Khá mệt, không phải vì nhiều việc, mà vì phải căng người làm đầu tầu cho bao nhiêu sự kiện. Sẽ có lúc mọi người thấy mình nép vào một góc, ai nói cười gì cũng chỉ từ từ hưởng ứng, không còn hơi sức để hòa mình vào mọi câu chuyện thỏa thê như mấy tháng trước.
Đã trót gánh vác, không lẽ giờ buông hết?
Tự dưng có một ý tưởng như này. Mình muốn hẹn hò với ánh sáng. Chả biết tại sao có chữ ánh sáng mà không phải là một ai đó, chỉ biết đó là những gì làm mình cười, làm mình cảm động, tin tưởng và khâm phục.
Đó có thể là 1 buổi đến nhà Linh, nhìn con trai Minh ngoan ngoãn, tiến bộ, nhìn Linh nghị lực chiến đấu với cả xã hội chậm tiến, không nề hà kêu ca.
Đó có thể là 1 buổi trưa măm măm đồ ăn phụ nữ với ả Chuồn, lang thang ngắm nhìn Hà nội mờ sương, lòng tràn ngập thanh thản, hờ hững.
Là buổi chiều cà phê với anh Thụy, nghe những tâm sự chín chắn và học hỏi bao điều từ anh.
Đó có thể là cả ngày thứ 7 đi chơi với mấy nhóc rồi tranh thủ đọc được cả cuốn sách dày cộp
Một buổi họp với cộng sự vô cùng thông minh, tinh nhạy, chắc chắn.
Hoặc một vài giờ shopping với vợ của bạn trai. Làm đẹp cho bạn ấy và Sung sướng khi thấy cả 2 đều yêu mình lăm lắm :D
Ngoài những lúc ấy ra, mình lại chỉ muốn nép vào một góc thôi :(
25 thg 9, 2013
20 thg 9, 2013
Bốn mùa, sự cẩn trọng và em
Vẫn có người thắc mắc về việc sử dụng blog, facebook, về sự ảo và thật ở trên mạng. Thường là những người mới sử dụng mới có những suy nghĩ như vậy. Theo mình thì:
Mạng là một kênh thông tin nữa, bên cạnh các loại báo, đài, sách. Nó có thể hổ lốn, làm mình bực bội, mất time... là do mình add quá nhiều bạn và dành time cho nó không khoa học.
Internet là một cách liên lạc nữa, bên cạnh cellphone, fax, thư tay....rút ngắn khoảng cách địa lí. Nếu bạn ít tiền thì internet chính là cách liên lạc ít tốn kém nhất.
Mạng cũng chính là nơi giải trí khá tốt với youtube, các trang nghe nhạc, giao lưu bạn bè, chém gió với người thân...
Là nơi học tập, bổ sung kiến thức tốt với điều kiện không ngồi quá 2 h/ ngày.
Bản thân mình tìm kiếm được nhiều thứ hay ho trên mạng, thậm chí cả đối tác nghề nghiệp xịn, đã và đang đem đến cho mình hàng chục triệu/ tháng. Nhưng đó là vì mình có nghiệp vụ, có kiến thức tâm lý học, thế mà mình cũng chưa dám chắc chắn mình đúng hoàn toàn. Nhưng mình vẫn cảm ơn Internet đã có mặt trong cuộc sống, khiến nhiều công việc của mình tưởng chừng như không thể đã được hoàn thành một cách ngoạn mục.
Tất nhiên, phương tiện nào đi nữa nếu không biết cách xài cũng trở nên phản tác dụng. Các lỗi cần tránh khi trở thành công dân mạng là:
Không đăng tải các thông tin cá nhân nào ngoài tên, tuổi, giới tính, tình trạng hôn nhân, nickname... Tuyệt đối không chia sẻ public nơi ở, số điện thoại, ảnh nhạy cảm ( nếu cần cung cấp cho ai thì chỉ inbox hoặc email cho riêng người ấy. Nếu thích đăng ảnh nhạy cảm thì nên để chế độ hạn chế người xem.)
