16 thg 4, 2012

Bốn mùa, anh và em (16)

“Cá” mùa hè
Trời nóng, Tí được đi bơi trở lại. Giờ cu cậu toàn bơi ngửa, mà hem chịu bơi cả 50m mà cứ chốc chốc lượn lờ dưới đáy bể và xoay người như con quay trong làn nước mát. Mẹ đi bơi với cậu í được them cái thú thỉnh thoảng ôm con cá trắm da trắng đầu trọc cười toe toét , cá mẹ và cá trắm con ngắm nhau trong làn nước xanh xanh nữa. Tí thích chí và hứng khởi thôi rồi… hihi… Mẹ phát hiện thêm là, Ở bể bơi, mọi người thân thiện hơn ở trên bờ. Chắc tại vì khi con người không bị áo quần chi phối, trông ai cũng đẹp hơn, nhân văn hơn thì phải …hihi…

Hoa
Tiếp tục mạch hoa Loa kèn rộn rã cả Hà nội. Có sáng bà ngoại mua 2 chục hoa nhưng đặt ở bàn thờ nên mẹ hem bit, chiều mẹ lại mua them 40 bông nữa. Cả nhà cứ thơm dịu dàng dịu dàng, se sẽ, se sẽ, lẩn quất khi thì trên kệ tủ, trong phòng khách, trên bàn ăn, chiếu nghỉ cầu thang, những em hoa rất xinh xoè 5 cánh trông như những chiếc váy nhỏ hoặc cái chuông nhỏ màu trắng. Lúc mua hoa, mẹ Tí chủ định phải có bong  đã nở, để về nhà là được thơm ngay. Ít có mùa nào nhà nhiều hoa và thơm như thế, các loại lọ đẹp được trưng ra nhiều như thế . Những năm trước thể nào mẹ cũng chụp choạch ghi lại khoảnh khắc cả nhà trắng tinh nhưng năm nay chỉ ngắm và tận hưởng . Cái thú chụp ảnh đã qua thật rồi… hihi… nhưng thú chơi loa kèn năm nào cũng bộc phát bất ngờ, không cần hẹn hò, trù tính  :-D

Truyền thông
Những lùm xùm về các chương trình truyền hình thực tế đã trúng đích của nhà sản xuất. Người chơi truyền hình thích nổi tiếng nhanh nên nhớ, chẳng có cái gì tự dưng đến với mình dễ dàng. Bạn có thực tài thì đã phải khổ luyện, còn khi phải nhờ đến truyền thong thì không thể đoán trước điều gì đang đợi bạn đâu. Các chương trình truyền hình thực tế được sản sinh từ các nước phát triển, nơi con người được trang bị các kỹ năng truyền thong khá bài bản , còn ở ta, hầu như là con số không. Vì vậy, các trường hợp thí sinh, MC lố lăng, phản cảm trên sóng nhiều khi là do yếu kém, không được rèn giũa trong phản ứng tức thì, nó không phản ánh phẩm giá, phong thái thực sự của người tham gia. Nhưng kết tội truyền thong của ta hiện nay cũng không được. Bởi mọi thứ phải có quy trình, kể cả một nền truyền thong nhân văn cũng phải có lộ trình mới có thể hình thành ổn thoả. Trừ khi có bạn tiến sĩ truyền thong ở bển về tư vấn cho mí nhà sản xuất trong nước :-D

ĐỔi chỗ

Đang đọc đến đoạn 2 ông thầy , 1 Mỹ và 1 Anh tráo vị trí cho nhau, đang cùng trải qua cảm xúc khác lạ trong câu lạc bộ thoát y  ở môi trường cũ người này, mới người kia. Thế mới thấy, cùng một đề tài, một hoàn cảnh nhưng 2 tâm hồn , 2 đơn nguyên văn hoá xử lí hoàn toàn khác biệt nhưng đều đáng yêu đến phát khóc :-D

7 thg 4, 2012

Bốn mùa, anh và em (15)

Tháng tư .

Loa kèn thơm tinh khôi, sáng trưng một góc phòng. Loa kèn thơm dịu, màu trắng, rất dễ cắm. Nhưng cơ bản,  thú chơi hoa phải kèm theo thú chăm nhặt lá úa và thay nước mỗi ngày vài bận, nếu không , mùi lá mục trong lọ sẽ át cả mùi thơm của hoa :-P Thời tiết nóng lạnh thất thường, sếp bà ở cơ quan mình ốm lăn ra sau 10 năm không bao giờ ốm. Còn mẹ hồi hộp sau mỗi cái hắt hơi của Tí nhưng may quá, chưa thấy gì nghiêm trọng hơn.

