Dám….
Làm chương trình kỷ niệm ngày mất TCS, tự dưng liên tưởng so sánh với người nhạc sĩ đàn anh đi trước Phạm Duy. Sự học tập nhau là đương nhiên, và sự khác nhau cũng dĩ lẽ. Nếu S ưa đàn đúm, bù khú , rượu chè, có người vây quanh thì PD ngược lại, chỉ thích làm việc một minh và yêu. Tham gia giao lưu với đồng nghiệp hay khan giả, PD luôn giữ tư thế ngay ngắn, nhiệt tình đối đáp, ngắn gọn xúc tích, dễ hiểu nhưng giọng khi kiêu ngạo khi dịu dàng tuỳ theo đối tượng là nam hay nữ. S thì lúc nào cũng một màu dễ mến, thủng thẳng dàn trải, ý tại ngôn ngoại, đôi khi rất khó nắm bắt ý chính của ông.
PD yêu nhiều vô đối, luôn luôn chứng tỏ một thể lực dồi dào, một tâm hồn thèm khát chia sẻ mọi thứ mà ông có, rồi mien man vẽ lại những cuộc tình say đắm, khoáng đạt của mình bằng thứ ngôn từ, âm nhạc cũng cuồng nhiệt, mê mải tương ứng. Trong khi đó, TCS hầu như chỉ yêu đơn phương , và âm nhạc của S vì thế, dù nhanh hay chậm, dù viết về cái gì cũng nhuốm màu nhẹ nhất là buồn buồn, mơ hồ vô định, nặng nhất là thất bại, muốn chết cho xong :-P Ngay cả bài Nối vòng tay lớn , một bài ca có ảnh hưởng và kêu gọi được cả triệu con tim đồng lòng về ý thức dân tộc cũng được xây dựng trên gam thứ , (đặc trưng của gam thứ trong âm nhạc là có âm hưởng yếu đuối và thụ động).
Nhiều người cho rằng lời ca TCS buồn đấy nhưng thẫm đẫm chất thiền, khuyên con người coi cuộc sống là cõi tạm, tình yêu là mất mát, và mọi sự được mất rồi cũng chỉ là hư vô. Đành rằng những bài ca của TCS xoa dịu biết bao trái tim người nhưng theo mình đó chỉ là những trái tim Việt yếu đuối, không thể đập những nhịp mạnh mẽ, không thể tạo nên sự áp chế đến cái xấu, đẩy lùi cái xấu nên phải tạm sống với cái xấu bằng cách tô cho nó màn sương mờ mờ của thiền
Ảo tưởng về một thế giới đại đồng khiến những fans của TCS bằng lòng với thứ âm nhạc u ám, ru người ta bằng lòng với sự thất bại để mơ mộng đến một tương lai tự nhiên mọi người hiểu ra nhau, yêu mến nhau, tha thứ cho nhau. :-P… Theo mình, con người đã mất cái tự nhiên đó từ lâu. Giờ, muốn “tự nhiên” lại trước tiên phải biết sống cho mạnh mẽ, biết diễn đạt ý tưởng ngắn gọn, xúc tích dễ hiểu và biết yêu như PD á. Hihi…
PD bị nhiều người ghét, từ yêu tột cùng chuyển sang ghét tột cùng mới buồn cười. Có lẽ, rất nhiều người khó chịu khi thấy ông phơi bày tất cả con người mình bằng tác phẩm. Khi trẻ thì phơi những thứ trong trẻo, vui nhộn, càng về sau, những trải nghiệm càng phức tạp và đa dạng, thậm chí là quá tầm với, tầm suy nghĩ của ối người, nhạc phẩm của PD vì thế mà gây sửng sốt. Vì không hiểu được, vì quá tầm hiểu biết, nhạc của PD cũng như con người ông bị một số fans cũ căm hận, trở thanh antifans không đội trời chung.
Không thể có 1 TCS thứ hai, cũng như hem thể cõ một PD nữa, nhưng nếu có phép, tôi ước có them 1 PD hơn là TCS. Đất nước này đã quá đủ sự u ám, rụt rè, lúng túng, buồn bã, mơ hồ, ảo giác, mảnh đất này cần sinh khí, cần dám yêu, dám sống, dám chịu chỉ trích với những gì mình làm với cuộc sống kia, cuộc tình kia.
Thay đổi
Giò Lan nhà mình đang rất nhiều hoa, 3 ngày nghỉ lễ đợt này hem đi đâu để ở nhà ngắm hoa. Cái nụ bé nhất màu trắng xanh, lớn hơn chút nó sẽ ngả hồng, lớn chút chút nữa là ánh tím . Khi nở, hoa sẽ có màu trắng và tím xen kẽ, tươi rất lâu rồi từ từ héo vàng :-). Nụ tranh nhau nhú, hoa thay phiên nở, lá vì thế mà lép vế, ít hơn hẳn hoa. Dạo này, mình không còn thói quen chụp mọi thứ xung quanh nữa. Bạn bè chụp thì gửi, còn lại, máy ảnh để mốc trong ngăn kéo. Hix….Sắp tới, mình sẽ gỡ phần lớn hình ảnh dưới blog đi, bởi sở thích thay đổi. Cũng hy vọng, "đời thay đổi khi ta thay đổi" nữa :-D
Xuyên táo
Nhận được tin không tốt về 1 man, mình thấy có lỗi khi để người ấy lâm vào tình trạng đó. Đang nhờ một lady khác giúp đồng chí ấy, mình cứ từ xa điều khiển cả 2 người, lắm lúc tạo nên những tình huống rất chi là nực cười. Đã có nhiều chuyển biến tốt. Hy vọng những biện pháp xuyên táo của mình sẽ đơm hoa kết trái, kẻo cảm giác có lỗi sẽ đeo bám mình suốt đời mất thôi .