Không phát ngôn cái gì khi chưa hiểu rõ thực hư, không thuộc lĩnh vực mình hiểu biết, không bị bắt buộc phải nói.
Không đi gặp người mới quen trên mạng khi chưa biết rõ anh ta là ai ( có thể tìm hiểu qua các thành viên cùng trò chuyện với anh ta, hoặc bằng nghiệp vụ hỏi mấy câu trắc nghiệm như nơi ở, gia đình, sở thích, nơi làm việc rồi tự mình đi kiểm tra ngoài đời thực ) Nếu không đủ kiến thực, tự tin kiểm tra đối tượng thì không bao giờ đồng ý gặp gỡ. Mình nhấn mạnh, không bao giờ gặp.
Không đăng các thông tin mới nghe, chưa kiểm chứng. Dù muốn mọi người chú ý đến đâu, dù bạn sẽ được rất nhiều lời ngưỡng mộ, thậm chí tiền bạc, địa vị ... thì việc bạn đánh đổi danh dự của mình lấy sự chú ý đều phải trả giá rất đắt. Thậm chí sự trả giá là cả sự nghiệp hoặc mạng sống.
Internet chứa cả xã hội trong ấy, nó còn phức tạp hơn xã hội ngoài đời vì ít được kiểm định, dễ nói dối, dễ che đậy, dễ làm màu, dễ thổi phồng, dễ từ A đến Z. Vì thế, phải rất cẩn trọng với mọi thông tin ở đây nếu nó không được ghi nguồn gốc rõ ràng.
Người dùng mạng có muôn hình vạn trạng, họ có thể đẹp xấu tùy những gì họ muốn show lên mạng. Có thể sự thật, họ không xấu mà chỉ là không thích đưa cái xấu. Chính mình có lúc chỉ muốn chìa cái đẹp ra, không phải làm màu mà muốn mọi người vui vẻ, yêu đời giống mình. Nhưng khi đã hiểu nó là một kênh giaỉ trí, giao tiếp tiện lợi, mình đã khác, có thể chìa cả cái xấu xí ra để mình được xả xì chét hoặc khi cần thì cũng có thể nghiêm nghị để truyền đạt thông tin, tín hiệu đến người cần thiết.
Còn lại, hầu hết con người ngoài đời thế nào thì trên mạng sẽ thể hiện như vậy dù có cố gắng tô vẽ đến đâu. Nhưng vẫn phải cẩn trọng vì từ lúc họ đẹp đến lúc mình nhận ra họ là người xấu là cả một thời gian khá dài, khi đó họ đã kịp lừa bạn mất rồi.
Hãy đọc cẩn thận hồ sơ, profile của người dùng mạng đang có liên quan đến bạn. Hết sức thận trọng với những nickname không có hồ sơ , hoặc có profile xấu, nhưng nếu profile quá đẹp cũng không thể tin tưởng. Mình đã trực tiếp bị ảnh hưởng một vài lần vì sự lừa dối trên profile ( quá đẹp) của bạn mạng. Chưa có hậu quả lớn nhưng rất rất buồn, mình đã hứa từ nay sẽ cẩn trọng hơn, nhắc bạn bè cẩn trọng hơn nữa.
( Thực ra, các nguyên tắc dùng mạng cũng là nguyên tắc có thể áp dụng cả ngoài đời thật)
Mạng là một kênh thông tin nữa, bên cạnh các loại báo, đài, sách. Nó có thể hổ lốn, làm mình bực bội, mất time... là do mình add quá nhiều bạn và dành time cho nó không khoa học.
Internet là một cách liên lạc nữa, bên cạnh cellphone, fax, thư tay....rút ngắn khoảng cách địa lí. Nếu bạn ít tiền thì internet chính là cách liên lạc ít tốn kém nhất.
