16 thg 3, 2010

Đối thoại (93 & 94)

Nhà lại có chuyện hả anh?

Ừ, bà T lại gây sự.

Khổ thân mọi người. Anh cho em gửi chị T chút tiền cho chị í ăn Tết.

Em đừng làm thế. Hư thêm bà ấy. Đã lười không chịu làm ăn lại còn hay gây chuyện.

Em nghĩ anh càng yêu vợ, anh càng phải thương chị ấy. Chị ấy thiệt thòi nhất nhà, anh không thương chị gái mình thì ai thương chị ấy đây?

Thôi em đừng tham gia , anh sẽ biết tự giải quyết. Ngày xưa em chả cãi nhau với bà ấy là gì.

Ngày xưa em sai. Ngày xưa em cũng chỉ nhìn thấy cái xấu của chị ấy mà không thấy rằng cái xấu đó có mặt trên đời này là vì chị ấy không được yêu thương, thông cảm và sẻ chia.

Ai mà thông cảm với người lười mãi được.

Anh đã kiên trì thông cảm chưa? Hay chỉ được vài tuần, còn thì lại để mặc chị ấy với cuộc sống đầy khó khăn và tủi thân vì định kiến.

Người ta đều anh em kiến giải nhất phận. Làm sao lo mãi được.

Em nghĩ anh có thể yêu người khác máu được thì tại sao không thể thương chị gái mình nhỉ? Cứ cho là chị í bị bệnh lười đi, đó là bệnh vô phương cứu chữa như ung thư đi. Anh sẽ thấy chị ấy phải chịu đau đớn vì bị cười chê suốt ngày chứ không phải anh, người chăm chỉ và tài hoa ngời ngời.

Ôi, em biết gì mà bàn. Em có yêu được mãi một người đâu mà dạy anh phải yêu mãi bà ấy.

Ha ha...đúng, em không yêu mãi được một người nhưng em mãi thương người ấy. Tình yêu đẹp và quí nhưng không thể so với tình thương đâu anh ơi.

*********

Này, cái con bé ấy có vấn đề về nhiều thứ quá.
Ừ, chẳng hiểu nó nghĩ gì mà hành động như thế.
Nó tệ thế mà cậu vẫn đối xử với nó tốt như vậy.
Ồ, nó tệ nhưng không có nghĩa tớ phải tệ theo nó.
Nhưng tớ không tài nào làm như cậu được. Cứ nhìn thấy mẹt nó là tớ muốn đi ra khỏi phòng.
Uầy. Thế là nó ảnh hưởng xấu lên cậu ròi.
Đúng thế. LÀm thế nào giờ? Chẳng nhẽ phải cười nói với nó trong khi ghét thậm ghét tệ?
Uầy. Ghét làm gì cho mệt.
Nó đáng ghét mà. Không phải mình tớ nói thế.
Ừa. Nhưng cậu nên nhớ , ghét nó thì cậu thiệt trước. Lúc nào cũng phải bực bội vì một đứa không xứng đáng.
Thế làm thế nào bi giờ?
Như tớ thì tớ coi nó là một đứa bị bệnh.
Bệnh gì?
Bệnh tham.
Đúng thật... cái gì nó cũng muốn mà chẳng phấn đấu bằng thực chất của mình. Toàn giả lả này nọ phát mệt. Lại còn đưa chuyện chọc gậy bánh xe...


Có ai tham lam mà còn đủ tỉnh táo để làm việc nữa đâu?
Nhưng nếu nó bị bệnh tham thì càng thấy ghét.


Uầy, đã gọi là bệnh thì khổ lắm cậu à. Bệnh thể xác thì đau thể xác, bệnh tinh thần thì đau tinh thần. Nó trôgn thế mà chẳng sướng gì đâu. Nên đừng ghét nó nữa đi cậu.
Ok, tớ sẽ cố. Nhưng mà có lẽ khó nhằn đây .

12 thg 3, 2010

Đối thoại (92)

Trong công viên, mẹ ngồi trên ghế đá đọc sách, con nghịch cát. Lũ trẻ chạy nhảy, trêu chọc nhau ầm ĩ nhưng mẹ không can thiệp. Một lúc sau, có vẻ chán nghịch cát ròi, bé mon men lại gần mẹ với đôi má hồng rực vì nô đùa:

Con trai mẹ xinh quá.
Mẹ cũng xinh.
Con thích gì ở mẹ nhất?
Con thích mắt mẹ nhất.
Gì nữa, con yêu?
Con thích má mẹ nhất.
Vì sao nhỉ?
Má mẹ thơm lắm.
Mẹ thấy má con hồng và phúng phính, mẹ thích ghê.

Con còn thích cả người mẹ. Con muốn ôm mẹ (ôm lấy ôm để với bàn tay đầy cát). Không biết, mẹ có gì mà con thích mẹ thế nhỉ?

