28 thg 9, 2012

Bốn mùa, anh và em (51)


 Viết kịch bản cho hàng loạt chương trình trong thời gian ngắn, có nghĩa là từ từ lướt lại hàng loạt cuộc đời nghệ sĩ Việt nam. Rất nhiều mảnh đời làm em rớt nước mắt.

Có người gần 80 , trải qua những cuộc tình kinh thiên động địa, quyến rũ hàng triệu khán giả, có trong tay hàng chục ca khúc nổi tiếng, tiền kiếm ra như nước, đã xây được nhà cho hàng trăm người, đi đâu cũng có hàng chục người chạy theo xin chữ ký, vậy mà hàng đêm vẫn lọ mọ đi chơi đàn ở khách sạn kiếm vài đồng lẻ... chỉ để được làm những gì mình thích.

Có nghệ sĩ nghèo rớt, từ bé tí đã phải đi làm để lấy tiền trả nợ cho bố mẹ mà lúc nào cũng nở nụ cười tươi rói . Không theo trường lớp chuyên  nghiệp, hoàn toàn tự học mà viết nhạc tuyệt vời văn minh, khiến dân chuyên nghiệp thấy nể.

Có nghệ sĩ phát triển song song cả 2 sở trường, ca hát và nghề gia truyền của gia đình. Nghề nào cũng tốt và nổi tiếng. Nhưng để được như thế, nghệ sĩ đã phải học hành, tập luyện gấp 4 , 5 lần người bình thường.

Có người đi thi hát toàn bị trượt, đến khi thành danh ròi cũng không thể hết cái dáng lo lắng, cái tính xấu hổ...

Có người nghệ sĩ không thể trả lời phỏng vấn trôi được câu trọn vẹn, nhưng cất tiếng hát thì mê đắm lòng người ...

 Có nghệ sĩ nổi danh từ 5 tuổi, 6 tuổi đã kiếm tiền nuôi cả dòng họ . Bố mẹ phải dừng mọi hoạt động của bản thân để chăm sóc và phát triển sự nghiệp cho hắn. Nhưng gánh nặng trình diễn cũng khiến hắn trở thành người không bình thường.

Làm nghệ thuật cũng là 1 nghề nghiệp, nhưng nghệ thuật là một dạng phát triển cao của văn hóa.  Ở VN, văn hóa đang thụt lùi  nên nghệ sĩ chưa thực sự được tung hoành. Những nghệ sĩ giàu có hầu hết chỉ mới ở tầm trung của sáng tạo, nghệ sĩ thực sự tài năng, đi tiên phong trong nghệ thuật còn nghèo lắm :-(

********

Không thích trung thu là 1 trong những biểu hiện bắt đầu lớn của Tí. Cậu chàng thích gặp các bạn, cùng các bạn tám về Robot, Chiến cơ, games chứ hoàn toàn thờ ơ với đèn lồng, bánh trái, đèn đuốc...Giờ cậu í đổ đốn lười đọc sách, mẹ phải kỳ cạch đọc truyện hàng đêm cho cậu í để khơi lại thú vui này. Mẹ rất quái, đọc nửa truyện thôi, sau đó kêu mệt và bạn í phải đọc nửa còn lại. Cậu chàng không nghi ngờ gì cả, cầm truyện đọc ngon lành hết truyện thứ nhất, mẹ bảo ngủ nhé thì đòi đọc truyện thứ 2 . Nhưng các đêm sau vẫn lười tự đọc, mẹ lại cầm lên đọc dứ dứ cho 3 trang đầu, sau đó chuyển giao sách sang cho cậu í. Hem bit bao giờ mới hết tình trạng này nhưng mẹ Tí bắt đầu thấy khoái khoái các tập truyện của cậu í rôì nha :-D

*********

Có 1 mối quan hệ mới khá thú vị. Chàng ngoan, hiền, chơi thể thao rất cừ, đàng hoàng, lịch sự, ga lăng... đại khái rất ổn mỗi tội thu nhập kém xa em. Huhu... chàng vẫn ga lăng chi trả mọi thứ khi đi chơi, em chỉ nhận ra điều không ổn ấy khi nói ra học phí của Tí. Chàng há hốc mồm kinh ngạc sao em có thể chi nhiều như vậy, rằng em quá giỏi khi lo được chừng ấy tiền cho con mà vẫn sống ung dung. Hix...

