Làm mẹ rồi mới thấy hết nỗi cực của ngươì mẹ. Cũng như người đàn ông nào đã từng làm bố rồi mới thấy nỗi cực nhọc của phụ nữ khi bắt đầu chặng đường thực hiện thiên chức (là mấy thằng bạn mình tự thú thế). Nhưng entry này không dành để kể khổ đâu. Vì mình chẳng thấy khổ, chỉ thấy tất cả thật là tự nhiên và làm mẹ là một trong những niềm hạnh phúc nhất mà mình biết.
Chỉ có khi đã làm mẹ, bạn mới được
- Biết thế nào là đau đẻ, đau kinh khủng nhưng rồi ...quên rất nhanh nỗi đau ấy, như chưa hề có nỗi đau ấy trong đời.
- Chứng kiến sự sống hình thành, lớn lên, trở thành một cá tính như thế nào...một cách tỉ mỉ và rõ nét nhất.
- Thấy giá trị của những lời âu yếm, nụ cười và tình thương của mình là vô giá với con.
- Ngủ những giấc chập chờn nhưng tràn ngập "thoả mãn" .
- Có những giờ phút không nhớ mình là ai, chỉ bận rộn, lo lắng từ những việc nhỏ nhất đến lớn nhất cho một nhóc tỳ khác.
- Có rất rất nhiều lần được cười lên sảng khoái vì những ngộ nghĩnh con trẻ mang lại, cũng như phải sững ngươì vì những suy nghĩ đơn giản mà chính xác của chúng.
- Được trong sáng lại cùng con trẻ lần nữa.
Chặng đường làm mẹ sẽ không có hồi kết nên chắc chắn sẽ còn nhiều điều để khám phá. Hiện tại, mình thấy thích nhất điều cuối cùng :)
*****
Cho mẹ của con.
Bà ngoại Tí là một trong những phụ nữ kì lạ nhất mà mình biết.
Bà không biết nấu ăn nhưng lại đi chợ rất khéo. Tất cả những đồ thực phẩm bà mua đều tươi, ngon nhất chợ.
Bà không bao giờ hỏi con cái đi đâu, làm gì nhưng tự nhiên con cái phải "khai" tất với bà.
Không bao giờ thấy bà ghen, ngươc lại, bà còn đón tiếp "tình địch" thật lịch sự và chu đáo.
Bà vừa lo toan mọi việc nội ngoại một cách miễn chê, ai cũng kính nể và mong ngóng bà về quê để hỏi ý kiến, trong khi vừa là một Giáo sư, Bác sĩ cực kì uy tín của Bệnh viện. Viện trưởng, viện phó đều phải hỏi ý kiến bà trước khi quyết định điều gì.
Bà có nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh từ trên 20 năm, năm nào cũng mang quà đến biếu một cách hoan hỉ.
Bà là người kiếm tiền chính của gia đình, kể cả khi về hưu bà vẫn có nguồn thu nhập cao nhất, nhưng lại tiết kiệm nhất nhà. Thời buổi này mà bà vẫn còn tích lại nước rửa rau để tưới cây.
Bà không bao giờ yêu cầu điều gì cho mình, chỉ lo cho ngươì khác (cái này mình phản đối kịch liệt mà không thay đổi được)
Bà ngoại của Tí năm nay tròn 60 tuổi. Bà không còn khoẻ nữa nhưng việc gì cũng giành lấy. Con chẳng học được bà bất kì tính tốt nào. Có chăng là tình thương Tí thôi í. Hi hi...
Con mong sức khoẻ bà ổn định hơn, mong Tí ngoan và ngày càng thương bà hơn.
Hôn mẹ của con và hôn chàng trai gọi mình là mẹ chụt chụt...