22 thg 3, 2014

Bốn mùa, mẹ và con

Cập nhật nhanh cho con giai

Cao 1,48m, nặng 37,5 cưn khi chưa đầy 10 tuổi :)

Lên được danh sách bạn thân dài lượt thượt, trong đó không có bạn gái nào, khác hẳn hồi lớp 3 :D

Thích game, các món thơm lừng, rau luộc và đi bộ với mẹ mỗi khi rảnh

Mỗi ngày tự định năng suất làm ra xèng là 30k ( rửa bát, lau bàn ăn, phơi quần áo, gập chăn màn...)

Không thích làm thợ hàn , lính cứu hỏa nữa, giờ thích làm sản xuất truyền hình giống mẹ ... để được đi máy bay nhiều và không bị công an phạt :D

Bắt đầu biết dự đoán hậu quả của việc mình làm, cẩn trọng hơn, không ngơ ngác như trước.

Ghi nhật ký mỗi ngày đều đặn, bao giờ kết câu cuối ngày cũng là "Đi học thật là chán !"

Đòi có email riêng, nhưng chưa đòi lập Facebook riêng :D

3 năm rồi không sao, tự dưng 2 hôm nay bị dấm đài, chắc do trời rét , ngủ say quá :D


Ở trường bắt đầu nhiều bài vở, cậu í phải học tít mù và tự ý thức làm bài ngay sau khi ăn tối, để có time chơi với mẹ, đọc sách hoặc xem TV. Răng thay gần hết, chỉ còn 2 cái răng hàm trong cùng, không đau tẹo nào mỗi khi răng rụng.
Điều mẹ thấy cậu ấy Được nhất là tâm thế khá vững chãi, thấy các bạn ở lớp ai học giỏi thì cậu công nhận nhưng không thấy mình phải học giỏi như bạn. Ai học kém thì biết nhưng không chê bai. Việc của cậu ấy là làm hết sức mình thôi :)


23 thg 2, 2014

Bốn mùa, rối bời em

Bạn đã bao giờ ở vào thế tuyệt vọng trong một mối quan hệ
Khi bạn rất yêu mà không thể ở gần?
Khi bạn rất thương mà không thể chia sẻ?
Khi bạn rất đồng lòng mà không thể giúp đỡ?
Khi bạn buộc phải từ bỏ để bảo toàn mối quan hệ khác?

Em biết anh đang buồn, có thể nước mắt lã chã rơi khi em đi với người khác. Em muốn hôn lên đôi mắt ấy biết bao, uống từng giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quyết liệt ấy để từng tế bào trong em đón nhận nỗi buồn và sự trĩu nặng , em muốn đau đớn cùng anh, nỗi đau khi không thể ở bên người yêu dấu, không thể ở bên "điều quí giá nhất đời anh".
Nhưng sao chúng ta không mỉm cười đi tiếp
sao anh không nghĩ rằng, cuối cùng thì đã có người khác thay anh làm cho "món quà của thượng đế" hạnh phúc,
sao anh không lắng nghe đất trời đang reo ca cùng hạnh phúc của em,
sao anh không cảm thấy trái tim em cũng đang nghẹn ngào nghĩ đến anh
và tự hào rằng có một người như thế ...yêu em đến như thế...

Chúng ta đã yêu thương, cảm phục nhau, ham muốn nhau, nhớ nhung vô hạn, đó là kho báu vô giá mà rất hiếm cặp đôi có được.
Nhưng chúng ta không thể ở gần nhau, và tình yêu vẫn còn đó, kho báu vẫn còn đó, cho dù chúng ta không còn chạm vào nhau :)

Có tình yêu nào trọn vẹn đâu anh. Em sẽ mãi mãi nhớ anh, người đàn ông mạnh mẽ nhất mà em từng biết.

Mọi bước đường tiếp sau đây anh vẫn sẽ có em dõi theo và cổ vũ như em đã từng dõi theo và cổ vũ thành công suốt thời gian qua :)

14 thg 2, 2014

Bốn mùa, Valentine's day và em

Con trai viết thiệp nhân Valentine's day cho mẹ




Viết cho ba



 Cô giáo viết cho con

Chả hiểu sao các ảnh sau cứ bị ngược :(


10 thg 2, 2014

Bốn mùa, tổng giám đốc VTV và em

Đầu năm họp với tổng giám đốc khá thú vị. Ông có những phát biểu làm nức lòng người sản xuất, cởi trói cho nhiều chương trình
- Hành chính hoá những gì Liên quan đến văn hoá nghệ thuật là giết chết sự sáng tạo
- Tạo điều kiện triệt để cho sáng tạo, chấp nhận những ý kiến khác mình.
- làm ít thôi, nhưng đầu tư thời gian cho chương trình , đầu tư chất xám cho chương trình nhiều hơn
- tăng tính phản biện, biết cách thuyết phục bằng trình độ chứ không áp đặt ý kiến chủ quan của mình.
- Cần bất cứ thứ gì để làm được chương trình hay hơn, cứ đề xuất.
- mời những người giỏi bên ngoài Đài làm chương trình cùng mình.
-Tăng cường những khách mời trẻ, có góc nhìn mới
- Phải có khao khát làm cái mới.

