Hôm nay bỗng dưng nhớ một người, rất nhớ giọng nói trầm và ánh mắt như có lửa âm ỉ bên trong của anh. Điều đặc biệt, tôi cảm thấy không phải lửa của đam mê, không phải lửa của thù hận, đó là ngọn lửa thắp lên từ nỗi buồn . Ngọn lửa ấy là đốm sáng đẹp nhất trên gương mặt phớt đời, quá già dặn so với tuổi 30 của anh.
Hôm ấy chỉ có hai chúng tôi trong căn phòng nhỏ giữa tiết giao mùa y xì như thời điểm hiện tại. Trời se se lạnh và chúng tôi uống vang trắng với trứng cá hồi đỏ. Căn phòng không bật đèn, hai đứa ngồi trong chạng vạng thu, le lói ánh sáng từ khung cửa sổ nhỏ tầng thứ mười mấy tôi không nhớ.
Anh bật nhạc và hỏi tôi có biết band nào không. Tôi trả lời không rất tự nhiên. Anh có vẻ thất vọng, nhưng tôi kệ. Anh đâu biết, đặc thù nghề nghiệp khiến tôi có những lúc ngán ngẩm âm nhạc và luôn muốn tống khứ bớt những thông tin về âm nhạc ra khỏi đầu. Thấy anh có vẻ buồn tôi bèn nói, nhạc hay quá, anh sưu tầm được nhạc hay thật. Anh cười, bắt đầu nói về các band nhạc yêu thích, thời anh từng đi hát, thời anh rồ dại vì âm nhạc, rồi anh nghêu ngao hát theo tiếng ca sĩ đang vang lên. Vừa nhâm nhi vang, tôi vừa ngắm anh hát giọng vang ngân, say sưa. Đến đoạn cao trào, anh lôi giấy ra ký hoạ cái gì đó. tôi hỏi thì anh không nói, giấu đi và thì thào, em đã mất cơ hội xem bức tranh đẹp tuyệt vời.
Hơi ngạc nhiên vì tôi vốn quen được chiều, được thoả mãn mọi ý muốn, nhưng không gian bí ẩn anh tạo ra lúc ấy đã xoá ngay khả năng bực mình của tôi.
Ngồi trên ghế dựa đối diện với nhau, với những lời dịu nhẹ, ánh mắt thân thương, chúng tôi để mình thong thả trôi theo dòng không gian đang từ chiều chuyển sang tối, trôi theo tiếng nhạc bập bùng, trôi theo màu sẫm dần của đám lá ngoài khung cửa, trôi theo độ ấm ngọt của những giọt vang từ miệng nuốt xuống họng, trôi theo độ cao của căn nhà 12 tầng đối diện phòng anh, trôi theo sự lúng túng của anh khi nhìn vào mắt tôi...tôi cứ trôi như thế cho đến khi nhận ra nụ hôn của anh đang gắn chặt vào miệng mình, như thể anh sợ tôi trôi đi đâu mất khỏi anh, như thể anh đoán được giây khắc chúng tôi được bên nhau sắp hết.
Anh hôn tôi rất lâu, hai tay nâng má tôi ghì chặt như thể không muốn nụ hôn bị đứt quãng. Nhưng tôi thấy miệng khô khốc, dù mắt
tôi ngân ngấn nước nhưng nhất định miệng và môi cứ như muốn nứt nẻ ra.
Dường như không cảm nhận được đôi môi khô nẻ của tôi, anh nhè nhẹ quì
xuống, mặt anh thấp đúng tầm cánh tay tôi để hờ hững trên bàn. Nhè nhẹ
đưa tay vuốt cánh tay tôi đang gần anh , hôn nhẹ lên làn da mát rượi
của tôi lúc ấy, anh nói, hãy cho anh được yêu em. Xin em hãy làm người
yêu anh nhé. Cứ nói một câu, anh lại hôn tay tôi một lần. Nhắc đi nhắc lại đến khi tôi thấy anh hôn không sót chỗ nào trên cánh tay mình .
Mắt trong veo, nhìn trực diện tôi rất lâu, anh như đứa
trẻ xin xỏ mẹ cái gì đó, thật chân thành, thật van vỉ, thật đáng yêu.
Ráng chiều hắt lên khuôn mặt anh ánh hửng đỏ, vài giọt mồ hôi rịn rịn trên vầng trán cao có tóc lòa xòa khiến anh càng giống một đứa trẻ vừa nô đùa quá sức.
Anh lúc này rất đáng yêu. Nhưng là cái đáng yêu tôi đã có
đủ, tôi không thấy mình cần thêm một đứa trẻ nào nữa, dù là đứa trẻ
biết vẽ và làm tôi tò mò...
Bình thường tôi rất nhạy cảm và dễ bị kích động. Không hiểu sao khi đó,
đáng lẽ nụ hôn đắm đuối của anh , dáng anh ngồi phủ phục như quì trước
tôi để thốt ra những lời ngọt lịm kia phải làm tôi nhũn ra, trôi vào anh
mới đúng, vậy mà tôi rất bình thản nói với anh như nói với một kẻ phạm
tội lần đầu. Không cần làm thế đâu, không cần thiết phải như vậy anh à.
