16 thg 7, 2013

Bốn mùa, linh tinh lang tang

Dạo này mình không đi bơi thường xuyên, phần vì bể to nào cũng đông nghịt, bể không đông người thì bé quá, bơi không bõ. Phần vì Tí nghỉ hè nên mẹ phải dành time cho con đi đây đó, nên mẹ chỉ bơi túc tắc họa hoằn. Người lên cân thấy rõ, các vòng nở ra phì nhiêu. Được cái vẫn rắn chắc và trắng trẻo do mình quyết tâm đến tháng 8 mới đi vacation mùa hè, dãi nắng da đen xong thì mặc đồ thu vào che hết da thịt cho đỡ đen . Cái mẹt mình mà da đen nhìn rất chán :))


Vì béo lên nên đồ dùng, quần áo màu đen lại bị lôi ra , tất nhiên bây giờ mình mix đồ soành điệu nên trông không như quạ như mấy năm trước đó. Mặc màu đen tự dưng thấy mình thêm phần bí ẩn, lạnh lùng. Thích mới đau sờ cau chứ :P

Nửa năm trôi qua, các dự án lớn của năm nay đã thành công, thu lợi lớn.  Từ giờ tới cuối năm bắt đầu 2 dự án nữa mà lại khá lười mới chết. Bạn bè cứ hỏi làm gì mà bận thế, bận thế còn mình thì xoay như chong chóng giữa 2 cơ quan truyền thông , làm những chương trình về âm nhạc nên dù rất muốn lôi kéo bạn bè vào làm cùng nhưng rất ít người hợp.

Thi thoảng tụ tập đột suất được như vụ off ốc với nhà Linh, Dương... rất khoái chí nhé. Khoái quá đến nỗi quên cả chụp ảnh nhỉ :)

Hóa ra cậu ruột mình âm thầm theo dõi mình trên FB từ lâu. Ẩn dưới cái tên lạ, cậu đọc hết mấy trò nghịch ngợm của cháu gái từ mấy năm nay. Thả nào, trong các câu chuyện khi tụ tập gia đình, cậu luôn là người bênh vực và chọc cho mình cười nhiều nhất. Gần đây, khi phát hiện ra cậu rồi, mình còn được cậu thổ lộ rằng từng yêu người bằng tuổi cháu, rất nhớ khoảng thời gian đó vì người ấy quá ấn tượng. Cậu tiếc vì không chốt hạ với người ta được nhưng cậu sẽ mãi mãi không quên được tính cách ấy, ánh mắt phớt đời ấy... (hihi... nghe hồi hộp nhỉ) Thế chưa hết, cậu còn nhìn thấy toàn bộ những gì thú vị hay ho ở người ấy ngay trên cô cháu gái mình. Òa òa.... mình nghe mà sít ngất... tưởng cậu trêu mình nhưng không, cậu rất nghiêm túc nói... cuộc sống của cháu rất thú vị... hãy enjoy và luôn hạnh phúc như thế nhé... hihi...

Không ngờ cậu của cháu trông hiền hiền , lành lành thế mà cũng tinh quái. Cậu khiến cháu vừa thích thú khi thấy có người hiểu mình chân tơ kẽ tóc, vừa lo lo không bit ổng còn bit cái gì của mình nữa.

Quá khứ gây chiện tùm lum giờ mình rất sợ bị phát hiện í mà =))


7 thg 7, 2013

Bốn mùa, công lý và em :P

Dạo này không phải chăm Tí nên thức đêm đọc , time cho đọc lấn át các phần khác, khiến mình ngủ ít hơn và dậy muộn. Hix...

