo-vệ- bằng-tình- yêu
12 thg 10, 2012
Bốn mùa, anh và em (53)
Tháng 10 năm nay chả ai nhớ đến ngày giải phóng thủ đô, dân tình còn mải tranh cãi về Nobel văn học :-)
Cơn mưa chỉ trích giải Nobel năm nay cho thấy, dân tình vẫn coi giải thưởng này thật trọng đại và không thể có sai lầm như sai lầm đang diễn ra.
Thực tế cho thấy, Văn chương là một thế giới vô cùng phong phú mà giải Nobel chỉ có 1 năm 1 lần, tránh sao khỏi bỏ xót, tránh sao được đáng tiếc cho những tác giả ngang hàng nhau.
Văn sang trọng ư? chỉ hợp với tầng lớp học về chữ nghĩa.
Văn bình dân ư? từng nuôi sống bao tâm hồn cần lao.
Văn triết ư? có khi không bùng nổ bằng một vài dòng Rap.
Văn cách tân cần đầu tư suy nghĩ ư? làm sao khó hiểu bằng âm nhạc cách tân he he...
Theo em, những tác giả viết đến hàng chục đầu sách không cần thêm 1 giải thưởng mới trở thành bất tử.
Nobel danh giá đấy nhưng theo những gì đang diễn biến, những lời thóa mạ của nhóm này dành cho thần tượng của nhóm khác, em thấy thật phi nhân. Không fair chút nào khi đặt lên bàn cân những đóng góp không thể so sánh của các nhà văn lớn.
Họ cũng là người và chắc chắn cũng có lúc vì giải thưởng này mà si nghĩ đen tối , kiểu như ta viết vì ta chứ chả phải để chiều những thằng trao giải :-P
Nếu giải thưởng để tôn vinh, "làm phần thưởng cho những người mà nghiên cứu của họ có lợi nhất cho nhân loại", tại sao Nobel văn học không thể là chùm giải thưởng dành cho 3, 4 cá nhân nổi bật theo 3,4 trường phái khác nhau ở mỗi năm, như những giải Nobel vật lý, y học mọi khi?
Sáng tạo và đóng góp của những nhà văn lớn nên được nhìn nhận bằng niềm vui san sẻ lớn lao. Rất không nên vì sự danh giá của một giải thưởng-chỉ-là-giải-thưởng mà vô tình hạ thấp bất cứ cây bút đại thụ nào.
(chữ bôi trắng trích từ di chúc của A. Nobel ký ngày 27/11/1895)
Cơn mưa chỉ trích giải Nobel năm nay cho thấy, dân tình vẫn coi giải thưởng này thật trọng đại và không thể có sai lầm như sai lầm đang diễn ra.
Thực tế cho thấy, Văn chương là một thế giới vô cùng phong phú mà giải Nobel chỉ có 1 năm 1 lần, tránh sao khỏi bỏ xót, tránh sao được đáng tiếc cho những tác giả ngang hàng nhau.
Văn sang trọng ư? chỉ hợp với tầng lớp học về chữ nghĩa.
Văn bình dân ư? từng nuôi sống bao tâm hồn cần lao.
Văn triết ư? có khi không bùng nổ bằng một vài dòng Rap.
Văn cách tân cần đầu tư suy nghĩ ư? làm sao khó hiểu bằng âm nhạc cách tân he he...
Theo em, những tác giả viết đến hàng chục đầu sách không cần thêm 1 giải thưởng mới trở thành bất tử.
Nobel danh giá đấy nhưng theo những gì đang diễn biến, những lời thóa mạ của nhóm này dành cho thần tượng của nhóm khác, em thấy thật phi nhân. Không fair chút nào khi đặt lên bàn cân những đóng góp không thể so sánh của các nhà văn lớn.
