Đừng đòi hỏi mọi điều kiện làm việc của mình tốt hơn, nếu chính mình chưa tự đòi hỏi bản thân phải tốt hơn.
Đó là điều hôm nay tôi đã nói với người em đồng nghiệp tôi đang hướng dẫn. Cô ấy luôn đưa ra lí do biện minh cho những lỗi đã mắc, cho những tai nạn gặp phải, cho những gì chưa làm được. Cô ấy nói rất nhiều, nói rất to, nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào nói về việc bản thân thấy tác phẩm của mình ra sao, chưa hài lòng ở chỗ nào, nếu được làm lại cô ấy sẽ làm khác hay không ...
Buồn vì cô ấy không lĩnh hội được những lời chỉ bảo , và buồn hơn nữa khi nhận ra cô ấy không đủ phẩm chất để làm những việc đang được giao. Tại sao?
Vì làm việc trong lĩnh vực sáng tạo nhưng cô ấy :
-Không có ý tưởng thì như người mù, lần mãi cũng đến đích nhưng cực kỳ vất vả và tốn sức, lại phiền hà tới bao người xung quanh khi luôn luôn phải ở bên cạnh giúp mình đi đúng hướng.
-Không có kỹ năng tốt chẳng khác nào gẫy chân gẫy tay, làm gì cũng bị coi là vụng và bị mắng suốt đời.
-Không có niềm đam mê chẳng khác nào bị ép phải làm cho xong, tác phẩm cẩu thả và đầy lỗi ngớ ngẩn.
-Không có chính kiến thì suốt ngày phải chạy theo ý kiến của kẻ khác, tác phẩm ra lò là đống hổ lốn, hoặc mớ phế phẩm chỉ đáng quăng sọt rác.
Buồn ơi, chưa chào được mi rồi :(
6 thg 9, 2013
2 thg 9, 2013
Bốn mùa, sự đọc và em
Tháng 8 năng suất ghê, xử xong Khải huyền muộn, Con Nhân Mã trong vườn, Khởi sinh của cô độc , 1/2 Ngọn cờ của cha, 1/2 Tên tôi là Đỏ. Phát hiện tại sao mình không thích văn học trong nước rồi, toàn nói những gì mình đã biết, toàn hiện lên những con người xấu xa, tính cách xấu xa. Ngay cả văn phong của tác giả cũng rất lắt léo, không rành mạch hoặc thể hiện tư duy mạch lạc. Lúc nào cũng phải gài vào văn của mình một ẩn ý nào đó mờ ám. Nó khiến người đọc không phát hiện ra cái gì mới mà cứ phải vặn óc, bực mình. Hix ...Mình túm mấy cuốn văn học trong nước chả nhớ nữa thành một rọ , gọi là văn phong mách qué, văn phong học đòi sắc sảo, văn phong cố tỏ ra nguy hiểm, văn phong rườm rà màu mè hỗn mang... Có những cuốn mình ước chưa bao giờ đọc, có những cuốn đọc xong thấy nản cho dân trí, biết bao giờ dân tộc ta mới có được tư duy sắc sảo một cách đơn giản đây? lại có những cuốn càng đọc càng bực vì sự làm màu vô đối, ru ngủ người ta vào thứ văn ngọt như mì chính, dễ dãi câu chữ đến chả phải tưởng tượng, suy luận gì. Thế mà cũng đắt khách , tái bản xì xụp, tạo nên một giá trị cực kỳ ảo (thảm hại) cho tác giả. Nhất là khi mình biết tác giả ngoài đời có cuộc sống khác hẳn những gì hắn ta viết nữa thì ....ôi thôi.... :P
Đọc nhiều cho mình cái sảng khoái của việc phát hiện những tư tưởng mới, cách nhìn mới, nhưng đôi khi cũng khiến mình mệt mỏi, vì không dễ khiến cho những người ít đọc hơn hiểu tại sao mình làm như thế, nói như thế...Càng ngày mình càng thấy bị tách biệt khỏi đồng nghiệp, bạn bè thậm chí cả gia đình, họ hàng. Trừ những lúc ngồi tán phét lảm nhảm đùa cợt, bất cứ khi nào động đến phương pháp, bình luận, thực hiện, y như rằng mình trở nên cô độc. Cố gắng dung hòa để không mất lòng ai thì bao giờ cũng hỏng việc, mà nếu độc đoán theo ý mình thì việc tốt, nhưng kiến tạo mối hiềm tị ngấm ngầm. Hình như xã hội mình nó thế, không thể không ghen ghét những ai được quá nhiều. Hix...
