Dạo bước một hồi khá lâu trên con đường ven hồ Tây, 2 người bạn chợt nhận ra mình vừa đi từ bến nước này sang bến nước khác. Ở giữa 2 bến nước tọa lạc ngôi chùa cổ gần 500 năm.
2 bến nước dễ thương này chắc chắc đã chứng kiến nhiều thay đổi của đời người anh nhỉ?
Ừ. Hơn thế, nó được tạo ra để trấn trạch cho ngôi chùa này, nên đã và sẽ còn chứng kiến nhiều sự lạ ở đời lắm.
Nhưng sao một bến nhỏ xíu, còn một bến thì lớn những gấp 4 , 5 lần bến kia vậy?
Đừng nhìn hình thức mà vội kết luận. Bến nhỏ nhưng nước sâu, là nơi thoát hiểm tốt nhất. Bến lớn nhưng nước nông, là nơi yên bình cho chúng sinh tụ hội.
À, thì ra là 2 cửa sinh tử của ngôi chùa.
Phải. Đây không chỉ là nơi tu hành thoát tục. Đây chắc chắn còn là một địa chỉ trợ duyên cho những nghĩa sĩ một thời. Em nhìn cây bồ đề già kia, ngắm xem có phải dưới gốc của nó có nhiều vết chém rất cũ không?
Đúng đó anh!
Hơn 100 ngôi chùa quanh hồ Tây chỉ có ngôi này có thế Song Thủy Môn. Cũng là thế phong thủy đẹp nhất cho các nhà quyền quí. Nếu không phải mục đích cao cả, không bao giờ các vị cao tăng chấp nhận thế địa trần tục này.
Thảo nào em thấy chùa này có thanh khí khác hẳn thiền khí của các chùa khác. Rất khác mà không rõ nguyên nhân. Giờ thì em đã hiểu tại sao.
Em tinh đấy. Chúng ta vào thắp hương bái Phật , em!
6 thg 12, 2009
5 thg 12, 2009
Đối thoại (41)
2 người bạn đi dạo ven hồ Tây. Mùa đông, gió lạnh nhưng trời ấm:
Cảnh đẹp quá anh à!
Ừ, mặt hồ yên tĩnh. Sương mờ mờ, là là, huyền ảo như mơ.
Ồ, anh có thấy gì không? Hình như mấy con vịt con?
Không em à. Đó là mấy con Le le đấy. Xem nào, 1, 2, 3, 4, 5 con. Đâu mất một nàng ròi? Le le bao giờ cũng đi có đôi cơ mà?
Hi hi...thật hả anh? Mình thử nhìn xa hơn xem nàng Le le của anh đang ngụp lặn ở đâu?
Le le là loài chim khó bắt nhất . Giỏi lặn nên chúng thường ở chỗ nước sâu để mò tôm cá. Chỉ dùng súng mới bắn được , mà có bắn trúng thì nó cũng tự chết chìm xuống nước ngay nên con người cũng khó mà vớt kịp được.
Trông chúng ngộ nghĩnh làm sao! Em vẫn chưa nhìn thấy nàng Le le thứ 6?
Lạ thật! Nhất định phải có nàng thứ 6, Le le đi đâu cũng có đôi mà. Gió Bắc hơi lớn ròi. Em có lạnh không?
Không anh à.
Mùa đông, anh rất thích gió Bắc.
Tại sao? Gió Bắc hay còn gọi là gió Bấc phải không anh?
Ừ, gió Nam gợi dục. Gió Tây cào xé. Gió Đông u uẩn. Chỉ có gió Bắc là vạm vỡ. Tuy lạnh nhưng gió Bấc lại mang toàn bộ vẻ mạnh mẽ, đầy năng lượng tiềm ẩn của mùa đông.
Hay quá! Em chưa nghe ai nói về mùa đông hay như anh.
Em cứ thử nghĩ xem có đúng không .
