23 thg 6, 2013

Bốn mùa, khoái cảm và em :D

Một trong những lí do khiến mình trở nên kiên nhẫn hơn chính là sách. Thử hỏi, có quyển sách bắt người ta đọc đến gần nửa quyển, trải qua gần 150 trang buồn tẻ, nhạt nhẽo mới hé lộ sự hấp dẫn chết người như Kim Các Tự, hoặc đến khi gấp sách lại, 2, 3 ngày sau mới thấy đâu là sự quí giá của những dòng mình đã đọc như Các nhà tư tưởng lớn của Kito Giáo thì mình phải là bố của kiên nhẫn ấy chứ :P. Thậm chí có nhiều người than vãn chả hiểu gì khi đọc cuốn sách mà mình từng đọc, từng thích đến từng dấu chấm phẩy của nó như trong Kiêu hãnh và định kiến thì cái khoái cảm kiên nhẫn nó dâng tột đỉnh  .

Vì thế, miêu tả cái thú đọc sách như thể được thường xuyên hôn nhiều đôi môi thơm tho, gợi cảm, không môi nào giống môi nào thì có lẽ cũng chỉ những người nào từng được hôn say đắm như thế mới hiểu. Hihi...

Để dễ hiểu hơn, có lẽ mình sẽ nói đọc sách thú vị và khoan khoái như thể ngày nào bạn cũng được đi nghỉ trên du thuyền hạng nhất, nơi bạn có thể khám phá sự trong trẻo của thiên nhiên, sự mạnh mẽ của biển cả, sự nguy hiểm của các hang động sâu tít tắp và sự bí ẩn của màn đêm giữa bầu trời đầy sao và mặt nước lung linh ngàn ngọn đèn phản chiếu. Đặc biệt , sự êm ái của những con sóng, những tiện nghi trên du thuyền phục vụ bạn tận răng cũng tựa như vai trò của người đọc được tác giả nâng lên, đặt xuống thử thách trí tuệ, năng lực khám phá, kiến thức sâu sắc đến đâu để có thể hiểu được điều tác giả muốn nói.

Nếu bạn giản dị quá để hiểu những khái niệm trên, mình sẽ miêu tả thú đọc sách tương tự như được cho ăn khi đang đói, được tắm mát khi đang nóng, bẩn, được gãi đúng chỗ khi ngứa, được bênh vực khi đang bị oan, được cho tiền khi cháy túi, được thăm hỏi khi đang cô đơn, được nhận lời cầu hôn với người mình mong ước nhất.... và việc của bạn bây giờ chỉ là hãy cầm sách lên và chìm vào đó đi.

Đừng than thở và tị nạnh nữa :D

16 thg 6, 2013

Bốn mùa, cha và em

Cha đi xa đã hơn 5 năm, vậy mà mình vẫn tưởng như người còn bên cạnh. Tủ quần áo của người vẫn đầy ắp những bộ complet đẹp, áo chemise, đồ ngủ con gái mua tặng mỗi dịp trọng đại. Chiếc cặp người hay xách đi công tác. Các tập sách in tác phẩm, bản thảo tác phẩm dang dở vẫn được giữ nguyên. Mình vẫn được trò chuyện với người mỗi ngày khi ngắm nhìn các bức ảnh treo trên tường, trên bàn la liệt trong nhà và ...  trước bàn thờ :) Mỗi khi có người quen làm gì trong lĩnh vực của người, mình lại được họ nhắc đến cha với tình cảm trân trọng nhất. Mình nhắc đến cha nhớ về cha nhiều hơn cả khi người còn sống, tất nhiên nhỉ ...hihi...

Và bây giờ có time nhìn ngó ngắm nghía nhiều người cha khác, mình mới phát hiện ra mấy thứ thú vị nhé.

Cha mình yêu con bằng cách không bao giờ đánh con, chiều theo càng nhiều sở thích của con càng tốt, nhất định không bắt con làm gì quá sức, khiêu khích trí tò mò của con từ rất sớm bằng các câu chuyện nhỏ nhỏ rất hấp dẫn trước khi đi ngủ ( thời ấy chưa có nhiều sách để đọc, và cha làm việc này giỏi hơn mẹ nhé) .

