Sau 10 ngày đi trại về, Việt lớn bổng lên cả về thể chất và tinh thần. NGhỉ hè cậu í không phải học , mọi năm sẽ tham gia rất nhiều lớp phụ đạo thì mới thấy không buồn, năm nay không học phụ đạo gì , bù lại cậu ấy biết lôi việc nhà ra làm, vừa để giúp bà, mẹ, vừa được tiền. Mẹ cứ tính một ngày cậu í làm ngần ấy việc ( nhặt rau, rửa bát, dọn đồ, giặt quần áo, phơi và gấp lại cho vào tủ...) là được 20k. Cả tháng chắc được 600k, 2 tháng nghỉ hè sẽ được 1200k, vừa đủ để chi tiêu cho chuyến đi Đà nẵng tháng 7 này. Đấy là chưa kể tiền vé máy bay và khách sạn, 2 khoản này sẽ cho cậu í nợ. Việt sẽ Làm việc nhà cả năm tới trả nợ mẹ. Phương pháp này liệu có tốt không? khi con trai lúc nào cũng là con nợ của mẹ :) Hihi....
Cả nửa năm ngủ 1 mình không sao, tự dưng đi trại về Việt lại nghiện cái kiểu ngủ tập thể. Không chịu ngủ 1 mình nữa, cứ đòi ngủ với mẹ hoặc bà. Mẹ thì quen ngủ 1 mình rồi, nhất quyết không đồng ý. Chỉ có bà thỉnh thoảng thương cháu quá lại cho ngủ cùng. Mẹ đang nghĩ cách nào đó để cậu í không có cảm giác "cô đơn" ( lời cậu ấy nói) khi thức dậy một mình . Phải canh khi cậu ấy dậy rồi thủ thỉ gì đó? sẵn sàng vòng tay thường trực? Như thế có yếu ớt và nữ tính quá không nhỉ hix hix...
19 thg 6, 2014
2 thg 5, 2014
Bốn mùa, cảm tính và em.
Bắt đầu thời kỳ phải chịu nhiều trách nhiệm, đau đầu . Phát hiện mặt mũi mình dạo này cứ lạnh te, không hí hửng như trước kia. Mỗi đợt vào việc thường là mình tập trung , có thể chỉ 2 ngày xong việc rồi lại hí hửng, toe toét. Nhưng bi giờ rất hiếm hoi có được nụ cười . Con trai cũng nhận thấy và mỗi khi mẹ nở nụ cười là hắn sướng lắm, mặt rạng rỡ vì biết mẹ sẽ dễ tính hơn. Khổ thân con tôi.
Bé Việt đang thời kỳ lớn nhanh, mẹ phải take care khá nhiều thứ như răng mọc, tay chân dài ra thế nào, tác phong , suy nghĩ, quan sát, bạn bè, các câu hỏi của bé phức tạp hơn nhiều , có khi mẹ chưa trả lời được, phải khất. Đôi lúc , mẹ cảm thấy hụt hơi với tốc độ phát triển của con, lại phải viện đến bố hoặc hỏi các bác lớn tuổi đấy.
Phải lên kế hoạch cho sự ra đời của dự án lớn, viết 28 trang dày đặc con số và chả liên quan đến nghệ thuật, âm nhạc hay những gì trước kia mình biết . Hix... viết xong mới thấy trước kia mình sống cảm tính, hay thương xót linh tinh, cứ tưởng ai cũng cần thông cảm, thực ra thiên hạ chả cần mình đổ lệ đến vậy. Cảm tính chỉ nên là 10% yếu tố quyết định, 90% vẫn phải là lý tính, cẩn trọng khi can thiệp vào những gì không phải trách nhiệm hiện thời của mình. Ôm đồm và tùy tiện can thiệp, dù với ý tốt, thường là gây hậu quả chứ chả hay ho gì. Phải cái mình rất tin vào cảm tính của mình, bởi sự nhạy cảm và bệnh nghề nghiệp, nhưng bây giờ chắc phải dẹp cảm tính. Vì thất bại bi giờ không là của riêng mình nữa, là của tập thể hơn 30 người chứ ít đâu :D
Bé Việt đang thời kỳ lớn nhanh, mẹ phải take care khá nhiều thứ như răng mọc, tay chân dài ra thế nào, tác phong , suy nghĩ, quan sát, bạn bè, các câu hỏi của bé phức tạp hơn nhiều , có khi mẹ chưa trả lời được, phải khất. Đôi lúc , mẹ cảm thấy hụt hơi với tốc độ phát triển của con, lại phải viện đến bố hoặc hỏi các bác lớn tuổi đấy.
