16 thg 5, 2009

Thu phân

THƠ NGÔ MAI PHONG
Tặng Titi nhân ngày sinh

Ngày thu phân, mùa đã chia đôi

Nửa ấm đi rồi chỉ còn nửa lạnh

Ta thì thầm cùng khóm cỏ bên chân:

" Bạn ơi, tôi cũng làm gì có cánh!"
*****
Chẳng phải ngày sinh của mình nhưng vì nhớ Tiên sinh quá nên post tạm thơ cũ lên đây :(

15 thg 5, 2009

Hoà thanh

Những bóng nắng vờn trên tán cây đổ xuống khoảng sân cỏ trong khuôn viên nhà vừơn ấy thật đẹp. Bọn trẻ đùa nghịch thật thoải mái. Chúng không để ý rằng bóng nắng cũng đổ vào áo, vào gương mặt tươi rói của chúng những tia sáng thật lung linh.
Càng đùa nghịch, mặt bọn trẻ càng hồng rực, những tiếng cười càng lảnh lót, trong veo càng vang xa, lẫn vào tiếng lá cây xào xạc, tạo nên bản hoà tấu nhẹ bẫng . Bà mẹ trẻ đang đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn lũ trẻ, xem chúng đang nghịch cái gì, chợt mỉm cười vì nghe thấy bản hoà tấu tình cờ ấy. Cô lắng tai thì phát hiện ra cả tiếng tiếng đập của trái tim con trai bé bỏng, cả tiếng thở của cô bé đang chạy cùng nó, tiếng những giọt mồ hôi lăn dài, rơi thánh thót trên cổ chúng. Cô lấy chiếc khăn khô, lại gần bọn trẻ, nhẹ nhàng lau đi những giọt lấp lánh trên người chúng. Tiếng cô thì thầm với lũ trẻ tạo nên một bè mới cho bản hoà tấu. Bè âm thanh đó như một sợi dây nối dài bản hoà tấu giữa lũ trẻ và buổi chiều hè.
Mặt trời như lặn chậm hơn để được ngắm những thiên thần đang rạng ngời hạnh phúc. Bà mẹ trẻ gấp sách lại, những gì cô đọc trong cuốn sách không thể hấp dẫn hơn bản hoà tấu kia.

Cá tính

Mình có người bạn rất lạ. Anh được nhiều người yêu mến và ngưỡng mộ vô cùng bởi tri thức, đức độ và lòng tận tâm với công việc, bạn bè, gia đình. Nhưng một số người lại không thích, thậm chí ghét anh ta chỉ vì anh sống quá khác biệt với mọi ngừi. Ví như, anh ấy không bao giờ cãi sếp, cho dù sếp sai, anh ta cũng không cãi, không bảo vệ ý mình mà thuận theo ý sếp luôn. Anh bị mang tiếng là không có lập trường, không có cá tính....Hỏi thì anh trả lời, có cãi cũng chỉ làm bẽ mặt sếp thôi thì cãi làm gì.
Mình thấy cũng rất đúng vì các sếp nhà mình đâu có coi trọng ai. Các sếp chỉ coi trọng cái ghế của mình thôi. Từ hồi chơi với anh, mình học được tính không cãi sếp. Thế là thấy yên ổn hẳn dù đôi khi rất nóng gáy với ý kiến của các sếp đấy. Thế thì mình có bị cho là mất cá tính không nhỉ :P

10 thg 5, 2009

Viết cho ngày của mẹ

Làm mẹ rồi mới thấy hết nỗi cực của ngươì mẹ. Cũng như người đàn ông nào đã từng làm bố rồi mới thấy nỗi cực nhọc của phụ nữ khi bắt đầu chặng đường thực hiện thiên chức (là mấy thằng bạn mình tự thú thế). Nhưng entry này không dành để kể khổ đâu. Vì mình chẳng thấy khổ, chỉ thấy tất cả thật là tự nhiên và làm mẹ là một trong những niềm hạnh phúc nhất mà mình biết.
Chỉ có khi đã làm mẹ, bạn mới được
- Biết thế nào là đau đẻ, đau kinh khủng nhưng rồi ...quên rất nhanh nỗi đau ấy, như chưa hề có nỗi đau ấy trong đời.
- Chứng kiến sự sống hình thành, lớn lên, trở thành một cá tính như thế nào...một cách tỉ mỉ và rõ nét nhất.
- Thấy giá trị của những lời âu yếm, nụ cười và tình thương của mình là vô giá với con.
- Ngủ những giấc chập chờn nhưng tràn ngập "thoả mãn" .
- Có những giờ phút không nhớ mình là ai, chỉ bận rộn, lo lắng từ những việc nhỏ nhất đến lớn nhất cho một nhóc tỳ khác.
- Có rất rất nhiều lần được cười lên sảng khoái vì những ngộ nghĩnh con trẻ mang lại, cũng như phải sững ngươì vì những suy nghĩ đơn giản mà chính xác của chúng.
- Được trong sáng lại cùng con trẻ lần nữa.