Cũng khá sát đấy. Gió Nam mát mẻ, khiến ta dễ chịu, chẳng khác nào được yêu. Gió Tây cực nóng và cực oi, chẳng khác nào những móng vuốt cào vào da thịt ta khi trời đang nóng bức. Gió Đông ẩm ướt kéo theo cả những vi trùng mốc, bệnh tật ,dĩ nhiên là chẳng ai đón đợi. Chỉ có gió Bắc là khô ráo, lạnh nhưng mạnh mẽ, đàng hoàng nhất.
Những cơn gió mang đầy đủ tính cách của thiên nhiên.
THú vị thật! Kìa anh! Con Le le thứ 6 kìa.
Ồ, có thế chứ. Nàng Le le này hư quá, mải đuổi theo con tôm to, lạc cả bầy.
Hi hi...Trông kìa anh ơi! Nàng Le le hư hỏng ấy cũng đang bơi dần về phía đàn ròi :-D
Cảnh đẹp quá anh à!
Ừ, mặt hồ yên tĩnh. Sương mờ mờ, là là, huyền ảo như mơ.
Ồ, anh có thấy gì không? Hình như mấy con vịt con?
Không em à. Đó là mấy con Le le đấy. Xem nào, 1, 2, 3, 4, 5 con. Đâu mất một nàng ròi? Le le bao giờ cũng đi có đôi cơ mà?
Hi hi...thật hả anh? Mình thử nhìn xa hơn xem nàng Le le của anh đang ngụp lặn ở đâu?
Le le là loài chim khó bắt nhất . Giỏi lặn nên chúng thường ở chỗ nước sâu để mò tôm cá. Chỉ dùng súng mới bắn được , mà có bắn trúng thì nó cũng tự chết chìm xuống nước ngay nên con người cũng khó mà vớt kịp được.
Trông chúng ngộ nghĩnh làm sao! Em vẫn chưa nhìn thấy nàng Le le thứ 6?
Lạ thật! Nhất định phải có nàng thứ 6, Le le đi đâu cũng có đôi mà. Gió Bắc hơi lớn ròi. Em có lạnh không?
Không anh à.
Mùa đông, anh rất thích gió Bắc.
Tại sao? Gió Bắc hay còn gọi là gió Bấc phải không anh?
Ừ, gió Nam gợi dục. Gió Tây cào xé. Gió Đông u uẩn. Chỉ có gió Bắc là vạm vỡ. Tuy lạnh nhưng gió Bấc lại mang toàn bộ vẻ mạnh mẽ, đầy năng lượng tiềm ẩn của mùa đông.
Hay quá! Em chưa nghe ai nói về mùa đông hay như anh.
Em cứ thử nghĩ xem có đúng không .
Cũng khá sát đấy. Gió Nam mát mẻ, khiến ta dễ chịu, chẳng khác nào được yêu. Gió Tây cực nóng và cực oi, chẳng khác nào những móng vuốt cào vào da thịt ta khi trời đang nóng bức. Gió Đông ẩm ướt kéo theo cả những vi trùng mốc, bệnh tật ,dĩ nhiên là chẳng ai đón đợi. Chỉ có gió Bắc là khô ráo, lạnh nhưng mạnh mẽ, đàng hoàng nhất.
Những cơn gió mang đầy đủ tính cách của thiên nhiên.
THú vị thật! Kìa anh! Con Le le thứ 6 kìa.
Ồ, có thế chứ. Nàng Le le này hư quá, mải đuổi theo con tôm to, lạc cả bầy.
Hi hi...Trông kìa anh ơi! Nàng Le le hư hỏng ấy cũng đang bơi dần về phía đàn ròi :-D
3 thg 12, 2009
Đối thoại (40)
Tí và mẹ xem sách Sức khỏe và cơ thể người, đến bộ phận Thính giác, Tí chỉ chỏ rất thành thạo:
Mẹ ơi. Đây là cái vành tai nhé. Đây là cái lỗ tai nhé. Đây là ốc tai nhé.