Phải lên kế hoạch cho sự ra đời của dự án lớn, viết 28 trang dày đặc con số và chả liên quan đến nghệ thuật, âm nhạc hay những gì trước kia mình biết . Hix... viết xong mới thấy trước kia mình sống cảm tính, hay thương xót linh tinh, cứ tưởng ai cũng cần thông cảm, thực ra thiên hạ chả cần mình đổ lệ đến vậy. Cảm tính chỉ nên là 10% yếu tố quyết định, 90% vẫn phải là lý tính, cẩn trọng khi can thiệp vào những gì không phải trách nhiệm hiện thời của mình. Ôm đồm và tùy tiện can thiệp, dù với ý tốt, thường là gây hậu quả chứ chả hay ho gì. Phải cái mình rất tin vào cảm tính của mình, bởi sự nhạy cảm và bệnh nghề nghiệp, nhưng bây giờ chắc phải dẹp cảm tính. Vì thất bại bi giờ không là của riêng mình nữa, là của tập thể hơn 30 người chứ ít đâu :D
18 thg 4, 2014
Bốn mùa, Mẹ yêu
Tuổi này yêu khác hẳn trước kia, không còn đòi hỏi, nhớ nhung triền miên, lúc nào cũng thấy thiếu người kia nữa.
Yêu bi giờ như kiểu bạn bè lâu năm, hiểu nhau sâu sắc, có thể nói thẳng hầu hết mọi việc, có thể nói sẵng nếu đang cáu, nhưng ai cũng biết là sau câu nói sẵng kia là tình yêu vô bờ, nên không có hờn dỗi ba lăng nhăng nữa .
Yêu bây giờ cũng có thể sến sẩm gọi nhau chàng nàng ngọt như mía lùi giống giống hồi 18, 19, nhưng chàng nàng vừa sến vừa vắt chân lên hoàn thành hàng chục việc một lúc, chứ không ngồi một chỗ mà đợi người kia đến rước đi chơi như trước.
Yêu bây giờ là không âm thầm đi mua quà cho người kia bất ngờ, mà hỏi thẳng thích gì, dẫn đi mua hoặc lùng tìm thật đúng rồi mang về để ở bàn, nhắn tin báo cho người kia chỗ để và chúc vui. Đáng tiếc hầu hết mình toàn thích sách, cho nên đồng chí kia tìm rất dễ :D
Yêu bây giờ lãng mạn chả kém trước kia , có thể đang họp nước sôi lửa bỏng mà người kia gọi cũng xin ra ngoài bằng được chỉ để chạy xuống nhà hun một cái, ôm một cái, hoặc nắm tay một cái, nhìn nhau một cái rồi chạy vào cãi nhau tiếp :P
Yêu bây giờ không phải ra những chỗ vắng nguy hiểm như hồi trước, khi nào đi cùng là cũng phải vào chỗ quen, thân thuộc, có nhạc hoặc cây xanh và có người chăm sóc cho cả hai. Miễn là đừng quá đông hoặc cứ phải chào hỏi mất time .
Yêu bây giờ có thêm đồng minh nhí, người luôn nghe mọi câu chuyện tình yêu của mẹ với ánh mắt trong veo, mà những ý kiến của hắn đưa ra bao giờ cũng khiến mẹ cười ngặt nghẽo vì sung sướng. Ví dụ: khi mẹ chọn quần áo, hắn luôn bảo mẹ đừng có mặc giống bạn con thế ...ha ha...
Trời ơi! yêu bây giờ mới là yêu ... :D
Yêu bi giờ như kiểu bạn bè lâu năm, hiểu nhau sâu sắc, có thể nói thẳng hầu hết mọi việc, có thể nói sẵng nếu đang cáu, nhưng ai cũng biết là sau câu nói sẵng kia là tình yêu vô bờ, nên không có hờn dỗi ba lăng nhăng nữa .