Ngồi nghe ông nói, mình nhớ lại hình ảnh cách đây gần 30 năm, cũng trong một ngày xuân đẹp đẽ, anh ĐAN mới lên trưởng phòng Ca nhạc, ngồi với anh TBM khi ấy đang trăn trở với chương trình VKT của ban THời sự. Mình còn nhớ đó là buổi trò chuyện tại căng tin của VTV, một ông nhạc sĩ ngồi an ủi ông phóng viên trẻ vì đang phải chịu áp lực từ những bộ óc già nua.

Khi ấy mình mới 10 tuổi, mặc quần thủng đít ngồi ké bên 2 ông. Ngờ đâu gần 30 năm sau, con bé mặc quần thủng đít ấy lại ngồi đối thoại trực tiếp với anh TBM và cùng bàn về những vấn đề quan trọng chẳng kém anh ĐAN ngày xưa :)
30 năm trôi qua, anh ĐAN đã về với đất, để lại bao hoài ước về việc xây dựng đơn vị cho con gái ( nhưng con gái chưa làm được gì mấy) . Chắc anh đang mỉm cười nhìn cảnh đối thoại này. Cầu mong, anh ĐAN phù hộ cho những dự án (đã được anh TBM bật đèn xanh lè) sắp tới của đơn vị thành-công-mĩ-mãn :)


2 thg 1, 2014

Bốn mùa, năm mới và em :)

Tết tây đẹp và nhẹ nhõm, không có cảnh mua sắm điên cuồng, lo nơm nớp mọi thứ phải xong, nghỉ lễ dài dằng dặc mà không có chỗ chơi, thức ăn thừa mứa đun đi đun lại, những câu chúc tụng sáo rỗng... tối 31/12/2013 đơn giản là đi chơi với gia đình bạn, đón giao thừa bên bàn rượu trên tầng 8 của 1 khách sạn đẹp nhưng vắng vẻ, với lát bánh mì và hộp chocolate mới tinh. Những chuyện lớn chuyện bé ngẫu hứng nói ra và cùng cụng ly cho tất cả những điều xấu, đẹp vừa lướt qua năm cũ. Bên dưới là tiếng hò hét , chúc rượu, trêu chọc nhau của các bạn mắt xanh trẻ đẹp. Trong phòng là lũ nhóc xem hoạt hình hoặc rúc trong chăn chơi game với nhau. Rượu hết cũng là lúc trời quá lạnh, đi về ôm nhau ngủ trong phòng ấm, mẹ ngủ trước, cậu ấm đọc sách một lúc rồi tự ngủ sau khi đã tắt đèn và thơm mẹ chùn chụt.Trong mơ, vị rượu chát và nụ hôn của con giai vẫn thơm đầu môi :)

Các đơn vị khác cơ quan mình được giao làm chương trình Tết tây đều hướng đến những dư vị lãng mạn của ngày Tết xứ người. Xem và ước giá như Tết ta cũng được như vậy, hoặc chỉ 1 phần thôi. Đại khái là sẽ có những hoạt động ngoài trời xôm tụ, con người tụ hội và thân thiện trong thiên nhiên tươi đẹp, các quán bar không quá đông và công sở sẽ chỉ nghỉ nhiều nhất là 5 ngày thôi :)

Chương trình Tết ta do đơn vị mình làm thì vữn nặng về truyền thống, lại đòi hỏi thêm tí lịch sử do năm tới có mấy ngày lễ to to ( 60 năm chiến thắng Điện Biên và giải phóng Thủ đô). Làm trong tâm thế phải tiết kiệm triệt để nữa nên chương trình không có tính giải trí tí nào các bạn nhé. Trong chương trình này, mình kiêm thêm nhiệm vụ đạo diễn phim hoạt hình ...ha ha...

Năm nay 3 mẹ con, bà cháu dự định đón Tết ở đâu đó xa Hà nội, để hoàn toàn nghỉ ngơi và thư giãn, không phải lo cơm nước và dọn dẹp liên miên. Nhưng dự định thế thôi chứ chưa tìm được chỗ nào hết . Hy vọng nhỏ bạn thân sẽ tìm được chỗ nào gần gần, vắng vắng, và cả 2 gia đình lại bên nhau như Tết tây :)

Mấy hôm nay mẹ Tí tương tư một người, thực sự là nhớ nhung và muốn ở gần người ấy. Cả 2 chưa một lần gặp mặt, chỉ biết danh tiếng của nhau, đọc blog nhau mà cảm mến . Người kia không biết gì về mẹ Tí ngoài những dòng chia sẻ trên đây. Hix...mẹ Tí không ngại gặp, mong là đằng khác. Biết là cuộc sống luôn bất ngờ và thú vị ngoài sức tưởng tượng của mình, nhưng mẹ Tí cứ ước "anh hãy là người mà em hình dung, vị tha hơn em,  quyết liệt hơn em, nói nhiều hơn em, giàu có hơn em và đừng cả tin như em".

Còn lại,  mọi thứ khác chỉ là gia vị thêm bớt mà thôi :)