Là vì mẹ luôn dịu dàng với con đúng không?
Vầng. Con thích mẹ dịu dàng. Con không thích bố hay quát con.
Khi nào bố quát to thì con chỉ việc suỵt suỵt rằng, bố ơi, con nghe rõ rôi, bố đừng quát to mà đau họng nhé.

Hí hí...dạ. Bố cũng yêu con mẹ nhỉ?
Ừ, bố yêu tất cả chúng ta. Bố chỉ hơi nóng tính thôi. Con đừng nóng tính giống như vậy nhé.
Vâng, con không nóng tính đâu mẹ ạ.
Mẹ thấy vừa rồi con cũng la hét hoành tráng lắm. Những lúc như thế con có biết là rất xấu không?
Con có biết. Nhưng mà tại các bạn cứ trêu con, làm cho con nổi nóng.

Thì con trêu lại, hoặc con lờ đi coi như không nghe thấy.
Lờ đi là gì ?
Là coi như điếc, không nghe thấy những lời nói xấu í.

Làm thế nào được mẹ. Con có bị điếc đâu?
Hí hí...ừ, con mẹ không điếc. Vậy khi nào các bạn trêu con thì con nói đừng trêu tớ nữa, tớ yêu các bạn mà.

Nói như thế thì sẽ không phải nổi nóng nữa hả mẹ?
Có ai lại nổi nóng với bạn khi đang yêu thương bạn đâu, đúng không con?
Dạ. Con yêu thương bạn, con lại ra chơi với bạn đây. Mẹ nói yêu con đi.
Mẹ yêu con.

10 thg 3, 2010

Đối thoại (90 & 91)

Cô phóng viên phải đi tìm nhà một nhạc sĩ để làm kịch bản cho chương trình sắp tới. Đứng trước cái ngõ bé tí, toàn biển hiệu y tế, không có thông tin gì về số nhà của người cần gặp nên cô dựng xe và hỏi bà già bán nước đầu ngõ:

Cháu chào bà. Bà ơi, trong ngõ này có ai là nhạc sĩ X.O không ạ?
Có. Nhưng ông ấy vừa đi bệnh viện ròi.
Ôi, bác ấy bị sao hả bà?
Không bit. Bị cấp cứu.
Ôi, thật hả bà? Bà có thể chỉ cho cháu nhà ông ấy ở đâu, còn ai ở nhà không bà?
Đi vắng hết ròi.
Ôi, cháu rất cần gặp bác X.O.
Tối mai, cô quay lại thì chắc có người đấy.
Tối mai cháu bận mất ròi. Cháu nhờ bà một việc được không ạ?
Việc gì?
Cháu để lại số điện thoại và tên cháu. Nhờ bà chuyển cho người nhà nhạc sĩ X.O và lời nhắn có việc rất quan trọng, cháu chờ họ gọi liên lạc để làm chương trình cho bác X.O bà ạ.
Không, tôi không chuyển đâu.
Ơ....
Cô vào bên trong kia, nhà của em gái ông X.O đó mà hỏi.
Vâng, cháu cám ơn bà. Hic...

...
Cô phóng viên bấm chuông. Có tiếng đàn ông vọng ra:
Ai đó?
Cháu ạ. Cháu là H ở VTV ạ.
Hỏi ai?
Cháu muốn hỏi thăm nhạc sĩ X.O ạ.
Đang ở bệnh viện.
Dạ, bác có thể mở cửa cho cháu gửi cái này cho bác X.O không?
Không. Vào bệnh viện mà gửi.
Cháu sợ là không thể tìm ra chỗ bác í nằm mất.
Phòng số 10 khoa cấp cứu bệnh viện ...
Dạ. Thế bác có số điện thoại của người nhà bác X.O không? cho cháu xin với ạ?
Không.

...


Cô chán nản ra gặp lại bà bán nước:
Bà ơi. Bà giúp cháu chuyển cái card visit này cho người nhà bác X.O nhé. Cháu có chút này gọi là mừng tuổi bà.
(Bà bán nước nhìn xiền, không nói gì sất)

Không thấy ai gọi cho cô cả ngày hôm sau. Tối nay, cô có nên qua nhà nhạc sĩ X.O không? Nếu qua, ông ấy mất ròi thì sao? Nếu ông ấy rất yếu, không thể nói chiện với cô nữa thì sao? Cô có nên mang máy quay lại những gì có thể là cuối cùng của người nhạc sĩ lão thành này không? Làm như thế có gọi là xúc phạm người đang bệnh tật , đau đớn không?

7 thg 3, 2010

Đối thoại chào mừng 8/3

Như đã hứa, anh còn nợ LN xiền mừng tuổi nhỉ. Anh sẽ mừng tuổi tất cả các chị em phụ nữ ở đây.

Ồ, thế là mình được ăn theo chị LN.

Còn đây là quà của mình cho chị em. Mọi người hãy chọn nhé. Có 2 màu xanh, đỏ đấy.

Hí hí...em cứ hô bừa chị em chuẩn bị nhận quà. Hóa ra cũng đúng nhỉ :-D

Em ơi. Nhưng vẫn thiếu hoa.

