8 thg 5, 2009

Tranh nhái

Đọc tin tức về vụ tranh nhái trong Bảo tàng Mỹ Thuật Việt nam chỉ biết thở dài ngao ngán. Nhà nước chẳng kiểm soát hết đã đành, nhưng các bác lãnh đạo ngành Mỹ Thuật biết rõ bê bối mà vẫn lờ tịt đi. Chắc họ đã được lợi trong vụ này nhiều lắm nên đã để lương tâm ngủ ngon, ngủ không vẫy đuôi. Hic... Chỉ thiệt cho người yêu tranh, đi Bảo tàng mà vẫn xem phải tranh tượng rởm. Rồi thì tiếng nói của Việt nam đã âm nay lại càng âm vì sự phòng bị (để khỏi bị lừa) của cộng đồng thế giới.
Từ nay, nếu muốn xem tranh tượng thật, mình biết tìm đến đâu đây?

7 thg 5, 2009

Nhảy múa

Nhân còm men bên Lu, mình viết về một ý thích rất tao nhã của mình: nhảy múa và la hét. Hi hi...
Ở Việt nam, rất khó có chỗ để la hét, nhảy múa tự nhiên (trừ vũ trường, mà vũ trường dạo này cũng bị cấm òi), cũng khó có người nào dám la hét, nhảy múa ngay cả khi có chỗ (người VIệt hay e thẹn). Hi hi...mình thực sự thích nhảy múa, thích hét to lên lắm. Âm nhạc có tiết tấu như Rhumba, cha cha cha, Valse, Tango, Swing, Twister...rất dễ làm mình hưng phấn.
Ngày xưa thì hay đàn đúm sinh nhật, liên hoan họp lớp, cắm trại...mỗi lần như vậy, chỉ việc chuẩn bị đĩa nhạc, một chỗ trống xinh xinh là cả hội có thể tha hồ vung vẩy các điệu nhảy thịnh hành lẫn những điệu tự sáng tác, vừa nhảy vừa hú hét rất đã. Mỗi lần được xả kiểu đó, tất cả tháy rất sảng khoái, vui vẻ và yêu đời. Còn nhớ là có rất nhiều bạn trai mời mình nhảy vì phong cách nhảy tự nhiên, hết mình với âm nhạc. Đến khi mỗi đứa đi một ngả thì tụ tập thưa dần rồi mất hẳn nhưng ý thích nhảy nhót và hú hét của mình vẫn tỏa sáng lén lút. Không có thời gian tụ tập và đàn đúm nữa. Bạn mình bi giờ toàn dân văn phòng, phóng viên cứng đơ, ngại trở thành điểm chú ý của người khác. Thế nên mình toàn tranh thủ những lúc di công tác, đến chỗ đồng không mông quạnh, hoặc đi chơi với Tí ở những nơi thoáng mát rồi tự bật nhạc , tự nhảy, tự hò hét cho sướng thoai :D
Bi giờ, mỗi lần đi nghe nhạc, xem biểu diễn có nhạc bốc, mình chỉ muốn đứng lên nhảy tung giời vậy mà chả có ma nào hưởng ứng nên đành đung đưa người theo nhạc một cách nuối tiếc. Hic ...

Nếu chỗ mình ở có nhiều đất trống như chỗ Lu, mình sẽ ra đó, mang theo một Ipod rồi nhảy, rồi hú hét thường xuyên đấy. hi hi...nghe đã thấy phấn khích òi, phải không nào :D

6 thg 5, 2009

Ra lệnh

CHết mất. Hôm nay, có 2 thằng mời mình đi ăn trưa. Chia bùn về vụ mất điện thoại í. Đến nơi, toàn nói chuyện nuôi con với lại dạy con. Người ngoài nhìn vào tưởng 3 bà đang nói chiện con cái. Cãi nhau chí chóe , thằng thì không tán thành việc oánh con, nhưng lại quát cả bà ngoại đứng úp mặt vào tường để .....dạy con. Thằng thì thấy con gạt tay bố ra khỏi người mẹ lại cho con một trận, bắt mày phải yêu tao như yêu mẹ mày. Hic hic...
Mình nghe ù cả tai xong phủi đít đứng dậy: Con chúng mày sẽ dễ bảo, tao chắc chắn điều ấy. Nhưng tao nghĩ, rồi một ngày, chúng mày sẽ bị nó quát đứng úp mặt vào tường hoặc bị nó ra lệnh bố mẹ phải thế này phải thế kia là cái chắc. Tao không thích bị ra lệnh, nên con tao cũng sẽ không bao giờ bị ép làm cái gì nếu nó không muốn. Hơn nữa, tao sẽ làm tất cả để con tao trở thành người được ra lệnh. He he...
2 thằng kia nghe vậy mặt thộn ra như ngỗng ị ...:P

5 thg 5, 2009

Lao động - Tiền

Mẹ đang tập cho Tí làm quen với xiền.

Đầu tiên, mẹ đề nghị bé lao động nhẹ, giúp mẹ việc vặt như gập đồ, xếp chăn gối...rồi mẹ thưởng xiền, rất ít thôi, bé góp lại thành món lớn hơn để mua cái gì bé thích. Sau mấy lần được thưởng, bé hăng hái lắm, cứ giục mẹ có gì cho con "lao động không". Đến hôm nay, mẹ phải nói rằng con cứ từ từ để mẹ cũng phải lao động thì mới có xiền giả cho con chứ! Cu cậu cứ nghĩ xiền là mẹ nghiễm nhiên có mà :D

Bà ngoại cứ lo rằng nếu dạy kiểu ấy, sau này phải có xiền nó mới chịu làm việc thì không ổn. Nhưng mẹ lại nghĩ, con cần có ý thức về việc kiếm và tiêu xiền thế nào cho độc lập và có trách nhiệm. Xiền là thứ không thể thiếu trong đời sống hàng ngày, con người cần có kiến thức quản lý xiền cũng như cần có kiến thức về giá trị sức lao động của bản thân cũng như của người khác.

Hôm nay đã hí hửng khoe bà "cháu có 5 cái xiền "òi. Không biết mặt Tí sẽ thế nào khi mua được món đầu tiên bằng chính đồng xiền kiếm được của cu cậu nhỉ :D

Ngó quanh

Hu hu...đi ăn cơm trưa, tranh trả tiền , mọi khi mình toàn được bao, hôm nay thể hiện tí thế là mất luôn điện thoại òi. Hic hic...không tiếc chiếc điện thoại lắm nhưng tiếc gần 500 số liên lạc, gần 1 nghìn tin nhắn, gần 300 bức ảnh chụp khoảnh khắc Tí lớn lên, gần 100 cái video clip các loại của 2 mẹ con. Hu hu... bỗng dưng muốn quay ngược thời gian thế chứ. Để trước khi đi thì ngó quanh chỗ ngồi như bà ngoại tí vẫn dặn í. Hí hí...