Mình vào bếp và làm mẹ từ năm 10 tuổi, đến nay không thường xuyên vào bếp nữa, tại vì bận 1 phần nhưng cái chính là không thích mùi thức ăn bám vào quần áo. Bù lại, mình được thường xuyên nghĩ ra các món để bà ngoại kỳ cạch đi làm. (Con với chả cái, láo toét không thể tả). Nhưng nhờ thế, bà ngoại không thấy buồn khi về hưu nữa. Bà dồn tình cảm vào các món ăn cho 2 mẹ con Tí, hỏi kỹ 2 mẹ con muốn ăn gì, bận rộn chuẩn bị đồ ăn sẵn để 2 mẹ con tự mix mỗi khi bà đi vắng. Khẩu vị của Bà nhạt quá, lại không cầu kỳ, mắt kém nên bà chuẩn bị bàn cũng không đẹp. Nhưng lần nào măm măm, mình cũng nhận thấy 1 vị đặc trưng của bà, đó là vị của yêu thương. Vị đó không nằm trong món ăn mà nằm trong những lời thăm hỏi có ngon không? có gì chưa được vừa ý? hoặc lần sau mẹ lại nấu tiếp ...nhé... :)
Cả cơ quan đang sôi sùng sục vì mấy cái "ghế" trống. Các thể loại học cảm tình Đảng chăm chỉ và cho có... triển khai ầm ầm. Ngửi thấy mùi của chức quyền, của cơ hội, của tiền bạc không chính đáng mà thấy nản cho một lớp người trẻ không chính kiến, không ước mơ , không hoài bão, không tự thách thức mình, ...Không muốn chuyển chỗ làm, không phải vì ngại đi xin việc, mà mình muốn thay đổi nơi này. Có thể là khó nhưng không phải là không thể, bởi vì mùi vị là cái điều khiển được, chỉ cần hiểu rõ cơ chế sản ra mùi, triệt tiêu những thứ không sạch sẽ, tìm ra những thứ gây tanh tưởi, cho thêm gia vị hợp cạ... là sẽ có mùi vị của tươi ngon :D
Hướng phấn đấu của mình không phải là tác phẩm, không phải là chức tước... hướng của mình chính là vị tươi ngon của những gì mình chạm đến :)

8 nhận xét:
em thích bài này, mà lúc chị viết hoa chữ "Đảng" chị có cảm giác gì hông? cảm giác thôi nhé, nếu có.
Có chứ, một khái niệm như kiểu tôn giáo ấy. Hem hiểu về nó mà sớ rớ phát biểu không đúng chỗ thì ăn đòn đủ :P
Em cũng hay ôm ông con và áo quần của con hít lấy hít để mùi hương của chàng. Không biết sau này có ai mê chàng như mẹ mê hay không đây :).
NT : ha ha... có chứ, mà mê kiểu khác em ơi :P
Mẹ khi nào cũng vậy dù con cái có lớn cỡ nào. Ráng kiếm giờ chăm mẹ, có khi giản đơn chỉ cần năng trò chuyện trong bữa cơm, những khi ở nhà... Không dám lời khuyên, chỉ là chia sẻ.
@ Đỗ: thks Anh ! Em vốn thích nói chuyện, về nhà là mở máy Liên tục với bà và con Anh ạ :)
Hình như Tí bằng tuổi bạn Ri nhà này . Lớn nhanh quá , thấy vui nhưng lo. Lo lớn rồi mẹ không nựng được nữa.
Có mẹ chăm bẵm như thế thật là thích ha Titi.
Thích entry này nha Ttiti.
@TQ: hihi...Tí sắp 9 tuổi chị ạ. Nhưng ai cũng bảo hắn 12, 13 rồi hihi...
Trước kia mẹ em không chăm đâu, để con cái tự lập mà. Nhưng khi bà về hưu rồi, cũng thấy con tự lập được rồi, thì bà khác lắm, thích chăm sóc con cháu lắm :D
Đăng nhận xét