Cha thường động viên con bằng cách để tự nó quyết định, cha ủng họ mọi quyết định của con, không chê bai mỗi khi con thất bại, chỉ nói về việc tại sao con thất bại và bao giờ cũng kết thúc bằng câu, lần sau con sẽ làm tốt hơn thôi.

Cha mình không khuyến khích các con chơi bời, hoặc tiêu xài nhiều, nhưng nếu mình có tiêu nhiều chút, người cũng không phàn nàn, ngược lại ông còn khen ngợi khi biết mình kiếm được tiền và biết tiêu đồng tiền một cách ý nghĩa. Đó là điểm khác biệt với mẹ. Mẹ hồi trẻ tiêu tiền ác chiến, nhưng về già lại hay phàn nàn con cái hoang phí, dù đó thực sự không phải hoang phí.

Cha rất tin tưởng các con, ông thường trò chuyện bình đẳng như với bạn, có thể tranh luận với các con hết mức , nếu các con đúng ông điềm nhiên thừa nhận , nếu ông sai ông bình thản xin lỗi. Ngược lại với mẹ, luôn cho tụi mình là con nít, đến giờ vẫn luôn chỉ mẹ là đúng, các con không được cãi :D

Cha nổi tiếng là người liêm khiết, điều đó có chút ảnh hưởng tới kinh tế gia đình và mẹ sẽ là người phải gánh vác nhiều hơn. Một dạo, bà có ý phàn nàn cha không ý thức việc kiếm tiền dù nhà có 2 cái tàu há mồm rất tốn kém. Hồi ấy mình bênh mẹ dù chỉ là ý nghĩ thoáng qua. Nhưng bây giờ, khi ra đời công tác, giữa các bê bối tràn ngập trong giới showbiz, mình mới thấy điều lớn lao ông để lại cho con chính là danh tiếng của một sự nghiệp không tì vết. Bởi ai cũng biết, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh :) Đó như một thảm hoa cỏ thơm tho trải ra trên mỗi bước đường mình đi :) Cảm ơn cha vô vàn!

Cha không kiếm được nhiều tiền, nhưng rất thích mua quà cho mọi người. Mình rất nhớ cảm giác buồn bã của cha khi mẹ chê đồ, và cũng nhớ nụ cười của ông sung sướng khi nhìn các con thích thú nhận quà . Những gói kẹo xinh, những chiếc kẹp tóc, những quyển sách nho nhỏ từ chuyến đi của cha chính là những kỷ niệm không thể phai nhòa trong ký ức tuổi thơ.

Cha không bao giờ làm các con sợ hãi. Điều quí giá đó chỉ có thể đến từ một tính cách ôn hòa, một cuộc đời liêm chính .

Cha luôn là bờ vai cho các con dựa vào, là nơi tin tưởng tuyệt đối, là nơi duy nhất con muốn hỏi ý kiến mỗi khi lúng túng.

Cha luôn là niềm tự hào của con . Gia tài của cha , đó không chỉ là tiếng thơm, đó là niềm tin , là ý chí không lùi bước, là sự chân thành con nhìn thấy không chỉ với gia đình mà ở khắp mọi nơi từng có sự hiện diện của cha.

Happy Father's day !

7 thg 6, 2013

Bốn mùa, con trẻ và em


Những người đối xử thôi bạo với trẻ con là do không chịu đọc sách. Mình kết luận như vậy đấy.

