18 thg 3, 2013

Bốn mùa, mạng và tôi.

Yahoo Messenger chính thức bị mình khai tử . Phần lớn bạn bè ở xa liên lạc qua FB , nhưng lí do chủ yếu vì trên YM có nhiều thành phần bất hảo và quấy phá quá. Mình biết những người ấy bị bệnh nên cũng chả buồn phiền làm gì, chỉ là thấy YM thật sự hết tác dụng và không muốn máy tính phải chứa phần cài đặt vô tác dụng làm gì. Mình delete YM ra khỏi máy rồi. Bạn nào muốn quấy phá cũng đếch được nữa vì FB của mình đặt chế độ private và không nhận thư của người lạ.

Nhớ lại thời YM còn hưng thịnh, không ngày nào mình không chat với 1 ai đó, mình phát hiện ra kỹ năng nói chuyện không thấy mặt giúp con người trở nên thú vị hơn rất nhiều. Thứ nhất, ta có time cân nhắc câu nói. Thứ hai,  ta không bị ánh mắt của người đối diện làm rối trí. Thứ 3, không lo họ nhìn vào mắt mình mà bắt nọn cảm xúc. Thứ 4, có time tra google những gì không chắc chắn ...ke ke... Buồn cười nhất là hồi ấy mình quí hóa các mối quan hệ đến nỗi lưu giữ tất cả các đoạn chat trên máy, nếu chẳng may bị delete thì buồn bã mất mấy ngày.

Nhưng thời đó cũng qua mau do mình quá bận rộn, dần dà không còn để chế độ available suốt được nữa mà chỉ chat khi thật cần thiết. Kỹ năng nói chuyện không thấy mặt mất dần hấp dẫn đối với mình, đặc biệt với những người kha khá thân rồi thì mình nhận thấy nó có những nhược điểm lớn như không diễn tả được những điều phức tạp, không chia sẻ sự ấm áp bằng nói trực tiếp, mất time vì phải dính chặt vào máy tính để gõ gõ, nói chuyện trực tiếp còn cho mình được chửi bậy rất sướng mồm nữa... ka ka.... ( tất nhiên, người duyên dáng thì chửi cũng duyên lắm, hem giống bình thường đâu nha :P )

Thời gian là vàng bạc, với rất nhiều tính năng cập nhật liên tục, FB giúp mình tiết kiệm time dò tìm đối tác cũng như cập nhật tình hình bạn bè. Mình có thể cùng lúc nói chuyện với 3, 4 nhóm bạn và nhóm làm việc trên FB. Sếp mình cũng ra lệnh trên FB điên đảo hi hi... đặc biệt, sếp phản ứng khá tốt với những status của mình dù đó chỉ là những chia sẻ rất đỗi lưa thưa và nhát gừng mỗi khi mình hưng phấn :D






Ảnh hồi Tí 6 tuổi, rất khó chịu khi bị chụp ảnh. Giờ khác rồi. Tí không được khuyến khích dùng mạng, nhưng cũng đã biết FB và thỉnh thoảng đồng ý chụp ảnh với điều kiện "mẹ đưa lên FB" nhé :D

5 thg 3, 2013

Bốn mùa, bạn và tôi

Facebook tiện thật. Một đám bạn từ thời cấp II tìm thấy mình, rồi bạn cấp III nữa. Cứ như chúng vừa từ dưới đất chui lên cả loạt. Đòi gặp, đòi chat, đòi chém với nhau inh ỏi . Phần lớn đám bạn mình không thay đổi về hình dáng và tính cách. Nhưng có một số đứa mình chả nhớ tên vì chúng quá chìm khuất trong lớp. Vui nhất là phát biểu của cô giáo nhân buổi gặp mặt, cô thú nhận đã sai lầm trong một số việc như phân trách nhiệm lớp trưởng sai người, quá nghiêm khắc với các em, đánh giá sai khả năng của nhiều em, chưa chú trọng đến phát triển tính cách , sở trường của học sinh ... nhìn cô phát biểu chân thành từ đáy lòng, mình mới thấy các cô thầy ngày nay kém khi không chịu trau dồi ý thức nâng cao nghiệp vụ giáo dục. Nghề giáo và nhà trường không chỉ để mang kiến thức đến với học sinh, mà còn là nghề đòi hỏi trình độ giao tiếp tinh tế, trình độ lắng nghe và trình độ cập nhật thông tin, để nhà giáo và nhà trường luôn là nơi các em học sinh muốn đến để nâng cao tri thức, nhân thức và cách chia sẻ cuộc sống với xung quanh.