Thanh Minh
Ngày mai dự báo có mưa. Sao lần nào định đi thắp hương trên mộ ông ngoại Tí, trời đều mưa vậy? Chỗ ông nằm không có cỏ nhưng có chút đất trồng hoa :-) Ngày mai, thể nào bà ngoại cũng cắm thêm cây gì đó để thế vào cây cũ đã hết hoa. Tí thì chỉ khoái đi cắm hương trên các ngôi mộ xung quanh, và hoá vàng mã cuối buổi. Đã 4 mùa xuân nhà vắng ông. Nếu ông còn, chắc chắn con sẽ làm cho ông một chương trình riêng, để ông thoả ước mong được nghe các ca sĩ hát live bài của mình . Hix…
Cha của “Chúa” ở bài trước hoá ra cũng "nằm" một dãy với ông ngoại. Vậy là ngày mai mình được thắp hương cho một nhân vật đặc biệt nữa :-)

21 nhận xét:
PD về già cũng viết nhiều bài khá nhí nhảnh: Ông Trăng xuống chơi, Tuổi ngọc etc.
Trồng Lan, chăm Lan để ra bông cho ta ngồi ngắm là một việc rất thú vị.
nghe Tuấn Ngọc hát Đừng Xa Nhau thôi
Ừ, TCS thì tớ nghe hay nhưng siêu nhiên quá. Nếu là người sáng tạo nhạc, tớ cũng thích cái gì tuôn trào, làm người ta bật dậy xông pha hơn.
@ừa, đề tài của PD rộng lắm, càng già càng viết ác :-D
@Đỗ: em mua giò Lan này hồi Tết và chỉ chăm nó từ lúc có nụ, hì…
@Guy: ừa, nghe nhạc thôi ;-)
@Linh: nhạc sầu tôi chỉ nghe được 1 bài, bài thứ 2 nghe như đấm vào tai ròi :-D
Việt Nam nên bớt đắm mình nghe nhạc nhiếc đi
Nên có những suy tư trí thức vận động cái đầu làm việc, vận động não tính phát triển những công trình khoa học, lý luận nhân văn, sáng tạo nhân ăn xã hội, sáng tạo nghệ thuật khác, thay vì cứ chúi lòng ngã vào nhạc Trịnh Công Sơn, chả có ai mới mẻ , nghe hoài không chán sao trời !
À này bớt ca cái chị Lê Cát Trọng Lý đi nhé
Chả có gì mới mẻ hay ho, bớt thổi phồng đi
@Nặc nô: TCS là đặc sản một thời, mình tôn trọng giá trị của nó. Nhưng đã đến lúc cần thay đổi, dân ta nên tìm nghe nhiều loại nhạc khác, sẽ thấy có nhiều đặc sản nữa rất lý thú :-)
LCTL là một người trẻ , em ấy làm những gì em thích, hợp sở trường. Báo chí có một ca lạ để viết, thế thôi :-)
bà kon mềnh chả chung thủy với cái gì mấy nhưng mờ còn khá thủy chung với TCS vậy là cũng tạm. thui Titi kệ bà kon đi. Titi khoe hoa lan cho em coi nào.
@Gấu: dạo này chị ngại chụp ảnh lắm, nhưng để bảo Tí chụp ròi chị up lên cho Gấu coi nhé :-D
Hôm qua đã xem anh Hiền nói trước ống kính rồi nhé :)
@NLVD: thks :-D
Chết chết, có vẻ yêu "Chúa" quá rồi đây...
A thích Trịnh Công Sơn, nhưng nói thật là nghe cả một chương trình về bác ấy thì mệt lắm. Híc!
@PTN: yêu chứ, Chúa đáng yêu cực :-D
@DMT: vừng, vì nhạc TCS là nhạc mat xa chữa bệnh, mà chúng ta không thể là những bệnh nhân mãi :-P
Vote cho điều ước PD thứ hai, Titi đúng là Titi, ước toàn những điều đáng ước.
Nhạc Trịnh là dành cho thời non trẻ, đến thời biết tự chọn để nghe thì PD mới là thuốc đặc trị. Cỡ như Kiếp nào có yêu nhau, nghe là đặc trị nhiều bệnh á, ha ha ha
@Moon: nghe nhạc PD nhiều sẽ thấy đời vui, mình đáng yêu và tất cả xung quanh đều đáng yêu :-)
Thôi đừng mơ có thêm 1 ông PD nữa. thì chạy xa không bao giờ có thể nghe được nữa. Ông không chừa ai, bồ cả mẹ lẫn con(Bài Đừng lay tôi nhé, thơ LL, sau khi ngủ với mẹ rồi cua luôn con gái là LL). Lấy vợ của em vợ, (lấy vợ của Phạm Đình Chương), lấy luôn cả con dâu (lấy Julie). Kinh hoàng là ông PD
@Nặc nô: xung quanh PD bi giờ nhiều tình tiết ly kỳ thế nhở :-D
Vu "An Che Nha Be" cua Pham Duy ai cung biet ma! Ong Pham Dinh Chuong den noi danh ghen, gap Pham Duy dang "an che" voi Khanh Ngoc, vo cua Pham Dinh Chuong. Pham Dinh Chuong la anh cua Thai Hang vo Pham Duy
Vụ đó mình biết, nhưng thật sự là mình hem quan tâm . Đằng sau mỗi câu chuyện là cả tá nguyên nhân và cả mớ hậu quả . Đó là chuyện riêng tư của người ta, sức đâu mà bao đồng :-P
Đăng nhận xét