4 thg 4, 2010

Đối thoại (101)

Tí thích chơi với cậu P lắm. Đợt nài cậu lại về ngắn ngày, lại đi như ngựa, chỉ thỉnh thoảng ló mặt ở nhà một tẹo nên Tí rất ngóng cậu. Hôm ấy, cậu về muộn, ăn sau cùng. Tí đòi xuống bếp chơi với cậu. Chỉ được khoảng 5 phút mẹ thấy cậu í chạy lên úp mặt vào vai mẹ nói:

Mẹ ơi, cậu đuổi con.
Không phải đâu con. Chắc cậu nói con lên nhà với mẹ thôi.
Cậu không thích chơi với con.
Chắc cậu mệt. Thôi con ở đây chơi vậy.

Tí đồng ý ngồi chơi một mình, mẹ đi làm mấy việc vặt trong nhà. Một lúc sau lại thấy cậu ấy chạy đên mẹ nhắc lại :

Mẹ ơi, cậu đuổi con.
Con yêu. Cậu luôn yêu con. Không đời nào cậu đuổi con hết.
Nhưng cậu không muốn chơi với con.
Con thông cảm cho cậu. Chắc cậu đang bận chút ấy mà. Con đọc sách đi, lát mẹ vào chơi với con nhé.

Tí lại đồng ý quay ra đọc cuốn sách yêu thích. Được một lúc mẹ lại thấy cậu ấy chạy đến với điệp khúc:

Mẹ ơi, cậu đuổi con.
Con à. Cậu không đuổi con đâu. Con nghĩ nhầm cho cậu rồi.
Nhưng cậu chẳng chơi với con.
Có lẽ cậu muốn con lên chơi với mẹ. Mẹ con mình chơi với nhau nhé.
Vầng.
2 mẹ con chơi xếp hình một lúc. Đang say sưa chơi mà cậu ý vẫn nhớ ra và lặp lại:

Mẹ ơi, cậu đuổi con.

Hic...lúc này mẹ đành ôm cậu ấy vào lòng vỗ về:

Con buồn phải không? Mẹ chắc là cậu cũng đang gặp chiện gì buồn nên đã nói gì không tốt với con trai.
Tại sao cậu buồn thì không muốn chơi với con hả mẹ?
Ừ, khi gặp việc gì buồn là người ta hay làm người khác buồn theo lắm. Cậu buồn, con có thương cậu không?
Có.
Vậy, con đừng nói cậu đuổi con nữa nhé. Cậu buồn và cần yên tĩnh, cần ở một mình. Con giúp cậu bằng cách lên nhà để cậu được ở một mình nghe con?
Vầng. Con biết ròi mẹ ạ.

10 nhận xét:

doanh nói...

tội nghịp cu Tí ghê á, oài, cái thằng P, bao năm nay vẫn vậy ư, khó tính như quỷ. Nhưng mẹ cháu xử vụ này hay lắm.

Thuy Dam Minh nói...

Khi gặp chuyện buồn, người ta thường làm người khác buồn theo. Em bắt Tí nghe và hiểu chuyện của người lớn rồi đấy em ạ! Giải thích vụ này khó phết đấy. May mà cu cậu không hỏi tiếp... hì!

Hậu Khảo cổ nói...

Mẹ Tí hay thật đấy :)

Lana nói...

Người lớn không phải lúc nào cũng đủ kiên nhẫn để chơi với trẻ con. Chắc cậu P. hôm đó cũng vậy. Quan trọng là mẹ Ti giải quyết vụ này thật tuyệt.

Vhlinh nói...

Chết chết, rút kinh nghiệm nhiều qua đối thoại này của Titi. Chị hay bị con hỏi:" Mẹ có nghe con nói gì không đới", dù lúc đó mẹ chẳng buồn chuyện gì, chỉ đang nghĩ lung tung.

Like.

Vầng. Con biết ròi mẹ ạ. nói...

@2Ti: Được một lúc mẹ lại thấy cậu ấy chạy đến với điệp khúc:
Vầng. Con biết ròi mẹ ạ.

Được một lúc mẹ lại thấy cậu ấy chạy đến với điệp khúc:
Vầng. Con biết ròi mẹ ạ.

Được một lúc mẹ lại thấy cậu ấy chạy đến với điệp khúc:
Vầng. Con biết ròi mẹ ạ.

He, he, he
Entry Vui.

Titi nói...

@Gấu: cậu P chẳng thay đổi gì ngoài vốn ngoại ngữ và cuốn hộ chiếu chi chít điểm đến mới. Nhưng mẹ cháu bit, cậu vẫn yêu cháu lắm :-D

@DMT: em hay nói chiện của người lớn, trong chừng mực cho phép với bé. Bởi em tin, trẻ con chính là con người đã hoàn chỉnh, chỉ là trong hình hài nhỏ hơn người lớn mà thôi :-)

Titi nói...

@Lana: chính xác ạ. Hình như có ôỗi các mẹ là có thể kiên nhẫn với các con :-(

@HKC: Em cám ơn chị. Em chỉ hay với con em thôi :-)

@Chị Bí: hí...lơ đễnh với con cũng là lơ đễnh với cục vàng to nhất trong nhà đới chị iu :-D

Titi nói...

@Vầng: chắc bạn cũng thích trẻ con phải hong? Thật tuyệt! Mình yêu trẻ và thích những người yêu trẻ luôn :-D

Vân Lam nói...

Hehe..Lâu cứ nhắc lại "Mẹ ơi, cậu đuổi con..", nghe mà thương gì đâu. Mấy vụ này khó xử lí lắm chị ạ, giải thích làm sao để chúng vừa lòng mà không có ấn tượng xấu về cậu. Chị đúng là có nhiều kinh nghệm. :)

Đăng nhận xét