10 thg 2, 2010

Oánh đu cuối năm





Sợ chưa? Trời nắng chang chang, mặc thế nài gây chú ý hết sẩy, ặc ặc...

8 thg 2, 2010

Đối thoại (84)

Chào em! Rất vui vì em chịu nói chuyện với tôi.
Chào anh! Nói chiện thì có gì mà khó chứ?
Cuối năm ròi, em có bận không?
Cũng vừa vừa, công việc xong ròi. Em chỉ bận đi nhậu nhẹt và mua sắm thôi.
Ừ, cũng là một phần cuộc sống cả.
Anh cần gì, có thể nói ngay được không?
Ồ, anh vô tình được một người bạn cho biết bài thơ của em. Anh đọc và đoán là của một nhà văn, nhà thơ lão thành nào đó. Không ngờ, khi anh nói như vậy thì người bạn phá lên cười.
Hi hi...
Thế ròi anh càng sửng sốt khi nhìn thấy em trên blog.
Hi hi...
Sao mừ em nghĩ già ơi là già thế hả bé ơi?
Ha ha...
Sao em cười :-D
Thứ nhất, em không còn là bé.
Ồ...
Thứ hai, người có si nghĩ già dặn chưa chắc là đã già, anh ợ.
Đúng , đúng...giờ thì anh đã hiểu ra điều đó.
Thứ ba, anh có thích bài thơ không? Nếu đó là của người trẻ thì anh còn thích không?
Ồ, em hỏi hay lắm. Anh chẳng thay đổi suy nghĩ khi biết tác giả còn trẻ. Ngược lại là đằng khác.
Em cám ơn anh. Anh còn gì cần hỏi nữa không?
Không. Nhưng em không nói chuyện được nữa à?
Em rất vui khi có người thích thơ mình. Nhưng em phải đi ròi ạ.
Ok. Cám ơn em đã viết những dòng thú vị như thế. Và cám ơn em đã trò chuyện với anh.
Trời! Không cần cám ơn nhiều thế đâu anh.
Em đi đi, nữ sĩ @.
Ui ui...gì mà nữ sĩ anh? Cơ mừ...
Em cứ đi đi.
Hì hì...cho em hỏi nốt: Ai chuyển thơ em cho anh vậy?
Bí mật. Một người cũng trẻ thôi.
Oài....
Em là người phụ nữ rất ... nữa. Người ấy nói thế. Vì thế, cho phép anh gọi em là nữ sĩ.
Oài...anh đừng tin. Người ta lừa anh đấy.
Gì cơ?
Thôi. Em phải đi ròi.
Ơ...
BB anh nhé!


( Sao có người dễ tin thế nhỉ? Mình thề là sẽ không làm thơ nữa , hu hu...)

6 thg 2, 2010

Đối thoại (83)


Chị yêu. Nhớ quá!
Uầy!
Chị sắm Tết chưa?
Chưa. (không phải vì ốm mà thực ra đang đang dành thời gian cho vụ khác)
Em đặt thịt dê cho chị như năm ngoái nhé?
Ừ, có gì hay hay đặt hết cho chị.
Chị thích hoa phong lan không? Em đặt từ Thái cho chị một chậu nhé?
Màu gì đới?
Có xanh, vàng, tím, trắng. Em chọn trắng.
Ừ, màu đó đẹp nhất đới.
Thế em cũng lấy cho bác một chậu lan trắng nhé.
OK.
Chị có thích Tuy líp không? Em đặt bên Thái luôn thể?
Ừmmmm...(ngại quá, nhưng nghĩ cảnh tắc đường không nhúc nhích gì được nên gật cái rụp) cũng được. Đặt luôn cho chị một chậu.
Ok.


Mìn được cung bạn bè lắm nhớ. Ai bảo đây là hội thoại của 2 đứa quen nhau trên blog nào? Nghe như là nhân viên đang nịnh sếp í nhờ :-P Nó thỉnh thoảng cũng vào trang này, cũng có thể đọc được những dòng này lắm. Chụt chụt gái yêu! He he...

5 thg 2, 2010

Đối thoại (82)

Hai thầy trò tọa trên Vọng Ba Lâu, một trong những địa điểm đẹp nhất của Hồ Tây. Trưa đó nắng nhẹ, những con sóng li ti trải rộng khiến ta có cảm giác nước hồ tràn bờ.