Câu chuyện lớp cũ hàn huyên phần lớn là kỷ niệm trước kia, mắng chửi nhau thả cửa , trêu nhau thả phanh, kiên quyết không dắt vợ chồng đi chung khi họp lớp hoặc họp riêng. Mình thấy các bạn thật đáng yêu, dễ thương, chắc là vì gặp nhau được sống lại cái thời tong tắng. Nên ai nấy cũng hứng khởi và vô cùng cởi mở ... Cả lớp cũ lôi ảnh cũ ra làm vài Slide ảnh cũ xem cười tĩ tã với nhau. Nào là hàng của mày ngày xưa trông hẻo thế, nào là bikini của mày ngày xưa đẹp thế mà tao lại không biết thưởng thức, nào là chân cẳng ngày xưa đen quá, dáng đứng hiên ngang như thế mà cũng đi thi duyên dáng, thanh lịch....Đứa nào cũng tán nhau như đúng rồi.
Sau 20 năm trôi dạt, dòng đời quăng quật, vậy mà cảm tưởng ai cũng có thể trở thành người tình lý tưởng của nhau vậy .. há há... :))


13 thg 2, 2013

Bốn mùa, xuân và em





Tết nhất ăn nhiều và chơi nhiều. Mệt và Vui. Bận và thủng thẳng. Vắng và đông. Cứ thế các mặt đối lập đan xen nhau khiến thời gian như... ở cõi khác. Hi hi... mùng 4 mới có time khai blog , mẹ con nhà Tí chúc các cô bác một năm mới thật khỏe và thật nhiều may mắn.

Niềm vui và tiếng cười sẽ tự khắc đến cùng với 2 điều trên :)

Ảnh : vườn đào cảnh Nhật Tân mùng 3 Tết Quí Tị

31 thg 1, 2013

Khi đàn ông ít nói ( tiếp)

Hơi bất ngờ nhưng mình cũng khá bình thản khi thấy Cá chuẩn bị ra đi. Tiệc chia tay làm ở nhà hắn, mình đến nấu nướng với mấy bạn gái như bình thường, mẹ Cá hiền hậu, xởi lởi khiến cả bọn ăn uống tự nhiên hết cỡ, lũ quỉ nghịch ngợm, lấy cả đồ ăn ném nhau mà không bị phàn nàn câu nào. Chí chóe một hồi thế nào mà mình bị ở lại sau cùng, được chị gái , mẹ Cá hỏi han, còn mời thỉnh thoảng lại chơi. Con bé đươc chị hắn chỉ cho nhà chị ở ngay cạnh đó, lũ trẻ con gái chị cứ tròn mắt nhìn váy áo xúng xính của cô rồi đòi bế , đòi bồng khiến mình rất vui.

Trước khi ra đi, Cá và mình chưa đi chơi riêng , chưa nắm tay, về phía mình chưa có gì khác lạ mặc dù mình rất cảm động tấm chân tình của gia đình nhà Cá. Còn nhớ lần duy nhất Cá đi riêng với mình là sau buổi thăm cô giáo ốm, nhà mình xa nhất và hắn giành phần đưa mình về . Tự nhiên hắn đề nghị 2 đứa tạt ngang cà phê một lúc, mình cũng chưa muốn về ngay nên đồng ý. Tính mình nhiều chiện, nói liên thiên cả mấy chục phút, còn hắn thì cứ im lìm nghe, tất nhiên là ánh măt hắn vẫn thăm thẳm , thăm thẳm như ghim vào người đối diện . Nói một mình một lúc chán quá mình bèn đòi về. Nghĩ lại hồi ấy cảm giác của mình hình như cũng có vấn đề, bây giờ giai nào nhìn mình như thế là mình chết giai đó ngay :P

Gay nhất là hôm đưa hắn ra sân bay, cả lớp 12 rủ nhau chỉ tới nhà tiễn đến khi hắn lên ô tô thì thôi. Ấy vậy mà mình tự dưng mình thấy ngồi chễm chệ trên ô tô phi ra tận Nội bài. Trên đường đi còn nhớ như in là mình hơi say  xe nhưng không dám cho Cá biêt vì sợ hắn lại lo cuống lên chăm sóc . Đầu óc váng vất mà con bé cứ phải nói cười như không có chiện gì. Trong bụng còn lo lo mẹ Cá chắc chăn đang nghĩ mình là người yêu của Cá đây .

