29 thg 7, 2013

Bốn mùa, màu TRẮNG và em

Nếu nói tuổi thơ trong veo vô lo màu HỒNG, tuổi thanh niên nhiều mơ ước, dự định lớn lao màu XANH, tuổi trung niên hừng hực say đắm, tự tin tựa màu ĐỎ, tuổi già điềm tĩnh, giàu kinh nghiệm từng trải tựa màu VÀNG, thì Mình đang ở trong giai đoạn TRẮNG.

Thực ra, một ngày bình thường của mình trôi qua với đủ các màu trên, nó khiến mình bận rộn không thể tả mà cũng nhàn nhã đến vô cùng. Có hôm vừa họp xong, "oánh nhau" với sếp xong, tưởng đứt cước đến nơi thế mà chỉ mấy phút sau đã thấy mình đang cười tĩ tã với giai trong một quán coffee yên tĩnh. Hoặc vừa tóe khói , ăn thua một mất một còn với kế toán về kinh phí của dự án, mình có thể quay ra trả lời điện thoại con đòi đi chơi , ngay tắp lự quay ra chiều con và hai mẹ con âu yếm như cặp tình nhân mới trao nhẫn đính hôn vậy :D

Màu TRẮNG là tổng hợp của các màu cơ bản, nó được dùng nhiều nhất trong mỹ thuật,. Trên bảng palete, Màu trắng bao giờ cũng hết đầu tiên và hữu dụng để pha ra trăm ngàn màu khác. Nhưng mình không thích một bản thể "hổ lốn" như vậy, đôi khi nhìn những tính cách thuần khiết , một màu.... mình rất thèm. Thèm sự đơn giản, thèm sự bình dị, thèm sự nhất quán, thèm cả cái sự tầm thường, câm lặng trôi đi trong dòng đời. Bởi mình biết, đôi khi những gì trông tưởng đơn giản, tầm thường, lại là những gì ẩn chứa bất ngờ và mạnh mẽ nhất. Như đám mây trôi vô hại trên đầu, đến một thời điểm tích tụ đủ , sẽ biến thành bão tố và lốc xoáy kinh hoàng :D

Còn mình, chẳng có khả năng làm đau ai. Khả năng duy nhất của mình là dung nạp bởi màu TRẮNG không chiến thắng nổi màu nào.

Màu TRẮNG hữu ích nhất là khi nó tạo ra các màu khác .
Khi tạo ra các màu khác, màu TRẮNG biến mất :)

26 thg 7, 2013

Bốn mùa, bất công và em

Đi dự mini seminar về nghệ thuật đương đại, chợt vỡ lẽ ra nhiều điều. Một trong những khám phá to nhất hôm ấy của mình là bản thân đã làm công việc của một Giám tuyển âm nhạc từ lâu mà không bit, bản thân mình là một con buôn từ lâu ... huhu... :D

Mười năm nay, mình làm công tác lên ý tưởng , concept thể hiện, lựa chọn bài, bố cục chương trình, kết nối khoảng trên 100 người/ chương trình. Ngoài việc quyết định mời ai, đặt ai cạnh ai, để tác phẩm nào mở, để cái nào kết mình còn phải kiểm soát tính chính trị của nó, dự đoán hiệu ứng của nó đối với khán giả, khách mời , cả việc nghệ sĩ sẽ thu gặt gì sau chương trình, phân phối nguồn tiền thu được cho từng khâu sao cho ai cũng có lãi, làm truyền thông để lăng xê chương trình ( dù chỉ là lăng xê trong giới) , giám sát chặt chẽ quá trình tiền kỳ, hậu kỳ, hứng chịu hậu quả nếu chương trình không tốt... vậy mà mình chỉ ăn lương biên tập viên quèn huhu....

Kiểu này phải đấu tranh để giành quyền lực, vùng lên lật đổ những quan niệm giáo điều, cũ nát, khiến cho mình và bao người chăm chỉ trở thành nạn nhân của việc bóc lột sức lao động, lạm dụng phụ nữ, từ đó gây bất công xã hội :P




18 thg 7, 2013

Bốn mùa, cô độc và em

Lâu quá trò mới lên thăm thầy. Một ngày sau mưa đất trời mát mẻ, cây cối xanh tươi. Những giọt tranh tí tách trước hiên nhà sàn khiến cho khung cảnh nơi thầy ngự có một vẻ hoang dã, bí ẩn nhưng thật hiền hòa, an nhiên.

Thầy: Con dạo này trông mập lên .

Trò: Dạ, con tạm ngừng tập luyện thường xuyên . Nhưng con vẫn rất ổn thầy ạ.