Họ cũng là người và chắc chắn cũng có lúc vì giải thưởng này mà si nghĩ đen tối , kiểu như ta viết vì ta chứ chả phải để chiều những thằng trao giải :-P
Nếu giải thưởng để tôn vinh, "làm phần thưởng cho những người mà nghiên cứu của họ có lợi nhất cho nhân loại", tại sao Nobel văn học không thể là chùm giải thưởng dành cho 3, 4 cá nhân nổi bật theo 3,4 trường phái khác nhau ở mỗi năm, như những giải Nobel vật lý, y học mọi khi?
Sáng tạo và đóng góp của những nhà văn lớn nên được nhìn nhận bằng niềm vui san sẻ lớn lao. Rất không nên vì sự danh giá của một giải thưởng-chỉ-là-giải-thưởng mà vô tình hạ thấp bất cứ cây bút đại thụ nào.
(chữ bôi trắng trích từ di chúc của A. Nobel ký ngày 27/11/1895)
10 thg 10, 2012
Bốn mùa, anh và em (52)
Tháng 9 năm nay vào Sài gòn làm việc, lần đầu tiên em chứng kiến mùa thu trong đó. Dễ chịu ghê gớm, công việc trôi chảy và dĩ nhiên, phải gặp bạn bè trong đó cho thỏa nhớ mong. Bạn T béo và NM đã chịu khó dắt em đi rất nhiều quán hay ho, nghe nhạc uống cocktail ngon thôi rồi. Bác Đ làm hẳn một bữa tiệc hoành tráng đón em, được gặp lại anh G còi, anh V tặc, bạn V, bạn O, bạn KC trong không gian ấm cúng và thân tình, Các anh nhiều vốn sống, kể mãi không hết chuyện hay, các bạn và các em bận rộn mà vẫn dành thời gian cho người phương xa, em cảm động vì tình cảm các bạn dành cho mình lắm. Chuyến công tác thực sự bận rộn nên chỉ có được 1 buổi gặp gỡ, chưa vòi vĩnh các anh dắt đi đây đó như mong muốn được đấy . Lần sau nhất định phải lên kế hoạch đi miền Tây, anh Đ nhỉ... hihi...
Thu năm nay rõ ràng và kéo dài hơn hẳn năm ngoái. Em sung sướng chuyển gam trang phục sẫm dần theo tiết trời xào xạc lá reo ngoài kia. Những cơn gió sớm lúc 4h sáng khiến em phải hẹn tắt quạt trước khi ngủ, 6h không còn được lợi dụng đường vắng, tung tăng váy ngủ 2 dây mỏng tang đi lấy xe ngoài bãi nữa, phải khoác thêm chiếc cadigan mỏng bên ngoài thôi. hè hè... 3 đôi giày đen, tím, nâu cũng được oánh xi, mang ra xài cho hợp với đầm tím sim, xám kẻ hoặc cà phê sữa. Mái tóc xoăn vừa dài đủ để che mang tai, rất ấm trong những buổi tối phải truyền hình trực tiếp ngoài trời.
Dạo này em thấy mình khó tính tệ, những chiện bất bình trước kia lướt qua mắt em như sương khói, qua đêm là hết. Thế mà giờ đây thể nào em cũng lên tiếng , thậm chí làm mất lòng một số người tốt. Tự dưng con người em như có một chiếc đồng hồ quay rất đều, với những chiếc kim không chỉ giờ mà chỉ ra những sai sót, những bất cẩn, những vô trách nhiệm của người bên cạnh. Chắc ối người ngạc nhiên khi thấy em không bỏ qua cho họ như trước kia. Ối người nghĩ em đang biến chất, kha kha...thực chất là em chỉ hành động đúng như những gì mình nghĩ trong đầu. Chắc trước kia Tí mới ở tuổi nhi đồng, cần mẹ bao dung và âu yếm, nay cậu í thiếu niên rồi, mẹ phải nghiêm khắc hơn, cho nên những người khác bị vạ lây ... há há...
