Nhà lại có chuyện hả anh?
Ừ, bà T lại gây sự.
Khổ thân mọi người. Anh cho em gửi chị T chút tiền cho chị í ăn Tết.
Em đừng làm thế. Hư thêm bà ấy. Đã lười không chịu làm ăn lại còn hay gây chuyện.
Em nghĩ anh càng yêu vợ, anh càng phải thương chị ấy. Chị ấy thiệt thòi nhất nhà, anh không thương chị gái mình thì ai thương chị ấy đây?
Thôi em đừng tham gia , anh sẽ biết tự giải quyết. Ngày xưa em chả cãi nhau với bà ấy là gì.
Ngày xưa em sai. Ngày xưa em cũng chỉ nhìn thấy cái xấu của chị ấy mà không thấy rằng cái xấu đó có mặt trên đời này là vì chị ấy không được yêu thương, thông cảm và sẻ chia.
Ai mà thông cảm với người lười mãi được.
Anh đã kiên trì thông cảm chưa? Hay chỉ được vài tuần, còn thì lại để mặc chị ấy với cuộc sống đầy khó khăn và tủi thân vì định kiến.
Người ta đều anh em kiến giải nhất phận. Làm sao lo mãi được.
Em nghĩ anh có thể yêu người khác máu được thì tại sao không thể thương chị gái mình nhỉ? Cứ cho là chị í bị bệnh lười đi, đó là bệnh vô phương cứu chữa như ung thư đi. Anh sẽ thấy chị ấy phải chịu đau đớn vì bị cười chê suốt ngày chứ không phải anh, người chăm chỉ và tài hoa ngời ngời.
Ôi, em biết gì mà bàn. Em có yêu được mãi một người đâu mà dạy anh phải yêu mãi bà ấy.
Ha ha...đúng, em không yêu mãi được một người nhưng em mãi thương người ấy. Tình yêu đẹp và quí nhưng không thể so với tình thương đâu anh ơi.
*********
Này, cái con bé ấy có vấn đề về nhiều thứ quá.
Ừ, chẳng hiểu nó nghĩ gì mà hành động như thế.
Nó tệ thế mà cậu vẫn đối xử với nó tốt như vậy.
Ồ, nó tệ nhưng không có nghĩa tớ phải tệ theo nó.
Nhưng tớ không tài nào làm như cậu được. Cứ nhìn thấy mẹt nó là tớ muốn đi ra khỏi phòng.
Uầy. Thế là nó ảnh hưởng xấu lên cậu ròi.
Đúng thế. LÀm thế nào giờ? Chẳng nhẽ phải cười nói với nó trong khi ghét thậm ghét tệ?
Uầy. Ghét làm gì cho mệt.
Nó đáng ghét mà. Không phải mình tớ nói thế.
Ừa. Nhưng cậu nên nhớ , ghét nó thì cậu thiệt trước. Lúc nào cũng phải bực bội vì một đứa không xứng đáng.
Thế làm thế nào bi giờ?
Như tớ thì tớ coi nó là một đứa bị bệnh.
Bệnh gì?
Bệnh tham.
Đúng thật... cái gì nó cũng muốn mà chẳng phấn đấu bằng thực chất của mình. Toàn giả lả này nọ phát mệt. Lại còn đưa chuyện chọc gậy bánh xe...
Có ai tham lam mà còn đủ tỉnh táo để làm việc nữa đâu?
Nhưng nếu nó bị bệnh tham thì càng thấy ghét.
Uầy, đã gọi là bệnh thì khổ lắm cậu à. Bệnh thể xác thì đau thể xác, bệnh tinh thần thì đau tinh thần. Nó trôgn thế mà chẳng sướng gì đâu. Nên đừng ghét nó nữa đi cậu.
Ok, tớ sẽ cố. Nhưng mà có lẽ khó nhằn đây .