Tên Cá này bằng tuổi mình, học cùng lớp 12 phổ thông trong Nhạc Viện. Hồi ấy, tất cả học sinh các khoa của Nhạc Viện học văn hóa rất ít, các môn tự nhiên chỉ dừng ở mức xóa mù, bổ túc, học nhạc và chuyên ngành đàn, hát, nghiên cứu âm nhạc mới là chính. Mình từ trường ngoài ( lại còn là dân Thăng Long nổi như cồn) mới nhập vào lớp này của Nhạc Viện thành ra các môn văn hóa giỏi nhất lớp luôn.
Cá chú ý mình ngay từ ngày đầu tiên, can tội hôm ấy mình mặc chiếc áo đỏ nổi bật (chiếc áo mẹ gửi về từ nước ngoài tất nhiên hiện đại và độc đáo) . Theo lời cá kể lại sau này thì hắn bị sét oánh ngay khi chưa thấy mặt, chỉ thấy dáng mình ngồi trên chiếc ghế đá, dưới bóng cây ở sân trường, áo đỏ, tóc dài gần chấm mông, eo ót đâu ra đấy, cầm cuốn sách đọc chăm chú chả để ý đến ai. Mình cũng nhớ là đang đọc sách thì bị tiếng huýt sáo ầm ĩ của tụi con trai làm giật mình, ngẩng lên thấy chúng nó đấm đá , nhấm nháy nhau gì đó rồi ú té chạy, chỉ mình Cá cứ nhìn mình dai dẳng, dai dẳng.
Sau đó, mình vào lớp mới đúng lớp của Cá , (mình ngồi cạnh một bạn giờ là MC nổi tiếng, ngồi trước 1 bạn giờ đang chơi trong Bức tường band, ngồi xế bạn nữa giờ là nữ nhạc sĩ avangage hay nhất Việt nam). Các bạn đấy năm 17 tuổi ngố và con nít vô cùng, trong khi ấy mình người lớn, phổng phao hơn hẳn , đi lại và nói năng kiêu ngạo nữa, nên càng nổi bật trong lớp. Cá nhìn mình với ánh mắt rất ám ảnh. Cả lớp biết Cá thích mình , các bạn trai thì hay nói bóng gió, các bạn gái thì chỉ cười hi hí ( khác hẳn trường ngoài nha, những bạn học sinh nghệ thuật lành lắm, tế nhị lắm, không bao giờ "chế" nhau công khai hoặc gán ghép thô lỗ ).
Cá cao lớn nên bị xếp ngồi cuối lớp, không bao giờ được ngồi gần mình, nhưng Cá có cách khiến mình chú ý hắn. Cứ hết tiết là hắn lên lau bảng, ngó nghiêng nghịch ngợm các bạn, rồi thỉnh thoảng liếc mình, thảng hoặc Cá hỏi han mình vài câu rất ngắn.
Tự nhiên có cái dáng kiêu ngạo thôi chứ thực tình mình rất bỡ ngỡ, lạ lẫm khi bước vào môi trường mới, sự quan tâm của Cá khiến mình thực sự cảm kích. Chưa kể những lúc xe đạp hỏng hắn sửa, bút hết mực hắn cho mượn bút, trời nắng hắn cho mượn mũ, đến lúc đi chơi khuya với đám bạn hắn cũng là người đưa mình về tận nhà. Và lúc nào hắn cũng ít nói, có lúc gần như không nói 1 câu nào , chỉ là ánh mắt rất ám ảnh , dai dẳng nhìn và nhìn con bé .