Sau 3 tháng học, Tí bắt đầu có những giờ say sưa tập đàn , xong các bài thầy giao ròi quay qua sáng tác... OMG! mẹ cứ há mồm nghe cậu í sáng tác nhạc bằng những ngón tay bé xíu và dáng ngồi xinh xinh đung đưa trên chiếc ghế to đùng. Em nhớ ngày xưa hồi mới học đàn không dám sáng tác nốt nào cho đến năm học thứ 3. Cảm hứng sáng tạo không thể đến nếu người ta lo lắng, sợ hãi hoặc làm điều gì đó vì bắt buộc. Trước kia, em học đàn vì bị bắt buộc theo nếp nhà. Còn bi giờ, Tí học đàn kèm theo giải thưởng hàng ngày là đi chơi, tiền đút heo, 30' chơi game... nên cậu í tự nguyện học, say sưa học, hết bài vẫn còn "muốn chơi cái gì đó của con, do con tự nghĩ ra" hihi...
Nói chung, em phục mình nhất khoản dụ dỗ trẻ con , anh ạ :-D
Thu năm nay rõ ràng và kéo dài hơn hẳn năm ngoái. Em sung sướng chuyển gam trang phục sẫm dần theo tiết trời xào xạc lá reo ngoài kia. Những cơn gió sớm lúc 4h sáng khiến em phải hẹn tắt quạt trước khi ngủ, 6h không còn được lợi dụng đường vắng, tung tăng váy ngủ 2 dây mỏng tang đi lấy xe ngoài bãi nữa, phải khoác thêm chiếc cadigan mỏng bên ngoài thôi. hè hè... 3 đôi giày đen, tím, nâu cũng được oánh xi, mang ra xài cho hợp với đầm tím sim, xám kẻ hoặc cà phê sữa. Mái tóc xoăn vừa dài đủ để che mang tai, rất ấm trong những buổi tối phải truyền hình trực tiếp ngoài trời.
Dạo này em thấy mình khó tính tệ, những chiện bất bình trước kia lướt qua mắt em như sương khói, qua đêm là hết. Thế mà giờ đây thể nào em cũng lên tiếng , thậm chí làm mất lòng một số người tốt. Tự dưng con người em như có một chiếc đồng hồ quay rất đều, với những chiếc kim không chỉ giờ mà chỉ ra những sai sót, những bất cẩn, những vô trách nhiệm của người bên cạnh. Chắc ối người ngạc nhiên khi thấy em không bỏ qua cho họ như trước kia. Ối người nghĩ em đang biến chất, kha kha...thực chất là em chỉ hành động đúng như những gì mình nghĩ trong đầu. Chắc trước kia Tí mới ở tuổi nhi đồng, cần mẹ bao dung và âu yếm, nay cậu í thiếu niên rồi, mẹ phải nghiêm khắc hơn, cho nên những người khác bị vạ lây ... há há...
Sau 3 tháng học, Tí bắt đầu có những giờ say sưa tập đàn , xong các bài thầy giao ròi quay qua sáng tác... OMG! mẹ cứ há mồm nghe cậu í sáng tác nhạc bằng những ngón tay bé xíu và dáng ngồi xinh xinh đung đưa trên chiếc ghế to đùng. Em nhớ ngày xưa hồi mới học đàn không dám sáng tác nốt nào cho đến năm học thứ 3. Cảm hứng sáng tạo không thể đến nếu người ta lo lắng, sợ hãi hoặc làm điều gì đó vì bắt buộc. Trước kia, em học đàn vì bị bắt buộc theo nếp nhà. Còn bi giờ, Tí học đàn kèm theo giải thưởng hàng ngày là đi chơi, tiền đút heo, 30' chơi game... nên cậu í tự nguyện học, say sưa học, hết bài vẫn còn "muốn chơi cái gì đó của con, do con tự nghĩ ra" hihi...
Nói chung, em phục mình nhất khoản dụ dỗ trẻ con , anh ạ :-D
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
