19 thg 10, 2013

Bốn mùa, em dở hơi

Lâu lâu không đi nghỉ, liên tục cày cuốc, các dự án nối đuôi nhau làm mình hao tổn trí và lực. Nhiều lúc thấy bản thân dở hơi khi thích làm việc, toàn mang lại mệt mỏi và đau đầu. Nhưng thói quen và tính cách khiến mình ít khi ngồi yên, đầu óc lúc nào cũng nghĩ ra cái gì mới mới để làm , nếu không làm, cái đầu sẽ không dịu lại được.
Có hôm ở bể bơi, vừa bơi mình vừa suy nghĩ điên cuồng cho sản phẩm sắp tới, đến nỗi bơi liên tục không nghỉ 30 phút mà không để ý. Đến khi thấy mỏi vai, dừng lại thì gặp ngay một đồng chí đứng chờ sẵn, hình như chỉ chờ mình dừng để hỏi : Chị tập bơi với thầy giáo nào? giới thiệu cho tôi với :D

Cái vụ bị gọi chị này làm mình ngớ ra nửa giây, vì trước nay ở bể bơi toàn bị gọi là em. Hihi... thấy mình già thật rồi. Đi bơi ở cái bể toàn người già nữa cho nên người ta mặc định mình là người già cũng phải. hix hix...

Ipad và laptop hỏng cùng 1 lúc. Bí ơi là bí phương tiện làm việc, đành quay về cái máy tính bàn vừa chuối vừa cùi, Chạy chậm và bàn phím rít . Định mua thêm 1 chiếc laptop nữa mà tìm mãi không được cái nào vừa rẻ vừa tốt , lại phải vừa xem được phim HD. Hihi... 

Trên Facebook có quá nhiều cái kính hiển vi soi mình, sếp, đồng nghiệp, đối tác làm ăn nữa, tất cả đều nhìn mình trông chờ những thứ cao siêu. ĐIều ấy không cho phép mình than thở bất cứ thứ gì nhạy cảm trên đó, nhiều lúc muốn chửi bậy lắm, viết rồi mà không dám bốt ( nhất là vụ dân tình vào chửi nhiếp ảnh gia, phóng viên, nhà đài) ...:P Cuộc đời này làm gì có mọi thứ theo ý mình, mình chưa chửi không có nghĩa là mọi thứ tốt đẹp. Mà những thứ không tốt đẹp cũng là một phần của cái đẹp , cho nên viết câu chửi cái xấu cũng là đồng thời chửi cái tốt. Nên các cụ nói đúng, uốn 3 tấc lưỡi trước khi nói, bốt status, thế là mình không chửi nữa :)

Một phần quan trọng khiến mình không thấy cần phải chửi khi cơn bức xúc đã trôi qua là vì mình không có thời gian... time của mình không phải dành cho chính trị . Time của mình nếu có thì dành để làm đẹp cho mình và cho đời, để thưởng thức cuộc đời ( tiếng bi bô trẻ thơ, cốc whisky pha đá, ngồi ngắm rùa đi, ngắm nòng nọc mọc chân trong bể cá của Tí... đỡ dở hơi nhỉ  ) ,  ngấm hết mọi cung bậc cảm xúc cũng như độ quay cuồng của công việc và thành quả của nó mang lại ( những bài phỏng vấn khó điên đầu, những khán giả khó tính,  mấy đứa đàn em yếu kém...lại dở , sắp thành hâm :P )

Chính trị ở đâu, và cũng như bất cứ ngành nào khác, cần người làm chuyên nghiệp và khá ồn ào, náo loạn. Mình chuyên nghiệp và ồn ào ở cơ quan đủ rồi. Cuộc sống ngoài cơ quan của mình sẽ đi theo chiều hướng khác, nhàn nhạt, tinh tế tùy hứng, cho nên phần lớn là xuề xòa và lặng lẽ :)

Nếu có vì sao nào chiếu bản mệnh mình, thì mong có ngày ngôi sao ấy đi chơi. Để đầu óc mình được trống rỗng lâu lâu tí, bớt làm việc, bớt dở hơi tí  :D

Nếu có nơi thời gian ngừng lại, thì mình mong đó sẽ là những lúc ở bể bơi. Mình sẽ bơi liên hồi rồi lên bờ nằm nghỉ , không phải nằm mấy phút mà có thể nằm đọc sách và không phải trở về cơ quan ngay , bớt làm việc, bớt dở hơi ạ :D

1 thg 10, 2013

Bốn mùa, khoai sọ và em.