Rồi một ngày có bạn gái mách mình hắn đã có người yêu, rất xinh, rất sành điệu và chỉ cho mình thấy người yêu hắn. Quả là xinh và sành điệu thật, mình hơi bất ngờ nghĩ, có người yêu như thế thì hắn việc gì phải chăm sóc mình chu đáo đến vậy? Mình nói thẳng với Cá rằng, hãy về với bạn kia, kẻo bạn kia buồn đấy. Cá chẳng nói gì, chỉ nhìn mình dai dẳng hơn . Sau đó, hắn còn đến tận nhà mình vào buổi tối , cứ đứng ngoài đường đợi con bé đi đổ rác để nhìn một cái rồi đi về. Hi hi... mọi người có nhớ trong 1 entry trước đã nhắc đến 1 Cá khác lớn hơn cũng đến nhà mình buổi tối nào đó, Cá trẻ này đứng ngoài đường nhìn thấy thế là hôm sau Cá trẻ giận mình ra mặt , dù chưa hề tỏ tình hay nói gì về việc tìm hiểu nhau. Hơ hơ...
Phải lưu ý với mọi người rằng, cá cùng tuổi nhưng phong cách chững chạc già dặn hơn cả lớp mấy tuổi. Cá học nhạc nhưng cũng học song song cả trường cảnh sát C500, gia đình kinh doanh buôn bán nên trải đời hơn hẳn lũ học sinh chỉ biết có đàn địch suốt ngày. Cá ít nói nhưng câu nào câu ấy chắc nịch, không thừa một từ. Hầu hết event trong lớp đều một tay cá đảm đương khâu tổ chức chủ trì và kiêm luôn chủ chi . Có sự vụ gì lớp trưởng lớp phó đều phải hỏi Cá rồi mới dám quyết .
Một hôm, mình rất ngạc nhiên khi Cá tuyên bố trước lớp đã chia tay người yêu xinh đẹp . Các bạn gái hồi ấy rất hay, kéo mình ra một bên kể rằng người yêu hắn xinh nhưng mờ không ngoan, ăn nói lấc cấc và hay làm cho hắn mệt mỏi vì cãi nhau. Các bạn ấy muốn dọn dẹp tâm lý cho mình để chuẩn bị cho một sự khởi đầu mới giữa Cá và mình đó. Nhưng thực sự nghe chiện ấy mình không vui, vì mình biết chắc nguyên nhân chia tay là từ mình, mình làm cho tình yêu kia tan vỡ. Cá biết đâu mình chỉ cảm kích lòng tôt của hắn chứ mình không có tí rung động nào, chưa nói tới thích hay yêu.
Cá ít nói, chỉ hành động , nhiều nhất là đưa cả lớp đi chơi rồi nhân đó đi cạnh, đứng cạnh mình . Vốn bản tính sống rất thật, không thích nên mình cứ né né... nhưng càng né hắn càng tiến tới. Cá tổ chức cả lớp đến ăn uống đập phá ở nhà hắn rồi đưa mẹ ra xem mặt mình nữa mới kinh. Ăn hỏi anh trai hắn, Cá cũng đòi bằng được đội hình xinh đẹp nhất lớp đến đi bê tráp cho nhà trai hắn... con bé cứ thấy vui đâu chầu đấy, giờ nghĩ lại mới thấy Cá lắm mưu ghê gớm.
Đang trong quá trình cưa cẩm ẩm ương đùng một cái, Cá thông báo sẽ định cư ở nước ngoài.
Tìm được cái ảnh chụp với cả lớp 12 khi ấy nè. Mặt mình vênh vênh như bánh đa nướng, mặc đúng cái áo đỏ hôm vào lớp 12 và Cá lúc nào chụp ảnh cũng ngồi cạnh , đứng cạnh sát sàn sạt như vầy :P


5 nhận xét:
uể sao em hông biết serie này, sao gọi là Cá thế chị?
Những tình cảm ấy, thời học trò ấy là nhớ và đáng quý lắm đó.
@Guy: serie viết bắt đầu bằng chữ Khi đàn ông... á. Gọi Cá là vì các bạn còm mèn đoán những ai sẽ bị đưa lên thớt số tới đó :))
@ĐỖ: yeah, chính vì rất nhớ và rất quý nên em mới bỏ time ghi lại. Giá mà có Cá nào đọc được nhỉ hi hi... :)
Chia tay Cá đi nước ngoài chị có khóc k? :)
@Phung: Khóc nhiều là khác, đọc bài tiếp theo chị vừa post đi em :)
Đăng nhận xét