Cá định cư ở nước ngoài hoàn toàn do kinh tế. Có lần hắn tâm sự với mình rằng muốn ra đi để tìm cơ hội ngẩng mặt với đời. Trong khi cả lũ học sinh cùng lớp còn hỉ mũi chưa sạch, còn ăn bám ông bô bà bô thì Cá đã nghĩ phải có nhà riêng , xe riêng, công ty riêng. Nghĩ đến cảnh Cá mới 17 tuổi mà phải bươn trải cô độc ở xứ người chả hiểu sao mắt mình cay cay, cảm giác thật xót xa, lo lắng.

Đến sân bay mình vẫn tiếp tục mạch suy nghĩ xót xa ấy. Khi hắn xách va li chào cả nhà lần cuối, tiến đến mình sau cùng , nhìn mình với ánh mắt thăm thẳm như thể chia tay vĩnh viễn, tự dưng mình òa khóc. Gục đầu vào vai hắn khóc nức nở, đến nỗi cả nhà hắn lặng đi còn hắn chỉ biết lấy tay xoa xoa lưng đợi mình nín .

Sau này gửi thư về, những bức thư dài và chi tiết của Cá cho thấy một tâm tình sâu sắc . Mới 17 tuổi nhưng Cá trưởng thành rất sớm, luôn mang trong mình tâm tư phải gánh cả giang san, gánh mọi trách nhiệm của gia đình và bạn bè nên Cá làm nhiều hơn nói. Cá quí người, trọng tình và trọng nghĩa nên được nhiều người bên nơi ở mới quí mến.

Những bức thư của Cá luôn mở đầu bằng một câu, "H thương yêu" rồi báo cáo mọi việc trong tuần, trong tháng cho mình. Kết bao giờ cũng là câu " nhớ H thật nhiều". Mấy chục thư y như vậy.

 Hồi ấy điện thoại khó khăn, Cá thường ấn định bằng thư ngày sẽ gọi điện, để mình canh điện thoại nhà cho hắn đỡ phải gặp ông bô bà bô. Bố mẹ mình hồi ấy cũng thoáng, cứ thấy con gái canh điện thoại là thôi không làm phiền , tự động lánh sang phòng bên cho đôi trẻ tự do.

Sang bên kia, Cá làm việc cho 1 đài phát thanh hải ngoại. Hình như có viết bài gì đó liên quan chính trị nên hắn bị CA nhà mình ghi vào sổ đen. CA gọi mình lên mấy lần, con bé 17 tuổi đầu chưa một lần gặp công an tự dưng bị mấy anh mặt lạnh như tiền tra hỏi rất kỹ về một nhóc cũng 17 tuổi . Nhưng chỉ vài lần là mình có bài đáp trả, mình nói không nhận được thư nữa, không có tin tức gì nữa, thế là hết tra vấn. hi hi... Cá lo cho mình lắm, nhưng hắn nói hắn không làm gì sai đâu, H đừng sợ. Người ta hỏi là viêc phải hỏi thôi, H cứ yên tâm là S không làm gì có hại cho tổ quốc, có hại cho những người từng là đồng chí của S .

Mình là một đứa lãng mạn, trao đổi thư từ với Cá hoàn toàn trong sáng như với bạn gái. Viết thư rồi nhận thư tự nhiên như một nhu cầu muốn biết tin tức của người bạn ở xa. Sinh nhật hắn mình gửi tặng chiếc lá khô rơi vào giỏ xe của mình trên đường đến trường. Vậy mà cũng làm hắn xúc động và ghi tạc sâu sắc. Thơ thẩn mình làm dở ẹc trong thư cũng khiến hắn mất ngủ. Nghe có vẻ đổi chác nhưng đúng là con bé mình khi ấy nghĩ rằng Cá sang kia buồn, không có người nói chuyện, mình sẽ nói chuyện bằng thư để bạn đỡ buồn. Có thể coi việc thư từ qua lại chính là sự quan tâm đền đáp những gì hắn đã từng quan tâm, giúp đỡ mình trước kia mà thôi.