Mạng cũng chính là nơi giải trí khá tốt với youtube, các trang nghe nhạc, giao lưu bạn bè, chém gió với người thân...
Là nơi học tập, bổ sung kiến thức tốt với điều kiện không ngồi quá 2 h/ ngày.
Bản thân mình tìm kiếm được nhiều thứ hay ho trên mạng, thậm chí cả đối tác nghề nghiệp xịn, đã và đang đem đến cho mình hàng chục triệu/ tháng. Nhưng đó là vì mình có nghiệp vụ, có kiến thức tâm lý học, thế mà mình cũng chưa dám chắc chắn mình đúng hoàn toàn. Nhưng mình vẫn cảm ơn Internet đã có mặt trong cuộc sống, khiến nhiều công việc của mình tưởng chừng như không thể đã được hoàn thành một cách ngoạn mục.
Tất nhiên, phương tiện nào đi nữa nếu không biết cách xài cũng trở nên phản tác dụng. Các lỗi cần tránh khi trở thành công dân mạng là:
Không đăng tải các thông tin cá nhân nào ngoài tên, tuổi, giới tính, tình trạng hôn nhân, nickname... Tuyệt đối không chia sẻ public nơi ở, số điện thoại, ảnh nhạy cảm ( nếu cần cung cấp cho ai thì chỉ inbox hoặc email cho riêng người ấy. Nếu thích đăng ảnh nhạy cảm thì nên để chế độ hạn chế người xem.)
Không phát ngôn cái gì khi chưa hiểu rõ thực hư, không thuộc lĩnh vực mình hiểu biết, không bị bắt buộc phải nói.
Không đi gặp người mới quen trên mạng khi chưa biết rõ anh ta là ai ( có thể tìm hiểu qua các thành viên cùng trò chuyện với anh ta, hoặc bằng nghiệp vụ hỏi mấy câu trắc nghiệm như nơi ở, gia đình, sở thích, nơi làm việc rồi tự mình đi kiểm tra ngoài đời thực ) Nếu không đủ kiến thực, tự tin kiểm tra đối tượng thì không bao giờ đồng ý gặp gỡ. Mình nhấn mạnh, không bao giờ gặp.
Không đăng các thông tin mới nghe, chưa kiểm chứng. Dù muốn mọi người chú ý đến đâu, dù bạn sẽ được rất nhiều lời ngưỡng mộ, thậm chí tiền bạc, địa vị ... thì việc bạn đánh đổi danh dự của mình lấy sự chú ý đều phải trả giá rất đắt. Thậm chí sự trả giá là cả sự nghiệp hoặc mạng sống.
Internet chứa cả xã hội trong ấy, nó còn phức tạp hơn xã hội ngoài đời vì ít được kiểm định, dễ nói dối, dễ che đậy, dễ làm màu, dễ thổi phồng, dễ từ A đến Z. Vì thế, phải rất cẩn trọng với mọi thông tin ở đây nếu nó không được ghi nguồn gốc rõ ràng.
Người dùng mạng có muôn hình vạn trạng, họ có thể đẹp xấu tùy những gì họ muốn show lên mạng. Có thể sự thật, họ không xấu mà chỉ là không thích đưa cái xấu. Chính mình có lúc chỉ muốn chìa cái đẹp ra, không phải làm màu mà muốn mọi người vui vẻ, yêu đời giống mình. Nhưng khi đã hiểu nó là một kênh giaỉ trí, giao tiếp tiện lợi, mình đã khác, có thể chìa cả cái xấu xí ra để mình được xả xì chét hoặc khi cần thì cũng có thể nghiêm nghị để truyền đạt thông tin, tín hiệu đến người cần thiết.
Còn lại, hầu hết con người ngoài đời thế nào thì trên mạng sẽ thể hiện như vậy dù có cố gắng tô vẽ đến đâu. Nhưng vẫn phải cẩn trọng vì từ lúc họ đẹp đến lúc mình nhận ra họ là người xấu là cả một thời gian khá dài, khi đó họ đã kịp lừa bạn mất rồi.
