21 thg 2, 2010

Đối thoại đầu năm



Hai mẹ con lên đường du xuân đầu năm. Điểm đến đầu tiên là chùa Tảo Sách, nơi đặt di ảnh ông ngoại và cụ ngoại của Tí. Đến nơi vào buổi trưa nên chùa thanh vắng, yên tĩnh lắm:

Mẹ ơi. Mẹ cho con chơi ngoài sân nhé.

Hãy cùng mẹ thắp hương lạy Phật, lạy cụ, lạy ông ròi con sẽ được chơi.

Vì sao hả mẹ? Con muốn chơi ngoài sân cơ.

Con sẽ được chơi ngoài sân nhưng mình hãy làm những việc quan trọng trước con yêu nhé.

Vâng ạ.

Sang chùa Bát Tháp, bé rất tò mò loạt tranh tường vẽ về những con người phạm tội, lúc thác đi sẽ bị trừng phạt như nào. Đang xem, bé bỗng dưng hỏi mẹ:

Hôm nay là ngày gì hả mẹ?

Hôm nay là ngày mùng 7 Tết.

Ông và cụ đang ở đâu hả mẹ.

Ông và cụ đang ở trên thiên đàng.

Con không muốn xuống địa ngục, con muốn lên thiên đàng có được không?

Được chứ. Con cứ ngoan, nghe lời và tốt bụng là sẽ được lên thiên đàng.
Tốt bụng là gì hả mẹ?

Là nhường nhịn, là yêu thương, là đi lại chậm rãi, ăn nói nhỏ nhẹ, không quát to, không cáu gắt, không tranh giành với ai cái gì, con ạ.

Là giúp đỡ nữa.

Đúng ròi con yêu.

Con sẽ giúp đỡ mẹ, yêu thương mẹ, nhường nhịn mẹ là con sẽ được lên thiên đàng hả mẹ?

Hi hi...đúng ròi. Nhưng con còn cần phải giúp đỡ, yêu thương nhường nhịn các bạn, các anh chị khác nữa đấy. Thế thì con mới thực sự là người tốt.

Vâng, nhưng con bé thế này, các anh chị cũng phải nhường con nữa chứ?

Hi hi...con cứ nhường trước đi. THể nào các anh chị cũng nhường lại con thôi mà. Ai cũng sẽ yêu quí những người nhã nhặn, biết nhường nhịn con nhé.


Sang chùa Hồng Ân, bé nhìn những rêu phong cũ kỹ thì ngạc nhiên lắm:


Mẹ ơi, sao chùa nào cũng cũ và nhiều bụi thế?

À, vì những ngôi chùa này được xây từ rất lâu ròi con ạ.

Sao người ta không sửa chữa, quét vôi cho sạch mẹ nhỉ?

Đây là nơi tu hành, cần yên tĩnh là chính chứ không phải là nơi tiếp khách đâu mà cần sáng choang , con.


Thế sao vẫn nhiều người đến đây vậy?


Hi hi...mọi người đến để lĩnh hội sự yên tĩnh, thưởng thức tâm trạng thư thái, cho nên cũng không cần nhà cửa bóng láng con ạ.


Nhưng có thể nhà cửa bóng láng sạch sẽ mà vẫn yên tĩnh được không ạ?


Được chứ. Nhưng sẽ lấy mất thời gian thư thái của ta con ạ.


Thế thì nhà mình cũng không cần sạch bong đâu. Cứ để bụi vậy đi.


Ha ha...con yêu. Nhà ở không bao giờ nên so với chùa chiền. Không so được thì đúng hơn. Một nơi để con ở thường xuyên, giữ gìn sức khỏe thì cần sạch sẽ . Một nơi là để con đến chiêm bái, lĩnh hội những gì linh thiêng nhất thì lại cần yên tĩnh. Với lại, bụi không có nghĩa là bẩn con nhé.


Vậy hả mẹ? Bụi có nghĩa là gì?


Bụi là thời gian, là nơi ít người đặt chân đến con yêu ạ.


Vâng, con ít đến đây nên bụi mới nhiều thế này đúng không mẹ?


Ừ, con có thích đến đây thường xuyên không?


Có ạ. Con thích đến chùa lắm.


Khi nào có thể mẹ sẽ lại cho con đến chùa nữa nhé.


Vâng, mẹ khen con giỏi lắm đi.


Hi hi...ừ, con của mẹ giỏi lắm :-D


Ảnh đầu bài : Tí chắp tay trước Tam Bảo chùa Bát Tháp.
Ảnh dưới: Tí trên tháp chuông chùa Hồng Ân


