Đọc nhiều cho mình cái sảng khoái của việc phát hiện những tư tưởng mới, cách nhìn mới, nhưng đôi khi cũng khiến mình mệt mỏi, vì không dễ khiến cho những người ít đọc hơn hiểu tại sao mình làm như thế, nói như thế...Càng ngày mình càng thấy bị tách biệt khỏi đồng nghiệp, bạn bè thậm chí cả gia đình, họ hàng. Trừ những lúc ngồi tán phét lảm nhảm đùa cợt, bất cứ khi nào động đến phương pháp, bình luận, thực hiện, y như rằng mình trở nên cô độc. Cố gắng dung hòa để không mất lòng ai thì bao giờ cũng hỏng việc, mà nếu độc đoán theo ý mình thì việc tốt, nhưng kiến tạo mối hiềm tị ngấm ngầm. Hình như xã hội mình nó thế, không thể không ghen ghét những ai được quá nhiều. Hix...
Trong các loại quyền lực công sở, quyền pháp lý ( sếp) , quyền cưỡng ép ( kẻ mạnh), quyền chuyên môn ( nhiều bằng cấp), quyền khen thưởng ( sếp), quyền quan hệ ( con ông cháu cha), quyền tư vấn ( những người giỏi thực hành) thì quyền cuối cùng là thực chất và trong sáng nhất. Ây vậy mà ở nước ta có 2 kiểu đối xử với dạng quyền này rất tởm: Hoặc giấu nghề rất tài, hình như người ta sợ nếu truyền kinh nghiệm cho người khác thì mình sẽ dốt đi hoặc bị vượt mặt. Hoặc khinh khỉnh coi thường những lời tư vấn thành thật, như thể mày cũng chỉ ngang tao sao mày dám nói như thánh?.? . Mình nhận ra rằng, năng lực thu nhận thông tin hữu ích không phải ai cũng như ai. Có người chỉ cần nhặt được nửa câu đã phát triển ầm ầm, có người kỳ cạch cả đời chả được nữa chữ vào tai. Bảo sao xã hội cứ lắm đại họa :(
Thôi, không kể khổ nữa. Tin cuối: sách dạo này đắt lè, có nghĩa ta được đọc giấy tốt và phân rõ ràng kẻ muốn đọc là kẻ phải chăm chỉ cày cuốc (mà ra tiền mua sách) nhé :))

5 nhận xét:
Chị dow Khải huyền muộn về máy mà chưa đọc Titi ạ.
Đoạn 2 mình hơi hơi giống Titi, lâu rồi í. Nhưng có lẽ chị dung hòa (hay chịu đựng nhỉ) được nhiều hơn nên giờ chả muộn phiền nữa, kệ thôi, ke ke ke
@PTN: Em đọc tản văn của NVH rất thích, nhưng tiểu thuyết mà vẫn giữ giọng nhấm nhẳn ấy không chấp nhận được chị à. Nhưng cũng tùy gu nữa, có khi vẫn có người thích giọng ấy :)
Em nghĩ đến 1 lúc nào đó mình cũng sẽ bị mài mòn cá tính bởi phải dĩ hòa vi quí, nhưng mờ buồn khi nhìn thấy mọi sự cứ dẫm chân tại chỗ, chị à :(
Hình như tôi cũng trải qua các giai đoạn giống bà.
Tự dưng nhớ lại một em nói "Sao chị cứ thích làm những gì khác người".
Tôi cũng không hiểu sao họ sợ khác mọi người đến vậy. Với tôi bất cứ thứ gì giúp mình đạt được ước mơ thì nên thử, sao cứ phải làm cho giống mọi người.
Ừ, tôi thấy đây là bệnh chung của những người đọc nhiều và có cách làm việc Tây ...hihi... nhưng không được sống ở Tây :))
Đăng nhận xét