Tháng này nhọ như khoai sọ.

Mình có người bạn thảo ơi là thảo, bạn cho vay tiền khá dễ, khá nhiều người vay, món to món nhỏ đủ cả. Thường món rất to thì được hoàn lại nhanh lắm, món nhỏ thì trầy trật mãi chả thấy đâu. Món rất nhỏ thì có khi mất hẳn :P

Nhưng khi bạn mình thiếu và cần tiền khẩn trương, tất nhiên là cũng sẽ trả lại khẩn trương, thì chưa bao giờ vay ai được. Đành vay nặng lãi và tự mình trả lãi. Sao trong chuyện này bạn mình không được luật nhân quả nhỉ hỗ trợ nhỉ, bạn ấy gieo cho vay thì phải gặt được cho vay chứ... hihi...huhu...

Đồng chí bạn khác lại gặp một vụ tai nạn nghề nghiệp, xuất phát từ sự ngây thơ, không cẩn trọng,. Bạn đã bị một Việt kiều lợi dụng moi kiến thức , moi thành quả của hàng chục năm nghiên cứu mới có. Từ một người chả biết gì về cổ nhạc , với những kiến thức học mót của người thày ngây thơ , ngài Việt kiều trở thành người hùng trong mắt mấy nhà báo sính ngoại. Hix... Đừng tưởng Việt kiều được tiếp xúc văn minh là tử tế, cha lừa đảo này có đủ mọi võ giấu dốt, thổi phồng thân thế, học hàm, thậm chí có khi còn quay lại kiện thầy chứ chả chơi. Bạn mình là người hiếu thảo, đại nghĩa, chuyên giúp đỡ đồng nghiệp, nhưng sao toàn nhận lại phản trắc. Biết bao giờ mới hết bọn giả danh trí thức , biết bao giờ người trí thức thực sự ở Việt nam mới có cơ chế an toàn mà nghiên cứu đây :(

Đau mắt quá, con bị rồi mẹ lây. Lần đầu tiên trong đời mình biết đau mắt là gì. Ở đâu ra mà lắm gỉ mắt thế, toàn cục to đùng cứ chảy ra toe toét. Cửa sổ tâm hồn một màu đỏ lộng lẫy, nồng nàn nữa chứ. Hai hàng mi dày, đen, ướt, .... dính bết thiệt là tình. Đi đâu cũng bị tránh như hủi. Lỡ mất vài bữa măm măm hoành tráng rồi. May mà bà ngoại có thuốc tốt, bôi vào dịu hẳn cơn nồng cháy. Hix

Tí chỉ bị 3 hôm, hy vọng với sức khỏe của vận động viên bơi lội , mẹ sẽ khỏi nhanh hơn thế .





25 thg 9, 2013

Bốn mùa, hẹn hò với ánh sáng

Khá mệt, không phải vì nhiều việc, mà vì phải căng người làm đầu tầu cho bao nhiêu sự kiện. Sẽ có lúc mọi người thấy mình nép vào một góc, ai nói cười gì cũng chỉ từ từ hưởng ứng, không còn hơi sức để hòa mình vào mọi câu chuyện thỏa thê như mấy tháng trước.

Đã trót gánh vác, không lẽ giờ buông hết?

Tự dưng có một ý tưởng như này. Mình muốn hẹn hò với ánh sáng. Chả biết tại sao có chữ ánh sáng mà không phải là một ai đó, chỉ biết đó là những gì làm mình cười, làm mình cảm động, tin tưởng và khâm phục.