Sau khi định cư và thư từ qua lại 1 năm, Cá tổng kết những hành động như trên của mình, như thể đó là những minh chứng mình cũng có gì đó, để hắn dũng cảm thổ lộ tình yêu. Đọc thư thổ lộ của hắn, mình rất vui, rất trân trọng tình cảm đó. Nhưng thực sự là hắn và mình không có duyên. Khi hắn ở kè kè bên cạnh mình còn chưa thấy thích nữa là ở xa như thế. Mà con bé thì suốt ngày bị các thể loại cá lớn cá bé vây quanh, làm sao mà chống trả lại nhất cự ly nhì cường độ của các con Cá ấy được :))





Khi đàn ông ít nói

(bốt tiếp serie các con cá bị đưa lên thơt dần dần :P )

Tên Cá này bằng tuổi mình, học cùng lớp 12 phổ thông trong Nhạc Viện. Hồi ấy, tất cả học sinh các khoa của Nhạc Viện học văn hóa rất ít, các môn tự nhiên chỉ dừng ở mức xóa mù, bổ túc, học nhạc và chuyên ngành đàn, hát, nghiên cứu âm nhạc mới là chính. Mình từ trường ngoài ( lại còn là dân Thăng Long nổi như cồn) mới nhập vào lớp này của Nhạc Viện thành ra các môn văn hóa giỏi nhất lớp luôn.

Cá chú ý mình ngay từ ngày đầu tiên, can tội hôm ấy mình mặc chiếc áo đỏ nổi bật (chiếc áo mẹ gửi về từ nước ngoài tất nhiên hiện đại và độc đáo) . Theo lời cá kể lại sau này thì hắn bị sét oánh ngay khi chưa thấy mặt, chỉ thấy dáng mình ngồi trên chiếc ghế đá, dưới bóng cây ở sân trường, áo đỏ, tóc dài gần chấm mông, eo ót đâu ra đấy, cầm cuốn sách đọc chăm chú chả để ý đến ai. Mình cũng nhớ là đang đọc sách thì bị tiếng huýt sáo ầm ĩ của tụi con trai làm giật mình, ngẩng lên thấy chúng nó đấm đá , nhấm nháy nhau gì đó rồi ú té chạy, chỉ mình Cá cứ nhìn mình dai dẳng, dai dẳng.

Sau đó, mình vào lớp mới đúng lớp của Cá , (mình ngồi cạnh một bạn giờ là MC nổi tiếng, ngồi trước 1 bạn giờ đang chơi trong Bức tường band, ngồi xế bạn nữa giờ là nữ nhạc sĩ avangage hay nhất Việt nam). Các bạn đấy năm 17 tuổi ngố và con nít vô cùng, trong khi ấy mình người lớn, phổng phao hơn hẳn , đi lại và nói năng kiêu ngạo nữa, nên càng nổi bật trong lớp. Cá nhìn mình với ánh mắt rất ám ảnh. Cả lớp biết Cá thích mình , các bạn trai thì hay nói bóng gió, các bạn gái thì chỉ cười hi hí ( khác hẳn trường ngoài nha, những bạn học sinh nghệ thuật lành lắm, tế nhị lắm, không bao giờ "chế" nhau công khai hoặc gán ghép thô lỗ ).
Cá cao lớn nên bị xếp ngồi cuối lớp, không bao giờ được ngồi gần mình, nhưng Cá có cách khiến mình chú ý hắn. Cứ hết tiết là hắn lên lau bảng, ngó nghiêng nghịch ngợm các bạn, rồi thỉnh thoảng liếc mình, thảng hoặc Cá hỏi han mình vài câu rất ngắn.