Đúng rồi con thật là giỏi.
Đây là màng nhĩ nhé. Nếu mình không cẩn thận để thủng màng nhĩ là sẽ bị điếc đấy mẹ.
Ừ, điếc thì không nghe thấy gì đúng không con.
Vầng. Nhưng mẹ ơi, sao lại chỉ có mỗi 2 cái tai để nghe thôi hả mẹ? Sao mình không thể có 3 , 4 cái tai? Hỏng cái tai này mình nghe bằng tai khác?
Hi hi... trời chỉ cho mình 2 cái tai thôi con. Nhưng mình có thể nghe bằng bộ phận khác nữa đấy.
Nghe bằng bộ phận khác nữa á?
Thí dụ con có thể nghe bằng mắt, bằng phán đoán qua suy nghĩ của bộ não.
Nghe bằng mắt á?
Thí dụ, con có thể chỉ cần nhìn miệng mẹ nói mà đoán được mẹ đang nói gì. Đó là nghe bằng mắt.
Con có thể chỉ cần nhìn thấy mẹ ngáp là có thể phán đoán mẹ thiếu ngủ. Đó là nghe bằng bộ não.
A, con hiểu rồi. Thí dụ, hôm nay khi ngủ dậy bạn M tè dầm , con đoán ngay là bạn không chịu đi tè trước khi ngủ.
ĐÚng ròi . Con của mẹ rất giỏi phán đoán.
Còn có thể nghe bằng gì nữa mẹ?
COn còn nhớ trái tim nằm ở đâu không?
Có, ở đây mẹ này (đưa tay đặt vào ngực trái, mặt rất nghiêm trang).
Con có thể nghe bằng trái tim nữa con yêu ạ.
Là sao?
Có những việc rất phức tạp, lắng nghe bằng tai, bằng mắt, bằng phán đoán suy nghĩ không đủ. Con phải dùng trái tim để lắng nghe đấy.
Mẹ, con chưa hiểu? Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể cơ mà?
Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể nhưng cũng tượng trưng cho tình yêu thương. Lắng nghe bằng trái tim tức là dùng tình yêu chứ không phải là dùng lý lẽ và nguyên tắc để nhìn sự việc.
Khó quá, mẹ?
Ừ, khi nào con lớn hơn, con sẽ hiểu hơn.
Làm thế nào để lắng nghe bằng trái tim hả mẹ?
COn chỉ cần quên những cái xấu trong đầu đi. Hãy ghi nhớ những điều tốt đẹp, con sẽ có khả năng lắng nghe bằng trái tim.
Mẹ có quên những cái xấu không?
(mẹ cảnh giác) Khi nào cần quên thì mẹ sẽ quên.
Con thưa mẹ, hôm nay con lại mắc 3 lỗi ở trường.
(Mẹ ....bó tay với ông con :-P...)
Mẹ ơi. Đây là cái vành tai nhé. Đây là cái lỗ tai nhé. Đây là ốc tai nhé.
Đúng rồi con thật là giỏi.
Đây là màng nhĩ nhé. Nếu mình không cẩn thận để thủng màng nhĩ là sẽ bị điếc đấy mẹ.
Ừ, điếc thì không nghe thấy gì đúng không con.
Vầng. Nhưng mẹ ơi, sao lại chỉ có mỗi 2 cái tai để nghe thôi hả mẹ? Sao mình không thể có 3 , 4 cái tai? Hỏng cái tai này mình nghe bằng tai khác?
Hi hi... trời chỉ cho mình 2 cái tai thôi con. Nhưng mình có thể nghe bằng bộ phận khác nữa đấy.
Nghe bằng bộ phận khác nữa á?
Thí dụ con có thể nghe bằng mắt, bằng phán đoán qua suy nghĩ của bộ não.
Nghe bằng mắt á?
