Một công ty bên ngoài làm việc cho mình mấy năm nay tự dưng bị mất nhân viên giỏi nhất. Chưa tuyển được ai thay thế nên sếp công ty đó phải đứng ra trực tiếp làm thay nhân viên kia. Tưởng thế nào, hóa ra ổng toàn làm mình mất thời gian, đã thế còn hay cự nự lí do lí trấu, chán vãi :( Mình nói ( gần) thẳng luôn, anh già rồi, chậm chạp lắm, mà bi giờ thời gian là tiền bạc, em còn làm việc với công ty là vì có nhân viên thạo việc, nay nó đi mà anh không thuê được nhân viên giỏi về là em te anh đấy. Mặt ổng dài thuỗn ra !
Nghĩ cũng thấy mình may, trước đây bị gán ghép với ổng suốt, mình không ưng ổng chỉ vì một lý do duy nhất : ổng là nhân viên của Đài ra mở công ty, thời gian dành cho công ty riêng choán hết rồi, ông chẳng làm gì cho Đài nữa nhưng cứ lấy lương dài dài :)) Mình chẳng hơi đâu oánh giá con người ấy nhưng cứ thấy kỳ kỳ , hổng thích lắm. Nay sự việc xảy ra thấy cảm giác "hông thích lắm" của mình rất chuẩn :))
Dành time đọc tiếp cuốn thứ 2 của Maria Sandorz, Gia tài của Eszter, vì dạo này thích văn học đông Âu. Tác giả Hung kia ghê gớm thật, ổng cứ để nhân vật nhận thấy mọi dối trá, mọi bẩn thỉu của con người tệ bạc nhất thế gian, nhưng vẫn cho nhân vật yêu tên dối trá ấy đến tận cùng. Và rồi kết truyện cho thấy, con người ta chỉ cần tình yêu trong lòng mình , có tình yêu trong lòng rồi thì mọi thứ còn lại chỉ là thứ yếu, có tình yêu trong lòng rồi thì tự bản thân người ta tỏa sáng mặc dù bị vùi dập, bị phản bội , bị lừa lọc.
Gấp cuốn sách lại, ngẫm thấy hai thứ mà con người ngày nay cần tiêu diệt nhất chính là:
- những quan điểm cũ rích về đạo đức, tạo nên những chuẩn mực nhân cách cứng nhắc, tạo nên những sự thật vô duyên , những đòi hỏi chả để làm gì...
- nỗi sợ, lo lắng vô cớ, khi người ta quá lo lắng, sợ sệt ( cái xấu, cái bẩn, cái chẳng bao giờ đến, cái không biết là gì ... ) , người ta sẽ mệt mỏi và tình yêu không bao giờ xuất hiện trong một trái tim mệt mỏi . Hay nói ngược lại, trong trái tim mệt mỏi chỉ có nghi ngờ và lo lắng thôi ...hix...
Thấy mình chưa được như Eszter , nghĩa là vẫn lo lắng này nọ, nhưng khá giống nàng ấy ở chỗ thấy người xung quanh hầu hết đều đáng yêu ( theo 1 cách rất riêng của từng người :)
25 thg 1, 2013
17 thg 1, 2013
Bốn mùa, anh và em (71)
GT là một ca sĩ nghiệp dư chập chững bước vào thế giới nhạc Trịnh với phong cách khá lạ, hoang hoải, tự tin, kiêu hãnh vô cùng. Mình thấy GT hát nhạc Trịnh theo phong cách đáng yêu (vì sự trong trẻo), đáng quí (vì chân thành đến từng mi li mét) . Hôm trước đọc được Status của em mình hơi giật mình, thứ nhất vì sự mông lung trong diễn đạt, trao đi đổi lại vài câu còm mèn, mình càng ngỡ như đang nói chuyện với ai đó thuộc thế kỷ trước chứ không phải một cô gái hiện đại, kiêu hãnh như mình hình dung.