Thầy: ừ - vừa rót nước thầy vừa nói tiếp - con đã đi những đâu trong mấy tháng vừa qua? Kể thầy nghe.

Trò: Con đi Sài gòn, Đà Lạt, Sapa.

Thầy: nhắc tới Đà Lạt lại nhớ tiếng thông reo.

Trò: dạ, thông reo khắp nơi. Đà lạt vẫn đẹp lắm thầy.

Thầy: Đà lạt đất lành vẫn là nơi hai trái tim yêu có thể hòa làm một. Nhưng Đà Lạt cũng đủ yên tĩnh và biệt lập để con người có thể trở thành cô độc.

Trò: nghe chữ cô độc thật buồn.

Thầy: (cười hiền) không không, kẻ cô đơn tức chỉ có 1 mình mới đáng buồn. Kẻ cô độc là có 2, 3 người có nhau, ảnh hưởng nhau, giúp nhau đủ đầy, hòa vào nhau như mây trời và nắng gió. Sức mạnh của 2, 3 trái tim , tâm hồn hòa hợp giúp từng kẻ tồn tại độc lập, vững chãi hơn bất kỳ thứ gì đó con ơi.

Trò: nghĩa là cô độc thực sự là một sức mạnh?

Thầy: phải, cô độc là trạng thái tĩnh tâm của kẻ đã thấu nghĩa đạo hạnh, luôn mỉm cười và đón nhận mọi điều nhẹ nhàng. Không thắc mắc, không bất bình, không chia sẻ trước mọi điều không có nghĩa là bất hợp tác, không đồng cảm. Tâm hồn cô độc luôn có giá trị bản ngã mạnh, và rất riêng .

Trò: Thế mà trước nay con cứ nghĩ cô độc là một dạng của trầm cảm.

Thầy: Tiếng Việt chưa có hệ thống , người ta thường chỉ biết nghĩa không chính xác của từ ngữ. Nghĩa gốc cô độc trong tiếng Hán là từ dùng để chỉ trạng thái độc đáo đã được kết tinh. Có nghĩa là tinh túy của tinh túy.

Trò: vừa rồi thầy nói 2, 3 trái tim giúp nhau nghĩa là gì? Có phải chúng ta cần có những người hiểu mình?

Thầy; gần như thế, chúng ta cần những trái tim , tâm hồn tương ứng, hỗ trợ, thấu hiểu. Có thể ở gần , ở xa, thậm chí xa hàng thế kỷ. Nhưng phải là những tâm hồn và trái tim khiến ta an tâm, vững bước mỗi khi nhớ đến nhất.

Trò: nghĩa là những trái tim, tâm hồn có sức ảnh hưởng vượt thời gian, phai không thầy?

Thầy: đúng rồi con. Có những trái tim, tâm hồn ấy đồng hành, con sẽ trở thành kẻ cô độc vững chãi .

Trò nhìn ra hàng hiên. Nắng lên đã làm cho những giọt tranh sáng bừng , lóng lánh như kim cương nhảy nhót xuống nền đá xanh rắn chắc :)

16 thg 7, 2013

Bốn mùa, linh tinh lang tang

Dạo này mình không đi bơi thường xuyên, phần vì bể to nào cũng đông nghịt, bể không đông người thì bé quá, bơi không bõ. Phần vì Tí nghỉ hè nên mẹ phải dành time cho con đi đây đó, nên mẹ chỉ bơi túc tắc họa hoằn. Người lên cân thấy rõ, các vòng nở ra phì nhiêu. Được cái vẫn rắn chắc và trắng trẻo do mình quyết tâm đến tháng 8 mới đi vacation mùa hè, dãi nắng da đen xong thì mặc đồ thu vào che hết da thịt cho đỡ đen . Cái mẹt mình mà da đen nhìn rất chán :))


Vì béo lên nên đồ dùng, quần áo màu đen lại bị lôi ra , tất nhiên bây giờ mình mix đồ soành điệu nên trông không như quạ như mấy năm trước đó. Mặc màu đen tự dưng thấy mình thêm phần bí ẩn, lạnh lùng. Thích mới đau sờ cau chứ :P

Nửa năm trôi qua, các dự án lớn của năm nay đã thành công, thu lợi lớn.  Từ giờ tới cuối năm bắt đầu 2 dự án nữa mà lại khá lười mới chết. Bạn bè cứ hỏi làm gì mà bận thế, bận thế còn mình thì xoay như chong chóng giữa 2 cơ quan truyền thông , làm những chương trình về âm nhạc nên dù rất muốn lôi kéo bạn bè vào làm cùng nhưng rất ít người hợp.