"Điệu Valse giã từ" mua từ lâu chỉ vì nó được viết cách đây hơn 40 năm nên giờ mới được sờ đến, đọc một mạch 2 ngày xong. Milan Kundera thật giỏi khi tạo ra các thể loại cá tính điển hình, càng giỏi hơn khi đặt các cá tính ấy trong những hoàn cảnh éo le và thử thách thần kinh họ khi phải liên tiếp tính toán, thay đổi , chọn lựa giữa những gì đang theo đuổi và thực tế sâu thẳm tâm hồn mình mong muốn. Để rồi hóa ra, chẳng có gì là thật, tất cả là ngẫu nhiên đến tàn nhẫn. Cho dù có tài giỏi, xinh đẹp, dễ thương bao nhiêu, cho dù cẩn thận, cao thượng bao nhiêu, thì cuối cùng cuộc đời cũng không như ta dự đoán và mong ước. Những ngẫu nhiên kéo con người lại gần rồi chính chúng lại đẩy chúng ta xa nhau. Vậy điều gì còn lại, điều gì có ý nghĩa nhất? Một câu trong bài thôi, ẩn trong hàng ngàn câu văn chứa đầy ẩn ý, đã nói lên ý nghĩa cuộc sống mà cuốn sách, tác giả muốn nói.

"Những giá trị mà tôi chấp nhận chẳng có gì chung với công lý hết."  Nhân vật nói câu trên là 1 bác sĩ tài giỏi, 

người đã tạo ra hàng loạt các bản sao của mình qua các ca chữa bệnh vô sinh, người giúp cho vụ án cuối 

truyện trở nên nhẹ nhõm... Ông thốt lên câu ấy thật dịu dàng , mình hiểu là : Có rất nhiều giá trị trong cuộc 

sống rắc rối của con người, tình, tiền, gia đình, sự nghiệp, sự nổi tiếng, bạn bè, rượu, đồ ăn...  ngay cả việc 

tạo thành sự sống thực ra không cần công lý soi sét. " Với điều kiện, bạn phải là người thực sự hiểu về giá trị 

đó và có thể trực tiếp taọ ra giá trị đó. 

Nếu bạn là người sản xuất ra giá trị, thì bạn có quyền đứng trên công lý . Bởi vì khi có khả năng tạo ra giá trị 

thực thụ, người ta sẽ tạo những thứ thú vị hơn nghìn lần cái công lý kia :D

Hoặc nói ngắn gọn hơn, đừng lấy công lý ra đo đạc con người. 

Nói ngắn hơn nữa. Công lý là cái thá gì ... kha kha...

28 thg 6, 2013

Bốn mùa, mục đích sống và em

Cách đây mấy hôm, mình thốt lên " em muốn chết!" với một người bạn. Anh ấy ngạc nhiên vô cùng vì chẳng bao giờ thấy mình ngưng cười nói, ngưng yêu đời, ngưng chọc ghẹo mọi người. Thậm chí mình đã làm nhiều người tức giận vì chẳng bao giờ thấy mình buồn hay than vãn , việc gì cũng giải quyết ngon lành , nhẹ như mây. Vậy mà lại thốt lên câu chán đời, bế tắc dường ấy là sao :D

Không phải mình muốn chết thật đâu, bởi vì mình có quá nhiều ràng buộc nên không thể buông tay lúc này. Có quá nhiều trách nhiệm để bỏ đi ngay và luôn như thế. Có đến 2 chuyến vacation đã set up dịp cuối năm nay. Có lời hẹn sẽ chỉ ngưng chăm sóc và để Tí tự quyết mọi thứ khi cậu ấy tròn 18 tuổi. Có quá nhiều món ngon mẹ và chị nấu cho mỗi ngày ... quá nhiều thứ ngọt ngào để có thể bế tắc :P

Vừng, mình thốt lên câu ấy trong giây phút chợt hiểu  rằng, hết rồi sự lý thú , khiến mình muốn theo đuổi trong cuộc đời này nữa. 

Trước đây mình từng lấy sự lãng mạn để theo đuổi.

Có thời gian lấy sự cao thượng, tinh tế để vươn tới.

Lại có lúc lấy sự có ích cho người khác làm mục tiêu sống.