Thí dụ, con có thể chỉ cần nhìn miệng mẹ nói mà đoán được mẹ đang nói gì. Đó là nghe bằng mắt.
Con có thể chỉ cần nhìn thấy mẹ ngáp là có thể phán đoán mẹ thiếu ngủ. Đó là nghe bằng bộ não.
A, con hiểu rồi. Thí dụ, hôm nay khi ngủ dậy bạn M tè dầm , con đoán ngay là bạn không chịu đi tè trước khi ngủ.
ĐÚng ròi . Con của mẹ rất giỏi phán đoán.
Còn có thể nghe bằng gì nữa mẹ?
COn còn nhớ trái tim nằm ở đâu không?
Có, ở đây mẹ này (đưa tay đặt vào ngực trái, mặt rất nghiêm trang).
Con có thể nghe bằng trái tim nữa con yêu ạ.
Là sao?
Có những việc rất phức tạp, lắng nghe bằng tai, bằng mắt, bằng phán đoán suy nghĩ không đủ. Con phải dùng trái tim để lắng nghe đấy.
Mẹ, con chưa hiểu? Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể cơ mà?
Trái tim để bơm máu nuôi cơ thể nhưng cũng tượng trưng cho tình yêu thương. Lắng nghe bằng trái tim tức là dùng tình yêu chứ không phải là dùng lý lẽ và nguyên tắc để nhìn sự việc.
Khó quá, mẹ?
Ừ, khi nào con lớn hơn, con sẽ hiểu hơn.
Làm thế nào để lắng nghe bằng trái tim hả mẹ?
COn chỉ cần quên những cái xấu trong đầu đi. Hãy ghi nhớ những điều tốt đẹp, con sẽ có khả năng lắng nghe bằng trái tim.
Mẹ có quên những cái xấu không?
(mẹ cảnh giác) Khi nào cần quên thì mẹ sẽ quên.
Con thưa mẹ, hôm nay con lại mắc 3 lỗi ở trường.
(Mẹ ....bó tay với ông con :-P...)
2 thg 12, 2009
Đối thoại (39)
-Em rảnh không? Đi với chị một lát. Chị bùn quá em à.
-Sao vậy? Chị đang hạnh phúc nhất phòng mình cơ mà?
-Ừ thì mọi thứ có vẻ rất ổn với chị. Nhà cửa, chồng con, sự nghiệp, tài khoản đều khá khẩm. ..
-Thế sao chị bùn?
-Chị thấy quan điểm của 2 vợ chồng dần dần xa cách quá. Chị thì giao thiệp rộng, coi trọng bạn bè, thích hưởng thụ và luôn vui vẻ. Chồng chị thì ngày càng ngược lại.
-Ngược lại thế nào chứ?
-Anh ấy chẳng thích gì ngoài công việc và gia đình.
-Thế cũng tốt chứ sao?
-Nhưng vì ít giao tiếp nên anh ấy nhìn cái gì cũng tiêu cực. Động một tí là anh ấy cáu bẳn. Anh ấy nhìn ai cũng thấy người ta xấu xí.
-Chắc anh ấy gặp phải nhiều người xấu ròi.
-Đúng đúng, anh ấy toàn gặp phải những người xấu thật. Học trò, bạn bè...toàn được anh ấy cưu mang một thời gian, khi trưởng thành thì quay lại phản anh ấy.
-Lạ nhỉ. Anh ấy làm thế nào mà toàn bị người ta phản vậy?
-Anh ấy hay chọn người chưa bit gì, đào tạo từ đầu. Hoặc giúp đỡ, lấy người họ hàng vào công ty làm việc. Sau một thời gian, kiểu gì chúng nó cũng quay lại thọc dao vào người từng cưu mang chúng. Thế nên anh ấy rất thất vọng. Lúc nào cũng nghĩ người ta hại mình. Và không chịu kết bạn cũng như chẳng tin ai ngoài chị. Ròi còn chửi bới tùm lum cuộc đời và xã hội nữa. Chị thấy trước tình hình xấu này sẽ đi đến đâu nên chị bùn kinh khủng.