Sơn
Tác giả "Nỗi buồn hoa phượng" đã ra đi. Cùng thời với Trịnh Công Sơn nhưng nhạc sĩ Thanh Sơn đi theo mạch dân ca . Khác với TCS, Thanh Sơn bứt ra khỏi những nỗi buồn tuổi thanh niên nhanh hơn. Ông là nhạc sĩ  vô cùng hiền, tài, sạch mà cả hai phía, hải ngoại và trong nước đều muốn níu kéo về mình. Đã làm đến 3 phóng sự nhỏ về các tác phẩm của THanh Sơn nhưng mình chưa từng gặp mặt tác giả. Cầu trời phù hộ cho hương hồn nhạc sĩ . Nhân đây xin ông đại xá cho kiểu làm việc bất đắc dĩ trên .
Chết

Mình đến bể bơi có mục đích rõ ràng, cho nên chỉ đúng 45, 50 phút bì bõm là hết hơi, chỉ muốn ù về nhà làm việc khác. Không phủ nhận trong lúc bơi, mình cũng có ngắm người khác, những đồng chí có cơ thể đẹp như tượng và bơi giỏi. Mình cũng thích trò chuyện một chút giữa những vòng bơi liên tục để lấy lại hơi. Nhưng chỉ thế thôi, mình tập trung thời gian để bơi rất nghiêm túc. Cho nên ngoài lúc nói chuyện, mặt mình lạnh như tiền, nhiều thứ khác trên người cũng lạnh như băng , đầu óc trống rỗng chả thiết tha bất cứ cái gì. Nhưng tội nghiệp mình lắm, lạnh như thế mà vẫn không yên thân. Các loại dê vì thế mà  càng thấy hấp dẫn hay sao á, cứ lao vào tiếp cận còn hơn cả thiêu thân. Nào là mắt em đẹp quá, em có săm không đấy? Không săm sao lại đẹp được như vậy? Nào là em chắc chỉ sinh năm 82, 83 là cùng, nào là cứ bơi đến gần em là anh nhắm mắt, không nhìn gì đâu đấy? Nào là bơi thế này thì chồng em chết sớm mất, nhưng mà anh cũng muốn chết như thế… blah blah… mình cảnh báo các bạn, trông mình thế mà không phải thế đâu đấy. Chết thì cũng phải biết rõ tại sao chết nha :-P


Internet

Trước đây, người ta thường ví những gì trên mạng là ảo, tình bạn, tình yêu, tri thức, cái đẹp… cứ dính đến mạng là bị coi là ảo.  Hiện tại, định kiến đó đã bớt đi, người ta nhận ra giá trị lớn của internet băng thong rộng,  hầu như mọi lĩnh vực đều phải dính đến cổng điện tử mới xong.  Bây giờ,  ai mà nói tôi không cần internet có nghĩa đó là người của thế kỷ trước. Thậm chí Internet mang đến cho thế giới thực bao điều kỳ diệu, sự sôi động của thông tin và san phẳng khoảng cách địa lý. Nói thế là để khoe cũng bằng internet , mình đã tìm được người chuyên cung cấp thư pháp nè :-D . Bài " Xuân hiểu"  của Mạnh Hạo Nhiên độc bản. Trong mơ cũng không thể tưởng tượng được điều này, nếu không có internet.

Còn bạn, internet có mang đến điều kỳ diệu nào không?

31 thg 3, 2012

Bốn mùa, anh và em (14)

Dám….

Làm chương trình kỷ niệm ngày mất TCS, tự dưng liên tưởng so sánh với người nhạc sĩ đàn anh đi trước Phạm Duy. Sự học tập nhau là đương nhiên, và sự khác nhau cũng dĩ lẽ. Nếu S ưa đàn đúm, bù khú , rượu chè, có người vây quanh thì PD ngược lại, chỉ thích làm việc một minh và yêu. Tham gia giao lưu với đồng nghiệp hay khan giả, PD luôn giữ tư thế ngay ngắn, nhiệt tình đối đáp, ngắn gọn xúc tích, dễ hiểu nhưng giọng khi kiêu ngạo khi dịu dàng tuỳ theo đối tượng là nam hay nữ. S thì lúc nào cũng một màu dễ mến, thủng thẳng dàn trải, ý tại ngôn ngoại, đôi khi rất khó nắm bắt ý chính của ông.

