Mẹ ơi, bạn D tự dưng lại đẩy bạn A.
Thế à?
Vâng, bạn D là bạn trai mà lại đẩy bạn gái mẹ ạ.
Thế bạn gái thì sao nhỉ?
Bạn gái yếu hơn bạn trai.
Sao nữa con?
Thì phải yêu thương bạn gái.
Yêu thế nào?
Yêu thật nhiều, thật nhiều.
:-)
29 thg 10, 2009
Đối thoại (16)
Có những buổi chiều, 2 mẹ con chẳng làm gì ngoài nằm khểnh trên giường tán gẫu:
Sáng nay con học võ có thích không?
Có. Thầy nói con phải chùng chân xuống nếu không muốn bị đánh ngã.
Mẹ thấy con tập chưa đúng lắm đâu. Con phải chú ý nghe thầy nói nữa cơ.
Nhưng thầy nói nhanh quá mẹ .
Không sao, từ từ rồi con sẽ hiểu . Nhưng muốn nghe được lời thầy nói, con cần tập trung, không đùa nghịch trong giờ học.
Con tập trung nhưng bạn gì cứ trêu con. Con không thích bạn í.
Bạn quí con thì bạn mới trêu. Con cứ bình tĩnh, và đừng trêu trọc lại bạn nhé.
Còn có anh lớn gì cứ gọi con là thằng điên. Tại sao hả mẹ?
Kệ anh ấy. Anh ấy nói thế là hư, con không cần nghe những từ xấu đó.
Có anh gì còn muốn đánh con.
Con làm gì để anh ấy muốn đánh con vậy?
Con chạy vấp phải anh ấy mấy lần.
Ồ, thế lần sau con chạy vấp phải anh thì con xin lỗi anh nhé.
Vâng. Nhưng tại sao xin lỗi thì không bị đánh ?
Vì xin lỗi là lịch sự. Không ai đánh người lịch sự bao giờ.
Vâng. Con biết rồi.
COn trai mẹ ngoan lắm.
Mẹ cũng ngoan lắm.
:-D
Sáng nay con học võ có thích không?
Có. Thầy nói con phải chùng chân xuống nếu không muốn bị đánh ngã.
Mẹ thấy con tập chưa đúng lắm đâu. Con phải chú ý nghe thầy nói nữa cơ.
Nhưng thầy nói nhanh quá mẹ .
Không sao, từ từ rồi con sẽ hiểu . Nhưng muốn nghe được lời thầy nói, con cần tập trung, không đùa nghịch trong giờ học.
Con tập trung nhưng bạn gì cứ trêu con. Con không thích bạn í.
Bạn quí con thì bạn mới trêu. Con cứ bình tĩnh, và đừng trêu trọc lại bạn nhé.
Còn có anh lớn gì cứ gọi con là thằng điên. Tại sao hả mẹ?
Kệ anh ấy. Anh ấy nói thế là hư, con không cần nghe những từ xấu đó.
Có anh gì còn muốn đánh con.
Con làm gì để anh ấy muốn đánh con vậy?
Con chạy vấp phải anh ấy mấy lần.
Ồ, thế lần sau con chạy vấp phải anh thì con xin lỗi anh nhé.
Vâng. Nhưng tại sao xin lỗi thì không bị đánh ?
Vì xin lỗi là lịch sự. Không ai đánh người lịch sự bao giờ.
Vâng. Con biết rồi.
COn trai mẹ ngoan lắm.
Mẹ cũng ngoan lắm.
:-D
26 thg 10, 2009
Đối thoại (15)
Sao Tí nói trống không thế con?
Em phải dạy con nói chữ ạ ở đằng cuối câu chứ?
Em có nói, nhưng có lẽ bé chưa nhập tâm chị ạ.
Phải liên tục nhắc em ạ.
Em cứ nghĩ nếu nhắc nhiều sẽ nhàm, bé chẳng nghe đâu.
Thế em để con ăn nói không lễ phép thế a? Chị nghĩ là không được đâu.
……..
Anh này, Tí chẳng chịu nói chữ ạ cuối câu. Làm thế nào để bé biết nói chữ ạ giờ?
Cần gì nói chữ ạ? Có phải cứ nói chữ ạ là sẽ thành người đâu?
Nhưng tất cả mọi người đều bảo em là phải dậy bọn trẻ biết lễ phép.
Lễ phép để làm gì?
Thế mới được gọi là có giáo dục.