Tí được chơi sau khi đã vào thắp hương lạy Phật với mẹ

19 thg 2, 2010

Sapa thành phố trong mây



Kế hoạch cho Sapa lên trước hẳn 1 tháng với lí do quá ngán cỗ Tết nhưng hơi thay đổi phút cuối: Tý không được đi theo mẹ vì bị đau bụng. Mẹ nham nhở gọi cho bố: anh ở nhà trông con cho em đi chơi nhá :-D Bố gật cái rụp và còn chúc: em đi chơi vui vẻ nghe.
Thế là mẹ Tý tung tẩy xách vali lên tàu, vác máy ảnh còi cứ thế leo một mạch lên núi Hàm Rồng mờ mây, chìm trong vùng khí loãng nhưng bạt ngàn hoa , xanh um lá, phủ đầy rêu và phong lan, một tay cầm ô một tay bấm ảnh chênh va chênh vênh nhưng mừ đầy tự hào vì ảnh không rung và không hề vồ ếch nhát nào.
Mới đến thì lạnh tưởng không nhấc được mép nhưng ròi đi bộ một chút, cười nói và lì xì cho đồng bào dân tộc một lúc, ăn gà ác với lị rau cải mèo à cả hạt dẻ nướng nữa, mẹ Tý thấy Sapa chẳng lạnh bằng Hà nội.
Tuy trời mù nhưng mẹ Tý cứ bấm máy lia lịa, mặc kệ ảnh tối om om, mặc kệ máy ảnh ướt rượt thỉnh thoảng phải lau ống kính, dù luôn bị tụt lại sau vì tội vừa chụp vừa xít xoa hoa hoét với lị nói chiện với bà con và ngắm nghía những đứa trẻ bé tí, đỏ hỏn treo lủng lẳng đằng sau lưng mẹ của chúng mừ đã bit toe toét cười khi được cho tiền hoặc bẹo má yêu.
Thế mà mẹ Tý vẫn bỏ sót một số thứ như cái tiệm bánh thơm lừng gần khách sạn, những quán bar kiểu châu Âu nên thơ nằm trên dốc thoai thoải rất chi là lãng mạn, đỉnh Fanxipăng trốn tiệt trong mây...
Ảnh quá nhiều, không thể khoe hết nhưng mẹ Tý vẫn muốn chưng chút dư vị Sapa vì lòng thầm hứa rằng thì là mà ròi mẹ cháu sẽ dẫn cháu lên đây ít nhất một lần để hưởng khí núi, mùi mây, vị cây, sắc đào căng mọng nó dư lào, nhất là cảm giác ở trên 1200met độ cao nó phê ra làm sao , tay chạm vào rêu phong nhưng lại nghĩ đến thứ chẳng rêu phong gì sất :-D
Dồi, mẹ cháu không lải nhải như kẻ lên đồng nữa. Mời cô bác xem ảnh và liên tưởng những gì khiến mẹ cháu phê như con tê tê thực tế là đẹp gấp 10 lần trong ảnh cơ nhá.

Đường lên Sapa, mây bay ngang tầm mắt.




Đến thành phố thì tầm nhìn xa chỉ là 10 m lúc 7h 50 sáng



Cảnh mờ ảo như ở London (đoán mò thế) và trời rét 6 độ C


Đến 9h sáng thì cảnh rõ hơn, các màu sắc trên trang phục của chị người Dao đỏ này cũng lên ảnh hơn


Đây là 2 chị người Mông đen, dân tộc thiểu số nhiều nhất ở Sapa



Vâng, vẫn Mông đen ạ


2 bé nài trông thế mà sắp lấy chồng được ròi


Mấy em bé đang quấn lại đai váy


Mấy bé trai đang tò mò nhìn cái gì dưới đất



2 vợ chồng nhí cùng con bé tí



Trẻ con dân tộc ở Sapa nhiều vô kể


Đường lên núi Hàm Rồng


Có chỗ hẹp chỉ 1 người gày lách được

Cây đào rực rỡ bên cạnh ngôi nhà gỗ ngay vách núi

Đào ở Sapa khỏe và căng 5 cánh



Càng lên cao càng mờ mịt dư lày. Hóa ra ta đang đi trong mây òi





Giữa rừng xanh thỉnh thoảng lại ló ra một khoảng hồng điều đẹp hoang dại
Vườn Lan trên núi Hàm Rồng





Ở đây chẳng bao giờ có mưa to, gió to, nên những cái mạng nhện vô tư chăng khắp nơi. Sương đậu vào chúng trông như pha lê






Vườn ươm Lan đất


Những giò Lan cũng được ươm trên thân cây



Rồi được tách ra, cho vào chậu


Rêu dày và êm như nhung



Một con suối nhỏ ngang đường


Ao nuôi cá hồi ( cá hồi đen và vàng nhưng bọn vàng dễ trông thấy hơn ) . Mất dững 1 tiếng rưỡi đồng hồ gãy lưỡi mới vào được cấm địa nài và cũng chỉ được phép khoe 1 ảnh thôi vì sợ lộ bài nuôi cá quí :-D


Trống của người Dao đỏ

Không thể thiếu sản vật của rừng già

Gà ác chính hiệu, đen như bồ hóng từ trong đen ra, vị tanh tanh khá là khó ăn nhưng nếu quen thì nghiện, không thích gà thường nữa. Bên cạnh là cải Mèo, đắng ngọt rất lạ miệng.


Hoa cải trắng và vàng khắp nơi




Bonus một số hình của thợ ảnh vườn :-P










Đi trong mây, người muốn bay :-D


(Ảnh nào có mẹ Tý tất nhiên là do bọn paparazzi lếu láo chụp, mờ có vẻ chúng chụp đẹp hơn mẹ Tý mới đau sờ cau chứ :-P )