-Oài. Đúng là kiểu tâm lí của anh nhà rất không hay. Thấy cái xấu thì nghĩ tất cả đều xấu như vậy. Trong khi cái xấu chỉ là một phần nhỏ trong tổng thể cuộc sống.
-Chị nói mãi, giải thích mãi ròi. Ngày xưa anh áy không như thế đâu. Nhưng bi giờ tự dưng lại như một kẻ khùng, suốt ngày chửi xã hội. Mệt mỏi lắm.
-Uầy, giải thích không ăn thua đâu. Khi không chịu giao thiệp, anh ấy đã tự đóng các kênh cảm xúc của mình với mọi người. Lại nắm vị trí lãnh đạo nên cái gì cũng nghĩ mình đúng, mình giỏi nhất. Giờ chị nói anh ấy không thể hiểu được đâu.
-Nói thật. Giờ nếu anh ấy đi ngoại tình, hay làm gì cũng được, mà thay đổi suy nghĩ tiêu cực thường trực trong đầu, dù là vợ chị cũng cam. Chị thấy anh ấy sống như thế rất tội nghiệp.
-Chị yêu anh ấy thật đấy. Nhưng cái quan trọng là chị đã để anh ấy suy nghĩ như thế quá lâu. Giờ muốn thay đổi cũng không thể nhanh được.
-Chị sợ là không thay đổi được ấy.
-Được, nhưng không phải bằng những lời giáo huấn đâu chị. Chị giúp anh ấy giao lưu với những người tốt , tự anh ấy trực tiếp nhìn thấy những việc tốt khác thì anh ấy mới tự chuyển biến. Ngoài công việc, anh ấy phải được tiếp xúc với các đời sống đẹp đẽ tràn ngập cảm xúc tích cực khác như nghệ thuật, tôn giáo, thiên nhiên, cộng đồng xã hội, các nghệ sĩ... từ đó anh ấy mới thấy cái xấu tuy đầy rẫy nhưng cái đẹp mới là cái đáng lưu giữ trong đầu ta...
-Anh ấy bận lắm em ạ. Lấy đâu thời gian làm những việc đó?
-Chị phải tìm ra thời gian cho anh ấy. Người ít giao tiếp như anh ấy như một đứa trẻ thương tật trong suy nghĩ, cần một người bác sĩ chữa bệnh hết sức nhẫn nại và hiểu biết. Người bác sĩ ấy chính là chị . Với toàn bộ yêu thương và sự tin tưởng của anh ấy, chị phải làm thế nào để chuyển niềm tin của anh ấy với chị sang người khác ngoài chị nữa. Em nói nghiêm túc đấy.
-Chị bit, chị rất muốn nhưng chị bất lực. Chị ước giá như anh ấy lăng nhăng một chút mà tâm hồn rộng mở còn hơn là sống chung thủy mà tâm hồn tối om om như thế này. Mà sao anh ấy yêu chị như vậy, giỏi nghề như vậy mà chẳng chịu tiếp thu ý kiến của chị chứ?
- Hi hi...Chị rất đúng. Sex quan trọng nhưng chỉ là một góc của cuộc sống. Tri thức rất quan trọng nhưng sẽ tích lũy được qua thời gian. Quan điểm sống mới bao trùm tất cả. Chị chỉ cần nhẫn nại hơn và dành thời gian cho anh ấy hơn nữa. Kéo anh ấy ra khỏi cuộc sống cô độc, tàn tật về nhận thức kia đi. Yêu chồng đến như chị là cùng nên em tin là chị sẽ làm được.
-Ừ, hy vọng là em đúng. Chị sẽ cố gắng vậy.
-Chị là người phụ nữ giỏi giang và khéo léo. Chị sẽ làm được đấy. Có gì cứ ới em nhé.
