16 thg 5, 2010
Đối thoại (114)
Con ngồi vào đây với mẹ.
Mẹ ơi. Sao cô kia không biết kiềm chế? Sao cô ấy lại như thế với con?
(Mẹ phải kiềm chế không cười vì thấy bé dùng từ già dặn quá)
Thế con có biết kiềm chế không?
Có ạ.
Thế thì ngồi yên đây với mẹ nhé.
Vâng.
Về nhà, Tí lại nhắc lại sự việc.
Cô gì ở quán đánh con.
Ừ, cô ấy sai ròi. Nhưng con cũng sai, con có bit con sai ở đâu không?
...
Con nghịch đồ đạc của người khác khi chưa được phép.
...
Lần sau, nếu thích cái gì con phải hỏi, nếu được phép thì con mới sờ vào, nghe chưa?
Vâng ạ.
Dặn thế thôi chứ còn nhiều cái lần sau y chang thế lắm ạ. Nhưng các mẹ đừng ngại nhắc lại nhiều lần những câu dặn dò như thế. Nếu quát tháo, mắng mỏ có thể trẻ sợ không dám nghịch như thế nữa, mẹ sẽ không phải mệt khi trông con nữa nhưng sẽ làm thui chột sự trong sáng của chúng, khiến chúng mất cảm hứng khám phá, tò mò thế giới, dần dần sẽ mất khả năng ham học hỏi, nói chi đến khả năng sáng tạo.
12 thg 5, 2010
Đối thoại (113)
Mẹ lên lớp con đi.
Để làm gì, con yêu?
Mẹ lên xem lớp con.
Mẹ xem bằng web cam từ nãy tới giờ ròi mà.
Mẹ thích hong?
Thích lắm, con yêu.
Mẹ lên lớp con nhé.
Vẫn muốn mẹ lên hả con?
Vầng, con muốn mẹ biết mặt các bạn mới.
OK, mẹ lên cùng con.
Yeah!
...
Các bạn ơi. Đây là mẹ tớ.
Chào các con.
Con chào cô! Con chào cô!
Mẹ tớ đấy. Mẹ tớ đến thăm lớp mình đấy.
Con có nhiều bạn mới nhỉ.
Vầng, nhưng con sắp chia tay các bạn ấy ròi. Con sắp lên lớp 1 mà.
Ừ, tất cả các con đều sẽ vào lớp 1. Con có vui không?
Có ạ. Con thích đi học. Con sẽ có bạn nữa phải hong mẹ?
Đúng ròi. Sẽ có nhiều bạn nữa con ạ.
(Chẳng có gì đặc biệt ngoài ý nghĩ trong đầu mẹ: giá người lớn cũng có thể vô tư lự và không để sự nhớ nhung níu kéo như con :-D )
11 thg 5, 2010
Đối thoại (112)
Tí: Bà ơi. Bao giờ lớn, cháu cũng sẽ kéo ô tô bằng răng bà nhé.
Bà: Ừ, nhưng khó đấy.
Tí: cháu sẽ đá vỡ những viên gạch liên hoàn nhé.
BÀ: Hừm...
Tí: Cháu cũng sẽ bẻ 3 thanh sắt một lúc bằng cổ họng bà nhé.
Bà: Cái đấy rất nguy hiểm đấy.
Mẹ : Bà yên tâm, cháu bẻ từng thanh một đã.
Tí: mẹ nói "Nhở con nhở " đi.
Mẹ: Nhở con nhở?
Tí: Vầng. Nhưng bẻ từng thanh không ấn tượng mẹ ạ.
Bà: bà sợ cháu bị thương khi làm những trò này lắm.
Mẹ: Không sao đâu bà. Cháu Tí sẽ cẩn thận mà.
Tí: he he...Mẹ nói "Nhở con nhở" đi.
Mẹ: Hé hé...nhở con nhở :-D
Tí: vầng ạ.
Mẹ: hé hé...
Bà: há há ...
7 thg 5, 2010
Đối thoại (111)
Lâu lắm, hai thầy trò mới gặp nhau. Trưa nắng gắt. Trong bóng râm của cây bồ đề bên hông chùa Tảo sách, thời gian như ngừng lại. Chỉ có chuyển động của những ngọn gió rất khẽ lay lay mái tóc của hai thầy trò:
Thầy ơi. Trời nắng bốc cả hơi. Mùa hè thật rồi.
Nhiều người sợ cái nắng đầu mùa này thì phải.
Nhưng ngồi trong bóng râm lại mát mà thầy .
Có ánh nắng gay gắt, con mới thấy bóng râm là rất mát, phải không?
Vâng. Quả là thế! Có nắng gắt khó chịu nhưng cũng có bóng mát đầy thích thú song hành. Nghĩ đến bóng mát thì sẽ thấy nắng gắt rất có lý.
Đúng thế!
Nhưng, thưa thầy. Sao con người cứ hay sợ cái này, sợ cái kia khi làm một việc gì đó. Thí dụ đi đâu đó vui chơi, lại sợ nắng nóng? Yêu người này, lại sợ người ấy không yêu mình?
Còn con?
Thú thật là hình như con chẳng còn cảm giác sợ nữa. Hay, con có vấn đề về cảm giác ròi hả thầy?
Không phải có vấn đề.
Dạ. Nhưng con sẽ không bao giờ "được" sợ hãi nữa ư?
Ta tặng con mấy câu này. Con tự hiểu ngay thôi:
Người đàn ông sinh ra từ lửa. Cứ nguội dần đến độ biết yêu thương.
Người đàn bà sinh ra từ nước. Cứ ấm dần cho đến khi hết run sợ.
2 thg 5, 2010
Đối hình, không phải đối thoại :-D
THế nên món ăn vừa dọn ra đẹp đẽ và gợi cảm thế nài
Nên ta phải vừa thưởng thức vừa bình luận cho xứng đồng tiền bát gạo
Phải ăn thật duyên dáng, cùng với hàng mi khép hờ ...mặc ai soi mói thì soi
Nhưng có người vẫn khó chịu vì bị soi trong lúc ăn thì phải. Khó chịu phát, mặt kém hẳn vẻ hot hot thường ngày
Uầy, mềnh ngồi cạnh đại gia, đương nhiên mềnh là chân dài (có chân dài khác nóng gáy cho mà xem :-D) .
Đồng chí chân- hong -hề -dài kia chém gió gì với đại gia của mềnh nhỉ?
Đây là fan hâm mộ mới nhất của anh VMC. Cái máy ảnh 14 chấm của anh C kém quá! Chả thấy được nét xinh tươi của em ấy gì cả :-D

Nhưng tại sao ngồi gần mềnh thì nghiêm trang vậy? Hu hu...