Quan niệm bi giờ của em khác xa xưa. Trước đây, những phẩm chất ngoan, hiền, chơi thể thao, đàng hoàng, ga lăng làm em mềm lòng, dễ cảm kích. Nhưng bi giờ, em thấy đó là những phẩm chất nghiễm nhiên đàn ông phải có, y như phụ nữ là phải mềm mại và nhỏ nhẹ vậy. Nói tiêu chuẩn chọn bạn đời phải có nhiều tiền nghe không hay chút nào nhưng rõ ràng bi giờ em cần người cùng tầng lớp, đẳng cấp...

Đẳng cấp không phải là xài hàng hiệu, đẳng cấp là người biết vận dụng trí tuệ và vận may để làm ra sản phẩm tốt, phục vụ xã hội và phục vụ niềm đam mê của mình.
Đẳng cấp là người có đủ tiềm lực, tự tin để sống theo ý muốn.
Đẳng cấp là người đủ trải nghiệm để không làm người quanh mình phải lo lắng cho anh ấy.
Đẳng cấp là người có thể cười trong mọi trường hợp.
Đẳng cấp là người bit dùng đồ sang nhưng không khinh đồ rẻ .
Đẳng cấp là người sống chan hòa nhưng luôn tỏa hào quang khác biệt.

Đàn bà chỉ được phép ngây thơ khi chưa hôn ai :-D Sau đó, cô ta phải tự tiến bộ và rắn rỏi để còn đủ sức, đủ hiểu biết mà nuôi con, chăm gia đình.\

Đàn ông chỉ được phép nghèo khi còn đang ngồi ghế nhà trường  :-D  Sau đó, anh ta phải tự trang bị để không thể dồn gánh nặng nữa lên vai người mẹ của các con anh .

25 thg 9, 2012

Bốn mùa anh và em (50)


Hồi hộp mãi, Cuối cùng, mình có trong tay đến 3 cuốn "Em làm ơn im đi, được không" để ở nhà 1 cuốn, trong xe 1 cuốn, ở cơ quan 1 cuốn để lúc nào có time là măm.

Raymond Carver, người Mỹ nổi tiếng là tác giả truyện ngắn xuất sắc thế kỷ 20. Phá vỡ những khuôn mẫu về truyện ngắn của các tác giả khác, tác phẩm của ông không bắt buộc phải có cốt truyện, không có kịch tính, nút thắt, mở nút. Truyện của ông đôi khi chỉ là một tình huống, một ngày dài, một trạng thái mơ hồ của nhân vật bất kỳ được ông miêu tả kỹ lưỡng, tinh tế, khác biệt. Sự khác biệt không có nghĩa là phải đẹp, phải cá tính làm người khác phải ngưỡng mộ. Nhân vật của RC trong tập "Em làm ơn im đi, được không?" đôi khi nhạt nhòa, ẩm ương, vớ vẩn, hành động chả có gì xuất sắc, thậm chí là vô nghĩa... nhưng dưới ngòi bút của nhà văn, đã trở thành những bức tranh độc đáo, những khoảnh khắc đáng chiêm nghiệm. Tập "Em làm ơn im đi được không?" gồm 22 truyện ngắn, truyện nào cũng hay , xin điểm qua những gì tôi thấy ấn tượng nhất.