 PD yêu nhiều vô đối, luôn luôn chứng tỏ một thể lực dồi dào, một tâm hồn thèm khát chia sẻ mọi thứ mà ông có, rồi mien man vẽ lại những cuộc tình say đắm, khoáng đạt của mình bằng thứ ngôn từ, âm nhạc cũng cuồng nhiệt, mê mải tương ứng. Trong khi đó, TCS hầu như chỉ yêu đơn phương , và âm nhạc của S vì thế, dù nhanh hay chậm, dù viết về cái gì cũng nhuốm màu nhẹ nhất là buồn buồn, mơ hồ vô định, nặng nhất là thất bại, muốn chết cho xong :-P Ngay cả bài Nối vòng tay lớn , một bài ca có ảnh hưởng và kêu gọi được cả triệu con tim đồng lòng về ý thức dân tộc cũng được xây dựng trên gam thứ , (đặc trưng của gam thứ trong âm nhạc là có âm hưởng yếu đuối và thụ động).

Nhiều người cho rằng lời ca TCS buồn đấy nhưng thẫm đẫm chất thiền, khuyên con người coi cuộc sống là cõi tạm, tình yêu là mất mát,  và mọi sự được mất rồi cũng chỉ là hư vô. Đành rằng những bài ca của TCS xoa dịu biết bao trái tim người nhưng theo mình đó chỉ là những trái tim Việt yếu đuối, không thể đập những nhịp mạnh mẽ, không thể tạo nên sự áp chế đến cái xấu, đẩy lùi cái xấu nên phải tạm sống với cái xấu bằng cách tô cho nó màn sương mờ mờ của thiền
Ảo tưởng về một thế giới đại đồng khiến những fans của TCS bằng lòng với thứ âm nhạc u ám,  ru người ta bằng lòng với sự thất bại để mơ mộng đến một tương lai tự nhiên mọi người hiểu ra nhau, yêu mến nhau, tha thứ cho nhau. :-P… Theo mình, con người đã mất cái tự nhiên đó từ lâu. Giờ, muốn “tự nhiên” lại trước tiên phải biết sống cho mạnh mẽ, biết diễn đạt ý tưởng ngắn gọn, xúc tích dễ hiểu và biết yêu như PD á. Hihi…
PD bị nhiều người ghét, từ yêu tột cùng chuyển sang ghét tột cùng mới buồn cười. Có lẽ, rất nhiều người khó chịu khi thấy ông phơi bày tất cả con người mình bằng tác phẩm. Khi trẻ thì phơi những thứ trong trẻo, vui nhộn, càng về sau, những trải nghiệm càng phức tạp và đa dạng, thậm chí là quá tầm với, tầm suy nghĩ của ối người, nhạc phẩm của PD vì thế mà gây sửng sốt. Vì không hiểu được, vì quá tầm hiểu biết, nhạc của PD cũng như con người ông bị một số fans cũ căm hận,  trở thanh antifans không đội trời chung.

Không thể có 1 TCS thứ hai, cũng như hem  thể cõ  một PD nữa, nhưng nếu có phép, tôi ước có them 1 PD hơn là TCS. Đất nước này đã quá đủ sự u ám, rụt rè, lúng túng, buồn bã, mơ hồ, ảo giác, mảnh đất này cần sinh khí, cần dám yêu, dám sống, dám chịu chỉ trích với những gì mình làm với cuộc sống kia, cuộc tình kia.

Thay đổi
Giò Lan nhà mình đang rất nhiều hoa, 3 ngày nghỉ lễ đợt này hem đi đâu để ở nhà ngắm hoa. Cái nụ bé nhất màu trắng xanh, lớn hơn chút nó sẽ ngả hồng, lớn chút chút nữa là ánh tím . Khi nở, hoa sẽ có màu trắng và tím xen kẽ,  tươi rất lâu rồi từ từ héo vàng :-). Nụ tranh nhau nhú, hoa thay phiên nở, lá vì thế mà lép vế, ít hơn hẳn hoa. Dạo này, mình không còn thói quen chụp mọi thứ xung quanh nữa. Bạn bè chụp thì gửi, còn lại, máy ảnh để mốc trong ngăn kéo. Hix….Sắp tới, mình sẽ gỡ phần lớn hình ảnh dưới blog đi, bởi sở thích thay đổi. Cũng hy vọng, "đời thay đổi khi ta thay đổi" nữa :-D