Thi thoảng tụ tập đột suất được như vụ off ốc với nhà Linh, Dương... rất khoái chí nhé. Khoái quá đến nỗi quên cả chụp ảnh nhỉ :)

Hóa ra cậu ruột mình âm thầm theo dõi mình trên FB từ lâu. Ẩn dưới cái tên lạ, cậu đọc hết mấy trò nghịch ngợm của cháu gái từ mấy năm nay. Thả nào, trong các câu chuyện khi tụ tập gia đình, cậu luôn là người bênh vực và chọc cho mình cười nhiều nhất. Gần đây, khi phát hiện ra cậu rồi, mình còn được cậu thổ lộ rằng từng yêu người bằng tuổi cháu, rất nhớ khoảng thời gian đó vì người ấy quá ấn tượng. Cậu tiếc vì không chốt hạ với người ta được nhưng cậu sẽ mãi mãi không quên được tính cách ấy, ánh mắt phớt đời ấy... (hihi... nghe hồi hộp nhỉ) Thế chưa hết, cậu còn nhìn thấy toàn bộ những gì thú vị hay ho ở người ấy ngay trên cô cháu gái mình. Òa òa.... mình nghe mà sít ngất... tưởng cậu trêu mình nhưng không, cậu rất nghiêm túc nói... cuộc sống của cháu rất thú vị... hãy enjoy và luôn hạnh phúc như thế nhé... hihi...

Không ngờ cậu của cháu trông hiền hiền , lành lành thế mà cũng tinh quái. Cậu khiến cháu vừa thích thú khi thấy có người hiểu mình chân tơ kẽ tóc, vừa lo lo không bit ổng còn bit cái gì của mình nữa.

Quá khứ gây chiện tùm lum giờ mình rất sợ bị phát hiện í mà =))


7 thg 7, 2013

Bốn mùa, công lý và em :P

Dạo này không phải chăm Tí nên thức đêm đọc , time cho đọc lấn át các phần khác, khiến mình ngủ ít hơn và dậy muộn. Hix...

"Điệu Valse giã từ" mua từ lâu chỉ vì nó được viết cách đây hơn 40 năm nên giờ mới được sờ đến, đọc một mạch 2 ngày xong. Milan Kundera thật giỏi khi tạo ra các thể loại cá tính điển hình, càng giỏi hơn khi đặt các cá tính ấy trong những hoàn cảnh éo le và thử thách thần kinh họ khi phải liên tiếp tính toán, thay đổi , chọn lựa giữa những gì đang theo đuổi và thực tế sâu thẳm tâm hồn mình mong muốn. Để rồi hóa ra, chẳng có gì là thật, tất cả là ngẫu nhiên đến tàn nhẫn. Cho dù có tài giỏi, xinh đẹp, dễ thương bao nhiêu, cho dù cẩn thận, cao thượng bao nhiêu, thì cuối cùng cuộc đời cũng không như ta dự đoán và mong ước. Những ngẫu nhiên kéo con người lại gần rồi chính chúng lại đẩy chúng ta xa nhau. Vậy điều gì còn lại, điều gì có ý nghĩa nhất? Một câu trong bài thôi, ẩn trong hàng ngàn câu văn chứa đầy ẩn ý, đã nói lên ý nghĩa cuộc sống mà cuốn sách, tác giả muốn nói.

"Những giá trị mà tôi chấp nhận chẳng có gì chung với công lý hết."  Nhân vật nói câu trên là 1 bác sĩ tài giỏi, 

người đã tạo ra hàng loạt các bản sao của mình qua các ca chữa bệnh vô sinh, người giúp cho vụ án cuối 

truyện trở nên nhẹ nhõm... Ông thốt lên câu ấy thật dịu dàng , mình hiểu là : Có rất nhiều giá trị trong cuộc 

sống rắc rối của con người, tình, tiền, gia đình, sự nghiệp, sự nổi tiếng, bạn bè, rượu, đồ ăn...  ngay cả việc 

tạo thành sự sống thực ra không cần công lý soi sét. " Với điều kiện, bạn phải là người thực sự hiểu về giá trị 

đó và có thể trực tiếp taọ ra giá trị đó. 

Nếu bạn là người sản xuất ra giá trị, thì bạn có quyền đứng trên công lý . Bởi vì khi có khả năng tạo ra giá trị 

thực thụ, người ta sẽ tạo những thứ thú vị hơn nghìn lần cái công lý kia :D

Hoặc nói ngắn gọn hơn, đừng lấy công lý ra đo đạc con người. 

Nói ngắn hơn nữa. Công lý là cái thá gì ... kha kha...