Như truyện "Béo" chỉ là suy nghĩ, quan sát không đầu không cuối của một cô bồi bàn phải phục vụ một người béo, ăn nhiều và ăn tục. Có vẻ như việc bị béo không nằm trong nỗi lo của cô bồi bàn nên cùng với đồng nghiệp, cô  quan sát khách hàng béo với tia nhìn đầy mỉa mai. Đâu ngờ, cảm giác kinh tởm do khách hàng béo mang lại đã làm chính cô đã cảm thấy mình cũng đang có cuộc sống tệ không kém việc bị béo. Vấn đề đặt ra, nhãn quan trầm trọng hóa vấn đề, hoặc thích nhìn sự vật dưới góc chiếu xấu xí thay vì bao dung, con người đã làm cho cuộc sống của mình xấu xí theo.

Truyện "Họ đâu phải chồng em" chỉ loanh quanh những hành động dấm dớ của một anh chồng chuyên muốn nghe người khác nhận xét về vợ. Chị vợ làm trong quán cà phê và không có được thân hình chuẩn, không phải vì sức khỏe của vợ mà chỉ vì muốn nghe lời khen của người khác, anh chồng tự biến mình thành thằng hề. Điều đáng suy ngẫm ở đây là một số người luôn bắt lỗi người khác trong khi mình thì hành xử thật tệ mà không biết.

"Không ai nói gì" là truyện ngắn dài nhất tập sách, kể về một cậu bé giả vờ ốm để được ở nhà, để rồi tự mò đi câu cá.  Truyện nhiều thoại cộc lốc , chát chúa trên nền khung cảnh tự nhiên hiền hòa và thơ mộng. Cuộc chu du với thiên nhiên , chiến đấu với những con cá của cậu bé sinh động bao nhiêu, thì bức tranh gia đình với cha mẹ cục xúc lại ảm đạm bấy nhiêu. Cuối truyện, người đọc chưa kịp vui với thành quả cả ngày săn bắt cá của cậu bé thì vấp phải ngay những đối thoại ám ảnh của cha mẹ cậu. Kết truyện là mấy dòng chữ thể hiện ánh mắt ơ hờ, thất bại của cậu bé dù trước đó cậu háo hức vô cùng với  chiến lợi phẩm cá đẹp. Nhưng đó không phải lỗi của con trẻ, đó là sự tàn tạ của tâm hồn người lớn . Chỉ bằng một vài lời nói tàn nhẫn của người lớn đã làm tắt ngấm những gì đẹp đẽ, háo hức, tràn ngập hứng khởi của cả một chặng đường đời trước mắt con trai họ.

"Em làm ơn im đi, được không?" là truyện ngắn có cái tít gây tò mò nhất, được xếp ở cuối cuốn sách. Đầu tiên, chỉ là truyện về một ca ăn vụng không biết chùi mép, tự dưng người vợ khai ra một vụ say nắng giai của mình từ thời ơ kìa với chồng, nhưng dưới ngòi bút của Raymond Carver, tâm lý nhân vật người chồng trải dài từ khi niên thiếu đến lúc 2 mặt con đầy bất ổn. Sự bất ổn nằm ở việc anh ấy để người khác dẫn dắt cảm xúc , dẫn dắt lựa chọn của mình, trong khi đáng lẽ anh ấy có thể tự gạt đi những điều không cần thiết trong cuộc sống. Kể cả sự thật say nắng của vợ, cũng là không cần thiết .


Nắm bắt ẩn ý của truyện không dễ, nhất là khi người đọc phải lọc từ những miêu tả hỗn độn đủ mọi tiếng ồn, chi tiết, đối thoại khá tào lao của các nhân vật bình thường, thậm chí tầm thường như người thất nghiệp, người chán đời, kẻ kiếm chác cơ hội, trẻ con dối trá... Nhưng tôi cho rằng, đó là chủ ý của tác giả, RC muốn chúng ta hãy chú ý quan sát, chú ý suy ngẫm từ những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất xung quanh ta. Mọi điều, kể cả điều dấm dớ nhất vẫn có ý nghĩa nào đó, thậm chí là ý nghĩa xoay chuyển cả cuộc đời.