Hãy đọc cẩn thận hồ sơ, profile của người dùng mạng đang có liên quan đến bạn. Hết sức thận trọng với những nickname không có hồ sơ , hoặc có profile xấu, nhưng nếu profile quá đẹp cũng không thể tin tưởng. Mình đã trực tiếp bị ảnh hưởng một vài lần vì sự lừa dối trên profile ( quá đẹp) của bạn mạng. Chưa có hậu quả lớn nhưng rất rất buồn, mình đã hứa từ nay sẽ cẩn trọng hơn, nhắc bạn bè cẩn trọng hơn nữa.
( Thực ra, các nguyên tắc dùng mạng cũng là nguyên tắc có thể áp dụng cả ngoài đời thật)
13 thg 9, 2013
Bốn mùa, thời gian và em
Thực sự bận, không có thời gian cho mình, cho bạn bè, hix... thấy áy náy cả với con vì không dành time nhiều cho bé như trước. Mọi thứ như trùm chặt lên đôi vai , không cho mình cựa quậy chút nào.
Thu thanh, quay hình, đi học, viết tiểu luận, làm hợp đồng, chuẩn bị tác phẩm dự thi, chuẩn bị chương trình Tết... tất cả làm mình á khẩu cả với những thứ thường ngày khoái nhất là thời trang. Hix....
Biết để mình đến tình trạng này là không hay, viết ra đây là một cách để tìm cách giải quyết.
Kệ cái hợp đồng ấy đến tuần sau hãy làm.
Tác phẩm dự thi cần nghĩ chín chắn thêm, chớ có vội.
Chương trình Tết cứ đưa ra các tiết mục thôi đã, đạo diễn cũng phải nghĩ cùng tôi chớ :D
Tiểu luận cũng cứ tà tà bắt đầu, nghĩ cho kỹ rồi viết có khi nhanh hơn là viết ngay :)
Cách giải quyết đơn giản nhỉ.... nhưng để từ từ sẽ làm như vậy thì hàng ngày mình phải đọc hàng đống tài liệu, xem hàng trăm phút phim, nghe hàng chục bản nhạc hhuhu...
May là mỗi ngày vẫn không quên hôn con giai vài cái, vẫn kiểm tra và phát hiện hắn đang rụng thêm một chiếc răng cũ và mọc thêm chiếc răng mới . Cuối tuần lại phải đến nha sĩ với con rồi. Lại trượt off với Linh, Dương rồi hix hix...
Thân này ví xẻ làm muôn mảnh :(
Thu thanh, quay hình, đi học, viết tiểu luận, làm hợp đồng, chuẩn bị tác phẩm dự thi, chuẩn bị chương trình Tết... tất cả làm mình á khẩu cả với những thứ thường ngày khoái nhất là thời trang. Hix....
Biết để mình đến tình trạng này là không hay, viết ra đây là một cách để tìm cách giải quyết.
Kệ cái hợp đồng ấy đến tuần sau hãy làm.
Tác phẩm dự thi cần nghĩ chín chắn thêm, chớ có vội.
Chương trình Tết cứ đưa ra các tiết mục thôi đã, đạo diễn cũng phải nghĩ cùng tôi chớ :D
Tiểu luận cũng cứ tà tà bắt đầu, nghĩ cho kỹ rồi viết có khi nhanh hơn là viết ngay :)
Cách giải quyết đơn giản nhỉ.... nhưng để từ từ sẽ làm như vậy thì hàng ngày mình phải đọc hàng đống tài liệu, xem hàng trăm phút phim, nghe hàng chục bản nhạc hhuhu...
May là mỗi ngày vẫn không quên hôn con giai vài cái, vẫn kiểm tra và phát hiện hắn đang rụng thêm một chiếc răng cũ và mọc thêm chiếc răng mới . Cuối tuần lại phải đến nha sĩ với con rồi. Lại trượt off với Linh, Dương rồi hix hix...