Không nói chữ ạ thì không có giáo dục à? Bên nước ngoài có chữ ạ đâu?
Nhưng đó là nước ngoài. Còn ở Việt nam thì phải theo tục lệ Việt nam chứ anh?
Tục lệ Việt ngày xưa theo kiểu quân chủ lập hiến, có vua tôi và chủ tớ nên duy trì hình thức đối thoại kiểu trên dưới phân minh. Giờ là thời đại độc lập tự chủ, một đứa bé ra đời đã có quyền sống ngang với tất cả những người khác.
Nhưng nếu không nói chữ ạ? Tí sẽ bị coi là mất dạy.
A, em có biết, chữ ạ có tác dụng gì không? Không có tác dụng gì ngoài việc thỏa mãn tai người nghe. Chúng ta bắt bọn trẻ làm một việc vô nghĩa chỉ để cho ta mãn tai. Trong khi đáng lẽ phải dạy chúng tự tin, dám làm, dám chịu thì chúng ta lại bắt chúng phải tự hạ thấp mình bằng chữ ạ.
Nhưng mọi người cho rằng thế mới là tôn trọng người lớn.
Hãy sống sao cho chúng tự nguyện tôn trọng chúng ta bằng những hành động cụ thể chứ đầy đứa vâng ạ nhưng rồi cũng có thể chửi bậy ngay đấy thôi.
Em toàn ạ con, hy vọng nó bắt trước mẹ nhưng nó cũng chẳng bắt chước.
Em phải mừng vì con em không có nô lệ tính ở trong người.
Em phải dạy con nói chữ ạ ở đằng cuối câu chứ?
Em có nói, nhưng có lẽ bé chưa nhập tâm chị ạ.
Phải liên tục nhắc em ạ.
Em cứ nghĩ nếu nhắc nhiều sẽ nhàm, bé chẳng nghe đâu.
Thế em để con ăn nói không lễ phép thế a? Chị nghĩ là không được đâu.
……..
Anh này, Tí chẳng chịu nói chữ ạ cuối câu. Làm thế nào để bé biết nói chữ ạ giờ?
Cần gì nói chữ ạ? Có phải cứ nói chữ ạ là sẽ thành người đâu?
Nhưng tất cả mọi người đều bảo em là phải dậy bọn trẻ biết lễ phép.
Lễ phép để làm gì?
Thế mới được gọi là có giáo dục.
Không nói chữ ạ thì không có giáo dục à? Bên nước ngoài có chữ ạ đâu?
Nhưng đó là nước ngoài. Còn ở Việt nam thì phải theo tục lệ Việt nam chứ anh?
Tục lệ Việt ngày xưa theo kiểu quân chủ lập hiến, có vua tôi và chủ tớ nên duy trì hình thức đối thoại kiểu trên dưới phân minh. Giờ là thời đại độc lập tự chủ, một đứa bé ra đời đã có quyền sống ngang với tất cả những người khác.
Nhưng nếu không nói chữ ạ? Tí sẽ bị coi là mất dạy.
A, em có biết, chữ ạ có tác dụng gì không? Không có tác dụng gì ngoài việc thỏa mãn tai người nghe. Chúng ta bắt bọn trẻ làm một việc vô nghĩa chỉ để cho ta mãn tai. Trong khi đáng lẽ phải dạy chúng tự tin, dám làm, dám chịu thì chúng ta lại bắt chúng phải tự hạ thấp mình bằng chữ ạ.
Nhưng mọi người cho rằng thế mới là tôn trọng người lớn.
Hãy sống sao cho chúng tự nguyện tôn trọng chúng ta bằng những hành động cụ thể chứ đầy đứa vâng ạ nhưng rồi cũng có thể chửi bậy ngay đấy thôi.
Em toàn ạ con, hy vọng nó bắt trước mẹ nhưng nó cũng chẳng bắt chước.
Em phải mừng vì con em không có nô lệ tính ở trong người.
24 thg 10, 2009
Đối thoại (14)
2 mẹ con đang đi trên đường giờ tan tầm. Bé thắc mắc:
Sao con thấy nóng quá mẹ?
Trên đường nhiều xe cộ cùng nổ máy quá nên nóng. Con chịu khó nhé?
Con ước 1 điều.
Điều gì vậy (mẹ vừa hỏi vừa lo lắng)
Là con có cái còi thật to.
Sao lại là cái còi thật to? Còi bé như của chú công an cũng đc chứ sao?