Cám ơn bạn Gỗ Lâm Vũ Thao đã chuyển ngữ rất tuyệt cuốn sách. Mình đọc trôi và mượt, thỉnh thoảng lại được nhăn trán vì một số từ lạ của bạn đấy.



19 thg 9, 2012

Bốn mùa, anh và em (49)


một bàn thức ăn đẹp như tranh, 
những bất ngờ của cuộc sống ... 
những đau khổ, vất vả ... 
những hy vọng và tắt ngấm cũng đẹp như tranh :-D

12 thg 9, 2012

Bốn mùa, anh và em (48)

Tháng 9 đúng là sầm sập lao vào em, với đủ màu sắc nhé.

Này là màu đen hoang mang khi phải đóng 1 cơ số tiền không nhỏ học phí. Khá hoang mang vì không chắc mình có thể hy sinh thú vui shopping vì con được lâu dài. Nhiều đứa bạn em tiêu pha cho bản thân rất khủng, ví 2000$, giày 1000$, túi 3000$ , Kính 1000$ nhưng chỉ cho con học trường làng tuyên bố thẳng, nó ích kỷ lắm, và con nó chỉ cần học thế là đủ . Tất nhiên đó là quyền của nó, nhưng em vẫn xót cho đứa con. Em xót con nên nghĩ mình có thể bỏ qua những cửa hiệu lung linh, có thể không có thứ để khoe, có thể nhìn người khác đẹp mà không ghen tị, có thể nhìn người khác hãnh diện vì đồ xịn mà không thèm, có thể, có thể .... để cho con học cho tốt, nhưng mà quả thật cũng có lúc thấy oải lắm . Hix thôi cố lên , chí ít, thấy con tiến bộ và phát triển toàn diện, em cũng có thể cười hi hí .... 1 mình .

Màu đỏ là tình trạng căng như dây đàn của hàng loạt các dự án khởi động cùng một lúc. Là đầu tàu, kiểu gì em cũng không được phép chậm chễ, dù lười nhác và đau lưng chết cha, em vẫn phải hoàn thành 9 cái kịch bản cho 6 tháng tiếp theo. Mặt mũi bơ phờ, tóc tai rối bù, em lăn lưng ra cày và cười đau khổ khi người khác nói, cày thế thì tiền nhiều như núi ha :(( Em rất ghét thái độ ghen tị của người nói ra câu ấy, dường như họ không biết đến trách nhiệm và niềm yêu thích vô điều kiện nên họ chỉ thấy con người làm việc vì tiền. hơ hơ... làm việc thì có tiền, nhưng làm việc tồi nó khác xa với làm say mê, làm sáng tạo nha . Khi say mê thì sáng tạo, khi sáng tạo thì được nhiều lắm, không chỉ là tiền.

Màu trắng là gam màu trang phục ưa thích của tháng 9. Thực ra nó xuất phát từ chiếc đầm ren bị sếp chê là khăn trải bàn nhưng em lại thấy mát cộng với độc đáo. Thế là 2 chiếc tiếp theo có quyền lựa chọn, em cũng lựa màu trắng . Nhận ra mình mặc màu trắng khá ổn, không bị béo, không bị bệch,  em rất chi là sung sướng :-) Có chị ở cơ quan thích quá, cũng sang tận Pháp thửa mấy bộ màu trắng nhưng khi mặc bị chê tơi bời vì.... lộ nội y xấu  xí :-)) Mặc đẹp không phải vì đồ đắt nha, mặc đẹp là thẩm mĩ và phong cách đấy :-)

Tháng 9 nhất định phải có màu xanh. Lá xanh, trời xanh, mắt xanh, mùi xanh, hương xanh, kết nối xanh.... tất tần tật cứ xanh um mát mẻ, rất dễ chịu. Kết nối 2 người đang đau khổ đến với nhau, em thật sự sung sướng nhìn họ hạnh phúc. Gái thì mắt long lanh, cười rôm rả , trai như hùm về rừng, thật sự tìm được chính mình. Đấy là lí do tại sao em tôn thờ tình yêu, ở đâu có tình yêu ở đó có hạnh phúc. Dù lần này không trực tiếp thụ hưởng tình yêu nhưng em hạnh phúc khi nhìn hai người yêu nhau, anh ạ. Thật sự hạnh phúc :-)