Em ấy cho việc chồng đánh vợ chẳng qua là do giận dữ, nhất thời không làm chủ được mình. Ừ thì cứ cho là thế đi, nhưng nếu một trí thức không kiềm chế được cơn giận 1 lần đã đành, đằng này lại liên tục oánh vợ, càng ngày càng oánh đau thì mình không thể tin đó là giận dữ nhất thời nữa.
Em ấy cho rằng quan hệ chồng vợ còn một đống các mối ràng buộc nữa, không thể muốn chia tay là chia tay ngay, hãy nghĩ về mong muốn của bản thân, về nhau cho kỹ, nếu còn tình yêu thì hãy ngồi lại và kìm chế mình. Ối giời ơi! THân thể con người là thứ quí giá nhất mà còn nỡ oánh cho tơi bời thì còn biết mong mỏi gì cho nhau đây? Xúc phạm bằng lời nói còn có thể quên ( lời nói gió bay) , chứ động chạm vào hàng họ kiểu gì là phải đền tội kiểu ấy à. ka ka...
Ý mình , anh đã dám dùng bạo lực , ra tay nặng nề với người anh từng yêu thương thì anh xứng đáng bị tôi từ bỏ và gạt ra khỏi bộ nhớ ( không dùng từ đá đít là may rồi nha). Các loại ràng buộc gia đình thì thế này, ta đã buộc được kiểu gì thì cũng tháo được kiểu ấy. Thà làm lại để được tôn trọng còn hơn giữ những ung nhọt bên mình để rồi con cái ảnh hưởng, người thân ảnh hưởng về sau. ( mình đang có 3, 4 chị bạn phải chịu đựng cuộc sống không hạnh phúc, con cái sắp phát điên vì ông bố quá vũ phu)
Vấn đề nữa, mình không ghét bỏ người chồng kia ( thấy GT nói đã tiếp xúc và anh ấy rất hay) . Nhưng mình cho rằng người đó không phù hợp để làm chồng của người phụ nữ anh ấy đánh nữa. Nghĩa phu thê luôn là nghĩa tình dịu ngọt, êm ái nhất, có phong ba bão táp đi chăng nữa cũng là bên ngoài đưa vào, không phải do 1 trong 2 người tự tạo nên. Do đó, đến thời điểm nào đấy tình nghĩa không còn dịu ngọt và êm ái nữa thì đó không còn là tổ ấm cần gìn giữ nữa. Hix... anh (chị) ấy nên đi tìm người khác, để vực dậy cảm giác dịu ngọt mà anh (chị) từng có. hix...
Tình yêu hàng tôm hàng cá dăm ngày ba bữa chí chóe nhau rồi cứ thế sòn sòn con cái vẫn hạnh phúc lại khác. Không thể so sánh với 2 vợ chồng trí thức cả ngày không nói to một câu, em GT ơi :(
( mình viết ra nhân ngày mưa rảnh rỗi, không phải viết cho riêng mình ai )
Em ấy cho việc chồng đánh vợ chẳng qua là do giận dữ, nhất thời không làm chủ được mình. Ừ thì cứ cho là thế đi, nhưng nếu một trí thức không kiềm chế được cơn giận 1 lần đã đành, đằng này lại liên tục oánh vợ, càng ngày càng oánh đau thì mình không thể tin đó là giận dữ nhất thời nữa.
Em ấy cho rằng quan hệ chồng vợ còn một đống các mối ràng buộc nữa, không thể muốn chia tay là chia tay ngay, hãy nghĩ về mong muốn của bản thân, về nhau cho kỹ, nếu còn tình yêu thì hãy ngồi lại và kìm chế mình. Ối giời ơi! THân thể con người là thứ quí giá nhất mà còn nỡ oánh cho tơi bời thì còn biết mong mỏi gì cho nhau đây? Xúc phạm bằng lời nói còn có thể quên ( lời nói gió bay) , chứ động chạm vào hàng họ kiểu gì là phải đền tội kiểu ấy à. ka ka...