Thân này ví xẻ làm muôn mảnh :(
6 thg 9, 2013
Bốn mùa, buồn ơi và em
Đừng đòi hỏi mọi điều kiện làm việc của mình tốt hơn, nếu chính mình chưa tự đòi hỏi bản thân phải tốt hơn.
Đó là điều hôm nay tôi đã nói với người em đồng nghiệp tôi đang hướng dẫn. Cô ấy luôn đưa ra lí do biện minh cho những lỗi đã mắc, cho những tai nạn gặp phải, cho những gì chưa làm được. Cô ấy nói rất nhiều, nói rất to, nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào nói về việc bản thân thấy tác phẩm của mình ra sao, chưa hài lòng ở chỗ nào, nếu được làm lại cô ấy sẽ làm khác hay không ...
Buồn vì cô ấy không lĩnh hội được những lời chỉ bảo , và buồn hơn nữa khi nhận ra cô ấy không đủ phẩm chất để làm những việc đang được giao. Tại sao?
Vì làm việc trong lĩnh vực sáng tạo nhưng cô ấy :
-Không có ý tưởng thì như người mù, lần mãi cũng đến đích nhưng cực kỳ vất vả và tốn sức, lại phiền hà tới bao người xung quanh khi luôn luôn phải ở bên cạnh giúp mình đi đúng hướng.
-Không có kỹ năng tốt chẳng khác nào gẫy chân gẫy tay, làm gì cũng bị coi là vụng và bị mắng suốt đời.
-Không có niềm đam mê chẳng khác nào bị ép phải làm cho xong, tác phẩm cẩu thả và đầy lỗi ngớ ngẩn.
-Không có chính kiến thì suốt ngày phải chạy theo ý kiến của kẻ khác, tác phẩm ra lò là đống hổ lốn, hoặc mớ phế phẩm chỉ đáng quăng sọt rác.
Buồn ơi, chưa chào được mi rồi :(
Đó là điều hôm nay tôi đã nói với người em đồng nghiệp tôi đang hướng dẫn. Cô ấy luôn đưa ra lí do biện minh cho những lỗi đã mắc, cho những tai nạn gặp phải, cho những gì chưa làm được. Cô ấy nói rất nhiều, nói rất to, nhưng tuyệt nhiên không có một lời nào nói về việc bản thân thấy tác phẩm của mình ra sao, chưa hài lòng ở chỗ nào, nếu được làm lại cô ấy sẽ làm khác hay không ...
Buồn vì cô ấy không lĩnh hội được những lời chỉ bảo , và buồn hơn nữa khi nhận ra cô ấy không đủ phẩm chất để làm những việc đang được giao. Tại sao?
Vì làm việc trong lĩnh vực sáng tạo nhưng cô ấy :
-Không có ý tưởng thì như người mù, lần mãi cũng đến đích nhưng cực kỳ vất vả và tốn sức, lại phiền hà tới bao người xung quanh khi luôn luôn phải ở bên cạnh giúp mình đi đúng hướng.
-Không có kỹ năng tốt chẳng khác nào gẫy chân gẫy tay, làm gì cũng bị coi là vụng và bị mắng suốt đời.
-Không có niềm đam mê chẳng khác nào bị ép phải làm cho xong, tác phẩm cẩu thả và đầy lỗi ngớ ngẩn.
-Không có chính kiến thì suốt ngày phải chạy theo ý kiến của kẻ khác, tác phẩm ra lò là đống hổ lốn, hoặc mớ phế phẩm chỉ đáng quăng sọt rác.
