Vừa được ôm , vừa được cưỡi, còn gì sung sướng hơn :-P
8 thg 12, 2010
7 thg 12, 2010
1 thg 12, 2010
Đối thoại (127) - tiếp thu phê bình của bé, tôn trọng những lý sự đầu đời, giúp con quên mệt nhọc đau đớn bằng âm nhạc
Con cất sách vở vào cặp luôn đi chứ. Bày bừa thế ngày mai lại vội vàng, lại quên quyển này quyển nọ mất thôi.
Sao giọng mẹ nghiêm khắc thế?
Ừ, khi nào con mắc lỗi thì mẹ phải nghiêm khắc chứ (mẹ sít phì cười)
Con thích mẹ dịu dàng như mọi khi cơ.
Nếu muốn mẹ dịu dàng thì con phải luôn ghi nhớ những lời mẹ dạy.
Con còn bé, con không nhớ hết được, có quá nhiều điều phải nhớ (mặt mếu mếu)
Ồ, có gì đâu. Con chưa nhớ thì mẹ nhắc, tuy nghiêm khắc nhưng mẹ vẫn yêu con mà.
ƯỚc gì không có nghiêm khắc trên đời. Ước gì con chỉ nghe thấy tiếng mẹ dịu dàng.
Ồ, con ước gì hay thế. Nếu không nghiêm khắc, trẻ con sẽ hư, sau này sẽ thành người lớn hư, rồi thì cả thế giới hư.
Con vẫn thích ước như thế.
THôi được rồi. Khi nào mẹ nói con nghe lời ngay thì mẹ sẽ không nói giọng nghiêm khắc nữa, mẹ hứa !
HI hi...mẹ hứa thế nhé!
(hai mẹ con hôn nhau chùn chụt)
***********
Mẹ ơi, sao hai cái răng cửa mãi nó không mọc thế?
Hi hi... chắc là chúng còn mải chơi trốn tìm con ạ.
Mẹ gọi chúng mọc lên đi.
Sao, con không thích "nhà có nhiều cửa sổ" nữa à?
Không. Con không thích nữa. Đánh răng toàn đánh vào lợi đau đớn lắm.
(Mẹ phì cười vì cách dùng từ của cậu ấy , ôm cậu ấy vào lòng)
Ừ, từ hôm nay, mẹ con mình sẽ cùng đi tìm những chiếc răng cửa nhé. Chúng trốn ở đâu cũng phải tìm ra bằng được.
Theo mẹ chúng hay trốn ở đâu?
Chắc là trong hộp sữa, hoặc ở trong giấc ngủ đúng giờ con ạ.
Hi hi...mẹ lại muốn con uống nhiều sữa và ngủ đúng giờ chứ gì. Con biết thừa !
:-P
*************
Mẹ chơi đàn nữa đi, con thích nghe mẹ chơi lắm.Ừ, mẹ chơi tiếp nhé. Con tập viết tiếp đi.
(Mẹ chơi vấp, ngập ngừng mấy nốt)
Mẹ chơi bản khác đi. Sao mẹ cứ chơi mỗi bài này thế?
Phải tập chút thì mới chơi nhuyễn được con ạ.
Thôi mẹ đánh bản hôm qua đi. Con thích bản đó.
Được thôi. Mẹ chơi đàn cho con tập viết nhé.
Vâng.
(Mẹ chơi được khoảng nửa tiếng định dừng...)
Mẹ chơi tiếp đi chứ. Con vẫn chưa viết xong.
(Mẹ chơi một lúc nữa, đang tập trung hết sức vào bản nhạc thì bé đến sau lưng, thì thầm vào tai mẹ)
Mẹ chơi hay thế. Con viết xong rồi này.
(Chữ bé xấu nghuệch nhưng mẹ vẫn thơm bé chùn chụt ...)