Ý mình , anh đã dám dùng bạo lực , ra tay nặng nề với người anh từng yêu thương thì anh xứng đáng bị tôi từ bỏ và gạt ra khỏi bộ nhớ ( không dùng từ đá đít là may rồi nha). Các loại ràng buộc gia đình thì thế này, ta đã buộc được kiểu gì thì cũng tháo được kiểu ấy. Thà làm lại để được tôn trọng còn hơn giữ những ung nhọt bên mình để rồi con cái ảnh hưởng, người thân ảnh hưởng về sau. ( mình đang có 3, 4 chị bạn phải chịu đựng cuộc sống không hạnh phúc, con cái sắp phát điên vì ông bố quá vũ phu)
Vấn đề nữa, mình không ghét bỏ người chồng kia ( thấy GT nói đã tiếp xúc và anh ấy rất hay) . Nhưng mình cho rằng người đó không phù hợp để làm chồng của người phụ nữ anh ấy đánh nữa. Nghĩa phu thê luôn là nghĩa tình dịu ngọt, êm ái nhất, có phong ba bão táp đi chăng nữa cũng là bên ngoài đưa vào, không phải do 1 trong 2 người tự tạo nên. Do đó, đến thời điểm nào đấy tình nghĩa không còn dịu ngọt và êm ái nữa thì đó không còn là tổ ấm cần gìn giữ nữa. Hix... anh (chị) ấy nên đi tìm người khác, để vực dậy cảm giác dịu ngọt mà anh (chị) từng có. hix...
Tình yêu hàng tôm hàng cá dăm ngày ba bữa chí chóe nhau rồi cứ thế sòn sòn con cái vẫn hạnh phúc lại khác. Không thể so sánh với 2 vợ chồng trí thức cả ngày không nói to một câu, em GT ơi :(
( mình viết ra nhân ngày mưa rảnh rỗi, không phải viết cho riêng mình ai )
4 thg 1, 2013
Bốn mùa , anh và em (70)
Một năm đã trôi qua thật nhanh, gặp lại bạn cũ nó nói lần trước gặp nhau là năm 2002, em còn chưa có Tí, thế mà chớp mắt cái em đã thấy mình và con đang bay ở năm 2013. hi hi...
Đợt về quê vừa rồi, Tí làm cho các bác, các anh chị ở quê cười lăn cũng như phục lăn ra. Trước hết vì sự hồn nhiên , ếch nhiều thứ về tự nhiên , sau là vì sự hiểu biết của cậu ấy về khoa học, kinh doanh và giao tiếp. Sự ếch của Tí thì em đã kể sơ ở entry trước, sau đây là nhiều thứ Tí làm chính em bất ngờ :)
Lần đầu nhìn máy rang chè, chưa hết ngạc nhiên vì cơ chế vận hành của máy nhưng Tí đã biết nhắc bác phải tra dầu, dọn tro, đưa củi thế nào cho lò nóng đều...
Lần đầu nhìn bác xao chè mạn nhưng Tí đã biết hướng dẫn bác đóng gói chè thật đẹp, sẽ bán được giá hơn.
Lần đầu nhìn đàn lợn rừng được nuôi trong chuồng, Tí đã nói lợn rừng khỏe hơn lợn nhà vì có ... cái bụng thon.
Lần đầu nói chuyện với các bác, không nhớ hết tên các bác nhưng Tí đã rất yêu mọi người và biết mời mọc khi nào các bác lên HN cứ đến nhà cháu ở.
Hà nội tiếp tục rét, em lục mấy bộ Jean lâu lắm không mặc ra , đút người vào vẫn vừa , vẫn được khen là "trông như diễn viên ballet" hihi... vì người như dải khoai , lênh khênh và nhòn nhọn. Lênh khênh vì lâu em toàn chơi đầm , nay mặc quần bó sát trông cao hơn, dài hơn, nhưng cũng nhanh nhẹn hơn. Nhòn nhọn vì tóc em dài ra bận quá chưa kịp cắt, thế là mặt đâm gày và mũi thì nhô cao vun vút ...hụ hụ... :P
Vừa có một hợp đồng mới khá hấp dẫn đang đợi em gật. Không thiếu việc nhưng em vẫn muốn thử sức ở lĩnh vực mới. Hình như làm những việc mới mẻ đối với em là một cái thú ...hành xác. Làm những chương trình mới trong lĩnh vực truyền thông khiến ta phải động não kinh khủng, hồi hộp kinh hoàng vì không biết nó sẽ ra sao, có được số đông chấp nhận không,... Từ ý tưởng của cá nhân, phải chiều lòng hàng vạn người đòi hỏi không chỉ sáng tạo mà còn là những hiểu biết tổng quan, những bao quát tổng hợp, những dám làm dám chịu thất bại ... luôn luôn có thể bị knock out và trở về con số 0.