Yêu bây giờ cũng có thể sến sẩm gọi nhau chàng nàng ngọt như mía lùi giống giống hồi 18, 19, nhưng chàng nàng vừa sến vừa vắt chân lên hoàn thành hàng chục việc một lúc, chứ không ngồi một chỗ mà đợi người kia đến rước đi chơi như trước.
Yêu bây giờ là không âm thầm đi mua quà cho người kia bất ngờ, mà hỏi thẳng thích gì, dẫn đi mua hoặc lùng tìm thật đúng rồi mang về để ở bàn, nhắn tin báo cho người kia chỗ để và chúc vui. Đáng tiếc hầu hết mình toàn thích sách, cho nên đồng chí kia tìm rất dễ :D
Yêu bây giờ lãng mạn chả kém trước kia , có thể đang họp nước sôi lửa bỏng mà người kia gọi cũng xin ra ngoài bằng được chỉ để chạy xuống nhà hun một cái, ôm một cái, hoặc nắm tay một cái, nhìn nhau một cái rồi chạy vào cãi nhau tiếp :P
Yêu bây giờ không phải ra những chỗ vắng nguy hiểm như hồi trước, khi nào đi cùng là cũng phải vào chỗ quen, thân thuộc, có nhạc hoặc cây xanh và có người chăm sóc cho cả hai. Miễn là đừng quá đông hoặc cứ phải chào hỏi mất time .
Yêu bây giờ có thêm đồng minh nhí, người luôn nghe mọi câu chuyện tình yêu của mẹ với ánh mắt trong veo, mà những ý kiến của hắn đưa ra bao giờ cũng khiến mẹ cười ngặt nghẽo vì sung sướng. Ví dụ: khi mẹ chọn quần áo, hắn luôn bảo mẹ đừng có mặc giống bạn con thế ...ha ha...
Trời ơi! yêu bây giờ mới là yêu ... :D
1 thg 4, 2014
Bốn mùa, tự dưng em
Cuộc sống là những chuỗi ngẫu nhiên kỳ lạ, lắm lúc toàn chuyện buồn nhưng cũng có nhiều điều may mắn bất ngờ. Nếu không có thần kinh tốt, chắc mình đã gục từ nhiều năm trước, khi mà rất nhiều bất công đổ ập xuống đầu, bị đố kỵ, bị dìm hàng, bị cạnh tranh bẩn, bị cướp công, bị nói xấu... Lạ là mình chỉ buồn rất ngắn, đau rất ngắn, rồi bao việc cuốn mình đi, đưa mình đến với những điều kỳ lạ, mải thưởng thức những điều kỳ lạ ấy mình quên cha nó mất những bất công, bất lý, bất tình kia.
Cuộc đời mình là những tháng ngày thưởng thức, không chìm đắm bận rộn bởi công việc thì chìm đắm bận rộn bởi cảm xúc khác nhau với những tình huống và con người khác nhau. Khi thì rưng rưng với người bạn quá tốt bụng, nhường nhịn mình đủ thứ. Khi thì xúc động bởi được một người giỏi đánh giá cao, lúc thì lại mải mê với những trò láu cá, ngây thơ của ông con , và thường xuyên là cảm giác không đủ thời gian để tận hưởng thiên nhiên, tận hưởng những trang sách đẹp đẽ vô cùng quí báu.
Đấy, bận rộn quá nên đợt vừa rồi mình ít time viết blog. Lý do ứ phải mấy thứ vừa nêu, lý do là :
Tự dưng chức giám đốc rơi cái uỳnh vào đầu, tự dưng phải gánh một công việc mạo hiểm, tự dưng phải lead một nhóm lạ hoắc, tự dưng phải làm quen với hàng loạt khái niệm kỹ thuật mới ù cả tai, tự dưng không hứng thú với các việc cũ nữa, tự dưng có quá nhiều tự dưng :D
Đang cầu nguyện để mình đủ khỏe, đủ minh mẫn, đủ lạnh lùng lead cái nhóm này.