Con trai giỏi ghê
***********

28 thg 11, 2010
Thi tiễn
Nắng
Đà lạt
đứng bóng
Bận rộn
nhẹ nhàng
nâng em thẳng đến thiền môn
Dù váy ngắn, tung tăng mắt sóng sánh cười rung rinh
Người tài xế vẫn gọi em bằng thí chủ
Hai hàng thông xanh thẫm vẫn nghiêng ngọn cúi chào
Tiếng chuông gió thanh thanh nhắc lại hôn ước hai năm trước khiến mái tóc bồng bềnh bay bay
Thiếu phụ chợt khép đôi vạt áo choàng màu xám che bớt ánh sáng từ chuỗi hạt xanh trên cổ
Sư bác nhẹ nhàng thỉnh chuông mỗi lần em vái lạy Phật tổ
Càng cúi thấp, chuỗi hạt càng lấp lánh
Chín lạy xong, chuỗi cườm biến thành tràng hạt màu hổ phách
Tia sáng màu hổ phách soi vào những bước chân em lùi dần ra cửa chùa
Nghe sóng nước Tuyền Lâm ngầm chuyển em thành kẻ lang bạt
Đỉnh Lang Bian cười mỉm sau mây ngàn
Ai nhớn nhác
ai buồn phiền
ai thở than
ai hân hoan
cũng là đất dưới chân chỉ dính lại chút bụi khi thiếu phụ bay về miền an lạc
Nén nhang cháy mãi tiễn người xưa bằng cả cơ thể nóng hổi của nó
Một lần nữa dã quỳ vàng rực rỡ chỉ để hoài thai một vòng ôm
Đà lạt mơ
Đà lạt thơ
Đà lạt chờ
Đà lạt ngờ
Đà lạt thở
Nhẹ
như
tơ....
21 thg 11, 2010
Độc thoại (3)
Mẹ toàn bị gọi là cô từ khi "cong " thay vì chị, em, cháu...những bạn trẻ gọi cô đã đành, người bằng tuổi ông ngoại cũng gọi mẹ là cô. Hức hức... tịnh không thấy ai mới gặp gọi mẹ là em nữa con ạ. Hu hu...
Phù, thế mà rồi cong vẫn hoàn queo. Các bạn mẹ khoái cho nó cái từ mỹ miều hơn nhiều - XOĂN, LƯỢN SÓNG hoặc BỒNG BỀNH. Nghe rõ là khoe hàng, câu hàng, giựt hàng. ha ha...
Tất cả là do không thẳng nữa, xoăn nó có hại như thế đó con. Nhưng mẹ phát hiện ra một số thứ xoăn mang lại, bù trừ cho việc già đi là;
Nhiều người thích chạm vào mẹ hơn, toàn là sờ tóc thôi nhưng mờ cũng thấy phấn khích :-D
Khi ôm hôn con, tóc mẹ động vào mũi bé hay sao mà bé cứ cười sằng sặc, lấy tay đẩy mẹ ra rồi dùng tay gạt tóc mẹ lên, hì hục tìm chỗ để thơm mẹ rất là công phu nhá :-D
Tuyệt nhất là mỗi khi xem cái gì, mẹ thấy trang sách, quyển vở, những thứ mẹ đang nhìn xuống... đều như được một màn mây che rợp bóng , cái bóng ấy tỏa xum xuê, bồng bềnh rất là mát mắt, kín đáo...Và cái bóng như hình hoa sen trên trang sách, quyển vở, trên những thứ mẹ đang nhìn xuống ấy khiến mẹ, chỉ riêng mẹ cảm thấy như được ôm ấp, che chở , chỉ riêng mẹ cảm thấy bí mật, riêng tư, khó xâm phạm.
Mẹ thấy mình bắt đầu thích xoăn từ đó. Thẳng là sở trường của mẹ rồi, chẳng gì lấy mất sở trường cả. Xoăn lái mẹ đi xa hơn, thấy mình thêm nam tính, thêm độc đoán, thêm đòi hỏi... đòi cái gì ư, đòi được quyền lâng lâng, bồng bềnh ở mọi nơi í (bác nào uống được rượu thì hiểu cảm giác này lắm mà) . Hi hi...
E hèm, chỉ ngại nhất là mỗi tháng phải tốn thêm một khoản kha khá thôi :-P Có mỗi người bạn ga lăng có thể giảm giá cho vụ này thì lại đi ngoài ra nước ròi. Ước có quí nhân ra tay nghĩa hiệp thì sự nghiệp lâng lâng của mẹ mới gọi là mĩ mãn được :-P



Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