Sau
một phút câm lặng, anh đứng dậy, về ghế ngồi, khóc không thành tiếng,
nín khóc,
rồi anh kể cho tôi nghe về một người con gái tên giống tôi, sinh cùng
năm với tôi, đã làm rất nhiều cho anh, nhưng cuộc đời bắt cô
phải xa anh vĩnh viễn một cách oan ức.
Tôi chỉ mới biết anh chưa đầy 1 tuần mà đã khiến anh khóc thầm, thật kỳ lạ. Nhưng nay đã
rõ, anh đang hồi tưởng về người con gái kia, dường như anh vừa hôn cô
ấy, vuốt ve và muốn yêu cô ấy, chứ khôngn phải tôi. Đó là lí do miệng
anh say đắm mà miệng tôi thì khô khốc. Hiểu ra lí do, tôi không thấy áy
náy trước vẻ đáng yêu kia nữa. Tôi biết mình may mắn vì được anh dành tình cảm rất sâu nặng, đáng lẽ tình cảm ấy dành cho một số phận khác, đẹp hơn tôi nhưng không may mắn như tôi.
Cảm giác đang chứng kiến một tình cảm huyền bí, trong đầu tôi vang lên tiếng Adida Phật, nếu người con gái của anh linh thiêng, hãy giúp anh vượt qua sự nhẫm lẫn này.
Màn đêm buông nhanh càng làm cho căn phòng nhuốm màu huyền bí. Chính tôi cũng thấy hồn mình nhẹ bẫng, tai trở nên điếc điếc ù ù, không nghe thấy gì , chỉ thấy đôi mắt u buồn của anh đăm đăm nhìn tôi không thốt nên lời.
Em phải về rồi, bỗng nhiên mấy tiếng đó cất lên nhưng tôi không nghĩ đó là tiếng của tôi. Tai tôi vẫn điếc điếc cho nên có lẽ đó là tiếng nói từ đâu đó vang đến, tôi nghe thấy bằng trái tim, anh cũng nghe thấy bằng trái tim những lời ấy nên cả hai cùng đứng lên. Anh nhìn ra cửa sổ như thể không muốn đối diện với giây phút giã từ. Vò đầu bứt tóc, trông anh càng giống một đứa trẻ loay hoay không biết phải làm gì cho đúng.
Tôi lại nghe thấy mấy tiếng phá vỡ bầu không khí tù đọng, giữ sức khỏe nha anh, hẹn gặp lại anh.
Chia tay nhau trong bóng tối, căn phòng của anh câm lặng
không còn tiếng nhạc.
Anh mở cửa, gió mát ùa vào, khí trời ùa vào, tiếng xe cộ ùa vào, tai tôi hết điếc, nghe rõ tiếng đập ì ầm từ lồng
ngực anh vọng ra. như thể tiếng gầm gừ đang bị kìm nén. Anh đang
cố gắng níu chặt cái gì đó khỏi vỡ bung...
Ôm tôi thật lâu, bằng vòng tay mềm mại và cơ thể ấm nóng, ngực anh
phập phồng ngay cạnh ngực tôi, má áp sát má, cảm nhận cả mũi anh
chạm nhẹ vào tai tôi .Cả không gian ngừng lại để lời thì thào dường như không-từ-đâu-cả rung
ngân,
Tạm biệt nhé, tạm biệt thôi nhé, em!
21 thg 8, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

11 nhận xét:
Viết tiểu thuyết ha Titi? :)
Sao mà mình mê những phút như thế này quá hỷ!! Titi madam làm mắt mình cứ dán vào từng chữ. Viết hay quá, tràn cảm xúc cứ y như đang xem phim.
Hôm nay mới ngó ảnh madam được tag trên FB. Haizzzz, chị đẹp thế thì đàn ông họ quỳ xuống chân cũng đúng thôi ^^
Hi vọng là chuyện có thật trong đời. Dễ thương quá.
bài không tên 46 nghe sao nồng nàn quá đi
@Anh Gác: giống tiểu thuyết chưa Anh :-D
@ Dứa: ảnh ảo lắm, chị ở ngoài rất Trung Bình em ợ :-)
@: bạn Quốc tế: Mình đang tập viết chi tiết , cám ơn bạn đã thích .
@ TQ: hihi em cũng thấy khoảnh khắc ấy đẹp chị ạ :-)
@guy: ừ, quá nồng nàn để đặt tên :-D
Viết thêm đi bạn, câu chuyện đọc thấy thú vị.
Khung cảnh đúng đỉnh nhưng cô ấy "phải về thôi, xa anh thôi" cũng đúng luôn. Đàn ông mà phủ phục như quỳ và nhả những lời đường mật là phụ nữ phải chạy gấp, thoát thân gấp há Titi há, ha ha ha
@ Đỗ: Dạ, thú vị thật ko Anh?
@Moon: yeah, chỉ quỳ trước Phật và ông bà thôi nha :-)
Aaaaa, Titi, là truyện ngắn 1200 chữ a, gửi tuoitre kiếm tiền shopping chị ơiiiiiiiiiiiii :))
@trinh: oh ze! ai đăng dùm tôi sẽ được hậu tạ. hậu hĩnh :-P
Đăng nhận xét