Buồn ơi, chưa chào được mi rồi :(
2 thg 9, 2013
Bốn mùa, sự đọc và em
Tháng 8 năng suất ghê, xử xong Khải huyền muộn, Con Nhân Mã trong vườn, Khởi sinh của cô độc , 1/2 Ngọn cờ của cha, 1/2 Tên tôi là Đỏ. Phát hiện tại sao mình không thích văn học trong nước rồi, toàn nói những gì mình đã biết, toàn hiện lên những con người xấu xa, tính cách xấu xa. Ngay cả văn phong của tác giả cũng rất lắt léo, không rành mạch hoặc thể hiện tư duy mạch lạc. Lúc nào cũng phải gài vào văn của mình một ẩn ý nào đó mờ ám. Nó khiến người đọc không phát hiện ra cái gì mới mà cứ phải vặn óc, bực mình. Hix ...Mình túm mấy cuốn văn học trong nước chả nhớ nữa thành một rọ , gọi là văn phong mách qué, văn phong học đòi sắc sảo, văn phong cố tỏ ra nguy hiểm, văn phong rườm rà màu mè hỗn mang... Có những cuốn mình ước chưa bao giờ đọc, có những cuốn đọc xong thấy nản cho dân trí, biết bao giờ dân tộc ta mới có được tư duy sắc sảo một cách đơn giản đây? lại có những cuốn càng đọc càng bực vì sự làm màu vô đối, ru ngủ người ta vào thứ văn ngọt như mì chính, dễ dãi câu chữ đến chả phải tưởng tượng, suy luận gì. Thế mà cũng đắt khách , tái bản xì xụp, tạo nên một giá trị cực kỳ ảo (thảm hại) cho tác giả. Nhất là khi mình biết tác giả ngoài đời có cuộc sống khác hẳn những gì hắn ta viết nữa thì ....ôi thôi.... :P
Đọc nhiều cho mình cái sảng khoái của việc phát hiện những tư tưởng mới, cách nhìn mới, nhưng đôi khi cũng khiến mình mệt mỏi, vì không dễ khiến cho những người ít đọc hơn hiểu tại sao mình làm như thế, nói như thế...Càng ngày mình càng thấy bị tách biệt khỏi đồng nghiệp, bạn bè thậm chí cả gia đình, họ hàng. Trừ những lúc ngồi tán phét lảm nhảm đùa cợt, bất cứ khi nào động đến phương pháp, bình luận, thực hiện, y như rằng mình trở nên cô độc. Cố gắng dung hòa để không mất lòng ai thì bao giờ cũng hỏng việc, mà nếu độc đoán theo ý mình thì việc tốt, nhưng kiến tạo mối hiềm tị ngấm ngầm. Hình như xã hội mình nó thế, không thể không ghen ghét những ai được quá nhiều. Hix...
Trong các loại quyền lực công sở, quyền pháp lý ( sếp) , quyền cưỡng ép ( kẻ mạnh), quyền chuyên môn ( nhiều bằng cấp), quyền khen thưởng ( sếp), quyền quan hệ ( con ông cháu cha), quyền tư vấn ( những người giỏi thực hành) thì quyền cuối cùng là thực chất và trong sáng nhất. Ây vậy mà ở nước ta có 2 kiểu đối xử với dạng quyền này rất tởm: Hoặc giấu nghề rất tài, hình như người ta sợ nếu truyền kinh nghiệm cho người khác thì mình sẽ dốt đi hoặc bị vượt mặt. Hoặc khinh khỉnh coi thường những lời tư vấn thành thật, như thể mày cũng chỉ ngang tao sao mày dám nói như thánh?.? . Mình nhận ra rằng, năng lực thu nhận thông tin hữu ích không phải ai cũng như ai. Có người chỉ cần nhặt được nửa câu đã phát triển ầm ầm, có người kỳ cạch cả đời chả được nữa chữ vào tai. Bảo sao xã hội cứ lắm đại họa :(
Thôi, không kể khổ nữa. Tin cuối: sách dạo này đắt lè, có nghĩa ta được đọc giấy tốt và phân rõ ràng kẻ muốn đọc là kẻ phải chăm chỉ cày cuốc (mà ra tiền mua sách) nhé :))
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
