24 thg 11, 2011

Muộn Đông níu Sầu Thu

Năm nay Hà nội rét muộn. Mùa đông se sẽ lẩn trong màn đêm sau khi mọi gia đình đã yên vị trong chăn ấm. Còn mùa thu cứ nhởn nhơ đủng đỉnh dưới ánh nắng ban ngày. Hai mùa cứ như hai chị em nghịch ngợm, đùa giỡn vờn nhau trong 24h, gây nên cảnh lộn xộn về trang phục, về giờ giấc rất vui mắt.

Cả mùa thu này mình chưa măm cốm, đồ ăn vặt ưa thích nhất , can cái tội đọc báo và biết về phẩm nhuộm . Mình không sợ độc, nhưng mình không muốn cơ thể phải gánh chịu những gì nó không đáng phải chịu. Nhưng mình nhớ hương cốm quay quắt, nhớ vị ngọt mềm môi của những hạt gạo nếp non, khi nhai thì dẻo thơm không gì sánh được. Đọc thêm bài về làng cốm Vòng thất nghiệp lại càng nghẹn ngào nhớ gói cốm xinh với sợi rơm vàng buộc ngoài nên thơ.

Cốm ơi cốm hỡi cốm ời

Xanh thì đẹp đấy mời thi xin thôi....

Tối nào mình cũng sắp quần áo cho chàng, mùa này mix đồ cho cu cậu diện một tẹo. Thường là màu sắc sành điệu củ kiệu, nhân tiện giảng về thời trang cho chàng yêu cái đẹp một cách tự nhiên nhất. Sẽ mặc gi lê bên ngoài sơ mi cho ấm ngực. Buổi trưa chàng có thể bỏ gi lê cho mát. Và buổi chiều thì phải đếm xem trên người chàng còn đủ đồ không hay vứt mỗi thứ một nơi ròi :-P

Khoảnh khắc được rứt công việc bề bộn về đón con là sung sướng nhất, thích vô cùng tiếng reo của Tí, "mẹ tớ đến rồi, con chào cô ạ, tớ chào các bạn ạ"rồi cúi gập người của cu cậu. Mẹ biết con đã có ý thức về sự khiêm nhường nhã nhặn, sự khiêm nhường tự nhiên không chút tính toán ấy y như vạn vật tự động thu hết nhựa sống vào khi đông đến. Để tích tụ năng lượng chuẩn bị cho mùa xuân, mọi tinh hoa được ém lại, chuẩn bị đến khi nào mạnh nhất thì sẵn sàng bung ra lá non, lộc biếc phơi phới tinh tươm, đáng ngưỡng mộ vô cùng.

Năm nay mình đi nhiều, gặp nhiều, nói nhiều, tiêu nhiều, nói chung con người phải căng ra làm việc bằng 3 năm khác. Phải quyết định nhiều việc lớn trong chốc lát, phải ăn to nói nhớn khác hẳn bản chất nữ nhi hiền lành. Hóc môn nam tính vì thế cũng tăng lên bộn phần, làm mếch lòng nhiều người nhưng cũng đành vậy thôi :-P

Cà phê sáng mùa đông năm nay muốn có nhiều người ngồi cạnh. Chỉ lúc đó thôi, để cùng nghe tiếng gió chuyển mùa lùa vào những nếp áo sâu nhất, làm căng lồng ngực , nghe cả thấy tiếng mạch máu chạy nhanh hơn, náo nức hơn, giữ ấm cho đôi môi mọng đỏ. Đến 9h thì chải nắng cho mái tóc óng ả, đón bước chân rảo về văn phòng với một ngày làm việc tràn ngập niềm vui.

20 thg 11, 2011

Công dân tốt - Minh chứng nghề giáo

Trong đời học hành của mẹ Tí, hầu như năm nào cũng học sinh giỏi, xuất sắc trừ năm đầu tiên cấp 3.

Vâng, đó là năm chuyển từ lớp 8 lên lớp 10 không có lớp 9. Sau 8 năm đều học sinh giỏi, dẫn đầu lớp, mẹ Tí vào lớp 10 với hành trang cực kỳ tự tin và vô tư. Từ bé không bao giờ phải học thêm gì ở ngoài trường, trừ môn piano, nên tuy các bạn lớp 10 đăng ký học thêm ầm ầm, mẹ Tí vẫn ung dung nói thẳng với cô giáo là em không học thêm ạ.

