Không phải mình muốn chết thật đâu, bởi vì mình có quá nhiều ràng buộc nên không thể buông tay lúc này. Có quá nhiều trách nhiệm để bỏ đi ngay và luôn như thế. Có đến 2 chuyến vacation đã set up dịp cuối năm nay. Có lời hẹn sẽ chỉ ngưng chăm sóc và để Tí tự quyết mọi thứ khi cậu ấy tròn 18 tuổi. Có quá nhiều món ngon mẹ và chị nấu cho mỗi ngày ... quá nhiều thứ ngọt ngào để có thể bế tắc :P
Vừng, mình thốt lên câu ấy trong giây phút chợt hiểu rằng, hết rồi sự lý thú , khiến mình muốn theo đuổi trong cuộc đời này nữa.
Trước đây mình từng lấy sự lãng mạn để theo đuổi.
Có thời gian lấy sự cao thượng, tinh tế để vươn tới.
Lại có lúc lấy sự có ích cho người khác làm mục tiêu sống.
Và thậm chí có năm đặt mục tiêu phải biết tàn nhẫn, tôn thờ sự khắc nghiệt với mục đích rèn luyện bản thân và các em lớp dưới.
Giờ đây, khi các mục tiêu đã đạt được rồi. Tự dưng thấy không còn gì để cố gắng, vậy sống để làm gì nữa nhỉ ... câu hỏi đặt ra thiệt cũ rích ....hihi...

8 nhận xét:
May quá có chữ hihi cuối cùng. Thế là yên tâm.
:)
Lana bit rõ em không sao mà :D
Bốn mùa, em và nụ cười.
Bốn mùa, em và thanh thản.
Bốn mùa, em và bình yên.
@Đỗ: cảm ơn anh đã hiểu bài này theo hướng tích cực :)
sống là để viết được những entry như này nè, chúc mừng chị :))
Ừa, không đc viết ra chắc mình nghẻo sớm :P
Em cũng có Titi là mục tiêu, theo đuổi hoài chưa chiếm lĩnh được nên còn yêu đời lắm :))
Theo đi, theo khẩn trương, kẻo Titi biến mất lúc nào hem rõ í :D
Đăng nhận xét