Như đã nói, nếu ở nước ngoài nơi có luật bản quyền chặt chẽ , với 7 format truyền hình mới là em có thể ung dung sống cả đời phong lưu. Vậy mà ở đây, em vẫn phải cày cuốc hàng ngày mà vẫn thấp thỏm hong chắc chắn gì về tương lai. Hix...
3 thg 1, 2013
Bốn mùa, anh và em (69)
Tổng kết năm của 2 mẹ con em nè:
Mẹ:
Làm việc cho 2 Đài truyền hình mà vẫn có time blogging :D
Ra mắt thành công 2 Format truyền hình mới, đang làm ct thứ 3 nữa vắt sang năm 2013 ( đây là thiết kế format chương trình thứ 7 trong sự nghiệp , tương tự 7 đồ án thạc sĩ truyền hình nha anh)
Lái xe đường trường 3 tiếng liền hông nghỉ ( mỏi lắm nhưng không có xế khác nên phải cố thôi)
Được tặng nhiều trang phục, phụ kiện làm đẹp hơn tất cả các năm khác ( chắc chắn chỉ vì làm việc tốt) :D
Dụ dỗ được Tí học đàn ( sau 2 năm kiên trì phục kích)
Tí:
Nói như khiếu cả 2 ngôn ngữ Việt - Anh.
Tự tắm, tự làm vệ sinh , tự chế tạo đồ chơi, tự ngồi sáng tác bất cứ thứ gì cậu í nghĩ ra và muốn có nhưng chưa mua được.
Đang tập trượt patin , thực hiện giấc mơ từ năm 6 tuổi.
Các thầy cô ở trường không phàn nàn nhiều như những năm trước.
Biết nhường nhịn và chịu đựng hơn ( mẹ không khuyến khích tính này nhưng đó là 1 phần cuộc sống, con phải tập vậy)
Biết rủ bạn gái ra chỗ vắng để ôm hôn và để... không cho ai nhìn thấy ( không biết bé học ở đâu ra cái chiêu này vì mẹ toàn ôm hôn công khai thôi . ....kha kha... :P )
CHúc mừng năm mới các bác, anh chị em :D
Mẹ:
Làm việc cho 2 Đài truyền hình mà vẫn có time blogging :D
Ra mắt thành công 2 Format truyền hình mới, đang làm ct thứ 3 nữa vắt sang năm 2013 ( đây là thiết kế format chương trình thứ 7 trong sự nghiệp , tương tự 7 đồ án thạc sĩ truyền hình nha anh)
Lái xe đường trường 3 tiếng liền hông nghỉ ( mỏi lắm nhưng không có xế khác nên phải cố thôi)
Được tặng nhiều trang phục, phụ kiện làm đẹp hơn tất cả các năm khác ( chắc chắn chỉ vì làm việc tốt) :D
Dụ dỗ được Tí học đàn ( sau 2 năm kiên trì phục kích)
Tí:
Nói như khiếu cả 2 ngôn ngữ Việt - Anh.
Tự tắm, tự làm vệ sinh , tự chế tạo đồ chơi, tự ngồi sáng tác bất cứ thứ gì cậu í nghĩ ra và muốn có nhưng chưa mua được.
Đang tập trượt patin , thực hiện giấc mơ từ năm 6 tuổi.
Các thầy cô ở trường không phàn nàn nhiều như những năm trước.