Trong các loại quyền lực công sở, quyền pháp lý ( sếp) , quyền cưỡng ép ( kẻ mạnh), quyền chuyên môn ( nhiều bằng cấp), quyền khen thưởng ( sếp), quyền quan hệ ( con ông cháu cha), quyền tư vấn ( những người giỏi thực hành) thì quyền cuối cùng là thực chất và trong sáng nhất. Ây vậy mà ở nước ta có 2 kiểu đối xử với dạng quyền này rất tởm: Hoặc giấu nghề rất tài, hình như người ta sợ nếu truyền kinh nghiệm cho người khác thì mình sẽ dốt đi hoặc bị vượt mặt. Hoặc khinh khỉnh coi thường những lời tư vấn thành thật, như thể mày cũng chỉ ngang tao sao mày dám nói như thánh?.? . Mình nhận ra rằng, năng lực thu nhận thông tin hữu ích không phải ai cũng như ai. Có người chỉ cần nhặt được nửa câu đã phát triển ầm ầm, có người kỳ cạch cả đời chả được nữa chữ vào tai. Bảo sao xã hội cứ lắm đại họa :(
Thôi, không kể khổ nữa. Tin cuối: sách dạo này đắt lè, có nghĩa ta được đọc giấy tốt và phân rõ ràng kẻ muốn đọc là kẻ phải chăm chỉ cày cuốc (mà ra tiền mua sách) nhé :))
27 thg 8, 2013
Bốn mùa, tài lộc và em :)
Đi biển về năm nay da mình không bị cháy, ngăm ngăm bóng bóng rất đều. Thích!
Đang tìm đối tác cho dự án phát triển tầm vóc người Việt bằng âm nhạc mà mãi chưa ra. Ai có mối quốc tế nào quan tâm tới âm nhạc cho trẻ con , vừa nghe nhạc vui vừa vận động cả thể chất và trí tuệ thì mách mình với.
Ban ngày đi học luật báo chí bổ sung. Buổi đêm nhẩn nha gặm Tên tôi là Đỏ song song với Khởi sinh của cô độc, thấy lòng tràn ngập bao nhiêu ý tưởng mới, sung sướng như lên đồng vậy :D
Lâu không gặp mấy đứa bạn thân, bá vai bá cổ và tha hồ mắng nhiếc nhau, thấy thiếu thiếu và lại càng yêu chúng hơn. Bận quá, đành dành những lời ngọt ngào cho chúng qua tin nhắn, Fb vậy :)
Cây tài lộc nhà mình bỗng đâu mọc một cành cao vọt lên bất thường, mẹ mình nhìn thấy mừng ra mặt, chắc bà đang hồi hộp lắm. Con gái tự dưng lọt vào danh sách ươm cấp Ban chứ có ít đâu ...ka ka...
Đang tìm đối tác cho dự án phát triển tầm vóc người Việt bằng âm nhạc mà mãi chưa ra. Ai có mối quốc tế nào quan tâm tới âm nhạc cho trẻ con , vừa nghe nhạc vui vừa vận động cả thể chất và trí tuệ thì mách mình với.
Ban ngày đi học luật báo chí bổ sung. Buổi đêm nhẩn nha gặm Tên tôi là Đỏ song song với Khởi sinh của cô độc, thấy lòng tràn ngập bao nhiêu ý tưởng mới, sung sướng như lên đồng vậy :D
Lâu không gặp mấy đứa bạn thân, bá vai bá cổ và tha hồ mắng nhiếc nhau, thấy thiếu thiếu và lại càng yêu chúng hơn. Bận quá, đành dành những lời ngọt ngào cho chúng qua tin nhắn, Fb vậy :)
Cây tài lộc nhà mình bỗng đâu mọc một cành cao vọt lên bất thường, mẹ mình nhìn thấy mừng ra mặt, chắc bà đang hồi hộp lắm. Con gái tự dưng lọt vào danh sách ươm cấp Ban chứ có ít đâu ...ka ka...
