4 thg 5, 2013

Bốn mùa, cà phê và em.

Sáng nay ngồi cà phê với anh, không hẹn trước mà chúng tôi cùng mở miệng nói về những cây liễu ven hồ, trước mặt lúc ấy. Anh vốn bị tôi chê là khô khan, trông gian như chấy và có khi chả bao giờ buồn. Ấy vậy mà hôm nay anh nói về cây liễu hay quá. Cả 2 cùng cười xòa khi trùng ý tưởng lãng mạn .
Cây liễu của tôi: mảnh mai, yểu điệu, thướt tha, vô cùng duyên dáng.

Cây liêu của anh: dễ đung đưa, dễ lay động, gió chiều nào bay theo chiều ấy.

Cây liễu của tôi: xanh mùa mưa, xơ xác mùa khô.

Cây liễu của anh: mùa nào có vẻ đẹp mùa đấy.

Cây liễu của tôi: chỉ hợp với khung cảnh có nước , hồ, ao, sông suối.

Cây liễu của anh: biết chọn nơi thơ mộng để phát huy sự duyên dáng của nó.

Tôi:  muốn hòa vào đám lá mềm và mượt ấy, để những sợi liễu ôm ấp mình.

Anh:  thích ngắm những dây liễu dài đẹp, và một cô gái đứng dưới gốc liễu bị lá cành che hết mặt, chỉ chừa ra body và nhứt là cặp chưn dài miên man.


Chúng tôi cùng nhìn dòng xe cộ đan như mắc cửi rồi bàn về giao thông theo kiểu đàn kiến của Việt nam, về sự thú vị khi quan sát tính trật tự phi logic của nó và cùng rùng mình khi mỗi "con kiến" đâm xầm vào nhau, nhưng giao thông vẫn liên tục trôi chảy như chả có việc gì xảy ra . Sự phi logic ấy hiện thân cho rất nhiều điều của cuộc sống ở VN hiện nay,  bỏ qua phân tích và chúng tôi đi thẳng đến kết luận luôn. Rằng các con kiến sẽ rất ổn nếu chúng bé như nhau, cần mẫn và giống y như nhau. Các con kiến cũng sẽ rất ổn nếu hiểu sự va chạm là dĩ nhiên nếu muốn liên lạc, trao đỏi thông tin , va chạm không phải là sự cố hay biến cố bất ổn. Được như vậy thì cả đàn kiến sẽ hài hòa và mạnh mẽ lắm. Đàn kiến là đàn kiến, không cần phải tiến lên thành đàn chuồn chuồn biết bay hoặc đàn ngựa biết phi tốc độ cao .

Trong suốt cuộc nói chuyện quanh ly cà phê, anh thỉnh thoảng cầm tay tôi đưa lên hôn thật lâu. Thực sự tôi rất thích cử chỉ ấy của anh, và tưởng tượng mình chính là 1 quý bà đang được một quý ông thời phong kiến bên châu Âu nâng niu, trân trọng. Anh muốn tôi ngồi sát lại, nhưng tôi chỉ muốn ở cách anh một sải, khoảng cách vừa đủ để anh nhìn tôi và cầm lấy tay tôi âu yếm.

6 nhận xét:

Đỗ nói...

Anh có lý riêng của anh và thấy anh trưởng thành nhiều.

Titi nói...

@Đỗ: :D

PTN nói...

1. Đoán ngay là hồ Ngọc Khánh.
2. "các con kiến sẽ rất ổn nếu chúng bé như nhau, cần mẫn và giống y như nhau", vậy tất cả đều phải đi xe máy cơ Titi ơi !

Titi nói...

@PTN:
1> Hồ Tây cơ nhé :D

2> đúng rồi, những con đi ô tô thì là tổ trưởng tổ kiến chị nhé :P

Vân Lam nói...

Hehehe..Anh chàng này sao giống anh chàng si tình em ngày xưa. Đến giờ vẫn si chị ạ. :P Cơ mà em cũng thích, nhưng có thể cặp kè với chàng thôi, chứ chưa bao giờ có ý định lấy chàng làm chồng. :D

Titi nói...

ừa, kẻ si tình thường bị ruồng rẫy như vầy đó :P

Đăng nhận xét