Biết nhường nhịn và chịu đựng hơn ( mẹ không khuyến khích tính này nhưng đó là 1 phần cuộc sống, con phải tập vậy)
Biết rủ bạn gái ra chỗ vắng để ôm hôn và để... không cho ai nhìn thấy ( không biết bé học ở đâu ra cái chiêu này vì mẹ toàn ôm hôn công khai thôi . ....kha kha... :P )
CHúc mừng năm mới các bác, anh chị em :D
2 thg 1, 2013
Bốn mùa, anh và em ( 68)
Những ngày nghỉ dài đầu năm em không đi chơi như dự định mà cho con về quê. Thứ nhất là vì cũng lâu chưa về, thứ hai là về đó Tí sẽ học được nhiều hơn là chỉ đi ăn chơi thuần túy.
Tí đã biết cái máy xoay xoay được không chỉ để trộn bê tông mà còn là máy rang chè :)
Lợn có nhiều màu lông chứ không chỉ màu trắng hồng :D
Con ngan khác con chim ở chỗ lúc nào mình cũng có thể bắt lại, giết thịt để măm măm. Chim phải bắn bằng súng mà bắn mãi không trúng nên không thể ăn được ;P
Con trâu không còn được dùng nhiều nữa vì đã có máy cày thay thế, máy cày đắt hơn trâu nhưng mình không phải chăn nuôi vất vả nữa ;)
Tí biết cách cảnh giác và làm quen với các con vật lạ như chó mèo, chim chóc, dúi... được sờ tận tay những con cá cậu í câu được .
Tí bit âu yếm con gà mới nở thật nhẹ và có mong muốn làm mẹ một con gà còn đang ở trong trứng.
Biết hoa và quả bí có màu gì lúc chưa chín .
Biết đi trên các hòn đá thế nào để vượt qua suối mà không ướt giày.
Tí cũng biết một gia đình đông người thì mẹ và bé phải chia nhau đi thăm hỏi ra sao :D
Tí cũng biết khi chỉ muốn chơi mà không muốn ăn gì , mình vẫn phải lịch sự ngồi vào bàn một lúc và khen ngợi món ăn mọi người vừa làm ra ( vì có món Tí chưa biết nhưng lúc đó mới thấy là ngon)
Ở quê có nhiều điều thú vị hơn ở thành phố, nhưng Tí biết mình vẫn phải về thành phố để ... học .
Mẹ sẽ cho Tí về quê nhiều hơn, sống với thiên nhiên nhiều hơn . Mong con sẽ học được nhiều điều thú vị hơn :)
Tí đã biết cái máy xoay xoay được không chỉ để trộn bê tông mà còn là máy rang chè :)
Lợn có nhiều màu lông chứ không chỉ màu trắng hồng :D
Con ngan khác con chim ở chỗ lúc nào mình cũng có thể bắt lại, giết thịt để măm măm. Chim phải bắn bằng súng mà bắn mãi không trúng nên không thể ăn được ;P
Con trâu không còn được dùng nhiều nữa vì đã có máy cày thay thế, máy cày đắt hơn trâu nhưng mình không phải chăn nuôi vất vả nữa ;)
Tí biết cách cảnh giác và làm quen với các con vật lạ như chó mèo, chim chóc, dúi... được sờ tận tay những con cá cậu í câu được .
Tí bit âu yếm con gà mới nở thật nhẹ và có mong muốn làm mẹ một con gà còn đang ở trong trứng.
Biết hoa và quả bí có màu gì lúc chưa chín .
Biết đi trên các hòn đá thế nào để vượt qua suối mà không ướt giày.
Tí cũng biết một gia đình đông người thì mẹ và bé phải chia nhau đi thăm hỏi ra sao :D
Tí cũng biết khi chỉ muốn chơi mà không muốn ăn gì , mình vẫn phải lịch sự ngồi vào bàn một lúc và khen ngợi món ăn mọi người vừa làm ra ( vì có món Tí chưa biết nhưng lúc đó mới thấy là ngon)
Mẹ sẽ cho Tí về quê nhiều hơn, sống với thiên nhiên nhiều hơn . Mong con sẽ học được nhiều điều thú vị hơn :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
