Có lẽ đây là lần cuối mẹ Tí được ngồi đây, chỗ ngồi quen thuộc từ hàng nghìn buổi sáng. Sắp giải tỏa khu vực này và quán cà phê quen thuộc của dân tàng hình sẽ đi vào kỷ niệm. Tất nhiên, sẽ có một quán khác thay thế, nhưng dễ gì mẹ Tí có một chỗ để vừa măm, vừa cà phê, vừa đọc sách tuyệt hảo như thế... mình sẽ nhớ nơi đây lắm. Bởi lẽ:
EM chủ quán thuộc từng ý thích nhỏ của mình, 1 cốc nước ấm thả lát chanh, một bát phở bắp nóng đủ hành ớt tỏi tươi, không mì chính mang từ quán phở bên cạnh sang, một nâu nóng hay đá tùy mùa, một đĩa hướng dương đen nhánh ròn thơm... măm xong, mẹ Tí thường chăm chú đọc sách trong lúc cà phê chờ đến giờ làm, đôi lúc ngẩng lên thì ... bill đã có người khác trả.
Nhiều năm nay, mẹ Tí dọa dẫm nếu chủ quán không "tìm ra" chủ nhân của những hóa đơn trên, mẹ Tí sẽ không măm và cà phê sáng ở đây nữa. Nhưng chủ quán luôn khẳng định rằng, có nhiều người khác nhau chứ không phải 1, và họ đều bảo trả cho bàn kia (có lúc mẹ Tí ngồi với vài đồng nghiệp khá đông) nhưng không cần nói tên, vì nói ra, mẹ Tí cũng không biết là ai.
Không thể để tình trạng 'tù mù" này kéo dài vô định. Khi biết quán sẽ bị giải tỏa, mẹ Tí rắp tâm rình bằng được xem ai mà tốt bụng thế, tại sao trả tiền cho những bữa sáng rất lê thê của mình mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, tại sao chỉ "thỉnh thoảng" gà lăng mà không phải "thường xuyên" nữa chứ ...hi hi...
Thế là, mẹ Tí đeo kính đen trong lúc đọc sách, người ngoài nhìn sẽ rất kỳ vì đọc sách phải đeo kính trắng chứ, nhưng kệ, làm thế để không ai nhìn thấy mắt mình thỉnh thoảng liếc xéo về quầy thu ngân. Thú thật, mình liếc đến đau cả mắt mấy ngày liền mà chả thấy ai trả nữa. Hix... hay là mẹ Tí bị lộ ròi? Hix... Hay là vì dạo này mẹ Tí có nhiều nếp nhăn và dáng người không bắt mắt nữa ròi :-P
Có lúc, mẹ Tí định trả tiền trước để khỏi phiền ai đó. Nhưng lại nghĩ, như vậy thì mình càng không có cơ hội biết đồng chí kia là ai. Hix... còn mấy ngày nữa thôi, mẹ Tí nóng lòng quá, hừm, hừm...Thật sự mìnhcần biết lí do của việc trả tiền (liệu có đòi bóc bánh không nhỉ???)... hoặc chí ít là để cảm ơn thôi í.
Cô bác có cao kiến gì không?

22 nhận xét:
haha, vụ này hay ghê. Từ í cúi của Titi, em nghĩ ra kao kiến là: trong lúc ngồi chờ cà phê nhỏ giọt, Titi làm cái bảng chữ thật to đặt trước bàn: "Sẵn sàng bóc bánh" - rồi coi đồng chí nào cum cúp cum cúp đi ra khỏi quán - chính là thủ phạm :-P
@Gấu: khồng, bánh này để lâu roi, ai măm phải là nguy hiểm lắm :-P
Bí hiểm thiệt. Chắc là đ/c này ngưỡng mộ 2Ti nhưng "nhát gái"(giống mềnh), hihi
Chị cứ uống cà phê mà không cần đeo kính, rồi thuê em mấy bữa em ngồi góc khác em tìm cho.
Ơ, bánh chưng để lâu chiên lên ngon ác.
Bó tay!