Tất nhiên những người đối xử nhẹ nhàng với con trẻ không hẳn là dân đọc sách, nhưng chắc chắn nếu đọc kha khá sẽ thấy trẻ em luôn được ở ngôi ưu tiên hàng đầu , nương nhẹ tay nhất, hoặc được bênh vực nhất trong mọi cuốn sách. Nếu đọc sách các vị cũng sẽ thấy rất nhiều lí do để trẻ em được nâng niu chiều chuộng, kèm theo những kỷ luật không thô bạo. Vì trẻ em là những mầm cây cần chăm khéo léo, là những trang giấy trắng thơm tho hứa hẹn những bức tranh đẹp, là sự kỳ diệu của sự sống đang vươn lên từng ngày, là sự sống được kéo dài thêm của cha mẹ, ông bà,  là những ước mơ mà cha mẹ chưa thực hiện được... Tất nhiên, nếu không đọc sách, rất có thể bạn sẽ chỉ xem những đứa trẻ là gánh nặng, hư đốn, tốn kém , phiền hà, thậm chí của nợ đời nữa :P Và bạn sẵn sàng quăng quật cái của nợ ấy bất chấp chúng bé bỏng, xinh đẹp đến nhường nào.

Tí đi trại hè đầu tiên kéo dài ngày xa mẹ. Con háo hức và hồi hộp lắm. Mẹ chuẩn bị nhiều đồ đến nỗi ba lô trĩu vai bé. Chuẩn bị cả tinh thần cho bé với những lời dặn dò tỉ mỉ, và mẹ cũng chuẩn bị cho mẹ một tâm trạng thiếu đi nguồn sáng vô cùng đẹp đẽ của đời mình. Đó là những câu chuyện hàng ngày ở lớp con, là những gì con học được ở bạn, là ánh mắt ngời sáng, nụ cười đẹp ơi là đẹp của Tí khi được chiều chuộng theo sở thích , là những ý nghĩ lớn hơn tuổi, là những cư xử chưa đẹp cần uốn nắn... y như mẹ hồi bé ...hihi... cả những đêm 2 mẹ con xoa lưng cho nhau trước khi ngủ nữa, ôi dễ chịu vô cùng í . Nhớ quá là nhớ !




Không thấy các cô ở trại hè phàn nàn gì, chỉ thấy ảnh con được up lên trang FB của trại thật ấn tượng. Mẹ vui lắm con biết không :) Hãy yêu quí các bạn sinh hoạt cùng, học các bạn vì mỗi bạn đều có thế mạnh riêng.

Chúc bé vui trại hè và ghi nhớ mãi không quên thời gian ý nghĩa này con nhé :)


6 thg 6, 2013

Bốn mùa, cái đẹp và em

Sau mấy tháng vất vả cày cuốc, mình đi mua quà tự thưởng. Vì khá vội nhưng mình đã có concept chọn 1 chiếc túi to và hơi điệu chút, cho khác với các loại túi đã có. Đứng ở hàng túi gần nửa tiếng mình mới chọn được một em ưng í. Về cơ quan ai cũng thích, tất cả chị em xít xoa khen đẹp từ xa. Nếu chỉ 1 ,2 người khen sẽ là bình thường, đằng này tất cả những ai nhìn thấy chiếc túi đều thốt lên rằng nó quá đẹp. Điều đó làm mình thích thú vì biết đó là lời khen thật lòng, vô tư.

Mấy ngày trôi qua, mình yên tâm vì thấy chiếc túi chọn khá vội nhưng còn đẹp hơn cả mong đợi ( vì mình có mong nhiều người cùng nghĩ giống mình đâu ke ke...) . Thế rồi, khi mọi người hỏi giá chiếc túi, nghe nói số tiền thì ai cũng quay ra săm soi, mở hẳn túi ra, nhòm vào tận đường kim mũi chỉ để chê lấy chê để, rằng quá đắt, rằng có nhiều chi tiết không tinh tế, blah blah...

Mình không phật lòng đâu, vì đã biết rằng mọi người không phải là chân lý hihi.... chỉ tiếc là có quá nhiều người không biết yêu, quí, trân trọng chính cảm nhận của mình, để cho đồng tiền quyết định sự yêu ghét, để cho tình cảm vô tư bị hoen ố bởi những chi tiết không cần thiết. Chiếc túi đẹp đâu chỉ bởi đường kim mũi chỉ, chiếc túi đẹp đâu chỉ vì nó đắt hay rẻ. Chiếc túi đẹp vì nó gây cho bạn một ấn tượng đẹp từ màu sắc, dáng vẻ, độ hòa quyện với trang phục và người dùng. Vả lại quan trọng nhất là, đã thấy nó đẹp thì phải biết tận hưởng cái đẹp ấy , vui vì cái đẹp đi.