Tự nhiên có cái dáng kiêu ngạo thôi chứ thực tình mình rất bỡ ngỡ, lạ lẫm khi bước vào môi trường mới, sự quan tâm của Cá khiến mình thực sự cảm kích. Chưa kể những lúc xe đạp hỏng hắn sửa, bút hết mực hắn cho mượn bút, trời nắng hắn cho mượn mũ, đến lúc đi chơi khuya với đám bạn hắn cũng là người đưa mình về tận nhà. Và lúc nào hắn cũng ít nói, có lúc gần như không nói 1 câu nào , chỉ là ánh mắt rất ám ảnh , dai dẳng nhìn và nhìn con bé .
Rồi một ngày có bạn gái mách mình hắn đã có người yêu, rất xinh, rất sành điệu và chỉ cho mình thấy người yêu hắn. Quả là xinh và sành điệu thật, mình hơi bất ngờ nghĩ, có người yêu như thế thì hắn việc gì phải chăm sóc mình chu đáo đến vậy? Mình nói thẳng với Cá rằng, hãy về với bạn kia, kẻo bạn kia buồn đấy. Cá chẳng nói gì, chỉ nhìn mình dai dẳng hơn . Sau đó, hắn còn đến tận nhà mình vào buổi tối , cứ đứng ngoài đường đợi con bé đi đổ rác để nhìn một cái rồi đi về. Hi  hi...  mọi người có nhớ trong 1 entry trước đã nhắc đến 1 Cá khác lớn hơn cũng đến nhà mình buổi tối nào đó, Cá trẻ này đứng ngoài đường nhìn thấy thế là hôm sau Cá trẻ giận mình ra mặt , dù chưa hề tỏ tình hay nói gì về việc tìm hiểu nhau. Hơ hơ...

Phải lưu ý với mọi người rằng, cá cùng tuổi nhưng phong cách chững chạc già dặn hơn cả lớp mấy tuổi. Cá học nhạc nhưng cũng học song song cả trường cảnh sát C500, gia đình kinh doanh buôn bán nên trải đời hơn hẳn lũ học sinh chỉ biết có đàn địch suốt ngày. Cá ít nói nhưng câu nào câu ấy chắc nịch, không thừa một từ. Hầu hết event trong lớp đều một tay cá đảm đương khâu tổ chức chủ trì và kiêm luôn chủ chi . Có sự vụ gì lớp trưởng lớp phó đều phải hỏi Cá rồi mới dám quyết .

Một hôm, mình rất ngạc nhiên khi Cá tuyên bố trước lớp đã chia tay người yêu xinh đẹp  . Các bạn gái hồi ấy rất hay, kéo mình ra một bên kể rằng người yêu hắn xinh nhưng mờ không ngoan, ăn nói lấc cấc và hay làm cho hắn mệt mỏi vì cãi nhau. Các bạn ấy muốn dọn dẹp tâm lý cho mình để chuẩn bị cho một sự khởi đầu mới giữa Cá và mình đó. Nhưng thực sự nghe chiện ấy mình không vui, vì mình biết chắc nguyên nhân chia tay là từ mình, mình làm cho tình yêu kia tan vỡ. Cá biết đâu mình chỉ cảm kích lòng tôt của hắn chứ mình không có tí rung động nào, chưa nói tới thích hay yêu.

Cá ít nói, chỉ hành động , nhiều nhất là đưa cả lớp đi chơi rồi nhân đó đi cạnh, đứng cạnh mình . Vốn bản tính  sống rất thật, không thích nên mình cứ né né... nhưng càng né hắn càng tiến tới. Cá tổ chức cả lớp đến ăn uống đập phá ở nhà hắn rồi đưa mẹ ra xem mặt mình nữa mới kinh. Ăn hỏi anh trai hắn, Cá cũng đòi bằng được đội hình xinh đẹp nhất lớp đến đi bê tráp cho nhà trai hắn... con bé cứ thấy vui đâu chầu đấy, giờ nghĩ lại mới thấy Cá lắm mưu ghê gớm.

Đang trong quá trình cưa cẩm ẩm ương đùng một cái, Cá thông báo sẽ định cư ở nước ngoài.



Tìm được cái ảnh chụp với cả lớp 12 khi ấy nè. Mặt mình vênh vênh như bánh đa nướng, mặc đúng cái áo đỏ hôm vào lớp 12 và Cá  lúc nào chụp ảnh cũng ngồi cạnh , đứng cạnh sát sàn sạt như vầy :P

(oạch, viết mãi mà chưa hết, CÒN TIẾP vậy nhóe )