Còi bé thì con không thổi được.
Còi to thì con thổi được ư?
CÒi to sẽ điều khiển được tất cả mọi người.
Mọi người làm sao?
Mọi người phải đi theo trật tự, từ từ thôi. Bi giờ đang đi lộn xộn quá.
Lộn xộn là gì nhỉ?
Là chen lấn xô đẩy, phóng nhanh vượt ẩu, cá lớn nuốt cá bé, lung tung lang tang...
Hi hi...là gì nữa con?
Là "đi đứng thế à", "bị điên hay sao", "mù à", "thần kinh à", "thằng già kia điếc à"...
Ôi thôi mẹ xin, mẹ xin...Đó là những câu nói không đẹp, chứ không liên quan gì đến giao thông lộn xộn.
Thì con nghe thấy như vậy mỗi khi đường lộn xộn mà mẹ.
:-P
Sao con thấy nóng quá mẹ?
Trên đường nhiều xe cộ cùng nổ máy quá nên nóng. Con chịu khó nhé?
Con ước 1 điều.
Điều gì vậy (mẹ vừa hỏi vừa lo lắng)
Là con có cái còi thật to.
Sao lại là cái còi thật to? Còi bé như của chú công an cũng đc chứ sao?
Còi bé thì con không thổi được.
Còi to thì con thổi được ư?
CÒi to sẽ điều khiển được tất cả mọi người.
Mọi người làm sao?
Mọi người phải đi theo trật tự, từ từ thôi. Bi giờ đang đi lộn xộn quá.
Lộn xộn là gì nhỉ?
Là chen lấn xô đẩy, phóng nhanh vượt ẩu, cá lớn nuốt cá bé, lung tung lang tang...
Hi hi...là gì nữa con?
Là "đi đứng thế à", "bị điên hay sao", "mù à", "thần kinh à", "thằng già kia điếc à"...
Ôi thôi mẹ xin, mẹ xin...Đó là những câu nói không đẹp, chứ không liên quan gì đến giao thông lộn xộn.
Thì con nghe thấy như vậy mỗi khi đường lộn xộn mà mẹ.
:-P
23 thg 10, 2009
Đối thoại (13)
Mẹ ơi, con thích tập viết.
Con vào bàn, lấy vở ra viết đi.
Hôm nay, con thích viết chữ lắm.
Con thích viết thì mẹ vui lắm.
(hí hoáy viết được vài chữ đã khoe ầm lên)
Mẹ nhìn này.
Con viết tiến bộ đấy. Đẹp hơn mấy hôm trước rồi. Con viết tiếp đi
(viết thêm được mấy chữ lại gọi mẹ)
Mẹ ơi, sao hôm nay con ngoan thế nhỉ?
Con vẫn ngoan mà.
Con viết chữ đẹp, mẹ thưởng con nhé.
Tất nhiên, con viết tiếp đi chứ.
(Viết thêm đc vài chữ lại dừng)
Ở lớp con có bạn M chẳng biết chữ nào. Sao lại thế hả mẹ?
Bạn chưa học thì chưa biết. Khi nào bạn học thì bạn sẽ biết mà con.
Con giỏi hơn bạn M mẹ nhỉ.
Chưa chắc đâu. Nếu con không tập trung viết cho đẹp, cho ngay ngắn, con sẽ chẳng được mẹ khen.
(Viết được vài chữ lại tám tiếp)
Mẹ nhìn này.
Ôi, con viết gì mà buồn cười thế? Sao chữ H này lại có cái chấm ở đây?
Hi hi…con thích thế.
Nhưng nó sẽ không phải là chữ H nữa.
Nó là chữ H có chấm mà mẹ. He he…
Ừ, chữ H có chấm đó rất đẹp nhưng không đúng con ạ. Mình đang học viết chữ H đúng con nhé.
Vâng, con đùa mẹ thôi.
Con viết tiếp chữ H và nhớ là chữ H đúng nhé.
Vâng ạ.
(viết đc vài chữ thì lại hỏi)
Mẹ, con mỏi. Con nghỉ chút nhé?
Con để mẹ xem chữ nào. Ôi, con mẹ viết đẹp ghê. Mẹ vui quá, con thật là ngoan đấy. Mẹ thơm em cái nào. Con đỡ mỏi chưa?
Rồi ạ. Con viết tiếp dòng dưới mẹ nhé.
