19 thg 3, 2010

Đối thoại (96)

Mẹ xem tranh của Tí. Bé vẽ một con sư tử nhưng có bộ mặt màu xanh. Mẹ thực sự ngạc nhiên nên hỏi con:

Sao con lại vẽ mặt sư tử màu xanh nước biển nhỉ?
Con thích màu xanh.
À, ra vậy. Thế tại sao con chọn màu xanh nước biển mà không phải màu xanh khác?
Màu xanh nước biển đẹp mẹ ạ.
Mẹ nghĩ mọi màu khác cũng đẹp mà?
Vầng, con hong bit nữa. Mẹ hỏi khó thế?
Hi hi...mẹ nghĩ con chọn màu xanh nước biển vì màu đó trông vui vẻ và khỏe mạnh phải hong.
Đúng ạ. Màu xanh nước biển trông rất vui vẻ. Như là con vui vẻ đi tắm biển ấy mẹ.
Hi hi...tuyệt, con nói đúng lắm. (mẹ thấy con trả lời trôi chảy, tranh thủ nhồi nhét) Thế con thấy màu xanh lá cây thì trông thế nào?
Con thấy....con....thấy...
Trông màu xanh lá cây rất mát mắt đúng hong nào?
Dạ, đúng ròi, màu xanh lá cây thường có ở những nơi nhiều bóng râm mẹ nhỉ.
Hi hi...con mẹ thật giỏi. Đúng là như thế. Mẹ hỏi về các màu khác nữa, con có muốn nghe hong?
Có ạ,
Vậy màu vàng thể hiện điều gì nhỉ?
Theo con là sự ấm áp.
Ví dụ mẹ xem nào? Màu vàng nào ấm áp nhỉ?
Màu tia nắng mặt trời ạ.
Chính xác, con trả lời tốt lắm, con yêu ạ. Thế màu đỏ thể hiện điều gì?
À, màu đỏ ... màu đỏ ...
Con thấy cái gì màu đỏ nhỉ?
Vâng, ví dụ như lửa đỏ í mẹ.
Hi hi...nếu ví thế thì mình nói màu đỏ thể hiện sự nóng bỏng có được không, con yêu ?
Vầng, màu đỏ là màu nóng bỏng, như lửa mẹ nhỉ.
Còn màu đen thì con thấy nói lên điều gì?
Màu của sức mạnh ạ.
Ôi, đúng ròi, con làm mẹ rất vui đấy. ( Thực ra là "choáng" chứ không chỉ vui). Còn màu gì mẹ con mình chưa nói đến nhỉ?
Màu trắng.
Màu trắng theo con thể hiện cái gì?
Tình yêu.
Ối, sao con biết?
Vì màu trắng trong trẻo ạ.
Hí hí...đúng ròi. Màu trắng là trong trẻo, là tình yêu Vậy, sao trái tim người ta hay vẽ màu hồng nhỉ?
Màu hồng cũng thể hiện tình yêu ạ.
Thế tình yêu màu trắng khác tình yêu màu hồng ở chỗ nào hả con trai (mẹ giả vờ ngơ ngác)?
Chẳng khác nhau gì cả. Đã là Tình yêu thì giống nhau mẹ ạ.

*****
(Hu hu...mẹ Tí vừa nghe thấy cách đây đúng 10 phút đoạn đối thoại này, bèn ghi ngay lại hong thì mải xúc động mà quên béng mất )

17 thg 3, 2010

Đối thoại (95)

EM này, con chị dạo này khó bảo quá đi. Cô giáo nó thường phàn nàn: nếu con chị tập trung chút thì nó sẽ học giỏi lắm. Mà chị nói mãi nó vẫn cứ nghịch hí hoáy trong giờ học em ạ.
Bài vở nó thế nào ạ?
Nó vẫn được điểm cao các môn tự nhiên, nhưng mà điểm viết thì tệ.

Có phải chị ít nói chiện với con không?
Ừ, chị chỉ nói được vài câu là nó cãi. Chị chán chả nói nữa. Căn bản là nó học vẫn khá em ạ. Nhưng vẫn bị cô giáo kêu. Và đi đâu có 2 mẹ con thì chị không nói được nó. Nên chị mệt mà ít muốn cho nó đi đâu nữa.

Có phải chị và con ít khi tâm sự với nhau không?
Ừ, nó thường chỉ nói với bố là chính. Với chị, nó cần cái gì mới hỏi xin.

Hi hi...chị ít khi nói chiện với nó thì 2 mẹ con sẽ khó hiểu nhau. Chị sẽ không bit con cần gì, si nghĩ gì sai lệch mà điều chỉnh. Con cũng không thấy cần phải lắng nghe mẹ nói nữa.
Nhưng mà nói nó chẳng nghe, mẹ con cãi nhau mệt lắm em ạ.
Hi hi...phải bit cách nói chiện với trẻ thôi chị.
Nói thế nào em?