Chặng đường làm mẹ sẽ không có hồi kết nên chắc chắn sẽ còn nhiều điều để khám phá. Hiện tại, mình thấy thích nhất điều cuối cùng :)
*****
Cho mẹ của con.
Bà ngoại Tí là một trong những phụ nữ kì lạ nhất mà mình biết.
Bà không biết nấu ăn nhưng lại đi chợ rất khéo. Tất cả những đồ thực phẩm bà mua đều tươi, ngon nhất chợ.
Bà không bao giờ hỏi con cái đi đâu, làm gì nhưng tự nhiên con cái phải "khai" tất với bà.
Không bao giờ thấy bà ghen, ngươc lại, bà còn đón tiếp "tình địch" thật lịch sự và chu đáo.
Bà vừa lo toan mọi việc nội ngoại một cách miễn chê, ai cũng kính nể và mong ngóng bà về quê để hỏi ý kiến, trong khi vừa là một Giáo sư, Bác sĩ cực kì uy tín của Bệnh viện. Viện trưởng, viện phó đều phải hỏi ý kiến bà trước khi quyết định điều gì.
Bà có nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh từ trên 20 năm, năm nào cũng mang quà đến biếu một cách hoan hỉ.
Bà là người kiếm tiền chính của gia đình, kể cả khi về hưu bà vẫn có nguồn thu nhập cao nhất, nhưng lại tiết kiệm nhất nhà. Thời buổi này mà bà vẫn còn tích lại nước rửa rau để tưới cây.
Bà không bao giờ yêu cầu điều gì cho mình, chỉ lo cho ngươì khác (cái này mình phản đối kịch liệt mà không thay đổi được)
Bà ngoại của Tí năm nay tròn 60 tuổi. Bà không còn khoẻ nữa nhưng việc gì cũng giành lấy. Con chẳng học được bà bất kì tính tốt nào. Có chăng là tình thương Tí thôi í. Hi hi...
Con mong sức khoẻ bà ổn định hơn, mong Tí ngoan và ngày càng thương bà hơn.
Hôn mẹ của con và hôn chàng trai gọi mình là mẹ chụt chụt...

9 thg 5, 2009

Loãng moạn

Hôm nay, đi làm tối và được tặng một bông hồng nhung chẳng vì lí do gì. Có lẽ vì trời đẹp, buổi tối đẹp? những giọt mồ hôi đẹp? hay tại lâu lắm mình mới mặc đồ jean và áo phông nhỉ? Hi hi...cả đội nhìn thấy bông hồng thì rú lên, bắt phải khai tác giả. Hơ, mình chịu, chỉ bit cóa một anh lơ ngơ đứng gần cánh gà chỗ mình làm nhiệm vụ, bị mình xô vào mấy lần khi chạy đi chạy lại, tự dưng rút 1 bông trong bó hoa to tướng ra đưa cho mình thôi. Mình nhớ anh ta nghiêng mình rất chi là đúng kiểu, nói "tặng người đẹp, hy vọng sẽ làm cho người đẹp bớt mệt". Lúc đó mình đang tập trung làm việc, chỉ kịp cảm ơn mà quên hỏi tên anh ta, cũng chẳng nhớ mặt vì chỗ đó khá tối. Khai thật như thế mà chả mống nào tin có tức không? Chúng nó còn bảo, hay là ma tặng mày hoa? Hức hức...

Thôi kệ bố chúng nó, chẳng cần giãi bày làm gìê. Ma mà biết lãng mạn thì còn hơn ối người còn sống.
Cuối giờ, cầm bông hoa trên tay cũng thấy vui vui :)