Và thậm chí có năm đặt mục tiêu phải biết tàn nhẫn, tôn thờ sự khắc nghiệt với mục đích rèn luyện bản thân và các em lớp dưới. 

Giờ đây, khi các mục tiêu đã đạt được rồi. Tự dưng thấy không còn gì để cố gắng, vậy sống để làm gì nữa nhỉ ... câu hỏi đặt ra thiệt cũ rích ....hihi...

23 thg 6, 2013

Bốn mùa, khoái cảm và em :D

Một trong những lí do khiến mình trở nên kiên nhẫn hơn chính là sách. Thử hỏi, có quyển sách bắt người ta đọc đến gần nửa quyển, trải qua gần 150 trang buồn tẻ, nhạt nhẽo mới hé lộ sự hấp dẫn chết người như Kim Các Tự, hoặc đến khi gấp sách lại, 2, 3 ngày sau mới thấy đâu là sự quí giá của những dòng mình đã đọc như Các nhà tư tưởng lớn của Kito Giáo thì mình phải là bố của kiên nhẫn ấy chứ :P. Thậm chí có nhiều người than vãn chả hiểu gì khi đọc cuốn sách mà mình từng đọc, từng thích đến từng dấu chấm phẩy của nó như trong Kiêu hãnh và định kiến thì cái khoái cảm kiên nhẫn nó dâng tột đỉnh  .

Vì thế, miêu tả cái thú đọc sách như thể được thường xuyên hôn nhiều đôi môi thơm tho, gợi cảm, không môi nào giống môi nào thì có lẽ cũng chỉ những người nào từng được hôn say đắm như thế mới hiểu. Hihi...

Để dễ hiểu hơn, có lẽ mình sẽ nói đọc sách thú vị và khoan khoái như thể ngày nào bạn cũng được đi nghỉ trên du thuyền hạng nhất, nơi bạn có thể khám phá sự trong trẻo của thiên nhiên, sự mạnh mẽ của biển cả, sự nguy hiểm của các hang động sâu tít tắp và sự bí ẩn của màn đêm giữa bầu trời đầy sao và mặt nước lung linh ngàn ngọn đèn phản chiếu. Đặc biệt , sự êm ái của những con sóng, những tiện nghi trên du thuyền phục vụ bạn tận răng cũng tựa như vai trò của người đọc được tác giả nâng lên, đặt xuống thử thách trí tuệ, năng lực khám phá, kiến thức sâu sắc đến đâu để có thể hiểu được điều tác giả muốn nói.

Nếu bạn giản dị quá để hiểu những khái niệm trên, mình sẽ miêu tả thú đọc sách tương tự như được cho ăn khi đang đói, được tắm mát khi đang nóng, bẩn, được gãi đúng chỗ khi ngứa, được bênh vực khi đang bị oan, được cho tiền khi cháy túi, được thăm hỏi khi đang cô đơn, được nhận lời cầu hôn với người mình mong ước nhất.... và việc của bạn bây giờ chỉ là hãy cầm sách lên và chìm vào đó đi.

Đừng than thở và tị nạnh nữa :D

16 thg 6, 2013

Bốn mùa, cha và em

Cha đi xa đã hơn 5 năm, vậy mà mình vẫn tưởng như người còn bên cạnh. Tủ quần áo của người vẫn đầy ắp những bộ complet đẹp, áo chemise, đồ ngủ con gái mua tặng mỗi dịp trọng đại. Chiếc cặp người hay xách đi công tác. Các tập sách in tác phẩm, bản thảo tác phẩm dang dở vẫn được giữ nguyên. Mình vẫn được trò chuyện với người mỗi ngày khi ngắm nhìn các bức ảnh treo trên tường, trên bàn la liệt trong nhà và ...  trước bàn thờ :) Mỗi khi có người quen làm gì trong lĩnh vực của người, mình lại được họ nhắc đến cha với tình cảm trân trọng nhất. Mình nhắc đến cha nhớ về cha nhiều hơn cả khi người còn sống, tất nhiên nhỉ ...hihi...