Tối nay, hoặc còn 3 ngày nữa để chị nhận hoa cơ mà.

Hí hí...

Anh chỉ có quà thoai. Hoa để dành cho tên khác còn có việc nữa chứ.


Này em, nếu bọn anh mà đặt hoa lên bàn lúc này là có chiện to ròi đó.


(Cả nhà cười rần rần)

*********



Chị à.

Ờ, chào em.

Chị đang làm gì đấy?

Em nào í nhỉ?

Em là em Này đây này.

A há. Thật hả?

Sao mọi người cứ hỏi ai là em Này mà hong hỏi em nhỉ?

Hi hi...ừ nhỉ. Sao em bảo là em làm trong VTV?

Đâu, em có nói em làm ở VTV bao giờ đâu?

Chị nhớ có đọc đâu đó em nói thế cơ mừ.

Em chưa có comment nào nói em làm ở VTV đâu, thật đấy.

Ừ, thế cơ đấy. Em làm cả nhà tò mò ghê cơ.

Hi hi...

*******

Mẹ ơi, mai mẹ chuẩn bị cho con một chai la vie không, mẹ nhé.

Ok, nhưng để làm gì hả con yêu?

Con sẽ chuẩn bị quà cho ngày các bạn trai phải có quà cho các bà, các mẹ, các bạn gái , mẹ ạ.

Là ngày gì nhỉ?

Ngày của phụ nữ í mẹ.

Nhưng mẹ muốn biết chính xác là ngày gì cơ?

Là ngày mùng 8.3

Chị em phụ nữ đi ra đi vào

Nhận hoa rồi cứ xì xào

Ồ chẳng thấy có anh nào đưa chân

Chị em cứ đứng lần khân

....

Chẳng hiểu sao Tí quên câu cuối nhưng cũng đủ cho mẹ và bà được trận cười tóe lệ :-)

Bonus ca khúc diễn tả vẻ đẹp thiếu nữ xuất sắc của một tác giả mình hâm mộ, nhất là về độ si mê phụ nữ một cách lịch lãm và không cần che đậy của ông .


3 thg 3, 2010

Đối thoại (89)

Tí đến nhà người quen chơi không có mẹ đi cùng. Cậu chàng nghịch cái gì đó và bị cô ấy nhắc nhở vài lần, nhưng có lẽ do thích thứ đó quá nên cậu í cứ lặp lại trò nghịch đó, làm cho cô phải lớn tiếng hơn bình thường:

Tí ơi, cô cảnh báo con lần thứ 3 nhé. Không làm như thế nữa nhé.
Cô à. Cháu là khách đấy. Cô đừng lớn tiếng thế cô nhé.

Cô cười tá lả vì cậu chàng cảnh báo cô mà mặt cứ tỉnh bơ. Khi kể lại cho mẹ cô ấy vẫn cười như nắc nẻ :-D

*********

Chủ đề Thiên đàng địa ngục rất hay được Tí nhớ ra và tra vấn mẹ những lúc cu cậu ranh rảnh:

Mẹ ơi, làm thế nào để liên thiên đàng?
Phải ngoan và chăm chỉ thôi con.
THế lên thiên đàng ròi mình được làm những gì?
Mình được chơi.
Thế thì việc gì phải chăm chỉ hả mẹ? Hay là mình phải chăm chơi hả mẹ?
Ha ha...đúng ròi, chăm chỉ chơi con ạ.
Thế lên thiên đàng có được thưởng hong mẹ?
Nếu con hư thì cũng không được thưởng.
Giời ơi! Thế thì có gì hay ở thiên đàng chứ?

**************

Hôm nọ mẹ đi vắng. Tí ngủ ở nhà bố. Mẹ hỏi thăm giấc ngủ đầu tiên ở nhà bố đầu năm nay của cu cậu:

Con yêu của mẹ có ngủ ngon hong?
Có ạ.
Con ngủ với ai?
Con ngủ với bố và cô Đ.
3 người ngủ trên 1 giường thì chật quá.
Nhưng con thích ngủ với bố.
Ừ, nhưng lần sau con bảo bố sang phòng của mẹ ngày xưa ròi 2 bố con ngủ ở đó nhé.
Vâng, nhưng mẹ ơi. Sao phòng của mẹ bây giờ lại là phòng của cô Đ?
Tại vì mẹ không dùng nữa, mẹ chuyển cho cô Đ dùng.
Con chẳng thích thế. Con thích ngủ với mẹ ở phòng ấy.
Thế nếu mẹ ngủ ở đó, thì con cho cô Đ ngủ ở đâu.
Mẹ và con nằm đầu giường. Cho cô Đ nằm cuối giường.
Thế còn bố?
Cho bố nằm một mình ở bên kia.
Thế con không sợ bố buồn à?
Bố ngủ ròi, làm sao buồn được.
Hà hà...
Sao mẹ cười?
Mẹ yêu con quá. Mẹ cười vì mẹ yêu con thôi.
Hí hí...con yêu mẹ!