@anh CNC
Ủa, vậy là anh "nhát gái" á? Hèn chi comment cho em mà đứng ở nhà anh mần không hà (cho đỡ run) hahaha.
Điệu này em phải vô blog của anh dò từ đầu blog đến cuối blog, coi có bỏ sót entry nào anh viết "tặng" cho Thang mà do nhát quá nên không nói :-)))
@Titi
Chúc mừng nha :-D. Tui mà được như bồ, cứ vô tư ngày nào cũng ngồi quán, tiền lương theo đó sẽ ít sứt mẻ. Tha hồ shopping nha. Rình làm gì bồ ơi. Tới chừng hết núp nổi, cũng phải ra trình diện thôi:)
Có vụ án này nữa hả trời, sao mình không gặp ai âm thầm kiểu này ta, nếu có thì cũng phải bước đến vẫy tay chào hoặc nhắn một cái tin thông báo rằng mình đã thanh toán cho bạn rồi đó.
Hoặc ít ra cũng phải hôn gió một phát chứ, kha kha kha
Vậy là coi chừng em chủ quán... tự xử luôn rồi anh trai. Khỏi phải tìm... mắc công!
@CNC: é, em lại thích phong cách này, có thể gọi là nhát, nhưng cũng có thể gọi là cực kỳ tinh tế :-)
@NLVD: ừ, sao chị không nhớ ra em nhỉ hi hi...
@Đỗ: yes, nhưng em hong ngon được như bánh chưng đâu :-P
@Thanh: khồng, không thể để mất một nhân vật hay ho như thế, anh ợ :-D
@My:tui cũng khoái từ lâu nên mới để vậy, nhưng quán sắp giải tỏa, nguy cơ không được tài trợ nữa cho nên tui phải tìm ra và ... động viên đồng chí ấy ... ke ke...
@Moon: hỗ trợ có nhiều kiểu, đây là "viện trợ không hoàn lại" phải không nhỉ :-P
@Kiến: có thể lắm, chủ quán là 2 bạn trẻ, biết đâu đây là chiêu giữ khách hàng của họ nhỉ. Mình nhạy cảm quá chăng :-P
@Titi
Động viên đồng chí ấy theo sang quán khác đi bồ. Để lại tên quán mới cho 2 em chủ quán biết rồi thía nào cũng gặp lại người cũ cho mà xem. Nhiều khi người nhà, họ hàng xa của chủ quán để ý Titi nên nhờ 2 bạn trẻ này canh me giùm, hehe.
Hahaha...Đọc entry cười phì với câu "bóc bánh", đọc đến cmt, cười tí suýt sặc nước (vì đang uống nước ạ..) với cmt của anh Gấu và anh Đỗ..=))
@My: ừa ừa, từ "họ hàng" của nàng tui cứ đọc thành "hàng họ" chớ... khi khi khi...
@VL: 2 người đó không măm được thì tính dìm, đạp đổ bánh đó em :-P
Không phải chị. Và chị kệ thoai :))
@Chuon: chi co nguoi bao ve roi, em chua co nen rat to mo :-D
giờ còn chuyện như thế thật đúng là ...như hồi học sinh ấy...hoi bị xao xuyến nghen
hay 1 cái là từ ngày gặp chị, đọc entry của chị ko phải như đọc chữ như trc kia nữa mà cứ như chị đang nói, đang kể, cái chất giọng ấy....
đâm ra thích hơn nữa hehe
nếu là em em có thể trả cho chị ngay cả em ko ở quán đó, chỉ cần dặn kỹ với chủ quán và thêu dệt sẵn cho họ những lý tứ khó mà...đỡ đc hehe
rất thú vị và men
@JG: hoi sinh vien cung co vu tuong tu , nhung la nhung la thu trong ngan ban. Hi...
Chi thi rat nho cai giong noi nhanh, hoi kho nghe cua cau day :-D
Hay là EM CHỦ QUÁN kết 2Ti?
@HAT: hi hi... cái "hay là" của anh nghe đầy thông cảm nhỉ ...hi hi... :-D
Đăng nhận xét