(Viết sắp hết trang nhưng lại kêu)
Thôi, con chẳng viết nữa đâu.
Sao thế con?
Con chán viết chữ rồi.
Con viết đẹp thế sao lại chán?
Con thích chơi đồ chơi.
Ồ, giờ này chưa đến giờ chơi đồ chơi đâu con yêu. Viết nốt đi rồi mẹ mới chấm điểm tốt cho con được.
Mẹ chấm điểm 10 nhé.
Con viết hết đi đã.
Con viết xong rồi.
Có một số chữ chưa đúng. Mẹ chấm cho con 7 điểm .
Mẹ cho con mượn bút. Con sẽ chấm điểm 10.
Không được con. Điểm 10 do con tự cho thì sẽ chẳng đáng khen đâu.
Nhưng con thích thế.
Ồ, không phải cái gì con thích cũng được.
Sao hả mẹ?
Vì... Vì chỉ có thầy giáo mới được chấm điểm con nhé.
Khi nào con làm thầy giáo, con se chấm điểm 10 ?
Đúng rồi. Con cứ học giỏi đi, sẽ được làm thầy giáo. Sẽ được chấm điểm 10
Con vào bàn, lấy vở ra viết đi.
Hôm nay, con thích viết chữ lắm.
Con thích viết thì mẹ vui lắm.
(hí hoáy viết được vài chữ đã khoe ầm lên)
Mẹ nhìn này.
Con viết tiến bộ đấy. Đẹp hơn mấy hôm trước rồi. Con viết tiếp đi
(viết thêm được mấy chữ lại gọi mẹ)
Mẹ ơi, sao hôm nay con ngoan thế nhỉ?
Con vẫn ngoan mà.
Con viết chữ đẹp, mẹ thưởng con nhé.
Tất nhiên, con viết tiếp đi chứ.
(Viết thêm đc vài chữ lại dừng)
Ở lớp con có bạn M chẳng biết chữ nào. Sao lại thế hả mẹ?
Bạn chưa học thì chưa biết. Khi nào bạn học thì bạn sẽ biết mà con.
Con giỏi hơn bạn M mẹ nhỉ.
Chưa chắc đâu. Nếu con không tập trung viết cho đẹp, cho ngay ngắn, con sẽ chẳng được mẹ khen.
(Viết được vài chữ lại tám tiếp)
Mẹ nhìn này.
Ôi, con viết gì mà buồn cười thế? Sao chữ H này lại có cái chấm ở đây?
Hi hi…con thích thế.
Nhưng nó sẽ không phải là chữ H nữa.
Nó là chữ H có chấm mà mẹ. He he…
Ừ, chữ H có chấm đó rất đẹp nhưng không đúng con ạ. Mình đang học viết chữ H đúng con nhé.
Vâng, con đùa mẹ thôi.
Con viết tiếp chữ H và nhớ là chữ H đúng nhé.
Vâng ạ.
(viết đc vài chữ thì lại hỏi)
Mẹ, con mỏi. Con nghỉ chút nhé?
Con để mẹ xem chữ nào. Ôi, con mẹ viết đẹp ghê. Mẹ vui quá, con thật là ngoan đấy. Mẹ thơm em cái nào. Con đỡ mỏi chưa?
Rồi ạ. Con viết tiếp dòng dưới mẹ nhé.
(Viết sắp hết trang nhưng lại kêu)
Thôi, con chẳng viết nữa đâu.
Sao thế con?
Con chán viết chữ rồi.
Con viết đẹp thế sao lại chán?
Con thích chơi đồ chơi.
Ồ, giờ này chưa đến giờ chơi đồ chơi đâu con yêu. Viết nốt đi rồi mẹ mới chấm điểm tốt cho con được.
Mẹ chấm điểm 10 nhé.
Con viết hết đi đã.
Con viết xong rồi.
Có một số chữ chưa đúng. Mẹ chấm cho con 7 điểm .
Mẹ cho con mượn bút. Con sẽ chấm điểm 10.
Không được con. Điểm 10 do con tự cho thì sẽ chẳng đáng khen đâu.
Nhưng con thích thế.
Ồ, không phải cái gì con thích cũng được.
Sao hả mẹ?
Vì... Vì chỉ có thầy giáo mới được chấm điểm con nhé.
Khi nào con làm thầy giáo, con se chấm điểm 10 ?
Đúng rồi. Con cứ học giỏi đi, sẽ được làm thầy giáo. Sẽ được chấm điểm 10
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