Mình quan sát nhiều người VN thích đưa ra chỉ trích hơn là thái độ trung dung, càng ít khen ngợi. Vì thế hễ có dịp là họ sẽ chỉ trích, không từ một sự vật sự việc gì dù nhỏ đến đâu.
Đó chỉ là chiếc túi, có phải cái gì quá quan trọng đâu mà tự đánh mất sự vô tư của mình như vậy?

Hãy biết yêu từ cái nhìn đầu tiên, bạn không bao giờ phải hối tiếc.

Cái đẹp không thiếu trên đời này. Nó chỉ thiếu vắng trong tâm hồn cằn cỗi ưa chỉ trích, phán xét hoặc phụ thuộc những chi tiết quá tủn mủn :P




22 thg 5, 2013

Bốn mùa, The Voice và em

Từ mùa thi The Voice trước, mình đã thấy khoái cách ứng xử với học trò của mr Đàm . Đang thi mà ổng đã lên lịch cho học trò đi diễn, cọ sát , va đập với truyền thông tới tấp. Khả năng chuyên ngành thanh nhạc của mr Đàm không nhiều, vì lão ấy hát bằng bản năng và bằng trái tim, đết học kỹ thuật trong trường lớp nhưng lão ấy có thừa các kỹ năng cần thiết của một người làm giải trí. Đó là hình ảnh độc đáo, là sự ngọt ngào với fans, là sự thân thiện với báo chí, là ảnh hưởng cá nhân trên mọi nơi xuất hiện... đấy mới là cái thí sinh giọng hát Việt đang thiếu.

Mọi cuộc thi hát trong nước đều ít nhiều tạo được các ngôi sao, nhưng phần lớn họ khá chật vật sau giải thưởng. Có ngôi sao nhạc thị trường còn thốt lên, quá nhiều bạn hát hay mà không nổi tiếng bằng tôi, đó là do kém may mắn hay do các bạn không chịu nỗ lực? Làm trong ngành giải trí mình biết. Hát hay mấy mà không có công nghệ lăng xê cũng nằm đấy mà mơ. Nhưng công nghệ lăng xê của Tây tiến xa hơn mình nhiều lắm, nhân bản nhiều lắm.  Justin Bieber không phải là cậu bé duy nhất biết hát, đó là cậu bé duy nhất biết hát mồ côi lọt vào tầm ngắm của bộ máy chế biến sao của Mỹ. Adele cũng không phải thiếu nữ có giọng hay nhất. Cô là thiếu nữ béo có giọng hay và có 5 năm cày cuốc khắp nước Anh, làm cho truyền hình Anh tăng rating mỗi lần xuất hiện. Với Adele, truyền thông Anh được phong là vua của những người béo. Những cái mũi tinh khôn của truyền thông nhận thấy, đây không chỉ là hiện tượng âm nhạc, đây là hiện tượng những người béo không bị xã hội kỳ thị nữa, đây là hiện tượng những nỗi buồn cá nhân không bị coi là yếu đuối, là phản cảm , là chuyện riêng của một ai đó nữa.

Hà Linh, một giọng hát rất tốt của The Voice VN năm nay, chọn mr. Đàm làm mình vừa vui, vừa buồn. Vui vì thấy em ấy biết mình thiếu gì, buồn vì thấy 3 huấn luyện viên còn lại đều không có khả năng giúp thí sinh va đập với thị trường hiện tại. Điều ấy thể hiện tầm ảnh hưởng của 3 người ấy chỉ đang ở mức có lợi cho cá nhân họ mà chưa mang tới những lợi ích xã hội như mr Đàm. Mong Hà Linh tận dụng cơ hội này thật tốt. Em hát hay hơn cả Hương Tràm đấy, chỉ cần hoàn thiện phong cách, thả lỏng hơn trên sân khấu và hãy chọn gấp 1 stylist chuyên nghiệp ngay :D