Thế ròi, mẹ Tí không hiểu tại sao mình bị gọi lên bảng liên tục, bị hỏi những câu rất khó ngoài bài giảng hôm trước, bài kiểm tra bị trừ điểm những lỗi rất vô lí ... ròi khi mẹ Tí bị ốm, phải nghỉ đột xuất thì bị cô cho ăn trứng vì tội ...nghỉ không có giấy phép.

Học kỳ đó mẹ Tí bị tụt hẳn xuống hạng trung bình. Lo sợ, cày cuốc bài vở như trâu nhưng không bao giờ mẹ Tí được điểm 8, chỉ điểm 7 là cao nhất. Tất nhiên, hiện tượng đó chỉ xảy ra ở 2 môn mẹ Tí không đi học thêm , là môn Nga và môn Hóa. Các môn còn lại mẹ Tí vẫn đạt điểm giỏi. Nhưng 2 môn trung bình ấy đã khiến năm lớp 10 mẹ Tí chỉ đạt học sinh tiên tiến vớt :-P

Lạ là thời gian đó cũng là lần đầu tiên trong đời, mẹ Tí bị cô giáo gọi là "chị". Trời, lên bảng bị gọi là 'chị' nghe cứ như lên đoạn đầu đài á. Con bé con vừa run vừa rẩy thì trả lời sao ngon lành được đây.

Rút kinh nghiệm, năm lớp 11 mẹ Tí đi học thêm 2 môn Nga và Hóa đó. Thứ nhất mẹ Tí không muốn căng thẳng với cô giáo. Thứ 2, mẹ Tí cũng muốn bit ở đó các cô dạy cái gì mà mình không thể trả lời được khi bị lên bảng.

Hóa ra, ở các lớp học thêm, học sinh được học các bài khó ngoài chương trình, bảo là nâng cao cũng đúng, bảo là mở rộng cũng chẳng sai... tất nhiên học thêm thì có lợi vì thêm kiến thức, nhưng nó cho thấy đáng lẽ ở lớp , thầy trò cũng có thể trao đổi kiến thức này vì không hề tốn thời gian , nhưng các cô đã không dạy. Các cô để lại dành cho các buổi học thêm.

Mẹ Tí chỉ học ở trường đó hết năm lớp 11, nhưng mẹ Tí quyết lấy lại danh hiệu học sinh giỏi và đã lấy lại một cách ngoạn mục. Tất cả các môn đều trên 8.0 nhưng thật sự mẹ Tí không vui. Bởi:

Mẹ Tí đã phải đi học thêm bằng áp lực chứ không phải bằng lòng ham học trước đó.
Mẹ Tí bị tự ti, bị xì chét một thời gian dài vì nghĩ mình kém cỏi.
Mẹ Tí đã bị mất thời giờ cho những kiến thức chẳng có ích cho bản thân .
Mẹ Tí đã kỳ thị nghề giáo, bị nỗi ám ảnh nghề giáo là không công bằng một thời gian dài.
Mẹ Tí ghét chính cái danh hiệu học sinh giỏi đạt được, vì nó không thể hiện bản chất suy nghĩ của mình.
Và cuối cùng - Mình đáng lẽ đã trở thành cô giáo nếu như không bị trù dập oan ức như vậy. Hix...

Ngày nhà giáo mà phải nói những chuyện này thật không hay, nhưng mẹ Tí vẫn viết lại, mong muốn những người làm nghề giáo
-ý thức hơn về việc tiếp xúc và ứng xử với những tâm hồn trong trắng. Làm sao đôn đốc ý thức học tập nhưng cũng phải gìn giữ niềm kiêu hãnh, nuôi dưỡng sự tự tin cho các em. Điều này không chỉ nói xuông mà cần có kiến thức sư phạm, tâm lí học từng lứa tuổi.
-Điểm số chỉ đánh giá kết quả học tập ở một mức độ nhất định, không thể vì điểm số thấp mà hạ bệ toàn bộ phẩm giá một con người . Ví dụ , tránh xưng hô miệt thị khi học trò bị điểm kém, tránh so sánh những học trò kém và giỏi...

