30 thg 8, 2009

CÓ MỘT MỈM CƯỜI

Từ nghĩa địa trở về cái chợ
Có một mỉm cười luôn thấu suốt chúng ta
Mỗi năm Ngài vươn vai một lần tugn chiếc khăn trải bàn màu xanh phủ kín trái đất
Và ngắm nhìn chúng ta nhầm lẫn trong mùa hoa quả
Những nhầm lẫn của không ai sai, không ai đúng
Bởi sai, đúng là việc của Ngài
Cũng có thể không phải như vậy
Vì Ngài chỉ mỉm cười...

Những cuộc cãi lộn bất tận của giọt nước mắt người đàn bà đêm tối cùng nụ cười bình minh của người đàn ông...
Đều được Ngài biến thành hoa quả
Tất cả mọi hơi thở tìm mọi cách để thở
Đều được Ngài bày đặt lên chiếc khay tán lá của các ngọn cây
Hôm qua Ngài ngự ở đôi giày của chúng ta
Hôm nay đôi giày của chúng ta bay trogn một đám mây dưới chân Ngài
Vì Ngài chỉ chơi với trẻ con
Và lừa chúng bằng cách làm cho chúng già đi
Tất cả mọi đứa trẻ ranh mãnh, hiền lành may mắn hoặc rủi ro đều bị Ngài bỏ quên khi chúng đặt tên cho hoa quả

Cũng có khi Ngài thử già đi một lần
Nhưng càng già Ngài càng giống quả trứng chim
Càng giống búp cỏ non
Càng giống đứa trẻ lúc chưa phải mặc quần áo
Cũng có lúc ngài thử trẻ lại một lần
Nhưng càng trẻ càng giống một con bò gày
Càng giống một ông lão đào huyệt chôn hai hòn bi ve
Càng giống một bà lão mang thai những sợi tóc bạc
Thế là Ngài khóc
Khóc như con cò bay qua thành phố
Khóc như kẻ nhập đô thất bại
Lỡ quê hương không đủ sức quay về
Khóc như chúng ta mai táng nhau vào những căn phòng cao ốc
Khóc như chúng ta cầu kinh
Khóc như chung ta mồ côi
Khóc như những ngón tay trên máy vi tính của chúng ta
Khóc như những cuộc tìm nhau của chúng ta
Khóc như những chối từ nhau của chúng ta
Khóc như những cơn vật vã của thành đạt
Khóc như sự thất bại đi tìm hơi thở
Khóc như chúng ta chưa biến được trái đất thành quả bóng dưới chân mình
Nhưng Ngài khóc bằng cách mỉm cười

Chúng ta đừng tìm Ngài
Bởi Ngài không mỉm cười vì niềm tin của chúng ta
Có một cô gái tin Ngài trở thành đàn ông
Có một chàng trai không tin Ngài trở thành đàn bà
Vì chúng ta tin hay không tin - Bởi chúng ta muốn thay đồi
Thay đổi bằng cách giữ gìn
Thay đổi bằng cách làm khác mọi thứ
Và thay đổi bằng cách không thể làm khác được
Nếu chúng ta không cất dọn chiếc khăn trải bàn màu xanh thì tự nó cũng biến mất

Ngài mỉm cười
Để tất cả những gì chúng ta nhìn thấy đều biến mất
Tất cả những gì chúng ta lắng nghe đều hiện ra
Những biến mất sẽ tự kể về mình
Còn những lắng nghe sẽ kể về những biến mất
Trước sự thấu suốt của Ngài - những gì của chúng ta
Cũng chỉ đủ làm cho Ngài mỉm cười
Một mỉm cười luôn thấu suốt chúng ta
Ở trong mỗi chúng ta


(lƯƠNG TỬ ĐỨC tháng 1 năm 2009)

2 nhận xét:

LU nói...

thơ này cứ như kinh cầu nguyện í sui à :D

Titi nói...

@Lu: rite, và người sáng tạo ra loại kinh cầu này có thể là Chúa nữa không :-D

Đăng nhận xét