15 thg 5, 2009

Hoà thanh

Những bóng nắng vờn trên tán cây đổ xuống khoảng sân cỏ trong khuôn viên nhà vừơn ấy thật đẹp. Bọn trẻ đùa nghịch thật thoải mái. Chúng không để ý rằng bóng nắng cũng đổ vào áo, vào gương mặt tươi rói của chúng những tia sáng thật lung linh.
Càng đùa nghịch, mặt bọn trẻ càng hồng rực, những tiếng cười càng lảnh lót, trong veo càng vang xa, lẫn vào tiếng lá cây xào xạc, tạo nên bản hoà tấu nhẹ bẫng . Bà mẹ trẻ đang đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn lũ trẻ, xem chúng đang nghịch cái gì, chợt mỉm cười vì nghe thấy bản hoà tấu tình cờ ấy. Cô lắng tai thì phát hiện ra cả tiếng tiếng đập của trái tim con trai bé bỏng, cả tiếng thở của cô bé đang chạy cùng nó, tiếng những giọt mồ hôi lăn dài, rơi thánh thót trên cổ chúng. Cô lấy chiếc khăn khô, lại gần bọn trẻ, nhẹ nhàng lau đi những giọt lấp lánh trên người chúng. Tiếng cô thì thầm với lũ trẻ tạo nên một bè mới cho bản hoà tấu. Bè âm thanh đó như một sợi dây nối dài bản hoà tấu giữa lũ trẻ và buổi chiều hè.
Mặt trời như lặn chậm hơn để được ngắm những thiên thần đang rạng ngời hạnh phúc. Bà mẹ trẻ gấp sách lại, những gì cô đọc trong cuốn sách không thể hấp dẫn hơn bản hoà tấu kia.

4 nhận xét:

LU nói...

chị sui nó vít truyện về tình cảm nhẹ nhàng trong sáng xem ra hợp đới. Mẹ Nu nó thì có thói quen đem tình củm trãi vào trang giấy vẽ, ngày mai cúi tuần rãnh việc để mẹ Nu nó nhìn trời nhìn đất tìm củm hứng roài vít thể loại tình là tình lởng ơi là mợng héng :D

Titi nói...

Hi hi...cám ơn Lu đã khuyến khích. Chị sui sẽ tip tục phát huy héng?
Chờ đọc tác phẩm của mẹ Lu :)

VMC nói...

Người có tai thẩm âm thường viết văn đẹp.

Titi nói...

@Anh: Oa, một lời nhưng khen được 2 đích. You are so cute !

Đăng nhận xét