Xuyên táo
Nhận được tin không tốt về 1 man, mình thấy có lỗi khi để người ấy lâm vào tình trạng đó. Đang nhờ một lady khác giúp đồng chí ấy, mình cứ từ xa điều khiển cả 2 người, lắm lúc tạo nên những tình huống rất chi là nực cười. Đã có nhiều chuyển biến tốt. Hy vọng những biện pháp xuyên táo của mình sẽ đơm hoa kết trái, kẻo cảm giác có lỗi sẽ đeo bám mình suốt đời mất thôi .

Thanh Minh
Ngày mai dự báo có mưa. Sao lần nào định đi thắp hương trên mộ ông ngoại Tí, trời đều mưa vậy? Chỗ ông nằm không có cỏ nhưng có chút đất trồng hoa :-)  Ngày mai, thể nào bà ngoại cũng cắm thêm cây gì đó để thế vào cây cũ đã hết hoa. Tí thì chỉ khoái đi cắm hương trên các ngôi mộ xung quanh, và hoá vàng mã cuối buổi. Đã 4 mùa xuân nhà vắng ông. Nếu ông còn, chắc chắn con sẽ làm cho ông một chương trình riêng, để ông thoả ước mong được nghe các ca sĩ hát live bài của mình . Hix…

Cha của “Chúa” ở bài trước hoá ra cũng "nằm" một dãy với ông ngoại. Vậy là ngày mai mình được thắp hương cho một nhân vật đặc biệt nữa :-)


29 thg 3, 2012

Bốn mùa, anh và em (13)

Xờ cau
Rất nhiều lần, mình được đề nghị cung cấp tư liệu của VTV mà người xin mập mờ mục đích sử dụng. Mình ngạc nhiên khi thời buổi này mà còn nhiều người ú ớ, hay cố tình ú ớ, về sở hữu trí tuệ . Âm nhạc trên VTV cũng mang tính báo chí và cũng là tác phẩm báo chí . Luật bản quyền quy định rõ tác phẩm báo chí thuộc về tác giả và đơn vị trả tiền thực hiện. Nhưng,  đáng tiếc nhất không phải việc mình bị xin mà là việc người xin tư liệu hầu hết đều là nhà báo . Thế mới đau xờ cau :-P
Oánh giá sếp
Cơ quan mình ra một bảng chấm điểm làm việc, đại khái liệt kê những lỗi vi phạm qui thành điểm. Ai vi phạm sẽ bị trừ vào lương. Đưa ra cuộc họp lấy ý kiến người lao động, mình hỏi luôn “ chúng tôi bị oánh giá theo thang điểm như vậy, thế lãnh đạo được oánh giá theo thang nào?” sếp trả lời “cũng như rứa” . Cuối cùng, bản tổng kết qui trình xếp loại, oánh giá lao động cho thấy sếp mắc lỗi gì thì lỗi cũng chỉ bị trừ 10/100 điểm và vẫn đạt lao động tiên tiến. Trong khi người lao động sẽ có thể bị trừ hết 100 điểm và mất toàn bộ lương. Mình không hiểu, sếp mình có đọc bảng dự thảo qui trình oánh giá đó không? Nếu có đọc mà nhất trí oánh giá kiểu ấy, một là sếp bị đơ, hai là sếp bị ngơ, ba là sếp bị mờ … hơ hờ… :-P