Và bây giờ có time nhìn ngó ngắm nghía nhiều người cha khác, mình mới phát hiện ra mấy thứ thú vị nhé.

Cha mình yêu con bằng cách không bao giờ đánh con, chiều theo càng nhiều sở thích của con càng tốt, nhất định không bắt con làm gì quá sức, khiêu khích trí tò mò của con từ rất sớm bằng các câu chuyện nhỏ nhỏ rất hấp dẫn trước khi đi ngủ ( thời ấy chưa có nhiều sách để đọc, và cha làm việc này giỏi hơn mẹ nhé) .

Cha thường động viên con bằng cách để tự nó quyết định, cha ủng họ mọi quyết định của con, không chê bai mỗi khi con thất bại, chỉ nói về việc tại sao con thất bại và bao giờ cũng kết thúc bằng câu, lần sau con sẽ làm tốt hơn thôi.

Cha mình không khuyến khích các con chơi bời, hoặc tiêu xài nhiều, nhưng nếu mình có tiêu nhiều chút, người cũng không phàn nàn, ngược lại ông còn khen ngợi khi biết mình kiếm được tiền và biết tiêu đồng tiền một cách ý nghĩa. Đó là điểm khác biệt với mẹ. Mẹ hồi trẻ tiêu tiền ác chiến, nhưng về già lại hay phàn nàn con cái hoang phí, dù đó thực sự không phải hoang phí.

Cha rất tin tưởng các con, ông thường trò chuyện bình đẳng như với bạn, có thể tranh luận với các con hết mức , nếu các con đúng ông điềm nhiên thừa nhận , nếu ông sai ông bình thản xin lỗi. Ngược lại với mẹ, luôn cho tụi mình là con nít, đến giờ vẫn luôn chỉ mẹ là đúng, các con không được cãi :D

Cha nổi tiếng là người liêm khiết, điều đó có chút ảnh hưởng tới kinh tế gia đình và mẹ sẽ là người phải gánh vác nhiều hơn. Một dạo, bà có ý phàn nàn cha không ý thức việc kiếm tiền dù nhà có 2 cái tàu há mồm rất tốn kém. Hồi ấy mình bênh mẹ dù chỉ là ý nghĩ thoáng qua. Nhưng bây giờ, khi ra đời công tác, giữa các bê bối tràn ngập trong giới showbiz, mình mới thấy điều lớn lao ông để lại cho con chính là danh tiếng của một sự nghiệp không tì vết. Bởi ai cũng biết, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh :) Đó như một thảm hoa cỏ thơm tho trải ra trên mỗi bước đường mình đi :) Cảm ơn cha vô vàn!

Cha không kiếm được nhiều tiền, nhưng rất thích mua quà cho mọi người. Mình rất nhớ cảm giác buồn bã của cha khi mẹ chê đồ, và cũng nhớ nụ cười của ông sung sướng khi nhìn các con thích thú nhận quà . Những gói kẹo xinh, những chiếc kẹp tóc, những quyển sách nho nhỏ từ chuyến đi của cha chính là những kỷ niệm không thể phai nhòa trong ký ức tuổi thơ.

Cha không bao giờ làm các con sợ hãi. Điều quí giá đó chỉ có thể đến từ một tính cách ôn hòa, một cuộc đời liêm chính .

Cha luôn là bờ vai cho các con dựa vào, là nơi tin tưởng tuyệt đối, là nơi duy nhất con muốn hỏi ý kiến mỗi khi lúng túng.

Cha luôn là niềm tự hào của con . Gia tài của cha , đó không chỉ là tiếng thơm, đó là niềm tin , là ý chí không lùi bước, là sự chân thành con nhìn thấy không chỉ với gia đình mà ở khắp mọi nơi từng có sự hiện diện của cha.

Happy Father's day !