Hi hi....
Mẹ hứa đi. Và hong được đổi ý nữa nhé.
Hi hi...
Nào, mẹ đừng cười nữa. Mẹ hứa nhé.
Được , mẹ sẽ mua đồ chơi. Con thích đồ chơi gì, nói mẹ nghe nào?
Con thích Bumble Bee, con thích tàu ngầm, con thích súng tự động, con thích người dơi, con thích...
Nhưng con có nhớ là mẹ sẽ không được mang nhiều đồ quá không? Mang nặng quá máy bay sẽ rơi đánh ùm cái đó.
Ôi, ôi... thế mẹ mua Bumble Bee thôi vậy.
Thế nếu ở chợ hong có BB thì sao?
Mẹ phải chịu khó tìm chứ?
Hi hi... đồng ý, mẹ sẽ chịu khó tìm. Còn con chịu khó làm bài tập. Thống nhất thế nha.
Ok!
********
Bố ơi, bố kiểm tra bài tập của con đi, xem con làm có đúng không?
Ok.
Nhưng bố không được chấm điểm đâu nha. Chỉ có duy nhất cô giáo được chấm thôi.
Thế à?
Vâng, chỉ có điểm của cô giáo là có giá trị thôi.
Á, giá trị gì ấy nhỉ?
Giá trị tức là được tính. Điểm của cô giáo được tính còn điểm của người khác không được tính.
Thế con không tự chấm điểm như trước nữa à?
Không, hồi ấy là vì con ngốc nghếch, con đã đi học bao giờ đâu, bây giờ con hết ngốc nghếch rồi.
Hà hà...đúng là hết ngốc thật ròi :-P
*********
Mẹ đi Sài gòn có vui không?
Vui con ạ. Ở nhà với bà có thích không con?
Có ạ. Nhưng mà bà dữ tợn hơn mẹ.
Ha ha...chắc là vì con hư nên bị bà quát chứ gì?
Con hư nhưng mẹ có quát con như thế đâu.
Nhưng con có thấy bà quát đúng không?
Không, con thích bà dịu dàng như mẹ cơ. Con thích ở với bà, nhưng ước gì bà không dữ tợn như thế, mẹ nhỉ.
Hí hí... bà không dữ tợn đâu. Bà quát to chứng tỏ bà khỏe. Hai mẹ con mình đều mong bà khỏe mà.
Vâng, nhưng mà khỏe quá mẹ ạ.
Ha ha...