-Mỗi học sinh là một cá tính, các giáo viên cần giúp các em hòa đồng và tôn trọng cá tính của nhau. Có những học sinh không thích học nhiều, không nên bắt ép mà phải tìm hiểu lí do, từ đó tháo gỡ giúp em đó... học sinh vô kỷ luật cũng có lí do nào đó, cần tìm hiểu để học sinh lấy lại ý thức kỷ luật...

Nhân đây , mẹ Tí cũng rất muốn nói thêm rằng.

-Nghề giáo nên có tiêu chí rõ ràng , là nghề truyền dạy kiến thức, thông tin cho học trò. Truyền dạy nhiệt tình, không phân biệt , không giấu kiến thức vì bất kỳ mục đích gì. Trò không nắm được kiến thức là lỗi của các thày, không phải lỗi của các em.

- Nghề giáo nên có tôn chỉ hành động, ví dụ đào tạo nên những công dân tốt, thân thiện, những trí thức tiến bộ, văn minh... chứ không phải làm thầy để nghiễm nhiên được kính trọng. Kính trọng hay không phải từ chính sinh viên, học trò , những "sản phẩm có ích cho xã hội" của người làm nghề giáo chứng minh bằng cả công việc và cuộc sống của anh ta sau này. Xã hội phát triển tốt, với những công dân tốt thì người thày nói riêng và nền giáo dục nói chung mới được coi là thành công.

Và nhân ngày nhà giáo Việt nam 20/11, mẹ Tí trân trọng chúc những người đã , đang và sẽ làm nghè giáo , nghề vô cùng khó khăn ở nước ta hiện nay sức khỏe và sự kiên trì, bền bỉ với sự lựa chọn của mình. Chúc các thầy cô ngày càng yêu mến , trân trọng học trò, những minh chứng nghề nghiệp của các thày cô nhiều nhiều hơn nữa.

13 thg 11, 2011

Tân trang


Tí là khách hàng thường xuyên của Megastar. Cậu í thường xuyên cập nhật phim mới và đòi xem những phim nào cậu cho là hay. Từ khi Tí có sở thích này, mẹ cũng được lây xem phim mới (trước kia mẹ chỉ xem phim hài hoặc phim nổi tiếng)

Danh sách phim tháng rồi đã được 2 mẹ con xử lí là Sự nổi dậy của loài khỉ, Transformers 3, Vua sư tử, Real Steel, Tangle, Johny English, Tintin. Trong 7 phim ấy có đến 5 phim được làm mới từ những phim cũ. Công nghệ làm mới thật siêu đẳng, những câu chuyện cũ được thổi luồng gió mới , tinh thần mới khiến người xem thán phục , tiếp tục say mê, phấn khích, tiếp tục bỏ tiền mua vé xem đông kín rạp ....

Nói dài dòng về vụ phim cũ sau khi làm mới thành công như nào để nói về chiện khác.

Trước kia mẹ Tí dở hơi lắm, chả bao giờ dùng mỹ phẩm, đến một hôm buộc phải lên hình làm EM XI, mọi người mới bảo em trang điểm lên trông khác hẳn, tại sao không trang điểm thường xuyên? Blah blah... nhưng mẹ Tí bảo thủ không chịu động đậy gì vì bố Tí không thích . Lúc nào bố Tí cũng muốn mẹ giản dị như hồi xinh ziên thôi.

Từ khi thoát khỏi cái không thích của bố Tí, mẹ Tí được làm những gì mình thích . Mỹ phẩm, váy bướm là thứ mẹ rinh về đầu tiên, chúng càng ngày càng làm cho mẹ Tí mới dần, mới dần... hi hi... Mới đến nỗi mẹ Tí từng bị cho là đi làm mới mũi, hum nọ lại còn bị một gái hỏi làm mũi ở đâu? Lâu hay mau?... Hum nay lại bị cho là gọt cằm mí lại nâng bưởi. Hu hu... sự thật là mẹ Tí sợ dao kéo lắm. Đi lấy cao răng hằng năm thôi mà đã co rúm người ròi. Lấy đâu can đảm tân trang dư thế kia.

Nay, mẹ Tí viết mấy dòng này chính thức thông báo. Mũi, cằm , bưởi của mẹ Tí vẫn nhàng nhàng y như vậy, mọi người thấy nó hấp dẫn hơn là vì được khoác đầm đẹp, tóc đẹp, vòng vèo long lanh thôi. Nghĩa là công nghệ làm mới ở mỹ phẩm và trang phục, rẻ , an toàn hơn nhiều so với đi dao kéo nhé. À, cũng nhờ đi bơi thường xuyên và chạy theo siêu quậy nữa nên 6, 7 năm ròi mềnh vẫn giữ các số đo ngày càng chuận. hị hị...