Trẻ càng bé càng ưa nịnh. Như em thì em cứ vừa ôm, vừa xoa lưng, vừa thủ thỉ vào tai những lời mật ngọt kèm những lời cần răn dạy. Các cậu í là cứ mềm nhũn ra rồi gật đầu lia lịa hứa làm theo ngay í. Mà chúng làm theo thật, như kiểu để lần sau lại được mẹ ôm, xoa lưng và thủ thỉ nữa í. Hi hi...

Ừ, chị chưa làm thế bao giờ với con em ạ. Mình chỉ muốn được việc ngay nên toàn ra lệnh và quát tháo. Mẹ chẳng bảo được con mà con thì càng ngày càng bướng. Thật là thất sách.
Hi hi...chị cứ thử làm mà xem. Con chị sẽ khác hẳn. Tác dụng trông thấy ngay lập tức đấy.


16 thg 3, 2010

Đối thoại (93 & 94)

Nhà lại có chuyện hả anh?

Ừ, bà T lại gây sự.

Khổ thân mọi người. Anh cho em gửi chị T chút tiền cho chị í ăn Tết.

Em đừng làm thế. Hư thêm bà ấy. Đã lười không chịu làm ăn lại còn hay gây chuyện.

Em nghĩ anh càng yêu vợ, anh càng phải thương chị ấy. Chị ấy thiệt thòi nhất nhà, anh không thương chị gái mình thì ai thương chị ấy đây?

Thôi em đừng tham gia , anh sẽ biết tự giải quyết. Ngày xưa em chả cãi nhau với bà ấy là gì.

Ngày xưa em sai. Ngày xưa em cũng chỉ nhìn thấy cái xấu của chị ấy mà không thấy rằng cái xấu đó có mặt trên đời này là vì chị ấy không được yêu thương, thông cảm và sẻ chia.

Ai mà thông cảm với người lười mãi được.

Anh đã kiên trì thông cảm chưa? Hay chỉ được vài tuần, còn thì lại để mặc chị ấy với cuộc sống đầy khó khăn và tủi thân vì định kiến.

Người ta đều anh em kiến giải nhất phận. Làm sao lo mãi được.

Em nghĩ anh có thể yêu người khác máu được thì tại sao không thể thương chị gái mình nhỉ? Cứ cho là chị í bị bệnh lười đi, đó là bệnh vô phương cứu chữa như ung thư đi. Anh sẽ thấy chị ấy phải chịu đau đớn vì bị cười chê suốt ngày chứ không phải anh, người chăm chỉ và tài hoa ngời ngời.

Ôi, em biết gì mà bàn. Em có yêu được mãi một người đâu mà dạy anh phải yêu mãi bà ấy.

Ha ha...đúng, em không yêu mãi được một người nhưng em mãi thương người ấy. Tình yêu đẹp và quí nhưng không thể so với tình thương đâu anh ơi.

*********

Này, cái con bé ấy có vấn đề về nhiều thứ quá.
Ừ, chẳng hiểu nó nghĩ gì mà hành động như thế.
Nó tệ thế mà cậu vẫn đối xử với nó tốt như vậy.
Ồ, nó tệ nhưng không có nghĩa tớ phải tệ theo nó.
Nhưng tớ không tài nào làm như cậu được. Cứ nhìn thấy mẹt nó là tớ muốn đi ra khỏi phòng.
Uầy. Thế là nó ảnh hưởng xấu lên cậu ròi.
Đúng thế. LÀm thế nào giờ? Chẳng nhẽ phải cười nói với nó trong khi ghét thậm ghét tệ?
Uầy. Ghét làm gì cho mệt.
Nó đáng ghét mà. Không phải mình tớ nói thế.
Ừa. Nhưng cậu nên nhớ , ghét nó thì cậu thiệt trước. Lúc nào cũng phải bực bội vì một đứa không xứng đáng.
Thế làm thế nào bi giờ?
Như tớ thì tớ coi nó là một đứa bị bệnh.
Bệnh gì?
Bệnh tham.
Đúng thật... cái gì nó cũng muốn mà chẳng phấn đấu bằng thực chất của mình. Toàn giả lả này nọ phát mệt. Lại còn đưa chuyện chọc gậy bánh xe...


Có ai tham lam mà còn đủ tỉnh táo để làm việc nữa đâu?
Nhưng nếu nó bị bệnh tham thì càng thấy ghét.


Uầy, đã gọi là bệnh thì khổ lắm cậu à. Bệnh thể xác thì đau thể xác, bệnh tinh thần thì đau tinh thần. Nó trôgn thế mà chẳng sướng gì đâu. Nên đừng ghét nó nữa đi cậu.
Ok, tớ sẽ cố. Nhưng mà có lẽ khó nhằn đây .

12 thg 3, 2010

Đối thoại (92)

Trong công viên, mẹ ngồi trên ghế đá đọc sách, con nghịch cát. Lũ trẻ chạy nhảy, trêu chọc nhau ầm ĩ nhưng mẹ không can thiệp. Một lúc sau, có vẻ chán nghịch cát ròi, bé mon men lại gần mẹ với đôi má hồng rực vì nô đùa:

Con trai mẹ xinh quá.
Mẹ cũng xinh.
Con thích gì ở mẹ nhất?
Con thích mắt mẹ nhất.
Gì nữa, con yêu?
Con thích má mẹ nhất.
Vì sao nhỉ?
Má mẹ thơm lắm.
Mẹ thấy má con hồng và phúng phính, mẹ thích ghê.