Bây giờ không có time để tận hưởng nhiều như trước, nếu mọi người thấy tự dưng mình khang khác thì hiểu cho mình nha. Cơ bản vẫn là Titi đáng yêu ngây thơ đôi lúc sến sẩm, chỉ là vì công việc mới đòi hỏi mình phải cho thêm mấy cục đá vào cốc sinh tố hành động thoai :))
22 thg 3, 2014
Bốn mùa, mẹ và con
Cập nhật nhanh cho con giai
Cao 1,48m, nặng 37,5 cưn khi chưa đầy 10 tuổi :)
Lên được danh sách bạn thân dài lượt thượt, trong đó không có bạn gái nào, khác hẳn hồi lớp 3 :D
Thích game, các món thơm lừng, rau luộc và đi bộ với mẹ mỗi khi rảnh
Mỗi ngày tự định năng suất làm ra xèng là 30k ( rửa bát, lau bàn ăn, phơi quần áo, gập chăn màn...)
Không thích làm thợ hàn , lính cứu hỏa nữa, giờ thích làm sản xuất truyền hình giống mẹ ... để được đi máy bay nhiều và không bị công an phạt :D
Bắt đầu biết dự đoán hậu quả của việc mình làm, cẩn trọng hơn, không ngơ ngác như trước.
Ghi nhật ký mỗi ngày đều đặn, bao giờ kết câu cuối ngày cũng là "Đi học thật là chán !"
Đòi có email riêng, nhưng chưa đòi lập Facebook riêng :D
3 năm rồi không sao, tự dưng 2 hôm nay bị dấm đài, chắc do trời rét , ngủ say quá :D
Ở trường bắt đầu nhiều bài vở, cậu í phải học tít mù và tự ý thức làm bài ngay sau khi ăn tối, để có time chơi với mẹ, đọc sách hoặc xem TV. Răng thay gần hết, chỉ còn 2 cái răng hàm trong cùng, không đau tẹo nào mỗi khi răng rụng.
Điều mẹ thấy cậu ấy Được nhất là tâm thế khá vững chãi, thấy các bạn ở lớp ai học giỏi thì cậu công nhận nhưng không thấy mình phải học giỏi như bạn. Ai học kém thì biết nhưng không chê bai. Việc của cậu ấy là làm hết sức mình thôi :)
Cao 1,48m, nặng 37,5 cưn khi chưa đầy 10 tuổi :)
Lên được danh sách bạn thân dài lượt thượt, trong đó không có bạn gái nào, khác hẳn hồi lớp 3 :D
Thích game, các món thơm lừng, rau luộc và đi bộ với mẹ mỗi khi rảnh
Mỗi ngày tự định năng suất làm ra xèng là 30k ( rửa bát, lau bàn ăn, phơi quần áo, gập chăn màn...)
Không thích làm thợ hàn , lính cứu hỏa nữa, giờ thích làm sản xuất truyền hình giống mẹ ... để được đi máy bay nhiều và không bị công an phạt :D
Bắt đầu biết dự đoán hậu quả của việc mình làm, cẩn trọng hơn, không ngơ ngác như trước.
Ghi nhật ký mỗi ngày đều đặn, bao giờ kết câu cuối ngày cũng là "Đi học thật là chán !"
Đòi có email riêng, nhưng chưa đòi lập Facebook riêng :D
3 năm rồi không sao, tự dưng 2 hôm nay bị dấm đài, chắc do trời rét , ngủ say quá :D
Ở trường bắt đầu nhiều bài vở, cậu í phải học tít mù và tự ý thức làm bài ngay sau khi ăn tối, để có time chơi với mẹ, đọc sách hoặc xem TV. Răng thay gần hết, chỉ còn 2 cái răng hàm trong cùng, không đau tẹo nào mỗi khi răng rụng.
Điều mẹ thấy cậu ấy Được nhất là tâm thế khá vững chãi, thấy các bạn ở lớp ai học giỏi thì cậu công nhận nhưng không thấy mình phải học giỏi như bạn. Ai học kém thì biết nhưng không chê bai. Việc của cậu ấy là làm hết sức mình thôi :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