Đó có thể là 1 buổi đến nhà Linh, nhìn con trai Minh ngoan ngoãn, tiến bộ, nhìn Linh nghị lực chiến đấu với cả xã hội chậm tiến, không nề hà kêu ca.
 Đó có thể là 1 buổi trưa măm măm đồ ăn phụ nữ với ả Chuồn, lang thang ngắm nhìn Hà nội mờ sương, lòng tràn ngập thanh thản, hờ hững.
Là buổi chiều cà phê với anh Thụy, nghe những tâm sự chín chắn và học hỏi bao điều từ anh.

Đó có thể là cả ngày thứ 7 đi chơi với mấy nhóc rồi tranh thủ đọc được cả cuốn sách dày cộp

Một buổi họp với cộng sự vô cùng thông minh, tinh nhạy, chắc chắn.

Hoặc một vài giờ shopping với vợ của bạn trai. Làm đẹp cho bạn ấy và Sung sướng khi thấy cả 2 đều yêu mình lăm lắm :D

Ngoài những lúc ấy ra, mình lại chỉ muốn nép vào một góc thôi :(

20 thg 9, 2013

Bốn mùa, sự cẩn trọng và em

Vẫn có người thắc mắc về việc sử dụng blog, facebook, về sự ảo và thật ở trên mạng. Thường là những người mới sử dụng mới có những suy nghĩ như vậy. Theo mình thì:

Mạng là một kênh thông tin nữa, bên cạnh các loại báo, đài, sách. Nó có thể hổ lốn, làm mình bực bội, mất time...  là do mình add quá nhiều bạn và dành time cho nó không khoa học.

Internet là một cách liên lạc nữa, bên cạnh cellphone, fax, thư tay....rút ngắn khoảng cách địa lí. Nếu bạn ít tiền thì internet chính là cách liên lạc ít tốn kém nhất.

Mạng cũng chính là nơi giải trí khá tốt với youtube, các trang nghe nhạc, giao lưu bạn bè, chém gió với người thân...

Là nơi học tập, bổ sung kiến thức tốt với điều kiện không ngồi quá 2 h/ ngày.

Bản thân mình tìm kiếm được nhiều thứ hay ho trên mạng, thậm chí cả đối tác nghề nghiệp xịn, đã và đang đem đến cho mình hàng chục triệu/ tháng. Nhưng đó là vì mình có nghiệp vụ, có kiến thức tâm lý học, thế mà mình cũng chưa dám chắc chắn mình đúng hoàn toàn. Nhưng mình vẫn cảm ơn Internet đã có mặt trong cuộc sống, khiến nhiều công việc của mình tưởng chừng như không thể đã được hoàn thành một cách ngoạn mục.

Tất nhiên, phương tiện nào đi nữa nếu không biết cách xài cũng trở nên phản tác dụng. Các lỗi cần tránh khi trở thành công dân mạng là:

Không đăng tải các thông tin cá nhân  nào ngoài tên, tuổi, giới tính, tình trạng hôn nhân, nickname... Tuyệt đối không chia sẻ public nơi ở, số điện thoại, ảnh nhạy cảm ( nếu cần cung cấp cho ai thì chỉ inbox hoặc email cho riêng người ấy. Nếu thích đăng ảnh nhạy cảm thì nên để chế độ hạn chế người xem.)

Không phát ngôn cái gì khi chưa hiểu rõ thực hư, không thuộc lĩnh vực mình hiểu biết, không bị bắt buộc phải nói.

Không đi gặp người mới quen trên mạng khi chưa biết rõ anh ta là ai ( có thể tìm hiểu qua các thành viên cùng trò chuyện với anh ta, hoặc bằng nghiệp vụ hỏi mấy câu trắc nghiệm như nơi ở, gia đình, sở thích, nơi làm việc rồi tự mình đi kiểm tra ngoài đời thực ) Nếu không đủ kiến thực, tự tin kiểm tra đối tượng thì không bao giờ đồng ý gặp gỡ. Mình nhấn mạnh, không bao giờ gặp.

Không đăng các thông tin mới nghe, chưa kiểm chứng. Dù  muốn mọi người chú ý đến đâu, dù bạn sẽ được rất nhiều lời ngưỡng mộ, thậm chí tiền bạc, địa vị ... thì việc bạn đánh đổi danh dự của mình lấy sự chú ý đều phải trả giá rất đắt. Thậm chí sự trả giá là cả sự nghiệp hoặc mạng sống.