25 thg 8, 2013
Bốn mùa, yêu đương và em
Cô em họ mình tính tình vui vẻ, ruột để ngoài da, được chiều từ nhỏ nên cái gì muốn là phải có. Cô cao lớn, xinh vừa phải nhưng rất tự tin, sự hấp dẫn đến từ sự tự tin và thái độ sống hòa đồng, khâu câu nệ. 2 con rồi, chồng cũng đẹp trai thu nhập khá, nhưng dường như cô không an phận với những gì đã có. Trong vòng 3 năm, cô yêu thêm 2 người khác chồng mình.
Rõ ràng, cô không muốn bỏ chồng xa con, cô quỳ xuống xin chồng tha thứ. Nhưng cuộc sống gia đình buồn tẻ khiến cô phát rồ. Cô đến xin mình lời khuyên, theo cô nói, nếu cứ quanh quẩn mấy việc nhàm chán chồng con chắc cô sẽ chết mất.
Mình không nói gì chỉ kéo cô đi chơi với 2 mẹ con. Trên đường đi, nghe 2 mẹ con mình nói chiện, xem cách mình chiều con và nghiêm khắc với con, cô tự bừng tỉnh. Em biết phải làm gì rồi chị ơi. Hix... bấy lâu nay, em cứ nghĩ con trẻ chỉ cần cho ăn cho mặc, giữ an toàn trong vòng tay mình là đủ. Em trở nên thừa thãi trong nhà vì em không nghĩ ra, con cái cần mình hơn mình nghĩ. Em lãng phí thời gian vào mấy trò yêu đương thậm thụt, vừa làm cha mẹ buồn, chồng đau, vừa làm anh chị mất thời gian khuyên bảo. Giờ em biết mình phải làm gì rồi. Em về với con em đây.
Hy vọng , cô ấy tìm thấy niềm vui trong việc dạy con. Nuôi dưỡng và chăm sóc con người là sự nghiệp chính của phụ nữ có gia đình. Nếu ai biết sắp xếp thì sẽ có sự nghiệp khác nữa, miễn đó là việc mình thực sự yêu thích và làm tốt :)
Đấy là chiện yêu đương của người khác. Còn chiện của mình thì sao?
Tính tình độc lập khiến mình không thấy cần một người kè kè bên cạnh, mình sẵn sàng trả giá cho việc làm sai, còn hơn bị điều khiển hách dịch, hoặc nói mỉa mai, so sánh khập khiễng rất hay có ở những đàn ông Việt truyền thống.
Bản năng phụ nữ khiến mình yêu, chiều và tôn trọng trẻ con vô hạn, nên mình cũng khó lòng chấp nhận một cách nhìn khác về trẻ nhỏ.
LÀ người yêu thể thao, mình cũng chỉ thích những người có tố chất mạnh mẽ, kiên trì, phóng khoáng, không dễ lùi bước.
Mình coi trọng hình thức, nhưng sẵn sàng xấu xí vì một lí do nào đó. Và mình thích một người sẵn sàng yêu cái xấu xí ấy :D
Liệu có ai sẵn sàng tôn trọng tất cả những điều ấy không :)
Rõ ràng, cô không muốn bỏ chồng xa con, cô quỳ xuống xin chồng tha thứ. Nhưng cuộc sống gia đình buồn tẻ khiến cô phát rồ. Cô đến xin mình lời khuyên, theo cô nói, nếu cứ quanh quẩn mấy việc nhàm chán chồng con chắc cô sẽ chết mất.
Mình không nói gì chỉ kéo cô đi chơi với 2 mẹ con. Trên đường đi, nghe 2 mẹ con mình nói chiện, xem cách mình chiều con và nghiêm khắc với con, cô tự bừng tỉnh. Em biết phải làm gì rồi chị ơi. Hix... bấy lâu nay, em cứ nghĩ con trẻ chỉ cần cho ăn cho mặc, giữ an toàn trong vòng tay mình là đủ. Em trở nên thừa thãi trong nhà vì em không nghĩ ra, con cái cần mình hơn mình nghĩ. Em lãng phí thời gian vào mấy trò yêu đương thậm thụt, vừa làm cha mẹ buồn, chồng đau, vừa làm anh chị mất thời gian khuyên bảo. Giờ em biết mình phải làm gì rồi. Em về với con em đây.