Vịn tay Chúa

Hâm mộ đồng chí ấy từ thuở mình mới cao chưa đầy 1,4m , ngôn ngữ bây giờ gọi là tuổi xì tin á. Trong thâm tâm mình, đó là một nhạc sĩ vui tính, đẹp trai, tài giỏi với bao mĩ nữ vây quanh. Nên mình, một con bé ngoan, nhát, chả có gì nổi bật, chỉ dám nhòm ảnh đắm đuối mà hem bao giờ nghĩ có thể với tới người như vậy. Thế ròi, 10 năm sau, đùng một cái mình được làm việc với anh ấy, khám phá ra đó còn là một người rất nghị lực, rất trung thực, rất manly, ga lăng , bao quát , đa tài mà lại rất đứng đắn (hu hu)  … Có lẽ mình sẽ chẳng gặp được ai như anh, một người có trong tay mọi thứ mà lại sống vô cùng đơn giản, thanh cao, luôn vì mọi người, vì công việc chung.
Rồi  đùng một cái lại được nghe kể về dòng tộc của gia đình anh. Hoá ra, thân phụ anh là một nhân vật rất nổi tiếng, từng mạo hiểm cả cuộc đời thanh bạch, liêm khiết, uy tín của mình để cứu sống bao gia đình, mạng người cách đây nửa thế kỷ. Nhắc đến tên cụ là khoảng trên 1000 người ở những vị trí quan trọng trong lịch sử phải ngả mũ kính phục và một lòng một dạ khắc ghi công ơn cứu mạng. Chậc, mình cứ ngây ngất mà thốt nên rằng,” thảo nào thảo nào, em cứ thấy anh rất đặc biệt, rất khác người, em hâm mộ quá mà hem cắt nghĩa được tại sao” .
Vâng, những nhân cách lớn luôn hình thành từ một mạch nước lớn . Càng làm việc, mình càng trân trọng anh, từ hâm mộ kiểu xì tin rung rinh mơ mộng, chuyển sang kính ngưỡng sùng bái như với Chúa trời. Bi giờ, anh bảo gì mình sẽ tuyệt đối vâng lời, anh giao việc gì mình sẽ tận tuỵ hoàn thành, anh ốm mình sẽ tới chăm, anh đau, mình sẽ khóc. Hix… nhưng chẳng bao giờ thấy anh ốm, đau. Hay là anh không cho mình biết nhỉ ? Hix....A, bởi vì, Chúa trời có thể chịu đau đớn tột cùng mà không kêu than . Thôi, hem được chăm sóc Chúa nhưng được Chúa tin cậy và thỉnh thoảng được vịn tay Chúa lúc leo cầu thang là oách lắm ròi ha :-D


Thơm
Tuần qua, có một girl nói chị đi đến đâu như cả rừng hoa đi đến đó vậy. Rùi hum qua có một man nói rằng, có cách đơn giản để phát hiện nơi em đến - chỉ cần là người thính mũi.   Rất lạ, nước hoa mềh dùng toàn triết xuất từ cỏ, hạt khô, gỗ thơm, lá thơm, tuyệt nhiên không có loại sản xuất từ bất kỳ loài hoa nào . Vậy mà các bạn cứ bảo có rừng hoa đang đi đến kìa là sao :-P
Nhân đây, mềnh xin trân trọng cảm ơn những bạn đã gửi nước hoa xịn cho mềnh  và xin các bạn tiếp tục phát huy nha :-D

24 thg 3, 2012

Bốn mùa, anh và em (12)

Hàn thực

Nhà có mỗi 3 mống, lại 1 người kiêng đồ ngọt nên ngày 3/3 mọi năm không làm bánh trôi mà toàn măm bánh của hàng quen .Năm nay, Tí được học nặn bánh ở trường nên rất muốn thực hành tiếp ở nhà. Mẹ đành hẹn hò gia đình bạn bè cho con đến chơi và nặn bánh cùng. Rồi bố Tí cũng chiều hắn , bày vẽ làm bánh nên  năm nay cậu í được nặn rất nhiều bánh trôi. Nhưng cứ 1 viên bánh là hắn phải xơi đến 2 viên đường. Mẹ sợ quá, ngồi lăm lăm canh bát đường nhưng Điện thoại cùng những câu chiện bên mâm bột bánh khiến mẹ trở thành kẻ giữ đền thất bại :-P . Tính ra bát đường đáng lẽ phải đủ được mấy đĩa bánh, thế mà bột thì thừa mà đường thì thiếu trầm trọng. Mẹ đành phải ra chợ mua bù còn cậu í ngồi bên cạnh lẩm nhẩm bánh trôi ngon thế hả mẹ (dù bánh chưa hề luộc) . Đối với Tí, nặn bột là vui chơi, còn cái gì ngòn ngọt măm ngon chính là bánh.