Internet chứa cả xã hội trong ấy, nó còn phức tạp hơn xã hội ngoài đời vì ít được kiểm định, dễ nói dối, dễ che đậy, dễ làm màu, dễ thổi phồng, dễ từ A đến Z. Vì thế, phải rất cẩn trọng với mọi thông tin ở đây nếu nó không được ghi nguồn gốc rõ ràng.

Người dùng mạng có muôn hình vạn trạng, họ có thể đẹp xấu tùy những gì họ muốn show lên mạng. Có thể sự thật, họ không xấu mà chỉ là không thích đưa cái xấu. Chính mình có lúc chỉ muốn chìa cái đẹp ra, không phải làm màu mà muốn mọi người vui vẻ, yêu đời giống mình. Nhưng khi đã hiểu nó là một kênh giaỉ trí, giao tiếp tiện lợi, mình đã khác, có thể chìa cả cái xấu xí ra để mình được xả xì chét hoặc khi cần thì cũng có thể nghiêm nghị để truyền đạt thông tin, tín hiệu đến người cần thiết.

Còn lại, hầu hết con người ngoài đời thế nào thì trên mạng sẽ thể hiện như vậy dù có cố gắng tô vẽ đến đâu. Nhưng vẫn phải cẩn trọng vì từ lúc họ đẹp đến lúc mình nhận ra họ là người xấu là cả một thời gian khá dài, khi đó họ đã kịp lừa bạn mất rồi.

Hãy đọc cẩn thận hồ sơ, profile của người dùng mạng đang có liên quan đến bạn. Hết sức thận trọng với những nickname không có hồ sơ , hoặc có profile xấu, nhưng nếu profile quá đẹp cũng không thể tin tưởng. Mình đã trực tiếp bị ảnh hưởng một vài lần vì sự lừa dối trên profile ( quá đẹp) của bạn mạng. Chưa có hậu quả lớn nhưng rất rất buồn, mình đã hứa từ nay sẽ cẩn trọng hơn, nhắc bạn bè cẩn trọng hơn nữa.

( Thực ra, các nguyên tắc dùng mạng cũng là nguyên tắc có thể áp dụng cả ngoài đời thật)





13 thg 9, 2013

Bốn mùa, thời gian và em

Thực sự bận, không có thời gian cho mình, cho bạn bè, hix... thấy áy náy cả với con vì không dành time nhiều cho bé như trước. Mọi thứ như trùm chặt lên đôi vai , không cho mình cựa quậy chút nào.

Thu thanh, quay hình, đi học, viết tiểu luận, làm hợp đồng, chuẩn bị tác phẩm dự thi, chuẩn bị chương trình Tết... tất cả làm mình á khẩu cả với những thứ thường ngày khoái nhất là thời trang. Hix....

Biết để mình đến tình trạng này là không hay, viết ra đây là một cách để tìm cách giải quyết.

Kệ cái hợp đồng ấy đến tuần sau hãy làm.

Tác phẩm dự thi cần nghĩ chín chắn thêm, chớ có vội.

Chương trình Tết cứ đưa ra các tiết mục thôi đã, đạo diễn cũng phải nghĩ cùng tôi chớ :D

Tiểu luận cũng cứ tà tà bắt đầu, nghĩ cho kỹ rồi viết có khi nhanh hơn là viết ngay :)

Cách giải quyết đơn giản nhỉ.... nhưng để từ từ sẽ làm như vậy thì hàng ngày mình phải đọc hàng đống tài liệu, xem hàng trăm phút phim, nghe hàng chục bản nhạc hhuhu...

May là mỗi ngày vẫn không quên hôn con giai vài cái, vẫn kiểm tra và phát hiện hắn đang rụng thêm một chiếc răng cũ và mọc thêm chiếc răng mới . Cuối tuần lại phải đến nha sĩ với con rồi. Lại trượt off với Linh, Dương rồi hix hix...

Thân này ví xẻ làm muôn mảnh :(