Con còn thích cả người mẹ. Con muốn ôm mẹ (ôm lấy ôm để với bàn tay đầy cát). Không biết, mẹ có gì mà con thích mẹ thế nhỉ?

Là vì mẹ luôn dịu dàng với con đúng không?
Vầng. Con thích mẹ dịu dàng. Con không thích bố hay quát con.
Khi nào bố quát to thì con chỉ việc suỵt suỵt rằng, bố ơi, con nghe rõ rôi, bố đừng quát to mà đau họng nhé.

Hí hí...dạ. Bố cũng yêu con mẹ nhỉ?
Ừ, bố yêu tất cả chúng ta. Bố chỉ hơi nóng tính thôi. Con đừng nóng tính giống như vậy nhé.
Vâng, con không nóng tính đâu mẹ ạ.
Mẹ thấy vừa rồi con cũng la hét hoành tráng lắm. Những lúc như thế con có biết là rất xấu không?
Con có biết. Nhưng mà tại các bạn cứ trêu con, làm cho con nổi nóng.

Thì con trêu lại, hoặc con lờ đi coi như không nghe thấy.
Lờ đi là gì ?
Là coi như điếc, không nghe thấy những lời nói xấu í.

Làm thế nào được mẹ. Con có bị điếc đâu?
Hí hí...ừ, con mẹ không điếc. Vậy khi nào các bạn trêu con thì con nói đừng trêu tớ nữa, tớ yêu các bạn mà.

Nói như thế thì sẽ không phải nổi nóng nữa hả mẹ?
Có ai lại nổi nóng với bạn khi đang yêu thương bạn đâu, đúng không con?
Dạ. Con yêu thương bạn, con lại ra chơi với bạn đây. Mẹ nói yêu con đi.
Mẹ yêu con.

10 thg 3, 2010

Đối thoại (90 & 91)

Cô phóng viên phải đi tìm nhà một nhạc sĩ để làm kịch bản cho chương trình sắp tới. Đứng trước cái ngõ bé tí, toàn biển hiệu y tế, không có thông tin gì về số nhà của người cần gặp nên cô dựng xe và hỏi bà già bán nước đầu ngõ:

Cháu chào bà. Bà ơi, trong ngõ này có ai là nhạc sĩ X.O không ạ?
Có. Nhưng ông ấy vừa đi bệnh viện ròi.
Ôi, bác ấy bị sao hả bà?
Không bit. Bị cấp cứu.
Ôi, thật hả bà? Bà có thể chỉ cho cháu nhà ông ấy ở đâu, còn ai ở nhà không bà?
Đi vắng hết ròi.
Ôi, cháu rất cần gặp bác X.O.
Tối mai, cô quay lại thì chắc có người đấy.
Tối mai cháu bận mất ròi. Cháu nhờ bà một việc được không ạ?
Việc gì?
Cháu để lại số điện thoại và tên cháu. Nhờ bà chuyển cho người nhà nhạc sĩ X.O và lời nhắn có việc rất quan trọng, cháu chờ họ gọi liên lạc để làm chương trình cho bác X.O bà ạ.
Không, tôi không chuyển đâu.
Ơ....
Cô vào bên trong kia, nhà của em gái ông X.O đó mà hỏi.
Vâng, cháu cám ơn bà. Hic...

...
Cô phóng viên bấm chuông. Có tiếng đàn ông vọng ra:
Ai đó?
Cháu ạ. Cháu là H ở VTV ạ.
Hỏi ai?
Cháu muốn hỏi thăm nhạc sĩ X.O ạ.
Đang ở bệnh viện.
Dạ, bác có thể mở cửa cho cháu gửi cái này cho bác X.O không?
Không. Vào bệnh viện mà gửi.
Cháu sợ là không thể tìm ra chỗ bác í nằm mất.
Phòng số 10 khoa cấp cứu bệnh viện ...
Dạ. Thế bác có số điện thoại của người nhà bác X.O không? cho cháu xin với ạ?
Không.

...


Cô chán nản ra gặp lại bà bán nước:
Bà ơi. Bà giúp cháu chuyển cái card visit này cho người nhà bác X.O nhé. Cháu có chút này gọi là mừng tuổi bà.
(Bà bán nước nhìn xiền, không nói gì sất)

Không thấy ai gọi cho cô cả ngày hôm sau. Tối nay, cô có nên qua nhà nhạc sĩ X.O không? Nếu qua, ông ấy mất ròi thì sao? Nếu ông ấy rất yếu, không thể nói chiện với cô nữa thì sao? Cô có nên mang máy quay lại những gì có thể là cuối cùng của người nhạc sĩ lão thành này không? Làm như thế có gọi là xúc phạm người đang bệnh tật , đau đớn không?