Chạy trốn
Lâu lắm tôi mới làm việc lại với ca sĩ ấy. Trước đây, cô vốn nổi tiếng xinh đẹp và phóng túng. Giọng cô rất hay, kiểu hay trời cho tự nhiên nên không cần cố gắng, cô vẫn nổi tiếng. Cô có cái tên rất lạ, ban đầu cô hỏi tôi nên đổi tên cho đỡ khác người không, tôi nói đừng, nghệ sĩ là phải độc đáo, em được trời cho giọng lạ, cha mẹ đặt tên lạ, tại sao hong quí giá mà đòi đổi làm chi? Cô gật, giữ lại tên lạ, chất giọng lạ vì thế mà càng nổi bật. Sau lần cộng tác đó, tôi thỉnh thoảng gặp cô ở bể bơi. Tôi luôn đi 1 mình (hồi ấy Tí còn bé quá) , còn cô luôn đi với 1 chàng nào đó, tôi hì hục bơi không nghỉ còn cô va chàng kia không bơi .
Sau 5 năm gặp lại, cô gày , Ánh mắt khác hẳn, rụt rè chứ không nóng bỏng như xưa,  nhưng vẫn xinh và hát hay. Tôi không hỏi vì biết nghệ sĩ thì luôn có bí mật. Mãi đến khi cộng tác gần kết thúc, cô tự nói với tôi mọi chiện, rằng cô đã khác trước . Sau bao thăng trầm, hoa hồng quyến rũ nay đã chuyển thành hoa ngâu  an tĩnh tại cửa Phật. Cô nói sợ yêu, và muốn được sống một mình, cô thích đọc kinh Phật và tìm thấy sự yên bình trong cửa chùa. Tôi nhìn vào mắt cô, cảm thấy chưa hẳn đó là bình yên. Đó mới chỉ là một cuộc chạy trốn. Người thường đã khó mà chạy trốn chính mình, nghệ sĩ càng không. Nhưng nếu đó là chạy khỏi ai đó thì tôi cầu cho cô chạy trốn thành công.

Sao gần

Một người bạn vừa ra đi. Dù chỉ là bạn trên mạng, chưa bao giờ gặp gỡ nhưng mẹ Tí hâm mộ phong cách manly và tính hài hước của đồng chí ấy. Cộng với việc đi đâu cũng thấy mọi người nhắc tên hắn, mẹ Tí cũng mong một ngày tận mắt nhìn thấy một hiện tượng FB bằng xương bằng thịt như nào. (Dù hiện tượng mạng mình gặp ngoài đời khá nhiều nhưng vẫn muốn gặp nữa ) . Thế mà đồng chí ấy ra đi đột ngột, một người bạn thích chém gió như bao người bạn khác trên Fb thôi, nhưng sự ra đi của bạn như thể một vì sao  đang sáng cháy rực rỡ  vụt tắt ngấm. Để lại hụt hẫng cho bao người. Cộng đồng FB trật cứng niềm tiếc thương . Cảm giác như một siêu sao quốc tế vừa ra đi cũng chỉ gây chấn động đến thế là cùng. Hix…
So sánh kiểu ấy có ổn khong nhỉ. Trên FB, bạn ấy sáng như một ngôi sao. Một ngôi sao đang hàng ngày đối thoại với ta, làm ta vui, làm cuộc sống ta thêm thú vị, làm ta khâm phục từng giờ …chắc chắn giá trị không thua một ngôi sao xa lắc với một số bản tình ca ướt át :-D Nếu vậy, chúng ta có thể có cận kề bên mình mấy ngôi sao? Chúng ta có thể là một trong những ngôi sao ấy hay không? 

Hạnh phúc

Đứa bạn thân tâm tình thủ thỉ, rằng chồng hắn bất tài, lười biếng, cẩu thả,  mọi việc đều vợ lo toan …và bạn không hiểu tại sao đến giờ vẫn thấy hạnh phúc với một người như tên chồng :-P Mình thấy bạn tài giỏi, tự lập, nữ tính, chịu khó, và chuyện bạn hạnh phúc là dĩ nhiên. Còn chồng bạn không phải là điều kiện hạnh phúc. Với một loạt các phẩm chất như bạn, người chồng  lúc này có lẽ chỉ là một dạng thú cưng mà thôi. He he … đừng ném đá mình nhé, ngẫm kỹ về thú cưng mà xem. Có phải chỉ toàn người chăm sóc và cưng chiều, tốn kém bao nhiêu vì thú cưng, trong khi chúng chi được cái đi loăng quăng quanh ta, làm bậy, ị bậy … mà vẫn được yêu không.  he he…Mình không hề ghét anh chồng, hoán đổi từ “chồng” trong bài thành “vợ” cũng vẫn được. Mình viêt như vậy là để ra ý  khác nha :-D