31 thg 10, 2009

Đối thoại (19)

2 mẹ con đang trở nhau trên đường đi học về:
Mẹ ơi mùi gì thơm thế?
Mẹ chưa ngửi thấy gì con.
Đúng ròi, mùi bánh rán.
Thế à?
Mẹ , con đói. Mẹ mua bánh cho con.
Về nhà có cơm đấy con à.
Con muốn ăn bánh cơ.
Nhưng bánh rán không đc vệ sinh lắm con ạ.
Sao lại không vệ sinh?
Vì họ rán bánh bằng mỡ bẩn. Mẹ sợ cái thứ mỡ hôi xì đó lắm.
Nhưng con đói, con muốn ăn bánh.
Thôi được, để mẹ thử mua bột về 2 mẹ con mình làm bánh nhé.
(mua được bột xong, về nhà, Tí đòi nặn bánh)
Mẹ để con, con biết nặn bánh. Mẹ phải lấy bột thế này nhé, cho vào tay ấn ấn thế này nhé. Cho nhân vào giữa nhé, rồi cuộn bột lại sao cho che kín nhân nhé.
Sao con bit làm khéo thế nhỉ?
Con được làm ở lớp mẹ ạ. Xong òi mẹ lăn tròn bánh trong tay thế này nhé.
(Cả mẹ cả bà tròn xoe mắt nhìn tên đàn ông tí hon nặn hết chỗ bột và nhân bánh)
Cô giáo dậy cả lớp làm bánh bao, bánh trưng, bánh cốm, bánh nướng bánh dẻo nữa cơ.
Mẹ tủm tỉm, chớp chớp mắt: ừ nhỉ, ừ nhỉ...
Bà chẹp chẹp miệng: có khi con trai khéo léo hơn cả mẹ òi.
:-D

















30 thg 10, 2009

Đối thoại (18)

2 mẹ con cùng xem sách Sức khỏe và cơ thể người. Đến phần sinh sản, Tí chỉ vào hình vẽ một bà mẹ đang mang thai.
Ngày xưa con cũng là em bé, cũng nằm trong này hả mẹ?
Đúng rồi.
Tại sao?
Vì con nhìn đây này. Đây là quả trứng của mẹ, đây là con tinh trùng của bố. Chúng gặp nhau và tạo ra phôi. Phôi lớn lên trong bụng mẹ thành thai nhi, chính là con lúc còn bé.
Sao trứng của mẹ to mà con tinh trùng của bố lại bé thế?
Hi hi...trứng của mẹ to vì trong đó chứa nhiều thức ăn. Còn tinh trùng của bố nhỏ vì trong đó chỉ chứa gia vị và nước mắm.
Èo ơi, thế thảo nào con thấy bố hôi mẹ ạ.
Bố hôi á?
Vâng, bố hôi xì. Còn mẹ thì thơm lắm
:-P

29 thg 10, 2009

Đối thoại (17)

Mẹ ơi, bạn D tự dưng lại đẩy bạn A.
Thế à?
Vâng, bạn D là bạn trai mà lại đẩy bạn gái mẹ ạ.
Thế bạn gái thì sao nhỉ?
Bạn gái yếu hơn bạn trai.
Sao nữa con?
Thì phải yêu thương bạn gái.
Yêu thế nào?
Yêu thật nhiều, thật nhiều.
:-)

Đối thoại (16)

Có những buổi chiều, 2 mẹ con chẳng làm gì ngoài nằm khểnh trên giường tán gẫu:
Sáng nay con học võ có thích không?
Có. Thầy nói con phải chùng chân xuống nếu không muốn bị đánh ngã.
Mẹ thấy con tập chưa đúng lắm đâu. Con phải chú ý nghe thầy nói nữa cơ.
Nhưng thầy nói nhanh quá mẹ .
Không sao, từ từ rồi con sẽ hiểu . Nhưng muốn nghe được lời thầy nói, con cần tập trung, không đùa nghịch trong giờ học.
Con tập trung nhưng bạn gì cứ trêu con. Con không thích bạn í.
Bạn quí con thì bạn mới trêu. Con cứ bình tĩnh, và đừng trêu trọc lại bạn nhé.
Còn có anh lớn gì cứ gọi con là thằng điên. Tại sao hả mẹ?
Kệ anh ấy. Anh ấy nói thế là hư, con không cần nghe những từ xấu đó.
Có anh gì còn muốn đánh con.
Con làm gì để anh ấy muốn đánh con vậy?
Con chạy vấp phải anh ấy mấy lần.
Ồ, thế lần sau con chạy vấp phải anh thì con xin lỗi anh nhé.
Vâng. Nhưng tại sao xin lỗi thì không bị đánh ?
Vì xin lỗi là lịch sự. Không ai đánh người lịch sự bao giờ.
Vâng. Con biết rồi.
COn trai mẹ ngoan lắm.

Mẹ cũng ngoan lắm.
:-D


26 thg 10, 2009

Đối thoại (15)

Sao Tí nói trống không thế con?
Em phải dạy con nói chữ ạ ở đằng cuối câu chứ?
Em có nói, nhưng có lẽ bé chưa nhập tâm chị ạ.
Phải liên tục nhắc em ạ.
Em cứ nghĩ nếu nhắc nhiều sẽ nhàm, bé chẳng nghe đâu.
Thế em để con ăn nói không lễ phép thế a? Chị nghĩ là không được đâu.
……..

Anh này, Tí chẳng chịu nói chữ ạ cuối câu. Làm thế nào để bé biết nói chữ ạ giờ?
Cần gì nói chữ ạ? Có phải cứ nói chữ ạ là sẽ thành người đâu?
Nhưng tất cả mọi người đều bảo em là phải dậy bọn trẻ biết lễ phép.
Lễ phép để làm gì?
Thế mới được gọi là có giáo dục.
Không nói chữ ạ thì không có giáo dục à? Bên nước ngoài có chữ ạ đâu?
Nhưng đó là nước ngoài. Còn ở Việt nam thì phải theo tục lệ Việt nam chứ anh?
Tục lệ Việt ngày xưa theo kiểu quân chủ lập hiến, có vua tôi và chủ tớ nên duy trì hình thức đối thoại kiểu trên dưới phân minh. Giờ là thời đại độc lập tự chủ, một đứa bé ra đời đã có quyền sống ngang với tất cả những người khác.
Nhưng nếu không nói chữ ạ? Tí sẽ bị coi là mất dạy.
A, em có biết, chữ ạ có tác dụng gì không? Không có tác dụng gì ngoài việc thỏa mãn tai người nghe. Chúng ta bắt bọn trẻ làm một việc vô nghĩa chỉ để cho ta mãn tai. Trong khi đáng lẽ phải dạy chúng tự tin, dám làm, dám chịu thì chúng ta lại bắt chúng phải tự hạ thấp mình bằng chữ ạ.
Nhưng mọi người cho rằng thế mới là tôn trọng người lớn.
Hãy sống sao cho chúng tự nguyện tôn trọng chúng ta bằng những hành động cụ thể chứ đầy đứa vâng ạ nhưng rồi cũng có thể chửi bậy ngay đấy thôi.
Em toàn ạ con, hy vọng nó bắt trước mẹ nhưng nó cũng chẳng bắt chước.
Em phải mừng vì con em không có nô lệ tính ở trong người.