Thầy ơi. Tết này chắc khó rét quá.
Thực ra. Hôm qua đã là Lập xuân rồi con ạ.
Ồ, hóa ra mùa xuân đã đến .
Đúng, tạo hóa điều độ lắm mà phong phú lắm. Chỉ có con người là hay thay đổi mà hóa ra là dẫm chân tại chỗ thôi.
Làm thế nào để không thay đổi hả thầy?
Thực ra, có ai thay đổi được ai đâu.
Nhưng rõ ràng từ khi gặp thầy, con thấy mình khác trước.
Đó là con đã nhận ra con. Con sống CHO chính mình và VỚI toàn bộ những gì đẹp đẽ xung quanh con. Ta chỉ có nhiệm vụ giúp con nhận ra tất cả năng lực của mình .
Hi hi...con nghĩ, kiếp trước con đã làm gì đó rất tốt nên mới gặp được thầy.
Con đừng phức tạp hóa cuộc sống của con.
Con yêu cuộc sống này biết bao.
Nhưng đừng giới hạn mình ở cuộc sống, con ạ.
Ý thầy là?
Con hãy nghĩ đến sự sống. Vẻ đẹp mênh mông của Sự sống. Còn Cuộc sống chỉ là những giới hạn nhỏ bé, tầm thường. Cuộc sống ngắn lắm. Còn sự sống thì vô tận, con ơi.
Thầy nói rõ hơn cho con với.
Nghĩa là con không chỉ là thân xác con. Con là bé Tí, con là bạn hữu của con, con là mẹ của nhiều đứa trẻ trong đời này. Con là những gì con đang cảm thấy, là ta, con là tình yêu, con là hoa, là nụ cười , là những sợi tóc bạc là những giọt nước mắt.....Con là mặt nước kia, bầu trời kia, làn gió kia...những thứ đó chẳng bao giờ chết.
Vâng, sự sống thật vô cùng. Nhưng con cảm thấy sức người hữu hạn lắm, thưa thầy. Làm sao gánh vác nổi tất cả những kỳ phận trên?
VÔ ƯU. Được không vui. Mất không chán. Bại không nản. Phán đoán trước tất cả để rồi mỉm cười trước mọi tình huống xấu cũng như đẹp con ơi.

Trời đã xê xế chiều. Bàn bên đã ra về hết. Chỉ còn lại 2 thầy trò và món Vịt nướng còn toàn xương :-D

3 thg 2, 2010

Nham nhở (1 & 2)

MC3: cái váy này dài dài nhỉ
LN: trước nó đến đây, em thấy vướng nên cắt đến đây.
MC3: ừ, đến đây là vừa (cúi xuống ngắm nghía gì đóa rất chăm chú)
TT: Ơ, sao anh cứ soi chị LN thế nhỉ?
MC3: (cười duyên ngượng nghịu )
TT: anh soi em đây này.
M: ha ha...
G: hà hà...
LN: đấy em xem, chị toàn bị anh ấy "bắt nạt" như thế đấy.
TT: tội nghiệp chị LN quá. Hic...
MC3: ( lại cười ngượng nghịu)

********


TT: chị Bí ơi, em ghen tị với chị.
Bí : hả?
TT: chị được ngồi chỗ đó, bên cạnh là đại gia, đối diện là chân dài. Chị vừa được nói chiện với đại gia Thụy, vừa được ngắm chân dài Gấu yêu quí.
B: em ngồi cạnh chân dài, ấm áp thế còn gì?
TT: ôi, em ngồi gần nhưng chẳng được gì. Đến ngắm dung nhan cũng chẳng được. Toàn nhìn thấy gáy thôi.
Cả đội : (cười rần rần.)
B: mình mang tiếng ngồi đây mà thấy một bên lạnh lẽo vô cùng ( dù em bên cạnh rất dễ thương) nhưng vẫn lạnh quá.
G: Thế chị có thấy bên nào ẩm ướt không?
Cả đội: ( lại cười rần rần)
B:( ngượng đỏ mặt nhưng vẫn kịp chăng chối) không, lạnh lắm. Nhưng nói thật nhớ. Chỉ cần và mình và TT là đủ để quật Gấu ngã.
Cả đội: (cười nghiêng ngả)
AT: chúc mừng (bắt tay Gấu). Thằng này vẫn kiêu ngạo vô cùng. Hôm nay, tao chúc mừng mày.
Ai đó: phải chia buồn với G mới đúng chứ.
AT: ừ ừ, chia buồn với G.
Gấu: hà hà...chị Bí hơi bị hay. Rất hay đấy.

*********


( cả nhà thông cảm. Đông quá nên gia chủ có thể lộn xộn trong một vài chi tiết. Nhưng tổng quát thì tăng 1 đúng là không thể Nham nhở hơn :-P. Còn nhiều đoạn cười rần rần lém, nhờ cả nhà bổ xung tiếp nhé. )
Bonus : Seasons in the sun ( chưa có ảnh, nhưng tinh thần của tăng 2 đại khái như bài hát nài)