-Sao vậy? Chị đang hạnh phúc nhất phòng mình cơ mà?
-Ừ thì mọi thứ có vẻ rất ổn với chị. Nhà cửa, chồng con, sự nghiệp, tài khoản đều khá khẩm. ..
-Thế sao chị bùn?
-Chị thấy quan điểm của 2 vợ chồng dần dần xa cách quá. Chị thì giao thiệp rộng, coi trọng bạn bè, thích hưởng thụ và luôn vui vẻ. Chồng chị thì ngày càng ngược lại.
-Ngược lại thế nào chứ?
-Anh ấy chẳng thích gì ngoài công việc và gia đình.
-Thế cũng tốt chứ sao?
-Nhưng vì ít giao tiếp nên anh ấy nhìn cái gì cũng tiêu cực. Động một tí là anh ấy cáu bẳn. Anh ấy nhìn ai cũng thấy người ta xấu xí.
-Chắc anh ấy gặp phải nhiều người xấu ròi.
-Đúng đúng, anh ấy toàn gặp phải những người xấu thật. Học trò, bạn bè...toàn được anh ấy cưu mang một thời gian, khi trưởng thành thì quay lại phản anh ấy.
-Lạ nhỉ. Anh ấy làm thế nào mà toàn bị người ta phản vậy?
-Anh ấy hay chọn người chưa bit gì, đào tạo từ đầu. Hoặc giúp đỡ, lấy người họ hàng vào công ty làm việc. Sau một thời gian, kiểu gì chúng nó cũng quay lại thọc dao vào người từng cưu mang chúng. Thế nên anh ấy rất thất vọng. Lúc nào cũng nghĩ người ta hại mình. Và không chịu kết bạn cũng như chẳng tin ai ngoài chị. Ròi còn chửi bới tùm lum cuộc đời và xã hội nữa. Chị thấy trước tình hình xấu này sẽ đi đến đâu nên chị bùn kinh khủng.
-Oài. Đúng là kiểu tâm lí của anh nhà rất không hay. Thấy cái xấu thì nghĩ tất cả đều xấu như vậy. Trong khi cái xấu chỉ là một phần nhỏ trong tổng thể cuộc sống.
-Chị nói mãi, giải thích mãi ròi. Ngày xưa anh áy không như thế đâu. Nhưng bi giờ tự dưng lại như một kẻ khùng, suốt ngày chửi xã hội. Mệt mỏi lắm.
-Uầy, giải thích không ăn thua đâu. Khi không chịu giao thiệp, anh ấy đã tự đóng các kênh cảm xúc của mình với mọi người. Lại nắm vị trí lãnh đạo nên cái gì cũng nghĩ mình đúng, mình giỏi nhất. Giờ chị nói anh ấy không thể hiểu được đâu.
-Nói thật. Giờ nếu anh ấy đi ngoại tình, hay làm gì cũng được, mà thay đổi suy nghĩ tiêu cực thường trực trong đầu, dù là vợ chị cũng cam. Chị thấy anh ấy sống như thế rất tội nghiệp.
-Chị yêu anh ấy thật đấy. Nhưng cái quan trọng là chị đã để anh ấy suy nghĩ như thế quá lâu. Giờ muốn thay đổi cũng không thể nhanh được.
-Chị sợ là không thay đổi được ấy.
-Được, nhưng không phải bằng những lời giáo huấn đâu chị. Chị giúp anh ấy giao lưu với những người tốt , tự anh ấy trực tiếp nhìn thấy những việc tốt khác thì anh ấy mới tự chuyển biến. Ngoài công việc, anh ấy phải được tiếp xúc với các đời sống đẹp đẽ tràn ngập cảm xúc tích cực khác như nghệ thuật, tôn giáo, thiên nhiên, cộng đồng xã hội, các nghệ sĩ... từ đó anh ấy mới thấy cái xấu tuy đầy rẫy nhưng cái đẹp mới là cái đáng lưu giữ trong đầu ta...