Ảnh trên chụp hồi đầu năm của mẹ Tí, đặt bên cạnh ảnh dưới cách đây gần 5 năm. Rõ ràng không có gì khác ngoài trang phục , mỹ phẩm và đầu tóc nhé.


PS: bài này không có ý ép ai phải làm giống mình, chỉ là chia sẻ một trong những bí quyết mình làm gì cũng thành công thời gian gần đây :-)

7 thg 11, 2011

Đáng yêu :-D

Cuộc sống là những chuỗi ngẫu nhiên, bất ngờ đến không tin nổi :-D Cuộc sống cũng là những dòng mật ngọt, dù trước đó là chông gai, phũ phàng tê tái :-P. Ví dụ thực tế nhé:

1. Mẹ Tí đến nhà bác Tí, sau ngày làm việc ê ẩm, sau một vòng tắc đường, đến nơi cả nhà đi vắng, hix, mẹ Tí đang thở hắt ra định ôm bụng đói quay về thì bạn Max, 2 tuổi rưỡi, đón mẹ Tí bằng nụ cười nhoẻn trên đôi môi hồng thơm dễ thương chưa từng thấy, lại còn gọi mẹ Tí là công chúa nữa. Hỏi tại sao gọi mẹ Tí là công chúa, bạn Max còn bồi thêm rằng tại cô rất đáng yêu :-D Ôi chao là tan chảy hết mệt mỏi lẫn chán nản :-D

2. Đợt vừa ròi, mẹ Tí toàn phải làm việc với các tác giả U80, U90 vừa khó tính, vừa cổ hủ, vừa kênh kiệu vãi hàng. Cũng may, mọi việc đâu vào đấy, được các bác ấy khen ngợi , được bằng khen của cơ quan cũng như được một bác tỏ xình. he he... Mẹ Tí phải lấy hết kinh nghiệm hơn 30 năm tình trường để đỡ quả này mà không đỡ được. Bác í viết một bài hát lấy cảm hứng từ mẹ Tí, ngày hum qua gửi email nóng hổi nè ( định bốt link nhạc nhưng mừ sợ lộ hàng quá ...hu hu.. :-P .). Bác í nói rằng nhờ được làm việc với mẹ Tí mà bác í vượt qua được bạo bệnh, bi giờ phơi phới và giá như bác í trẻ lại 30 tuổi để ...yêu ... Đáng yêu không! hú hú ... :-D

3. Trong đời phóng viên của mềnh, rất nhiều lần phải làm việc với những người nói ngọng, nhầm lẫn L, N, ăn nói lủng củng chẳng đâu vào đâu, rất chán... Bình thường, mẹ Tí sẽ gạt người ấy đi, không phỏng vấn nữa hoặc cắt những chữ ngọng đi bằng mọi cách. Bi giờ, mẹ Tí thay đổi chiến thuật, vận nội công để không khó chịu, kiên nhẫn nắn giọng bẻ hơi, sửa câu cú cho họ nói chuẩn nhất có thể. Rất mất thời gian và tổn thọ không biết đâu cho hết :-P Làm như vậy vì muốn chương trình của mình phong phú đẹp đẽ, chứ chẳng mong hơn. Thế là, trên VTV đã xuất hiện nhiều nhân vật nói -ngọng- không -bị -cắt rất đáng tự hào. Sau chương trình gần đây nhất, một giọng nói -ngọng -không -bị -cắt đã đem về cho mẹ Tí một hợp đồng trị giá lớn, lớn đến nỗi trong mơ mẹ Tí cũng không thể thấy hi hi... đáng yêu quá!

Kết luận là, Cuộc sống thật đẹp, nhất là khi chúng ta kiên nhẫn và đáng yêu :-)

1 thg 11, 2011

Vịnh Hạ Long hay là ...




Vote cho Hạ Long có nguy cơ làm biến dạng thiên nhiên, ô nhiễm môi trường. Nhưng vote cho thí sinh VN Next Top Mother thì chỉ tạo điều kiện cho tương lai con em chúng ta :-D .

Đề nghị nhiệt liệt vote ;-)