3 thg 9, 2012

Bốn mùa, anh và em (47)

Mẹ sung sướng khi thuyết phục được chàng đi học piano. Tí hiếu động và không thích các môn phải ở 1 mình, nên mẹ phải dành 2 năm trời mới đàm phán xong vụ học nhạc này. Trên đây là bản Musette đầu tiên trong đời chàng , ghi lại để oánh dấu sau 4 buổi học với thày giáo kiêm nhạc sĩ rất có tiếng hiện nay. Mẹ cũng mất bao nhiêu công để quan sát và chọn thày cho con trong rừng nhạc sĩ mà mẹ quen biết . Sau 6 buổi học, thày giáo không hề khó chịu với cá tính của con mà còn khen ngợi sự sáng dạ, năng khiếu cũng như tay đàn thích nghi nhanh của Tí. Mỗi lần đàn 1 bài xong, Tí lại sà vào lòng thầy nằm mấy giây, nghiễm nhiên khiến thầy trở thành một ....bảo mẫu bất đắc dĩ nữa :-D

Tháng 8 em không phải quay nhiều, chỉ lên kế hoạch và phát triển ý tưởng cho nửa năm tới. Vì thế, em có nhiều time cho con, cho sách, một lúc đưa đón con đi học hàng ngày và học thêm 4 buổi 1 tuần. Trong lúc chờ con học thêm là đọc lần lượt xong 4 cuốn sách :-D Bí mật của Naoko , Gối đầu lên cỏ, Kafka bên bờ biển, Thuật đấu trí châu Á... không hẹn mà toàn sách của Nhật :-D

Trước đây em không thích văn hóa Nhật Bản lắm, quá lý trí và kìm kẹp tâm hồn, quá căng thẳng và làm tổn thương những người thích sống thư thái như em. Nhưng bi giờ  em đã biết đứng ra ngoài và quan sát những điều thú vị của văn hóa Nhật Bản , và em thấy,  những điều không-thể-nuốt-nổi của nó cũng trở thành những kiến thức tuyệt vời cho em. Thậm chí, có thể hiểu tại sao cũng là nước nghèo tài nguyên và nghèo đủ thứ, vậy mà nước Nhật vẫn trở thành cường quốc. Đơn giản vì họ sống có chủ thuyết,  mọi lĩnh vực trong cuộc sống của người Nhật đều có rõ ràng một con đường thẳng tắp do lý trí tạo thành, mỗi một lĩnh vực trong cuộc sống có 1 học thuyết để làm kim chỉ nam, cứ thế mà đi, mà sinh tồn, mà vượt lên mọi khó khăn. Con đường đó là chính là lòng trung thành, và phải đạt được mục đích bằng mọi giá ( cái này Việt nam và Trung quốc kém nhất do bị thuyết AQ làm suy yếu hàng loạt :-P )

Cuộc sống của người Nhật nhìn ngoài có vẻ kỷ luật nhưng thực ra bên trong ngấm ngầm phát triển tự do cá tính. Sự gọn gàng, qui củ của họ ẩn chứa sự bùng nổ , tung hê bất cứ khi nào. Đó cũng là lí do tại sao người Nhật thành công, họ vừa là công nhân nhưng cũng là vị vua của chính cuộc đời họ. Mọi quyết định của họ đều dựa trên sự mẫn cán, trung thành nhưng cũng dựa cả vào lòng tự trọng cao độ cũng như khả năng định đoạt sắc bén của tư duy.

Em nghĩ mình nên học tính cách Nhật Bản, và áp dụng thật nhanh mỗi khi có những ca khó quyết :-D