-Anh ấy bận lắm em ạ. Lấy đâu thời gian làm những việc đó?
-Chị phải tìm ra thời gian cho anh ấy. Người ít giao tiếp như anh ấy như một đứa trẻ thương tật trong suy nghĩ, cần một người bác sĩ chữa bệnh hết sức nhẫn nại và hiểu biết. Người bác sĩ ấy chính là chị . Với toàn bộ yêu thương và sự tin tưởng của anh ấy, chị phải làm thế nào để chuyển niềm tin của anh ấy với chị sang người khác ngoài chị nữa. Em nói nghiêm túc đấy.
-Chị bit, chị rất muốn nhưng chị bất lực. Chị ước giá như anh ấy lăng nhăng một chút mà tâm hồn rộng mở còn hơn là sống chung thủy mà tâm hồn tối om om như thế này. Mà sao anh ấy yêu chị như vậy, giỏi nghề như vậy mà chẳng chịu tiếp thu ý kiến của chị chứ?
- Hi hi...Chị rất đúng. Sex quan trọng nhưng chỉ là một góc của cuộc sống. Tri thức rất quan trọng nhưng sẽ tích lũy được qua thời gian. Quan điểm sống mới bao trùm tất cả. Chị chỉ cần nhẫn nại hơn và dành thời gian cho anh ấy hơn nữa. Kéo anh ấy ra khỏi cuộc sống cô độc, tàn tật về nhận thức kia đi. Yêu chồng đến như chị là cùng nên em tin là chị sẽ làm được.
-Ừ, hy vọng là em đúng. Chị sẽ cố gắng vậy.
-Chị là người phụ nữ giỏi giang và khéo léo. Chị sẽ làm được đấy. Có gì cứ ới em nhé.
1 thg 12, 2009
Đối thoại (38)
Em pha trà khéo phết nhỉ! Cứ như là con gái Hà nội xưa vậy.
Hi hi...cám ơn anh.
Nhưng nếu động tác pha trà chậm lại chút thì đẹp hơn rất nhiều. Cách pha trà của em mang nhịp điệu của thế kỷ 21 mất ròi.
Hi hi... thì đúng là như thế mà anh.
Nhưng dù sao anh cũng rất ấn tượng.
Em học được cách pha trà này từ ai anh biết không?
Từ mẹ em?
Không phải.
Từ bà em?
Không phải.
Thế từ bố, từ ông?
Không, không phải từ một người trong gia đình em đâu.
Từ ai thì anh chắc không đoán được nữa nhưng nhất định là một người Hà nội.
Cũng không phải nốt. Hè hè...
Thôi, em nói đi. Rút cục là em học pha trà từ ai vậy?
Từ một người đàn bà sinh ra và lớn lên tại Nghệ An.
Lạ nhỉ?
Bà ấy mới là người học pha trà từ một bà cụ người Hà nội.
À, có thế chứ :-)
Hi hi...cám ơn anh.
Nhưng nếu động tác pha trà chậm lại chút thì đẹp hơn rất nhiều. Cách pha trà của em mang nhịp điệu của thế kỷ 21 mất ròi.
Hi hi... thì đúng là như thế mà anh.
Nhưng dù sao anh cũng rất ấn tượng.
Em học được cách pha trà này từ ai anh biết không?
Từ mẹ em?
Không phải.
Từ bà em?
Không phải.
Thế từ bố, từ ông?
Không, không phải từ một người trong gia đình em đâu.
Từ ai thì anh chắc không đoán được nữa nhưng nhất định là một người Hà nội.
Cũng không phải nốt. Hè hè...
Thôi, em nói đi. Rút cục là em học pha trà từ ai vậy?
Từ một người đàn bà sinh ra và lớn lên tại Nghệ An.
Lạ nhỉ?
Bà ấy mới là người học pha trà từ một bà cụ người Hà nội.
À, có thế chứ :-)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
