Lần đầu tiên được sếp xin lỗi.
Bao năm chịu đựng tính nghệ sĩ, ruột để ngoài da của ổng, mình cũng chẳng giận. Nhưng lần này là người khác giận hộ mìn, đi đòi công lý hộ mìn. Hị hị...nghe sếp lựa lời xin lỗi, mình chỉ thấy buồn cười. Nhiều người, trong đó có cả sếp mình, không biết trân quí những gì đang có, nhiều khi họ nghĩ được hưởng sự tử tế, trân trọng hết mực của người khác là nghiễm nhiên và thường xuyên vô tình, hoặc dửng dưng chà đạp lên người khác bất kể lúc nào.
Riêng mình, dù chỉ là nhân viên hay mai này lên làm tổng thống, chẳng có lý do nào khiến mình thôi trân trọng người khác. Dù người kia có không xứng đáng. Bởi, phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi...dù là nhân viên cũng có nhân viên thường và siêu nhân viên ạ :-D
1 thg 10, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

4 nhận xét:
Haha, phải là siêu nhân viên thì mới được sếp xin lỗi. Rõ là đẳng cấp rồi.
Nói nhỏ: Sếp nào mà dở hơi biết bơi thế? Chỉ cần nhắn chữ cái đầu tiên là biết ngay.
He he...thiên cơ bất khả lộ, em chỉ nghĩa lộ được đến đó thôi anh ui. Cũng bởi vì, sáng mai là em sẽ quên sạch chiện hôm nay mừ :-D
He he, đề phòng nhé, chắc ổng hạ mặt xin lỗi để tiếp tục dụ Ti vào chức phó phòng đấy
Yên tâm. Đã có vịt giời khác thế mạng cho tớ ròi :-P
Đăng nhận xét