Hy vọng , cô ấy tìm thấy niềm vui trong việc dạy con. Nuôi dưỡng và chăm sóc con người là sự nghiệp chính của phụ nữ có gia đình. Nếu ai biết sắp xếp thì sẽ có sự nghiệp khác nữa, miễn đó là việc mình thực sự yêu thích và làm tốt :)
Đấy là chiện yêu đương của người khác. Còn chiện của mình thì sao?
Tính tình độc lập khiến mình không thấy cần một người kè kè bên cạnh, mình sẵn sàng trả giá cho việc làm sai, còn hơn bị điều khiển hách dịch, hoặc nói mỉa mai, so sánh khập khiễng rất hay có ở những đàn ông Việt truyền thống.
Bản năng phụ nữ khiến mình yêu, chiều và tôn trọng trẻ con vô hạn, nên mình cũng khó lòng chấp nhận một cách nhìn khác về trẻ nhỏ.
LÀ người yêu thể thao, mình cũng chỉ thích những người có tố chất mạnh mẽ, kiên trì, phóng khoáng, không dễ lùi bước.
Mình coi trọng hình thức, nhưng sẵn sàng xấu xí vì một lí do nào đó. Và mình thích một người sẵn sàng yêu cái xấu xí ấy :D
Liệu có ai sẵn sàng tôn trọng tất cả những điều ấy không :)
9 thg 8, 2013
Bốn mùa, tức giận và em :(
Thất vọng về một người từng là bạn. Một cái miệng luôn nói về yêu thương, thông cảm, nhường nhịn, thấu hiểu, tôn trọng, một hình dáng manly, phóng khoáng, một profile làm việc hoàn hảo.... vậy mà trong thực tế thì ngược lại. Mình vỡ ra một điều, càng có kiến thức người ta càng dễ sống giả dối, càng có vị trí người ta càng dễ cho phép mình chà đạp lên số phận khác. Mình có chút hối hận khi không ngăn kịp những hành động xấu xa mà hắn đã thực hiện với bạn bè. Nhìn người bị hại của hắn đau đớn, mình chỉ muốn trời chu đất diệt hắn đi.
Thực ra, tội lỗi của hắn xuất phát từ một cuộc sống không biết điểm dừng. Nhà mình trước kia ông cố cũng từng khuynh gia bại sản vì lối sống này. Nhưng ông nhận ra ngay và chăm chỉ lao động để vực gia đình lên. Ông không bao giờ để bất hạnh của mình ảnh hưởng đến bất kỳ ai, càng không nhân danh là người chủ, người có kiến thức để làm kẻ khác đau đớn.
Phải chăng, một cuộc sống quen dựa vào những giá trị ảo đã khiến con người kia hoàn toàn ảo theo, không có khả năng tự cân bằng, phân biệt những giá trị đúng sai? Có lẽ nào một người có đầy đủ phẩm chất tốt đẹp nhưng khi túng quẫn tiền bạc lại có thể hèn hạ đến thế ?
Nếu người kia không thật lòng nhận ra lỗi của mình, xin lỗi người bị hại, mình sẽ nhắn tin cho toàn thể bà con biết hắn là ai !
Thực ra, tội lỗi của hắn xuất phát từ một cuộc sống không biết điểm dừng. Nhà mình trước kia ông cố cũng từng khuynh gia bại sản vì lối sống này. Nhưng ông nhận ra ngay và chăm chỉ lao động để vực gia đình lên. Ông không bao giờ để bất hạnh của mình ảnh hưởng đến bất kỳ ai, càng không nhân danh là người chủ, người có kiến thức để làm kẻ khác đau đớn.
Phải chăng, một cuộc sống quen dựa vào những giá trị ảo đã khiến con người kia hoàn toàn ảo theo, không có khả năng tự cân bằng, phân biệt những giá trị đúng sai? Có lẽ nào một người có đầy đủ phẩm chất tốt đẹp nhưng khi túng quẫn tiền bạc lại có thể hèn hạ đến thế ?
Nếu người kia không thật lòng nhận ra lỗi của mình, xin lỗi người bị hại, mình sẽ nhắn tin cho toàn thể bà con biết hắn là ai !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
